Nói gọn, nghệ thuật sống rất đơn giản. Nó có nghĩa là biết tạo ra được nhiều nhất từ những tài nguyên hữu hạn mà ta có: thời gian sống của ta, giới hạn của cơ thể ta, giới hạn của trí óc và các năng lực khác của ta. Sống sao cho, dù chỉ hiện hữu trên đời không tới bốn mươi năm chẳng hạn, dù không có khả năng/cơ hội đi khắp thế gian theo nghĩa đen chẳng hạn, dù không thể biết được dù chỉ một phần mười những gì ta muốn biết về thế giới, ta vẫn tạo ra được, từ mình, từ mọi thứ ta có, trong đó có khát vọng, niềm đam mê, tình yêu của ta, những gì đẹp nhất mà cái cá thể nhỏ nhoi này làm được trong sức của nó.
***
Mọi con đường - dẫu đó là con đường chu du khắp thế gian theo nghĩa vật lý để mở mình ra trước mọi vẻ đẹp của nó, hay con đường dấn vào tâm trí mình để hiểu được sâu chừng nào hay chừng đó về những cơ chế bí ẩn chi phối những vận hành của tâm trí, hay con đường chinh phục một mục đích do ta chọn nhằm biết được giới hạn năng lực của ta và đẩy xa giới hạn ấy được chừng nào hay chừng nấy, hay con đường nhằm vượt qua những trói buộc nghiệt ngã của thể xác ta, bởi một chứng bệnh nào đó khiến cho nó bị bất toàn, hay con đường chiến đấu sao cho một khoảnh nhỏ của thế giới cùng các sinh vật trong đó được bình an chừng nào hay chừng đó - đều đáng cho ta đi như nhau. Vấn đề không nằm ở bản thân con đường hay ở việc ta chọn đường nào trong số đó. Vấn đề nằm ở cách ta đi trên đường đã chọn.
