trích “Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian”
“Trả lời em đi, em là gái bao cho đại gia thì có chuẩn không?”
“Em hỏi anh một câu mà câu trả lời tự nó rờ rỡ như mặt trời, thế người ta kêu là câu hỏi tu từ.”
“Đây không phải câu trả lời hay nhất. Anh có thể nói được câu hay hơn nhiều.”
“Đấy, lại bắt đầu đấy.”
“Ừ đấy, thì sao?”
“Thì đây, anh hỏi câu này chắc chắn em sẽ có câu trả lời hay hơn anh
nhiều. Tại sao em không làm?”
“Làm cái gì?”
“Còn phải hỏi.”
“Hứ.” Nàng bĩu môi. “Thế anh vẫn cứ nghĩ là em không làm sao?”
“Ai mà chẳng biết, thực tại như mình nghĩ và thực tại như nó vốn có có
thể khác nhau đến đâu.”
“Đừng lòng vòng. Không được
lòng vòng. Em thừa biết là anh tin chắc anh nghĩ đúng về em.”
“Được.” Chàng bật cười. “Vậy anh sẽ nói tại sao nha.”
“Nói đi. Chỉ có điều hãy nhớ là bất cứ lúc nào anh cũng có thể nói
sai.”
“Kiêu hãnh.”
“Cái gì? K-i-ê-u h-ã-n-h hả? Hi hi. Ngộ đó. Anh nói rõ hơn coi nào.”
“Tiến thân trong xã hội, có được những gì mình muốn bằng cách đó thì
dễ. Không phải quá dễ, dĩ nhiên, nhưng mà dễ. Em chỉ có thể tự hào về chính
mình một khi em đi con đường khó khăn hơn.”
“Em chả thấy đường em đi khó khăn tí nào hết.”
“Em đâu cần phải nói với anh như thế.”
“Em chưa bao giờ ta thán với ai về bất cứ chuyện gì.”
“Bởi vì em thấy làm vậy thì thật tầm thường.”
“Anh vẫn cho là anh đọc thấu được em hay sao?”
“Bất cứ lúc nào anh cũng có thể sai.”
“Tốt. Vậy anh hãy tự hỏi mình đã nói sai hay chưa đi.”
“Anh nói sai hay đúng, chỉ cần nhìn mắt em là biết. Như một nhà thơ
viết, ‘Vết thương và đôi mắt, Là những cái miệng chẳng bao giờ nói dối.’ ”
“Lại là anh phịa ra chớ gì.”
“Lời của ai đâu quan trọng. Cái chính là mình cảm thấy đúng như thế.”
“Ừ thì đúng. Vết thương nó chẳng bao giờ nói dối… Nghe mà rợn cả
người. Không, ai chứ anh thì không nói được như rứa đâu.”
“Dĩ nhiên là không.”
“Nì, anh thấy em có khác người không?”
“Có và không, không và có.”
“Em là em ghét như rứa lắm đó.”
“Như rứa là sao?”
“Anh chả bao giờ có thể trả lời thẳng và đơn giản được hay sao?”
“Đó là câu trả lời thẳng và đơn giản nhất anh có cho câu hỏi ấy.”
Ha, nàng bật cười khẽ, và qua đó chàng thấy rõ là nàng tỏ tường mọi ý
của chàng.
“Mà đúng rứa thiệt,” nàng thôi cười mà nói. “Có những khi em giật mình
thấy sao mình khác mọi người
thế. Rồi lúc khác thì em bứt rứt nghĩ làm sao mà mình lại giống thiên hạ đến
thế. Và rồi em cứ hành động lúc thì kiểu như chỉ để dấn vào, lúc lại kiểu như
để bằng mọi giá phải bứt ra, rứt khỏi cái gì đấy làm cho mình khó chịu. Có
những lúc cảm thấy chỗ nào đó ở trong mình căng ra như sợi thừng người ta đang kéo co ấy. Cũng có khi
thích nhưng phần nhiều là mệt. Mà hình như em khác người chính là chỗ đó phải không.”
“Tới lúc nào đó em sẽ thôi không bận tâm điều ấy nữa,” chàng nói. “Em
sẽ bình tâm về chính mình dù em là thế nào đi nữa.”
“Nhưng nếu như em là một kẻ rất xấu xa và em tự biết điều đó thì em
không thể bình tâm, không nên bình tâm phải không. Hmm… Chậc. Nhưng cũng đúng
là em biết có những người tự họ
thừa biết họ là kẻ xấu nhưng mà họ vẫn sống hết sức vui vẻ, chả bao giờ băn
khoăn về chuyện mình xấu, về những việc mình làm. Trong khi đó thì… Dĩ nhiên em
biết, mình là người thế nào tùy
thuộc phần lớn vào chuyện mình sinh ra ở đâu. Những hình ảnh đầu tiên mình
thấy, những âm thanh đầu tiên mình nghe trong đời… Rồi từ khi mình bắt đầu biết
nhớ thì chuyện gì là những chuyện đầu tiên về thế giới mà mình nhớ được. Em như thế này phần lớn mà bởi
ba me em. Từ khi em còn nhỏ, ba me đã nhồi cho em những thứ chẳng hạn như ri.
Lòng nhân là của hiếm trong trời đất. Cho nên nếu ta ý thức được mình có lòng nhân thì hãy cố hết
sức mà giữ lấy chừng nào còn giữ được,
như giữ gìn một báu vật của chung trời đất chứ không phải của riêng ta.” Nàng
ngừng nói, bật cười khẽ. “Đó, em chả may lỡ bị nhào nặn như vậy rồi, thành thử
bây giờ có nhiều chuyện thật ra em cũng muốn làm lắm nhưng mà không làm được.”
Nàng dừng, lặng một quãng lâu hơn, rồi nói nhỏ, gần như là qua một tiếng thở
dài. “Chả phải là em không muốn đâu đó.”
Trong khi nàng lại im lần nữa,
chàng nhìn ra Hồ Tây. Một ngày mát mẻ, nhiều gió, mặt hồ màu xám thép không
ngừng dồi sóng không khác biển mấy. Đoạn chàng ngoái sang nhìn lại màu đen
trong mắt nàng, cái ánh sáng trong trẻo và ươn ướt tỏa ra từ đó, đôi mắt như
của một người luôn luôn vừa thấy thú vị vừa bối rối trước sự to lớn và khó dò
của những gì mình chỉ mơ hồ ý thức được là có ở trong mình.
“Chẳng hạn như em từng muốn
làm gì?”
Ngừng một chút, nhìn nàng,
chàng nói thêm, “Em có thể không nói nếu em không muốn. Dù sao thì anh cũng có
thể thử đoán, nhưng anh không làm vậy.”
“Hì, muốn nói thì chắc em cũng
muốn đó. Nhưng tại sao em phải nói ra vào lúc này, tại sao phải nói với anh?
Chắc là anh sẽ nói rằng để anh có thể hiểu sâu hơn về em, thấy được không chỉ
những gì ai cũng thấy về em mà cả những góc khuất, cả mặt trái của em, cái vô
thức tăm tối mà tự em không biết hay gì đó. Chắc là anh nói thế chứ gì? Nè, em
không dễ bị bẫy đâu. Đừng hy vọng đào sâu được vào em một cách chóng vánh dễ
dàng thế. Những gì nằm trong sâu nhất của em thì không thể mang ra ngoài sáng
bằng cách như anh đâu.”
Chàng hơi ngạc nhiên trước phản ứng mà chàng cảm thấy là hơi quá mạnh
của nàng mặc dù giọng nàng không cho chàng một cơ sở nào để khẳng định thế, nó
vẫn nhẹ nhàng và tỉnh không, như thể nàng đang thủ thỉ với chàng về một kỷ niệm
thân thiết và buồn từ thời thơ ấu. Nhưng chàng im lặng, cảm thấy mình bắt đầu
hiểu thực sự một điều gì đấy, lắng nghe tiếng nước hồ vỗ óc ách vào bờ kè đá
dưới chân hai người, bị xen lẫn
và xuyên thủng từng chỗ bởi tiếng cành cạch và rầm rập của các công cụ đang vận
hành nơi một công trình xây dựng đằng xa, tiếng động cơ và tiếng còi của những
chiếc xe chốc chốc chạy qua.
“Nè, anh nói trước đi, rồi em sẽ nói,” nàng cười xòa, vỗ vỗ lên mu bàn
tay chàng. “Anh thì cũng như em thôi phải không. Anh bắt người khác nói trong khi bản thân mình
không nói, vậy là không công bằng.”
Có một âm thanh khác, sắc, rỗng, ướt, mềm, có thể là tiếng một con cá
lớn quẫy gần mặt nước.
“Em biết không, người
ta nói là ngay cả bây giờ vẫn có thể câu được
ở Hồ Tây này những con cá nặng năm cân.”
“Anh biết không, một trong những năng khiếu nổi bật của anh là đánh
trống lảng.”
Chàng mỉm cười, biết trong vô thức rằng nụ cười này của mình là một nụ
cười lạnh giá.
“Có một gã thanh niên lấy dây trói chặt một con chó, rọ mõm nó, vứt nó
nằm trên vỉa hè rồi cầm một thanh sắt lớn, vận hết sức lực nện xuống nó, hết cú
này đến cú khác. Sau mỗi cú y dừng một chút, ngắm nghía kết quả của cú đánh mới
nhất và kết quả lũy tiến của tất cả các cú đánh từ đầu cho đến lúc đó, luôn
luôn với một nụ cười, không, không phải nụ cười toe toét hả hê, chỉ là nụ cười
tự thỏa mãn, điềm tĩnh, vừa đủ độ, phải nói như thế. Chỉ cần quan sát khoảng
mười đến mười lăm giây là đủ biết chính xác rằng kẻ này sẽ không dừng lại chừng
nào con vật chưa chết. Và nếu quan sát lâu hơn, chừng một phút, ví dụ thế, ta
sẽ nhận ra rằng một trong những điều khiến y hài lòng nhất về bản thân là mình
có cái khả năng cùng một lúc vừa kéo cái chết tới cho con vật lại vừa trì hoãn
cái chết đó... ghìm nó lại, nhả cho nó tiến từng bước một... từng bước nhỏ
thôi, giống như điều khiển điêu luyện một con thú dữ vậy, và trong suốt khoảng
thời gian trì hoãn đó thì thay cái chết kia bằng sự đau đớn... sự đau đớn tàn
nhẫn và tệ hại hơn vô số lần so với cái chết, hay đúng hơn so với nó thì cái
chết hoàn toàn không tàn nhẫn không tệ hại một tí nào cả. Hãy quan sát gã nện
rất cẩn thận và chuẩn xác sao cho chỉ một chứ không phải cả hai bên cánh mũi
con vật nát bét ra, chỉ một chứ không phải cả hai bên xương hàm nó gãy đôi nghe
cắc một tiếng giòn như người ta
bổ sọ dừa khô, chỉ một chứ không phải cả hai tai coi như bay mất tiêu, chỉ một
chứ không phải cả hai chân trước giập như thanh mía vừa qua máy ép, cái cú nện
rõ là được tính toán chi li và
thực hiện sao cho gãy gần hết một bên xương sườn, cú đập làm cho gần đứt lìa
đuôi và cùng một lúc làm vỡ toác hậu môn, cú nện vào bụng dưới làm phọt cứt…
Phải, không một cú nào trong số đó là cú quyết định để bật đèn xanh cho cái
chết. Gã này là một trong những người
hiểu rõ nhất giá trị của sự chăm chút từng chi tiết cấu thành tổng thể.”
“Anh thấy hết cả sao,” nàng nói, sau một quãng lặng dài. Chàng cảm
thấy sự khó nhọc cần phải vượt qua để câu này được nói ra.
“Anh không tận mắt thấy. Anh nghe nói, và thấy vài ảnh chụp. Thì cũng
đâu có gì khác. Rất có thể những gì xảy ra trên thực tế không hoàn toàn giống
như anh vừa nói, nhưng liệu em có thể nói rằng những gì anh vừa nói không phải
là sự thực không? Theo như anh nghe nói thì trên thực tế không có một người nào ngăn gã này lại. Đứng xem,
có. Chụp ảnh, có. Bình phẩm, có. Can thiệp, không. Liệu em có cho rằng phải có
ai đó can thiệp vào thì mới có thể là sự thực hơn? Được, cứ cho là ai đó có can
thiệp. Rồi thế nào? Gã kia sẽ vung thanh sắt đẫm máu và bết cứt lên, dí vào mặt
người đó, nói: “Bố mày thích thế
đấy,” hay “Trật tự coi!” hay “Ông là thằng nào? Đây không phải việc của ông, về
liếm lồn vợ đi.” Và người kia sẽ
làm gì? Mọi người còn lại sẽ làm
gì?”
“Vậy nếu là anh, anh sẽ làm gì?”
“Nếu anh có mặt ở đó,” chàng nói, cố ghìm nỗi thôi thúc ngoảnh mặt
sang hướng khác, “anh không chắc liệu mình có sẽ làm gì không.”
“Vậy anh kể chuyện đó để làm gì?” nàng nói sau một chút im lặng.
“Để em biết về nó. Để em biết những điều gì từng làm bận tâm trí anh.
Để sau đó nói cho em biết anh từng muốn những gì. Chả phải mình thỏa thuận với
nhau như vậy sao?”
Nàng im. Chàng thấy môi nàng khẽ động.
“Anh đừng nói thì hơn.”
Chàng lắc đầu.
“Ý nghĩ duy nhất của anh khi lần đầu tiên biết chuyện đó, và ngay cả
bây giờ cũng vậy, mỗi khi nghĩ lại, đó là nếu anh có thể làm Thượng đế chỉ một
lần duy nhất chỉ trong một khoảnh khắc đó và có quyền năng tối thượng chỉ trong
một việc độc nhất là quyết định xem trong cặp chó và người đó bên nào sống bên nào chết, anh sẽ quyết ngay lập tức
cho thằng người chết, không đắn
đo suy nghĩ.”
“Em biết trước anh sẽ thế mà,” nàng nói.
“Phải, anh là như thế, và anh biết mình không thể khác. Và đó không
phải lần duy nhất. Anh còn có những lần khác muốn giết người. Nhiều lần anh đã giết, trong ý nghĩ. Nếu hỏi anh có muốn
thế không thì anh nói: không. Anh biết những điều các nhà tôn giáo, nhất là
Phật giáo, thường nói về chuyện đó. Anh tìm đọc hết, nghiền ngẫm hết. Tất cả
đều vô ích cho anh. Anh đã không thể trở nên khác hơn dù có tất cả những hiểu
biết, những khao khát, những day dứt đó... Tất cả minh triết của loài người không làm cho anh bớt vô vọng.
Anh bất lực trong việc không để mình mang cái tâm trừng phạt, và anh chỉ sống được sau khi đã rèn được khả năng không hối tiếc về điều
đó. Phải, có thể anh còn xa mới tới chỗ trưởng thành về tâm trí và đạt tới cách
nhìn thế giới như một số bậc hiền nhân nào đấy, nhưng sở dĩ như vậy là bởi anh
là người. Bất toàn là bản chất
của con người. Hầu hết con người trên trái đất này giống như anh
chứ không giống bậc hiền nhân. Không thể kết tội con người vì chuyện họ là con người
chứ không phải là hiền nhân. Em đọc Anh
em nhà Karamazov chưa?”
“Chưa,” nàng nói, rất nhỏ, dáng vẻ như chờ đợi một cái gì đó chàng
không thể nói ra. “Em có xem phim,” sau một thoáng ngập ngừng nàng thêm.
“Em phải đọc. Rất nhiều cái trong phim không có. Chẳng hạn những cuộc
đối thoại dài. Nhất là những đối thoại dài. Em nhớ Aliôsa chứ?”
“Anh thầy tu trẻ phải không? Cậu út. Hơi bị đẹp trai.”
“Ừ, đẹp trai. Và con người
hiền hậu dịu dàng không để đâu cho hết, có lòng từ ái bao la vô tận, tư chất rõ
ràng của một bậc thánh nhân, một con kiến trên bàn cũng không nỡ giết. Khi nghe
ông anh Ivan kể chuyện một lão địa chủ nghi cho một thằng bé nông dân tội ăn
cắp và xử lý vấn đề bằng cách cho thằng nhóc chạy vào trong rừng rồi thả bầy
chó săn của lão ra cho bầy chó cắn và xé xác thằng nhóc, và khi được ông anh hỏi cậu sẽ xử lão địa chủ
như thế nào, thì Aliôsa, con người
từ bi vô lượng ấy, buột mồm: Bắn! Đó là phán quyết của ai hay cái gì em biết
không? Của tòa án lương tri thuần khiết, đến trực tiếp từ trái tim, ngoài mọi
thứ pháp luật hay quy ước dựa trên lý tính. Nếu là anh, phán quyết của anh cũng
thế. Cũng như, khi anh biết được về vụ con voi bị người nào đó chém mấy chục nhát
vào chân, chảy máu cho đến chết, mà xét theo mọi dấu vết thì người đó lại chắc
hẳn chính là kẻ vốn thân thiết với voi, anh lập tức nghĩ: nếu anh là kẻ có
quyền phán xét và lựa chọn tối cao thì giữa con người ấy và con voi ấy anh chọn con voi. Anh cần thêm một
con voi chứ không cần thêm một con người.
Nếu con người là một con người như vậy thì anh không chọn con người.”
Nàng im lặng khua khua cái muỗng trong ly làm phát ra âm thanh lanh
canh.
“Dân chữ nghĩa mấy anh nhiều khi thật đáng sợ,” nàng nói.
“Loài người phần nhiều
là đáng sợ, mặc dù đôi khi cũng thật tuyệt. Đó chả phải phát kiến gì mới mẻ,
nhưng người ta cần phải sống đủ
nhiều và sâu thì mới thực sự cảm nghiệm được
điều ấy.”
Nàng nhăn mặt như vừa hít phải một mùi khó ngửi.
“Có thể em sống chưa đủ nhiều chưa đủ sâu như ý anh, nhưng em đã gặp
không ít những kẻ đáng sợ, mặc dù vậy em vẫn yêu con người,” nàng nói, sôi nổi, mạnh mẽ.
“Anh không mong gì hơn thế. Anh mong rằng cho đến hết đời em vẫn có
thể yêu con người. Việc đó khó.
Không dễ. Khó hơn là ghét con người.”
“Quá khó đối với anh hay sao?”
“Anh không biết.”
“Anh phải biết. Nói nhiều, nghĩ nhiều như anh thì không có quyền không
biết.”
“Nói và nghĩ không đồng nghĩa với biết.”
“Vậy anh biết gì?”