"To write or not to write in English"
Đây là những điểm
chính mà tôi đã chuẩn bị để nói tại một hội thảo văn chương underground diễn ra
hôm qua. Vì một số lý do, tôi đã không có cơ hội nói xung quanh hầu hết các điểm
này. Ở đây, tôi tạm sắp xếp lại chúng dành cho những ai quan tâm đến vấn đề này.
Có thời gian hơn, tôi sẽ triển khai chúng thành một bài tiểu luận đúng nghĩa.
- Hãy chọn viết bằng ngôn ngữ mạnh trong tâm thế của một cá
nhân đồng đẳng và tự do. Chỉ khi bạn là một cá nhân tự do từ bên trong, lựa chọn
đó mới thực sự xứng đáng.
- Cái gì cũng có hai mặt. Chọn viết bằng ngôn ngữ mạnh, một mặt
đó nghĩa là bạn đủ tự tin mình có khả năng chinh phục người đọc thế giới bằng
phương tiện này, mặt khác đó có thể là do bạn không tự tin mình có khả năng làm
vậy thông qua tiếng mẹ đẻ.
Khi bạn có khả năng viết bằng ngoại ngữ mạnh, song bạn chọn
viết bằng tiếng mẹ đẻ của mình, một ngôn ngữ yếu, đấy là bạn chọn sự rủi ro của
kẻ làm ra những viên ngọc khuất nẻo ít ai biết. Chừng đó, nhiệm vụ phát hiện ra
những viên ngọc ấy, trước hết và trên hết là của những người đọc cởi mở và quả
cảm đến từ những nước có ngôn ngữ mạnh.
- Ta viết về những gì gần với trái tim của ta nhất, chứ không
phải những gì gần với trái tim của người khác. Nếu tim ta đủ lớn, nó sẽ bao
trùm hoặc giao với tim của người khác một cách tự nhiên.
- Người học viết bằng một ngôn ngữ “mạnh” không phải tiếng mẹ
đẻ của mình là người dũng cảm, song người vốn có tiếng mẹ đẻ là một ngôn ngữ mạnh
mà quyết học đọc bằng một thứ tiếng khác “yếu” hơn thì cũng dũng cảm không kém.
Dĩ nhiên đây chỉ là một cách nói. Đọc bằng ngôn ngữ khác, hiểu theo nghĩa rộng,
là đọc những hệ quy chiếu khác, những mô thức tư duy khác, những cấu hình khác
của tâm trí loài người.
- Một nền cộng hòa văn chương thế giới đích thực chỉ có thể là
chốn của những người rộng mở và quả cảm.
![]() |
| Sleeping Muse/Nàng Thơ ngủ, của Brancusi |
(trích từ bài viết của một nhà phê bình về các nhà văn
Indonesia viết bằng tiếng Anh)
[Readers should be] prepared to be surprised and delighted
by a story very unlikely to resemble anything that could be written by a native
English speaker.
[Người đọc nên] được chuẩn bị sẵn để ngạc nhiên và thích thú trước một câu chuyện rất khác với bất cứ cái gì mà một người bản ngữ Anh có thể viết ra.
[Người đọc nên] được chuẩn bị sẵn để ngạc nhiên và thích thú trước một câu chuyện rất khác với bất cứ cái gì mà một người bản ngữ Anh có thể viết ra.
(...) You can always find a writer’s roots in her writings
[no matter in what language she writes]. They may be visible or hidden but they
are there. It’s up to you to see them or not.
(…) Bạn có thể luôn luôn tìm thấy cội rễ của một nhà văn
trong tác phẩm của người đó [dù người đó viết bằng tiếng gì đi nữa]. Cội rễ ấy
có thể hiển lộ hoặc ẩn giấu song chúng có đó. Nhìn thấy chúng hay không là tùy ở
bạn.
... I do not look for the new and the unknown in a writer’s
works. I look for the authentic and the beautiful.
… Tôi không tìm kiếm cái mới và cái chưa biết trong tác phẩm
của một nhà văn. Tôi tìm cái nguyên tuyền và cái đẹp.
