Thứ Hai, 18 tháng 10, 2021

Về tự dịch

Tự dịch chính mình: đầy chân phúc, đầy lao khổ.
Translating yourself: what a bliss, what a toil.

-----

... Chàng có thể cảm thấy cái gì đó chung ở sâu trong chàng và bạn một cách thường xuyên đến độ có những lúc chàng cảm thấy khó chịu, đúng hơn là bất an. Nhưng lúc này, riêng lúc này, một phần nào đó của chàng giống như đứa trẻ ngơ ngác, hãy còn chưa cảm nhận nổi kích thước của sự cô độc mà từ giờ trở đi nó sẽ phải đối mặt, một thứ gì quá lớn mà nó không hiểu song trực cảm được là sẽ làm nó tê liệt. Đó là một cảm giác và nó sẽ qua đi, chàng biết, song ngay lúc này nó mạnh hơn chàng. Khi chàng im lặng và bạn chàng im lặng và những người khác duy nhất có mặt ở nơi này im lặng, tiếng mưa sầm sập ngoài kia và cả trong này dường như là nội dung duy nhất của thế giới, thứ vận động duy nhất còn lại trong vũ trụ.

... He could sense something common deep down within him and his friend, in such a habitual manner that sometimes made him uneasy. Yet, at this moment, this particular moment, part of him seemed to be an unknowing child still unable to perceive the real dimensions of the loneliness he would have to face from now on, something too large for him to grasp, whose paralyzing power he could detect right now. This was nothing more than a momentary feeling which would quickly pass, he knew, yet it was much stronger than him. When he kept silent and his friend kept silent and the only people present here did the same, the sound of the downpouring rain both outside and inside seemed to be the only content of the world, the only movement left in the universe.

(từ "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian", tiểu thuyết đã xuất bản của tôi)

(from my published novel, "Life Navigator 25: He Who Is In Love With the Whole World")

Tác phẩm của Hans Hartung


Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2021

Về tự dịch.

Đây là những dòng mà một người nào đó, ở một nước xa xôi, sau đây hơn một trăm năm, sẽ đọc với niềm vui và nỗi đau, với lệ trong mắt và nụ cười trên môi.

These are the lines that someone, in a remote country, more than a hundred years from now, will read with joy and pain, with tears in her eyes and a smile on her face.

Tự dịch tiểu thuyết của mình: một việc làm trong đơn độc tuyệt đối.

Translating my own novel: a work being done in absolute solitude.

-----

... Con người này, cũng như bất cứ người nào khác, chỉ một lần duy nhất xuất hiện trên thế gian, và nàng không hẳn nhìn chàng mà là nhìn sự độc nhất vô nhị đồng thời là sự đơn độc của chàng, sự vắng mặt của những gì chàng yêu thương, sự ngắn ngủi của những gì đang cùng chàng hiện hữu. Hơi hít vào của nàng trở nên sâu hơn, lâu hơn và hơi thở ra của nàng trở nên dài hơn trong khi nàng đứng đó nhìn con người này, như thể trong vô thức nàng mong là bằng cách đó nàng có thể kéo dài những thời khắc này ra.

… This person, like everyone else, appeared only once in the world, and she was looking not so much at him as at his uniqueness which was also his loneliness, the absence of what he loved, the impermanence of what existed together with him. Her inhalations became deeper, more prolonged, and her exhalations more drawn-out as she was standing there looking at this man, as if unconsciously she wanted to use this newly obtained way of breathing to extend these moments farther into the abyss of time.

(from my published novel, "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian", "Life Navigator 25: He Who Is in Love with the Whole World", in my own translation)

Henry Moore - Reclining Nude