Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Tôi nhìn chị suốt trên đường (hay Mân cửng dạ hành) (phần cuối)

Chị và anh ta, ngồi trong xe, vẫn đang tiếp tục di chuyển trên một con đường phẳng, rộng, vắng ngắt, dài ngút mắt về phía trước. Song cảnh quan hai bên đường giờ đã khác. Bầu trời phía trên hai người cũng khác. Không còn những cánh đồng trống ngập trong bóng tối thi thoảng lộ ra từng mảng dưới những ánh đèn, hoặc những vùng đen đặc dường như vô tận không bị ánh đèn nào khoan thủng song vẫn gợi cho ta nhớ một cách mơ hồ, hầu như bứt rứt rằng bên dưới đó là những cánh đồng. Hai bên đường lúc này, chị và anh ta thấy cái gì đó như là hai bức tường, dài ngút mắt, cao không biết bao nhiêu, chừng như thấu trời. Những bức tường hình như rất rõ ràng là có thật, có thể sờ được, có thể làm xe bẹp rúm nếu hai người quặt mạnh xe vào mà chạm nó, song mặt khác bằng cách nào đó chị và anh ta có cảm giác nó vô hình hoặc trong suốt chỉ có điều đằng sau nó là gì thì không thể nhìn ra do quá tối, chỉ có điều không chắc là những cánh đồng. Nhưng liền sau đó chị và anh ta nhận ra rằng không hẳn vậy. Từng quãng, với khoảng cách không đều, hai bức tường hai bên đó có những khoảng trống mở ra. Như những ô cửa. Những ô cửa hình vuông hoặc hình chữ nhật, những hình chữ nhật rất khác nhau, có cái có vẻ hẹp và cao tít tắp, có cái hình như không cao lắm song thật rộng, và kích cỡ khác nhau, từ khoảng chắc hẳn vài mét cho đến có lẽ cả trăm mét hoặc trên trăm mét, chị và anh ta nhận biết được thế là bởi hai người phải nhìn nó dễ đến mấy giây thì nó mới lướt qua hết mặc dầu hai người đang di chuyển với tốc độ không nhỏ. Và những gì chị cùng anh ta thấy ở bên kia những ô cửa đó! Hình như chỉ khi nào nhìn qua những ô cửa đó thì chị và anh ta mới thấy và có ý niệm dù chỉ một phần nhỏ những gì có ở bên kia hai bức tường chạy dọc hai bên đường còn ở những đoạn giữa hai ô cửa thì hai người lại cảm thấy như đằng sau đó chỉ toàn bóng tối. Ở chừng mực nào đó các ô cửa ấy giống như những màn ảnh lớn và cực lớn chăng rải rác dọc theo vách một đường hầm xuyên núi, trên đó người ta phóng chiếu những hình ảnh hết sức khác nhau, song đồng thời ta vẫn luôn luôn nhớ đằng sau các hình ảnh đó là các màn hình và đằng sau các màn hình đó là vách bê tông của đường hầm, thực tại tối hậu. Chẳng phải là chị và anh ta có thể thấy những gì bên kia các ô cửa một cách rõ ràng cho cam. Mặc dù đã căng mắt nhìn, nhất là với những ô cửa đủ rộng để chị và anh ta có thể nhìn qua nó trong không dưới một hai giây, chị và anh ta vẫn chỉ có thể thấy được vài mảnh hậu cảnh thoáng qua, vài vật thể đáng ngờ. Ở một ô cửa, chị và anh ta có cảm giác mình thấy cái gì đó giống như nhành san hô cực lớn, dựng đứng, như một cội cây to hơn một người ôm, điều này thấy rõ dù có vẻ là nó ở khá xa, cách chị và anh ta chừng hai ba chục mét, quanh nó là một cảnh quan trơ trụi hình như là một trảng cát mấp mô, giống như nơi nào đó ven biển miền Trung hoặc giữa sa mạc, bản thân nhành san hô có lẽ màu trắng ngà song có một ánh sáng nào đó không rõ do nguồn nào ra, từ hướng nào đến rọi vào nó khiến nó ửng lên một màu trung gian hoặc xen lẫn giữa vàng hươm, hồng nhạt và da cam. Ở một ô cửa khác, chị và anh ta thấy một hình thể giống như một khối hình kim tự tháp lơ lửng giữa không trung, khối kim tự tháp khổng lồ dễ thường bằng cả một tòa nhà trên chục tầng, với một trong ba góc ở mặt dưới hầu như hướng thẳng về phía hai người, một khối kim tự tháp không biết cấu tạo bằng gì, có vẻ là kim loại do bề mặt phẳng láng song cũng có thể không, có thể là đặc ruột hay rỗng ruột, thật ra thì cũng không rõ nét lắm bởi chỉ mình nó nổi lên với màu hao hao như thép không sơn, hồ như bất cứ lúc nào cũng có thể chìm nghỉm và biến mất vào trong bối cảnh nền vốn là một vùng tranh tối tranh sáng giống như một bể axít nơi không thể có một vật thể hình khối nào hiện hữu, và khi chị cùng anh ta, bán tín bán nghi, muốn nhìn kỹ hơn để cho chắc là mình đã thực sự thấy khối kim tự tháp khó lòng xác định kia thì nó đã không còn đó nữa. Ở một ô cửa khác, chị và anh ta có cảm tưởng mình thấy được hoặc nắm bắt được rằng phía bên kia cửa đang có sự chuyển động của không khí, chuyển động mạnh, một cơn gió giật, một luồng gió xoáy, trận giông đi trước một cơn bão, tuy rằng thật ra chị và anh ta không thấy gì ngoài một biển bóng tối đen đặc. Ở một ô cửa khác, nơi vùng tối quánh sệt như hắc ín kia dường như có hằng hà sa số những con mắt hay những cặp mắt nhiều màu khác nhau đang nhìn chị và anh ta, như hằng hà sa số con đom đóm đứng yên một chỗ, một cảm tưởng thì đúng hơn là một thứ chị và anh ta thực sự thấy được bằng mắt. Ở một ô cửa khác chị và anh ta thoạt tiên không thấy gì ngoài bóng tối đen đặc nhưng rồi có cái gì đó giống như một tia sét lóe lên, một tia sét tẽ làm nhiều nhánh và có màu xanh lục ửng tím, tuy nhiên nó không phóng từ trên xuống dưới mà từ trái sang phải gần như theo phương nằm ngang và mặc dù có vẻ cực sáng song nó không hề soi cho chị và anh ta thấy một chút gì của bối cảnh nền xung quanh nó, không hề thấy trời và đất rõ mồn một dù chỉ trong khoảnh khắc như vẫn thường xảy ra với những tia chớp bình thường, ở đây bóng tối xung quanh không hề bị suy suyển, tia sét thật sự giống như một rễ cây ngoằn ngoèo sum suê phát sáng đang chọc xuyên qua đất thịt tối tăm mà tỏa ra mọi hướng trên đà khai triển bạo liệt của mình. Rồi đến một lúc chị và anh ta thôi không chú mục vào những gì đằng sau các ô cửa nữa mà nhìn thẳng trước mặt, việc này không dễ bởi vì mọi thứ, trước mặt cũng như hai bên, phía trên, phía dưới chị và anh ta đều đang lôi cuốn tâm trí hai người với một lực mạnh như nhau khiến cho chị và anh ta thật sự bối rối không biết tập trung vào cái gì là hơn – ngay sau khi chuyển cái nhìn ra đằng trước chị và anh ta lại cảm thấy bứt rứt muốn nhìn sang các ô cửa hai bên, như sợ bỏ mất cái gì đó, như sợ mình sẽ phạm sai lầm, sẽ mắc lỗi khó tha thứ nếu để sót cái gì đó, nhưng rồi những gì hai người thấy trước mặt lại đã khiến hai người không rời mắt đi được nữa. Càng nhìn ra đằng trước, chị và anh ta càng cảm thấy rõ rệt hơn rằng con đường mình đang tiến tới, cái xa lộ vắng ngắt thênh thang hoàn toàn trơn phẳng này mà chiếc xe đang bon tới êm ru đến nỗi cảm giác như đang lướt trên đệm không khí, như thể các bánh xe không thực sự chạm nền nhựa mà là là trên mặt nền nhựa, nó là một xa lộ thực sự không có điểm cuối cùng, mặc dù bên cạnh đó hai người cũng có một cảm tưởng khác, rõ không kém, mạnh không kém, rằng bầu trời hay cái giống như bầu trời trên đầu mình kỳ thực là có tiếp giáp với mặt đất hay cái giống như mặt đất ở một chỗ nào đó và do vậy thật sự tạo nên một thứ giống như là mái vòm hoặc nắp vung song mép của cái mái vòm hay nắp vung này là ở xa đến độ chị và anh ta có đi như thế này hết cả đời cũng không tới được, một cái ranh giới thực sự hiện hữu song đối với những cá thể chỉ có một quỹ thời gian ít ỏi thì nó không hiện hữu. Và cái gọi là bầu trời và mặt đất ấy, hay là nửa trên và nửa dưới của cái vật thể giống như gồm hai cái vung nồi úp vào nhau mà hai người đang ở bên trong đó giống như hai hạt bụi, nó chìm trong một thứ bóng tối không hoàn toàn tối mà có lẽ là bảy tám phần tối hai ba phần sáng, một thứ tối nhờ nhờ màu xanh nước biển sẫm, “mặt đất” sẫm hơn “bầu trời” một chút, vừa đủ cho mắt thường phân biệt được song vì bóng tối nên không thể thấy được cái gọi là đường chân trời phân ranh giữa đất và trời, chị và anh ta chỉ có thể cảm thấy sự hiện diện của nó thôi. Ánh đèn pha xe như một thanh kiếm dài tít tắp màu vàng chọc xuyên qua vùng tối nhờ màu xanh sẫm đó song dẫu nó có vẻ dài đến đâu đi nữa thì vùng tối ở đằng trước vẫn quá lớn so với nó, lớn đến độ có thể nói là vô cùng nếu không phải vẫn còn đó ở sâu bên trong chị và anh ta cái cảm giác rằng ở đây trời và đất cuối cùng sẽ gặp nhau theo nghĩa đen. Thật tình tôi không thể chắc mình nắm được và hiểu được những gì đang diễn ra trong tâm trí hai người. Trong mắt hai người, trong từng chuyển động nhỏ của từng cơ ở hai người, những cơ không bị quần áo che lấp, và cả một số cơ bị quần áo che lấp, tôi không nhìn thấy nỗi sợ hay nỗi hoang mang, chỉ có một sự sửng sốt sâu xa quyện với một niềm thích thú sâu xa, như thể, trong thâm tâm, chị và anh ta có bị bất ngờ bởi sự thay đổi đột ngột này, bởi cái đang càng lúc càng rõ là sự thật rằng chị và anh ta đã từ thế giới quen thuộc của mình chuyển sang một thế giới khác: chị và anh ta, khi đang ngồi xe đi trên đường, khi đang làm cái việc hai người vừa làm khi ở trên đường, hai người không hẳn là đang chờ đợi cái bước chuyển đó xảy ra, nhưng khi nó đã xảy ra thì hai người nhận thấy rằng hình như mình vốn vẫn luôn luôn sẵn sàng để đón nhận nó, sẵn sàng về mặt lý trí chứ không hẳn về mặt cảm xúc, biết rằng đó là chuyện khó xảy ra song không hoàn toàn không thể xảy ra. Lại cũng như thể hai người đang ở tại một xứ sở từng cả đời mơ được đến và hai người đang vừa ngỡ ngàng vừa hân hoan nhận thấy xứ sở đó vừa khác biết bao vừa giống biết bao với xứ sở từng thấy trong mộng tưởng và những gì ẩn đằng sau nó vẫn là quá lớn so với hai người. Tôi không phải là chị hay anh ta, tôi không thể ở bên trong hai người, song tôi hình dung rằng nếu tôi là chị hoặc anh ta thì hẳn lúc này tim tôi đập rất mạnh song đồng thời cũng có cảm giác lạnh toát trong ngực, như thể có một cái tủ lạnh công suất lớn vừa được mở toang ra ở đó. Có một cái gì vửa làm tôi mê đắm vừa khiến tôi hãi hùng nơi cái tư thái vừa bồn chồn vừa đĩnh đạc, gần như cao nhã này của chị và anh ta khi hai người tiếp tục dấn sâu vào cái cõi chưa biết mà hình như trong vô thức hai người biết rằng từ đấy sẽ không có đường quay về.

Làm sao tôi có thể tiếp tục nhìn thấy chị và anh ta sau khi hai người đã chuyển sang cái thế giới khác này, cái thế giới mà hình như lẽ ra không thể có bất cứ mối liên hệ hay kênh kết nối nào với thế giới quen thuộc của chúng ta, của tôi? Điều ấy tôi không biết. Tôi không tin, thể tin rằng cái thứ được tôi lắp âm thầm vào xe chị đang giúp tôi nhìn thấy được chị và anh ta ngay đến cả lúc này. Cái cơ chế khiến cho chuyện này có thể xảy ra, nó không thể đơn giản như vậy... Không thể là đơn giản cái cơ chế đang vừa làm tôi thấy hân hoan vì vẫn đang tiếp tục được nhìn thấy chị lại vừa khiến cho mọi cơ quan nội tạng của tôi như co rúm lại chỉ còn chừng phần ba kích thước bình thường của chúng và đâm cứng như đá, cứng và lạnh như những nội tạng heo hay bò để trong tủ trữ đông, vì một nỗi kinh rợn mà cả đời tôi mới biết lần đầu tiên. Tôi vừa muốn nó kéo dài thêm càng lâu càng tốt lại vừa cảm thấy tốt nhất nó hãy chấm dứt ngay lập tức, và sự căng bức giữa hai cực đối lập này khiến cho cả cơ thể lẫn tâm trí tôi như cứ chực đứt toạc ra. Tôi biết gần như chắc chắn rằng chỉ cần thế này thêm vài giây nữa là tôi có thể chết, song đồng thời tôi thấy vô phương cưỡng được niềm khoan khoái hay mê mẩn bởi cái rợn lạnh của nỗi sợ chết.

Xe tiếp tục bon, êm như thể các bánh xe lẫn mặt đường kỳ thực đều bằng không khí... Thế rồi có gì đó khác bắt đầu hiện ra, xa tít, hồ như ngay ở chân trời nếu như cái đường phân cách thật ra không nhìn thấy được kia có thể gọi là chân trời. Cái gì trăng trắng, mờ mờ, hình như xoắn cuộn, bồng bềnh, như một vũng sương mù hay một cụm mây bằng cách nào đó đã sà xuống gần chạm sát mặt đường. Xe tiến thẳng về phía đó bởi không có đường nào khác, song mãi một hồi dường như khá lâu mà cái đám trăng trắng mờ mờ kia không có vẻ gì là đang gần lại. Song chị và anh ta không tỏ ra băn khoăn về điều này như tôi. Hai người ngồi thẳng, nhìn thẳng như trước. Chị có vẻ tập trung, tự chủ, tuy không nhất thiết là bình thản, chị như thấm nhuần trong máu lời minh triết dân gian: Cái gì đến sẽ đến. Anh ta thì có vẻ náo nức, kích động, không quá nhiều, mà vừa phải, có lúc anh ta ngoảnh sang chị như để hỏi gì, song thật ra có lẽ anh ta chỉ muốn nhìn xem phản ứng và tư thái của chị ra sao trước những gì chị thấy, hoặc đơn giản để nhìn chị bởi anh ta chợt nhớ đã lâu không nhìn chị.


Nếu nhìn kỹ hơn, anh ta hẳn sẽ để ý thấy chị đang không hề điều khiển xe. Bàn tay trái chị đặt hờ lên vô lăng song chị không có vẻ gì là đang thực sự gắn liền với nó, dùng ý chí tác động vào nó, làm chủ nó. Chị tì tay lên đó cũng như một hành khách tì tay lên đầu lưng ghế phía trước trên toa tàu: người này có tì hay không, tàu vẫn chạy. Hình như bản thân chị không nhận thấy điều này. Tuy nhiên khi cái thứ kia có vẻ bắt đầu rõ hơn lên một chút - không hẳn là gần lại hơn và do vậy trông lớn hơn lên mà là rõ hơn -, chị liền như sực nhớ một chuyện gì. Chị khẽ nhìn xuống ngực mình và thấy hai ve áo sơ mi của mình vẫn đang phanh rộng sang hai bên, một bên xu chiêng của chị đang trật hẳn xuống và bầu vú chị về bên đó vẫn đang thây lẩy lộ ra. Một cái gì đó liền lập tức lướt qua mặt chị và biến mất ngay, cái gì đó rắn, mạnh và hằn sâu, giống như vệt hằn chớp nhoáng và vô hình trên mặt chị khi có một ngọn roi da vụt ngang trước mặt chị và chỉ còn cách vài phân là thực sự bén vào thịt chị - như cái nhăn mặt thoáng qua trong nháy mắt khi chị phát hiện ra một vết bẩn không thể chấp nhận được trên áo váy mình giữa chỗ đông người. Và khi chị toan dùng tay phải để chỉnh đốn lại mình, chị liền nhận ra rằng bàn tay đó vẫn đang nắm chặt con giống của người đàn ông mà lúc này đã lại mềm nhũn tuy hầu như vẫn lớn tướng như khi nó hãy còn cứng sững. Và mấy đốt ngón tay cũng như mu bàn tay chị đang dính bết thứ dịch đặc màu trắng đục từ trong con giống đó bắn ra – dưới ánh sáng tù mù của táp lô điều khiển, chỗ dịch ấy tiếp tục hơi anh ánh lên như một thứ ngọc hay một thứ mỡ. Một chút phân vân thoảng qua trong mắt chị: chị không biết có nên chùi tay vào chỗ nào đó hay không, có lẽ áo quần của anh ta, đâu cũng được, chùi qua loa thôi, rồi mới dùng nó để chạm vào y phục của mình. Rốt cuộc chị không chùi, để nguyên bàn tay như vậy mà xốc lại xu chiêng, cài cúc áo: rõ là áp lực buộc chị phải làm việc này càng sớm càng tốt là mạnh hơn nhu cầu bản năng về sự sạch sẽ. Chị làm việc này một cách không hấp tấp, tuy khẩn trương, với một sự tập trung và dứt khoát cao độ ẩn trong vẻ ngoài điềm nhiên, nhẹ không, hẳn là phong thái của chị khi làm mọi việc ở đời.

Nhận thấy động tác này của chị, anh ta chợt như thoáng giật thột mà nhìn xuống chính mình. Và một vệt hằn chớp nhoáng vô hình tương tự thoảng qua mặt anh ta khi anh ta nhìn thấy phần cơ thể sâu kín của mình đang phơi ra đó, bê bết thứ dịch thể từ sâu kín hơn nữa của mình. Không nghĩ tới chuyện lấy gì đó lau sơ qua chỗ dịch ấy, anh ta giấu phần cơ thể đó vào trong quần lót, cài cúc quần kaki, kéo kín phéc mơ tuya, bằng hai bàn tay hơi lập cập mang sự vụng về của một đứa trẻ không quen với chuyện phiêu lưu. Như thể hai người biết trước rằng việc này là nhất thiết phải làm, để chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ hệ trọng hơn bất cứ gì khác trong cuộc đời (đã qua) của mình. Liền sau đó chị cũng như anh ta thôi không bận tâm đến bản thân mình nữa hay đúng hơn là lại hoàn toàn buông bỏ chính mình, lại hướng trọn vẹn vào cái ở đằng trước mà cả hai đang tiến tới.

Và rồi có một cái gì đó xảy ra mà tôi chỉ có thể mô tả là như có một luồng điện phóng vào hai người. Luồng điện không phải mạnh như sét song vẫn là một thứ có thể gây chết chóc đối với loài hữu tử. Hầu như tôi thấy rõ mồn một lông tơ trên cổ, gáy và hai cánh tay trần của chị dựng lên và dường như mỗi tế bào trong cơ thể chị cũng như anh ta đều biến thành một điểm phát quang song bằng cách nào đó mà chị và anh ta vẫn tiếp tục sống hay ít nhất là xét qua mọi vẻ ngoài thì vẫn đang sống trong mắt tôi. Không nghi ngờ gì nữa, đó là do những gì chị và anh ta thấy. Ngần ngại mấy giây, tôi rời mắt khỏi chị và anh ta để nhìn ra phía trước. Và giờ thì, cả tôi nữa, cũng thấy.

Thay vì những đám trắng mờ, lô nhô, xoắn cuộn, không định hình, giống như sương mù hoặc mây sà sát đất như ban nãy, giờ trước mắt tôi là những con người. Những sinh vật gì đó giống như người. Rất nhanh sau đó tôi nhận ra đó quả thật là những con người, phần lớn là bởi chỉ trong thoáng chốc họ đã to hẳn ra, rất giống như thể chị và anh ta và do đó cả tôi giờ đã thực sự tiến lại gần họ hơn mặc dù điều lạ lùng nhất là một phần trong tôi lại bảo tôi rằng kỳ thực chúng ta không hề tiến lại gần họ được thêm tí nào theo nghĩa vật lý. Nhận thức này khiến cho như thể đến cả máu trong mười đầu ngón tay mười đầu ngón chân tôi cũng đông lại. Cổ tôi trở nên cứng như đá, tôi không thể làm gì khác ngoài tiếp tục nhìn.

Đó là những con người... đúng hơn là những hình người, những dạng người... tôi chỉ nhìn thấy được thế... Tôi nhìn mãi mà không thấy ra được những đường nét cụ thể của họ... các chi tiết của khuôn mặt họ, thể chất của họ... quần áo họ mặc nếu họ có mặc quần áo... Tôi nhìn thấy họ giống như những vùng sáng trắng có hình người mỗi lúc một to hơn lên và có thể bây giờ đã thực sự gần lại hơn song cũng có thể không... màu trắng sáng của họ nhanh chóng làm tôi chói mắt... không hẳn chói mắt mà là nhưng nhức ở sâu trong mắt... tôi không thể biết chị và anh ta có đang cảm thấy như tôi không... tôi không thể đoán được điều này nếu chỉ nhìn bề ngoài của hai người. Không, có lẽ hai người không cảm thấy như tôi... Hai người đang thấy những thứ gì đó mà tôi không thể thấy. Bởi vì có những khoảnh khắc tôi cảm thấy rõ ràng mình đã thấy mắt chị lẫn mắt anh ta phản chiếu cái ánh sáng trắng nọ hoặc tự mình bừng ra thứ ánh sáng tương tự đến nỗi gần như hoàn toàn không còn có tròng đen mà chỉ là những tròng trắng rực sáng. Và ngay khi thấy thế tôi cũng liền cảm thấy từ trong xương tủy mình rằng đã đến lúc tôi cần phải rời khỏi đây  ngay tức khắc. Tôi cần phải sống còn. Tôi cần phải rời khỏi đây mà vẫn sống còn! Muốn sống còn thì tôi phải cắt đứt ngay tức khắc bất cứ mối liên kết nào đang có giữa tôi với hai người cho dù đó là mối liên kết vận hành theo những cơ chế không thể hiểu và làm tôi dựng tóc gáy đến đâu đi nữa... Nhưng làm sao tôi cắt được đây? Làm sao?!.. Tại sao chị và anh ta vẫn cứ ở đó trước mắt tôi, sừng sững và giờ thì đang làm tôi chói mắt giống như ánh nắng giữa trưa, cùng với cái gì đó ở đằng trước hai người mà giờ tôi không còn đủ sức nhìn, như là một hình phạt cho việc tôi đã làm? Hình phạt thật khủng khiếp!.. Nếu vì những việc tôi đã làm mà tôi bị trừng phạt như thế thì hình phạt thật quá khủng khiếp!.. Tôi đâu có làm gì ngoài quan sát chị và anh ta, một cách âm thầm, bởi làm thế nào tôi có thể quan sát hai người nếu không phải là một cách âm thầm, một cách mà tôi biết chắc chị và anh ta không bao giờ phát hiện được... Còn cú nổ kia, làm sao tôi biết được do đâu mà ra... Tôi là ai mà có thể tỏ tường chuyện đó được... Tôi có thể chờ đợi trước một hình phạt nào đó song hình phạt như thế này thì dù có sống lại trăm lần tôi cũng không bao giờ có thể nghĩ ra... Có lẽ vì cái thứ tôi đã chọc vào kỳ thực là độc hơn tôi tưởng gấp trăm lần chăng... Tôi chọc vào chị và anh ta bằng một cái gai con trong khi chị và anh ta đáp trả tôi bằng một lưỡi cưa bén xả đôi tôi theo chiều dọc... Tôi chỉ muốn hét lên đến đứt cả họng và miệng tôi chưa bật ra tiếng hét đó thì dự cảm về nó đã như làm rách toạc họng tôi và màng nhĩ tôi rồi và cùng lúc đó ánh sáng trắng đã mạnh lên và trở nên bao trùm đến nỗi trong mắt tôi không còn lại gì khác ngoài một vùng trắng rờ rỡ bất tận. Vận hết chút sức tàn còn lại, chút sức tàn duy nhất mà tôi lờ mờ cảm thấy hãy còn chưa bị cái vùng trắng đó nuốt chửng nốt, tôi quờ tay hay vươn một phần nào đó còn lại của tôi ra về phía cái mà tôi nhớ lơ mơ là thứ có thể ngắt rời tôi ra khỏi chỗ này. Dường như tôi phải vươn xa tới hàng nhiều cây số trong một vùng nước sâu như một kẻ mù thì mới chạm được tới cái đó. Và ngay khi chạm được nó, cái vật rắn duy nhất cho tôi nắm giữa trùng trùng nước không có một cái gì khác một chỗ nào khác cho tôi nắm này, tôi vận hết chút sức cùng còn lại kia – cơ hồ chỉ còn đủ cho tôi thở ra được hơi cuối cùng – mà tì lên vật đó. Một cú nhấn... tôi chợt nhớ ra hay chợt nghĩ ra rằng đó là tất cả những gì phải làm... Tôi nhấn mà không thực sự hy vọng gì, không hình dung được sau đó chuyện gì sẽ xảy ra với tôi... Một cái gì đó giống như một tấm màn đen rộng bằng cả bầu trời, rộng hơn cả cái vùng trắng đang nuốt chửng tôi kia bất chợt chụp xuống tôi, và sự chuyển đổi nhanh đến thế, tuyệt đối đến thế từ toàn-trắng sang toàn-đen quanh tôi khiến cho một nỗi sợ khủng khiếp bóp chặt ngực tôi như một bàn tay lớn bóp chặt một quả nho quá chín, đó là bởi một ý nghĩ khủng khiếp chợt bật ra mà tôi không thể chịu nổi rằng phải chăng màu đen toàn triệt vừa chụp xuống tôi đây có nghĩa là nếu tôi dứt khỏi chị và anh ta hòng quay về thế giới của tôi thì kỳ thực là tôi đang làm vậy để dấn vào cõi chết. Suýt nữa tôi đã hét lên và quẫy đạp như kẻ đang mất thăng bằng và chới với sắp sửa rơi xuống vực một cách không cưỡng nổi... cũng có thể tôi đã hét và quẫy đạp thật, tôi không chắc... song khi đã hơi hoàn hồn lại thì tôi thấy mình đang ở trong căn phòng quen thuộc của mình... Cái ghế bành mềm, sâu màu ruốc của tôi... Cái bàn màu trắng hình giọt nước của tôi... Khoảng tường có bọc giấy dán mang hoa văn các loài sinh vật biển, mà tôi ưa dùng làm màn hình tùy biến của mình... Cái mùi gỗ thanh thanh ngan ngát luôn luôn làm tôi nhẹ bẫng cả người mỗi khi về nhà mình, vào lại phòng mình, cái mùi đồng nghĩa với nhà tôi, cái ổ của tôi, chốn náu mình đầy an lạc và bất khả xâm phạm của tôi... Tất cả đều đang ở đây, quanh tôi... Nhưng có cái gì đó thiếu ở trong tôi... không có ở trong tôi... Như thể mọi thứ quanh tôi đều hiện hữu duy có tôi là không hiện hữu... Giống như cái khoảng rỗng không, mang hình người, trong lòng một khối mácma đã cứng lại từ hàng triệu năm... Cái này chỉ là cảm giác chỉ là cảm giác chỉ là cảm giác, tôi lặp đi lặp lại với chính mình như trong cơn điên, đồng thời căng ra hết cỡ hòng lắng nghe một dấu hiệu nhỏ nhất chứng tỏ rằng tôi đang thực sự hiện tồn bên trong một thân thể, một thân thể sống... và đồng thời sự căng ra hết cỡ này của tôi cũng là để tống cho bằng được ra khỏi tôi, giống như tống ra ngoài cho bằng được một vật cứng đang tắc trong họng tôi, cái hình ảnh chị và anh ta, ở một nơi nào đó, trong một thế giới mà tôi không có cách nào quay trở lại, chị và anh ta vẫn đang tiến tới trên chiếc xe không mệt mỏi của mình, như những người sống hơn bất cứ người nào đang sống chứ không phải như những người đã chết.

Trần Tiễn Cao Đăng