Nhà văn viết cuốn sách của y trong cô độc, trong "bóng tối", khi mà không ai hoặc gần như không ai quan tâm đến việc y làm hoặc cho rằng nó có ý nghĩa - tuy nhiên điều này chẳng ảnh hưởng đến y nếu y đủ mạnh. Vậy, liệu có nhiều lý do để cho khi cuốn sách ra đời và được người ta chú ý tới thì nhà văn cần phải trèo lên sân khấu, bước ra ánh sáng?
*******************
Công việc viết văn không xuất chúng hơn các công việc khác, cũng không tầm phơ hơn. Nếu viết văn là công việc của anh, hãy làm nó bằng toàn bộ tâm hồn anh. Viết cái anh đang viết như thể nó là truyện cuối cùng anh viết trước khi chết. Với tâm thế giống như của người nghệ nhân suốt đời làm tò he, nay đang làm con tò he cuối cùng trước khi chết.
*******************
Những đứa con bằng xương bằng thịt, những con người do anh sinh ra, có thể bị nhuốm bẩn, bị nhiễm độc về thể xác và/hoặc tâm trí bởi môi trường nơi anh đưa chúng vào.
Những đứa con tinh thần, những tác phẩm do anh tạo ra, chúng có bị nhuốm bẩn, bị nhiễm độc hay không là tùy ở tâm trí anh thuần khiết hay không.
Tôi không tin rằng những kẻ ác tâm, hiểm độc, những kẻ mà, như có người mô tả, "là một khối thuốc độc biết đi", lại có khả năng làm ra những tác phẩm động đến tâm can con người vì vẻ đẹp và sự thuần khiết của chúng.
*******************
Khi một người xấu xí - không phải hơi xấu mà thực sự xấu, thậm xấu - phải lòng ai đó, thì cho dẫu y/thị yêu bằng tình yêu tha thiết nồng nàn và chân thành đến mấy, gần như chắc chắn hoặc chắc chắn tình yêu đó sẽ không được đáp lại. Đáp lại nó có thể là lòng thương hại, sự cảm thông, cảm giác có lỗi, niềm cảm kích, lòng biết ơn, vân vân, song không phải tình yêu. Tuy nhiên đó không phải điều quan trọng. Quan trọng hơn là chúng ta cảm thấy chuyện đó hợp lẽ và tự nhiên. Chúng ta thấy mối tình đó khôi hài, tuy đáng cảm thông. Đáng cảm thông và khôi hài.
Một tác phẩm văn chương, được viết ra với tất cả cảm xúc nồng nàn và chân thành bậc nhất, song là một tác phẩm tồi, cũng giống như thế.