Cơn tê liệt tiếp tục ghìm chặt lấy chàng lẫn nàng, từng thớ cơ một. Thở cũng trở thành việc tột cùng khó khăn, tuồng như họ phải vận hết sức lực ẩy một tảng đá lớn lên để cho từng hơi thở có thể luồn qua được chừng nào hay chừng ấy. Hắn hiểu rõ điều đó; hắn cười: một ý nghĩa bắt đầu hiện rõ lên trong cách hắn cười. Hắn bắt đầu cảm thấy càng lúc càng rõ là có cái gì đó hay hay trong động tác giơ cao cái thân hình giẻ rách kia lên mà lắc - hắn tiếp tục làm thế một hồi rõ lâu, hao hao như một chú hề lặp đi lặp lại mãi một trò nào đấy và chờ khán giả cười, cái trò mà không ai khác ngoài y ta còn thấy tức cười. Có điều là kẻ này, Hộ Pháp, hắn không có cái vẻ trơ trẽn và xuẩn ngốc (tuy rằng, một cách hết mực chân thành, không tự biết mình trơ trẽn và xuẩn ngốc) của chú hề không may đó, cũng không có cái dáng điệu ngu ngu mà đáng ngại và tiềm ẩn nguy cơ của một tên điên: mắt hắn vừa nghiêm trang vừa thích thú, vừa bạo liệt và phảng phất u ẩn: hắn vừa tiếp tục động tác này vừa chờ đợi một cái gì không ai biết, có lẽ bản thân hắn cũng không biết… Trong lúc đó thì chàng bắt đầu hồi tỉnh lại dần, bắt đầu giằng được mình hay ít nhất là một phần của mình ra khỏi cơn tê liệt nãy giờ ghì cứng chàng như trong nhiều cặp gọng kìm. Bắt đầu cử động được cổ và đầu, chàng ngoảnh sang nhìn nàng, đúng hơn là tìm nàng ở nơi mà chàng có cảm giác hay trực giác là sẽ thấy nàng. Nàng ngồi đó, miệng há, mắt đờ, mặt trắng. Màu trắng của mặt nàng lúc này là thứ màu trắng khiến người ta kinh sợ. Người ta có thể kinh sợ khi nhìn thấy bộ mặt này của cơn kinh sợ ở nàng. Nàng chưa dứt được khỏi cơn tê liệt. Những gì nàng đang thấy - cái thực tại này - quá mạnh so với nàng. Chàng có thể làm gì cho nàng? Chàng lại quay sang nhìn hắn ngay khi trong đầu chàng bật ra câu hỏi đó. Dường như đọc được ý nghĩ của chàng, hắn nhếch miệng làm cho nụ cười của hắn nở to hơn đồng thời hình như nháy mắt với chàng và thôi không lắc cô gái (hay những gì còn lại của cô) nữa tuy vẫn tiếp tục giữ nó trong không trung. Tuồng như hắn mời mọc chàng dự phần vào hay ít nhất hãy làm khán giả trung thành nhất và có thể là độc nhất cho những gì hắn sắp làm sau đây, trò kế tiếp trong màn diễn hay tấn tuồng hay cuộc chơi của hắn. Trong một khoảnh khắc chàng hầu như hoàn toàn rối trí hoặc có thể hoàn toàn trống rỗng, không có ý niệm về chuyện chàng sẽ làm gì, nên làm gì, phải làm gì, có thể làm gì sau đây, chàng sẽ hay nên hay phải hay có thể có thái độ hay phản ứng nào trước những gì thực tại ở đây-lúc này đang ném vào mình. Chàng đờ ra - trong một khoảng thời gian nào đó cả thể xác lẫn tâm trí chàng đờ ra, theo nghĩa nào đó là thôi không còn hiện hữu. Hộ Pháp buông hai tay, cho cái khối (giờ thì) vô sinh kia đổ dụi xuống vắt ngang qua hai chiếc ghế ngồi (không làm phát ra một tiếng động nào, hoặc có, một tiếng bịch hay thịch nhẹ mà giác quan chàng chỉ thoáng ghi nhận được như một âm thanh nào đó ở rất xa và rất ít liên quan), thế rồi, mắt dán vào chàng, hắn khẽ hất cằm về phía nàng, sau đó về phía ba mẹ con. Đến lượt đứa nào đây, tuồng như hắn hỏi chàng. Ngay lúc đó chàng run lên. Sự run này khiến chàng chợt nhớ lại rằng mình có một cơ thể. Sự run chiếm lĩnh trọn vẹn chàng dù không rõ có phải là do cuồng nộ hay không. Cằm chàng run, nhưng tệ nhất là hai tay chàng run. Thế này thì làm được gì, đó là ý nghĩ đầu tiên tương đối rành mạch, dù căng thẳng và giần giật, hiện ra trong trí chàng. Ngay khi đó mọi thứ bị cắt ngang bởi một tiếng thét khủng khiếp. Mất chừng một giây để chàng nhận ra đó là bà mẹ trẻ vừa thét. Và khi chàng nhận ra như vậy thì mắt chàng đã thấy chị buông hai đứa con ra, đứng phắt dậy, xông vào Hộ Pháp, “hung tợn như con thú dữ bị thương”. Dường như năng lượng của tiếng thét của chị ta, trong khi tiếp tục xuyên thấu và làm buốt phần tai trong chàng, cũng dồn hết vào cú xông tới này, góp phần mình vào năng lượng sinh ra từ mọi phần khác của cơ thể chị ta. Một trong hai đứa bé (không rõ đứa nào, hai đứa quá giống nhau) khóc ré lên, tiếng khóc của nó chỉ làm thành cái nền yếu ớt và hầu như lạc điệu cho điều đang diễn ra, cái nền mà tri giác chàng gần như không nhận thấy. Một lần nữa chàng quên mất chính mình trong khi nhìn cảnh đó: một quả trứng tuyệt vọng và mất trí tự quăng mình vào một bức tường. Cầm trong tay cái gì đó, hẳn là một vật nhọn bén, con dao, chị ta khua, đâm, xỉa, chém, chặt lia lịa, liên hồi vào hắn, nhanh, bằng hết sức bình sinh, và không chuẩn mà trệch tứ tung đến độ tức cười. Chàng gần như cảm thấy được là nó tức cười mặc dù chàng không cười. Hộ Pháp thì chắc chắn là cảm thấy, hắn cười. Miệng cười ngoác tận mang tai, hai tay đút túi quần, hắn gần như đứng nguyên một chỗ, nghiêng phía này, đảo phía nọ, ngữa ra sau, tránh được trong đường tơ kẽ tóc tất cả các đòn tấn công hung tợn và mù lòa của chị kia, với dáng điệu đủng đỉnh lười nhác của kẻ đã quá quen và quá chán cái trò hề này, trò hề, đúng, nhưng là một thứ trò hề “xưa như trái đất”, nhạt không thể nào chịu nổi. Sau một lát người đàn bà xem mòi đuối sức, những đường dao của chị ta chậm hẳn lại, càng chệch choạc tợn, và, tự biết điều đó, chị ta bắt đầu đệm thêm cho chúng bằng những tiếng thét không thành âm tiết, những tiếng gào đơn âm tiết chỉ có thể là tiếng chửi tuy cụ thể chửi gì thì không thể nghe ra. Đến một lúc, chừng như cảm thấy vờn con chuột nhỏ này thế đủ rồi, Hộ Pháp vung tay, chỉ bằng một động tác túm ngay được cổ tay cầm dao của chị ta, vặn một cái khiến dao lập tức rời khỏi tay rơi xuống và đồng thời mỏm xương cùi chỏ bục ra ở phía trên khúc cẳng tay bị bẻ quặt theo một góc độ gợi nhớ lúc người ta bẻ một cái cẳng ếch hay đùi chim sẻ. Lần này xương gãy gần như không gây tiếng động, điều cũng khá lạ, mặc dù nàng thì nàng nghe và cảm thấy nó như thể một khúc xương của chính nàng gãy nhưng không phải ngay lúc này và ở đây mà ở một nơi khác và trong quá khứ hoặc tương lai, gần hoặc xa. Nàng nhìn qua chàng. Chàng cảm ứng với cái nhìn này như cảm ứng một luồng điện. Và trong luồng điện này nàng hỏi chàng một câu mà từ giờ cho đến hết đời chàng sẽ không có khả năng trả lời. Miệng người đàn bà há to như đang ráng sức nuốt cho bằng được một cây búa, và âm thanh từ đó phát ra là một tiếng kêu chệch hẳn khỏi giọng người cũng như cùi tay chị ta đã chệch hẳn khỏi vị trí tự nhiên của nó trên cơ thể chị ta và khỏi khái niệm thông thường của loài người về một cái cùi tay. Hộ Pháp nhe răng cười. Một tay túm tóc người đàn bà, tay kia ghì cằm chị ta, hắn nhấc bổng chị ta lên, gí mặt chị ta sát vào mặt hắn, dường như ngẫm nghĩ, dường như đăm chiêu, dường như ngần ngừ trong một thoáng, như không chắc mình thích làm gì nhất tiếp theo đây. Rồi, đột ngột, như vừa có một tia chớp lóe lên trong trí, hắn há mồm ngoạm vào giữa mặt chị ta mà cắn mạnh giống như con chó cắn phập hai hàm răng với chủ định và quyết tâm - thứ quyết tâm bạo liệt của loài thú - là làm sao cho vỡ bằng được khúc xương to trong mồm nó. Tiếng thét (không giống tiếng người) của chị ta, vốn vẫn kéo dài cho đến lúc này, liền lập tức tắc nghẹt như thể có một bàn tay khác vừa bóp chặt lấy khí quản hay thanh quản chị ta, biến thành tiếng ọc ọc như tiếng của hai lá phổi không có không khí mà đầy sũng nước. Nhưng liền có một tiếng thét khác xé đôi màng nhĩ chàng và cắt suốt vào tủy chàng. Không nhìn chàng cũng biết ai thét. Không phải chàng song cũng bằng như chính chàng. Tiếng thét này, giống như cái van xả lũ vừa được kéo toang ra, mở đường cho những gì đang dồn ứ và đứng sững bên trong nàng chuyển động. Đột nhiên nắm lại được các dây thần kinh điều khiển thể xác mình, nàng xoay người bỏ chạy. Hai ba bước đầu của nàng chuệch choạc như người say, nhưng sau đó thế thăng bằng bắt đầu trở lại với nàng, thế thăng bằng có được nhờ quyết tâm mạnh mẽ của toàn bộ bản năng sinh tồn còn sót lại ở nàng. Trong khoảng một phần giây chàng tưởng như thấy mình cất bước chạy theo nàng. Liền sau đó chàng nhận ra mình vẫn ở nguyên tại chỗ, nhìn nàng rời xa dần như thể nàng đang chạy trên một con tàu khác nó sẽ đưa nàng đến một vũ trụ khác. Có gì đó giữ chàng lại. Trong khoảng một phần giây tiếp theo chàng cảm thấy hối tiếc vô tận rằng mình đã bước vào thế giới này trong cái thể xác này, nỗi đau đớn vô tận rằng chàng không có trong mình, không luôn luôn mang cùng với mình một sức mạnh có khả năng hủy diệt giống như ở gã kia.
Hộ Pháp nhả bộ mặt - cái đã từng là bộ mặt - của người đàn bà ra. Bây giờ thì một khối thịt biến dạng đẫm máu là cách diễn đạt thích hợp hơn cho nó. Tay chân người đàn bà xuội lơ, tiếng hét hay bất cứ cái gì khác từ bên trong chị ta đã biến mất. Khó mà nói chắc được rằng không phải chị ta đã chết, không phải chết vì bản thân cú cắn, mà vì sự tắt nghỉ đột ngột mà hoàn toàn của hệ thần kinh, điều không phải là đương nhiên diễn ra song hoàn toàn có thể. Miệng chị ta há ra như đang giữa động tác hớp không khí cuối cùng thì ngừng lại nửa chừng. Miệng đầy máu, Hộ Pháp đảo mắt qua chàng rồi chuyển sang nhìn theo nàng. Lập tức bước chạy của nàng, vốn chỉ mới bắt đầu thực sự vững và tương đối giống chạy hơn, liền ríu ngay lại, như thể mắt hắn vừa giật một sợi dây vô hình ở trong chính nàng và gây rối cho cử động của nàng. Theo quán tính thân nàng tiếp tục bổ về phía trước trong khi chân nàng thì gần như không - hai chân nàng quẩn vào nhau, rí rị vào nhau - khiến nàng loạng choạng mất thăng bằng. Nàng cố sức gượng lại để đừng ngã. Nửa thân trên nàng vẫn chúi về phía trước, hai tay nàng cuống quýt quơ quào như người không biết bơi đang cố hết sức bình sinh và một cách điên rồ để đừng chìm. Tóc nàng đổ sau lưng, lắc qua lắc lại theo nhịp đảo không đều giật cục của thân nàng. Và có một vật rắn hơn chàng đang thu hút chàng. Chàng biết đó là gì. Con dao. Rơi khỏi tay người đàn bà, nó đang nằm trên sàn toa. Hộ Pháp đang mải bận quan tâm tới đối tượng khác nên chưa nhìn đến nó. Có đúng vậy không? Có vẻ như vậy. Chàng phải có nó. Chàng có thể có được nó không? Nó kia, trên sàn, ngay giữa lối đi, hơi chếch về dãy ghế bên trái, cách chàng một quãng không xa. Có chắc là không xa không? Nó gần hắn hơn hay gần mình hơn? Hắn vẫn đang tập trung vào nàng, gần như xoay lưng lại chàng, không để tâm đến chàng. Có thật thế không? Mình phải hành động nhanh. Nhanh, dứt khoát, chuẩn xác. Mình làm được không? Mình có cơ hội không? Hắn buông người đàn bà ra, khẽ ẩy chị ta sang dãy ghế phía bên kia, không bận tâm xem chị ta - những gì còn lại của chị ta - rơi đúng vào khoảng trống giữa hai hàng ghế trước sau hay trước hết là đập vào lưng ghế hay thành ghế, và dĩ nhiên không bận tâm đến hai đứa trẻ lúc này đang há hoác mồm khóc váng óc như hai cái còi xe cứu thương lạc lõng và hoàn toàn vô tích sự: thong thả, rất chi nhẩn nha, không chút vội, hắn tiến về phía nàng, đi đến đâu là vỗ bộp lên các lưng ghế ở cả hai bên đến đó, miệng nghêu ngao, Bao nhiêu gã si tình, Thành đá ngây dại vì dáng em. Giờ thì con dao ở gần mình hơn. Nhưng hắn ở xa hơn. Mình sẽ phải tiến một quãng dài hơn để tiếp cận hắn, thật nhanh, kẻo rồi quá muộn, nhưng cũng phải thật êm thắm, không thì hắn sẽ biết. Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh lên! Chàng cúi xuống lượm dao lên. Chàng lượm được rồi. Nhanh hơn chàng nghĩ. Chàng làm được rồi. Chàng làm được mà. Dù chỉ mới một phần. Dao trong tay, chàng nhỏm dậy, nhanh, dứt khoát. Ít nhất là chàng nghĩ hoặc cảm thấy mình đang nhỏm dậy một cách nhanh và dứt khoát. Mình làm được, mình làm được, toàn bộ bản thể chàng nói với chàng vậy, nhắc đi nhắc lại, cứ như chỉ nói một lần thì không đáng tin. Đồng thời, trong một khoảng thời gian chỉ bằng không quá phần mười hoặc phần trăm giây, có lẽ thế, giữa lúc chàng đang nhỏm dậy, một ý nghĩ, đúng hơn là một cảm giác đau xót hoặc chua chát lại dậy lên trong chàng: mình đang ở trong một tình thế điên rồ nào vậy? toàn bộ cái thực tại này, toàn bộ màn bạo lực này là cái gì vậy? ý nghĩa tồn tại của nó đâu, ý nghĩa tồn tại của chàng đâu? Tuy nhiên vì cái ý nghĩ hay cảm trạng này, như đã nói, khởi lên rồi biến mất quá nhanh nên tri giác chàng không thể nhận ra được, không thể nắm bắt được: đối với ý thức chàng, đơn giản là nó không hiện hữu; lúc này ý thức chàng chỉ biết một đối tượng duy nhất, cái nhiệm vụ chàng sắp làm, không thể không làm.
Ngay khi đó không hiểu làm thế nào nàng đã gần như vươn thẳng người dậy được, không vung tay loạn xạ nữa, quay mặt lại Hộ Pháp. Nhìn thấy nàng quay mặt lại như vậy và nét biểu hiện trên mặt nàng, nét biểu hiện chàng hoàn toàn không chờ đợi, chàng sững ra như thể bằng động thái này nàng vừa ném một vật vô hình song rắn và nặng vào ngực chàng. Liền đó nàng xoay người lại đối diện Hộ Pháp, nhanh đến mức chàng không thể ngờ, và tay phải nàng giơ lên. Có một vật nhỏ đen sì trong tay nàng. Tuy mắt chàng chưa kịp nhìn rõ nó song tri giác chàng đã biết nó là gì. Nàng giơ thẳng tay ra chĩa vật đó vào Hộ Pháp. Rõ là hắn bất ngờ, một trong hai chân hắn đang bước tới thì liền khựng lại, không, nói thế hơi phóng đại, chỉ là chùn lại một chút, hơi chợn một chút. Cơn bất ngờ chỉ thoảng qua hắn “như một cơn gió hay một con chim vừa vụt qua trong đầu hắn.” Liền sau đó hắn cười (từ sau lưng hắn chàng không thể nhìn thấy, song chàng cảm thấy mình biết rằng hắn cười). Hắn nói gì đó với nàng mà chàng không nghe rõ kèm theo một cái hẩy cằm và hai tay hắn làm động tác giống như cởi mấy cúc áo trên, phanh áo chìa ngực ra, hoặc là hắn thực sự làm vậy. Tuy nhiên lúc này cái thu hút chàng mạnh hơn hết, thậm chí gần như có thể nói cái duy nhất thu hút chàng không phải là bộ dạng và cử chỉ của Hộ Pháp, cũng không phải là bộ dạng và cử chỉ của nàng (mặc dù đúng lý ra sức thu hút của nó đối với chàng phải là rất mãnh liệt) mà là câu hỏi: nàng lấy nó ở đâu ra. Mình đang ở đâu thế này? Có phải toàn bộ chuyện này, từ đầu chí cuối không là gì khác ngoài một sai lầm khủng khiếp của vũ trụ, một lệch lạc không lường trước được của thực tại không? Tuy nhiên những câu hỏi này - kỳ thực là không thành lời - lướt qua đầu chàng chỉ trong một phần nhỏ của giây và tri giác chàng chỉ vừa chớm ghi nhận được nó thì đã lại chuyển hẳn sang đối tượng khác vừa mới nổi lên. Giờ thì chàng không nhìn gì ngoài nàng. Nàng đứng, giang thẳng - gần như thẳng - tay phải về phía hắn, cái vật gây chết đó - sức mạnh duy nhất của nàng - chĩa vào Hộ Pháp, phần nối dài tối hậu của nàng. Nàng không run, tay nàng không run, điều này đập mạnh vào chàng. Chàng không thấy có sự căm hận nào trong mắt nàng, chỉ có nỗi buồn ở đó, mặc dù môi nàng - hai môi nàng mím vào nhau - thì run. Nàng nhìn hắn với nỗi buồn đó, một nỗi buồn vô biên, não nùng, nàng như cầu xin hắn hiểu cho nàng rằng nàng không thể làm gì khác cho hắn, hoặc giả nàng như muốn kêu gọi hắn - một cách vô ích, nàng biết thế - hãy dừng tất cả lại, để cùng với nàng lắng nghe và chờ đợi cái gì đó lớn hơn nhiều so với hắn và nàng.
Hộ Pháp cũng biết điều này, nhận ra là có gì đó không ổn ở nàng, không ổn cho hắn: ma lực toát ra từ bản thân sự hiện diện của hắn như đã biến đi đâu mất; riêng với cô gái này thì nó không còn hiện hữu. Không thể tiếp tục đùa với đứa con gái này, rốt cuộc hắn cũng hiểu ra, sau không tới một giây. Và từ đằng sau chàng có thể thấy rõ một cái gì cực lớn, cực rắn lập tức nén lại bên trong hắn, như một cái lò xo khổng lồ. Chàng có thể thấy trước rằng hắn sắp sửa bùng nổ về phía nàng với một sức mạnh và tốc độ mà chàng chưa bao giờ thấy ở một con người. Nhưng ở một phần giây cuối cùng hắn lại quyết định thôi không làm vậy mà chọn một giải pháp khác. Hắn nhe răng cười - chàng chỉ thoáng thấy nụ cười này còn phần lớn là tự hình dung ra nó - đồng thời giơ hai tay lên trời, từ từ bước lùi, đầu khẽ lắc từ bên này sang bên kia. Chừng như hắn nhận ra qua cung cách cầm súng của nàng một mối đe dọa thực sự, lớn hơn hắn nghĩ lúc đầu. Nàng vươn thẳng tay ra hơn, môi vẫn mím, mắt bắt đầu ầng ậng nước, chuẩn bị trào lệ. Mũi súng của nàng chợt run run. Chàng nhận ra điều đó và hét lên. Không, chàng không hét lên. Chỉ là một tiếng hét thầm vang vọng riêng trong óc chàng. Chàng chợt nhớ mình vẫn đang nắm dao trong tay. Và, trong khi lùi khỏi nàng, hắn mặc nhiên dịch gần lại chàng. Hắn có nhớ là có chàng ở sau lưng hắn không? Có nhớ về con dao không? Nàng có bắn không? Nàng có thể giữ thế này trong bao lâu? Chàng có thể làm gì? Hắn có thể làm gì? Từ khoảng cách này hắn có thể bất thần tung cước vào đúng cổ tay nàng để súng bật khỏi tay nàng không? Hắn có phải loại người làm được vậy không? Cái gì đang diễn ra trong đầu hắn? Tay nàng - mũi súng của nàng - đang bắt đầu run mạnh hơn. Đứng lại, nàng hét, giọng vỡ ra như giọt mưa lớn, nặng, lảnh lót khi chạm vào bề mặt kim loại của bệ cửa sổ. Tuồng như nàng không sao chịu nổi sự di chuyển của hắn, bất kể hắn đang lại gần hay đang lùi xa khỏi nàng, mọi động thái, mọi thay đổi, mọi thứ, tất tật mọi thứ ở hắn đều nguy hiểm vô tận như nhau, đều hiểm độc và chết chóc như nhau đối với nàng. Hắn dừng. Tay vẫn giơ lên cao trong thế đầu hàng, hắn nhe răng cười (chàng hình dung thấy vậy, chàng cảm thấy rằng chắc chắn như vậy), chun mồm hôn gió nàng (có lẽ vậy) rồi tiến tới một bước. Nàng thụt lại một bước, hoàn toàn vô thức, lại hét lên (lần này là một tiếng vô nghĩa) và lập tức liền rướn tay ra xa hơn, thẳng hơn về phía trước, chỉnh lại sao cho mũi súng tiếp tục nhằm thẳng vào hắn (ngực hắn? mặt hắn? cổ hắn? bụng hắn? hạ bộ hắn?) tuy nhiên tay nàng run càng mạnh hơn, và đột ngột chàng thấy một điều rõ như ban ngày: nàng sẽ không bắn. Điều đó cũng rõ như ban ngày đối với hắn. Hắn không việc gì phải vội. Từ tư thế giơ hai tay lên trời, hắn đột ngột chồm nửa người tới, chòi hai tay ra trước, đồng thời miệng bật ra một âm thanh khó ký âm, như bất kỳ người lớn nào muốn hù dọa đứa trẻ con. Và như đứa trẻ con nàng giật nẩy người lên, lùi lại, bật ra một âm thanh chói tai cũng khó ký âm tuy gần với tiếng hét hơn, bàn tay cầm súng của nàng càng run dữ hơn. Nàng sẽ không bắn. Hoặc bắn cũng như không: điều này tiếp tục rõ như ban ngày. Người duy nhất có thể và phải làm gì đó là chàng. Mình phải làm gì? Mà phải nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên! Hắn vẫn đang hoàn toàn chú tâm vào nàng. Hoặc có vẻ thế. Hắn không còn nhớ hoặc không để tâm đến sự có mặt của chàng. Hay là có? Ai mà biết được đầu hắn có thói quen hoặc có khả năng vận hành theo những cơ chế nào. Dù thế nào, trong khi hắn còn chưa quay đầu lại... Tạm thời trong khi hắn còn chưa quay đầu lại… Chàng có bao lâu? Một giây? Nửa giây? Ba phần tư giây? Chàng không có thì giờ để nghĩ, không có thì giờ để phân tích và phán đoán, không có thì giờ để chọn. Chàng chỉ có thì giờ hành động. Thì giờ đó cũng quá ít, sắp hết, đang hết. Tay chàng nắm chắc dao. Chân chàng chắc bước. Chắc và nhanh. Thật nhanh. Nhanh và thật chắc. Ngay bây giờ. Hoặc không bao giờ. Hoặc chấm dứt. Hoặc chết. Vũ trụ của chàng định đoạt trong khoảnh khắc này. Chàng lao tới, cảm thấy tốc độ của mình, cảm thấy thời gian và mọi thứ liên quan đến thời gian lùi phắt lại ngang qua mình, liền đó đã nằm xa vô hạn phía sau chàng, phía bên kia của số phận chàng. Phía trước chàng là một điểm phi thời gian nơi hoặc chàng hoặc một cái gì khác sẽ chuyển thành hư vô. Chàng đến gần. Đủ gần. Chàng xỉa dao ra. Và trong khoảng thời gian không biết bằng một phần nhỏ đến bao nhiêu của một giây chàng cảm thấy hình như có chỗ nào đó không ổn. Hoặc chàng đã đến hơi quá gần rồi mới khởi sự xỉa dao hoặc ngược lại cú xỉa dao của chàng hơi quá non hơi quá chậm hơi quá yếu hoặc hơi quá sớm. Dù thế nào đi nữa, trong khoảng một phần giây cuối cùng trước khi mũi dao chàng - điểm nút tập trung toàn bộ sức lực và ý chí của chàng, toàn bộ số phận chàng - chạm tới cái đích nó cần phải chạm, Hộ Pháp xoay nửa người lại, hơi dịch sang một bên. Chừng như chỉ với một cử động này thôi một bức tường vô tận và không thể vượt qua sừng sững dựng lên trước mặt chàng và chàng cảm thấy trước, trong một khoảng thời gian ngắn hơn thế nhiều, sự vỡ nát của chính mình khi lao vào bức tường đó. Hoàn toàn tuyệt vọng, chàng đẩy mạnh tay tới trước, buộc con dao đi hết đường nó phải đi, buộc mình làm cho tới cùng việc mà lúc này chàng nhận ra là mình tồn tại để làm. Chàng không gặp đích. Chàng hẫng hụt như trong khoảnh khắc đầu tiên thụt chân vào nhịp cầu gãy và ngay trước lúc rơi xuống vực. Cái gì đó chặt ngang chàng. Chàng bị đứt phăng ở đâu đó trên cổ tay chàng dù không nhất thiết đó là thể xác bằng xương thịt của chàng bị đứt. Nhưng không phải chỉ có chàng bị đứt. Một cái gì đó khác chàng, ở bên ngoài chàng cũng bị đứt ngay lúc đó. Chàng cảm thấy được điều này. Tuy nhiên tâm trí chàng đã lập tức bị tê bại đi vì cú đứt kia ở chính mình nên không có khả năng ý thức được còn có cái gì bị đứt.
(Còn tiếp)
Hộ Pháp nhả bộ mặt - cái đã từng là bộ mặt - của người đàn bà ra. Bây giờ thì một khối thịt biến dạng đẫm máu là cách diễn đạt thích hợp hơn cho nó. Tay chân người đàn bà xuội lơ, tiếng hét hay bất cứ cái gì khác từ bên trong chị ta đã biến mất. Khó mà nói chắc được rằng không phải chị ta đã chết, không phải chết vì bản thân cú cắn, mà vì sự tắt nghỉ đột ngột mà hoàn toàn của hệ thần kinh, điều không phải là đương nhiên diễn ra song hoàn toàn có thể. Miệng chị ta há ra như đang giữa động tác hớp không khí cuối cùng thì ngừng lại nửa chừng. Miệng đầy máu, Hộ Pháp đảo mắt qua chàng rồi chuyển sang nhìn theo nàng. Lập tức bước chạy của nàng, vốn chỉ mới bắt đầu thực sự vững và tương đối giống chạy hơn, liền ríu ngay lại, như thể mắt hắn vừa giật một sợi dây vô hình ở trong chính nàng và gây rối cho cử động của nàng. Theo quán tính thân nàng tiếp tục bổ về phía trước trong khi chân nàng thì gần như không - hai chân nàng quẩn vào nhau, rí rị vào nhau - khiến nàng loạng choạng mất thăng bằng. Nàng cố sức gượng lại để đừng ngã. Nửa thân trên nàng vẫn chúi về phía trước, hai tay nàng cuống quýt quơ quào như người không biết bơi đang cố hết sức bình sinh và một cách điên rồ để đừng chìm. Tóc nàng đổ sau lưng, lắc qua lắc lại theo nhịp đảo không đều giật cục của thân nàng. Và có một vật rắn hơn chàng đang thu hút chàng. Chàng biết đó là gì. Con dao. Rơi khỏi tay người đàn bà, nó đang nằm trên sàn toa. Hộ Pháp đang mải bận quan tâm tới đối tượng khác nên chưa nhìn đến nó. Có đúng vậy không? Có vẻ như vậy. Chàng phải có nó. Chàng có thể có được nó không? Nó kia, trên sàn, ngay giữa lối đi, hơi chếch về dãy ghế bên trái, cách chàng một quãng không xa. Có chắc là không xa không? Nó gần hắn hơn hay gần mình hơn? Hắn vẫn đang tập trung vào nàng, gần như xoay lưng lại chàng, không để tâm đến chàng. Có thật thế không? Mình phải hành động nhanh. Nhanh, dứt khoát, chuẩn xác. Mình làm được không? Mình có cơ hội không? Hắn buông người đàn bà ra, khẽ ẩy chị ta sang dãy ghế phía bên kia, không bận tâm xem chị ta - những gì còn lại của chị ta - rơi đúng vào khoảng trống giữa hai hàng ghế trước sau hay trước hết là đập vào lưng ghế hay thành ghế, và dĩ nhiên không bận tâm đến hai đứa trẻ lúc này đang há hoác mồm khóc váng óc như hai cái còi xe cứu thương lạc lõng và hoàn toàn vô tích sự: thong thả, rất chi nhẩn nha, không chút vội, hắn tiến về phía nàng, đi đến đâu là vỗ bộp lên các lưng ghế ở cả hai bên đến đó, miệng nghêu ngao, Bao nhiêu gã si tình, Thành đá ngây dại vì dáng em. Giờ thì con dao ở gần mình hơn. Nhưng hắn ở xa hơn. Mình sẽ phải tiến một quãng dài hơn để tiếp cận hắn, thật nhanh, kẻo rồi quá muộn, nhưng cũng phải thật êm thắm, không thì hắn sẽ biết. Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh lên! Chàng cúi xuống lượm dao lên. Chàng lượm được rồi. Nhanh hơn chàng nghĩ. Chàng làm được rồi. Chàng làm được mà. Dù chỉ mới một phần. Dao trong tay, chàng nhỏm dậy, nhanh, dứt khoát. Ít nhất là chàng nghĩ hoặc cảm thấy mình đang nhỏm dậy một cách nhanh và dứt khoát. Mình làm được, mình làm được, toàn bộ bản thể chàng nói với chàng vậy, nhắc đi nhắc lại, cứ như chỉ nói một lần thì không đáng tin. Đồng thời, trong một khoảng thời gian chỉ bằng không quá phần mười hoặc phần trăm giây, có lẽ thế, giữa lúc chàng đang nhỏm dậy, một ý nghĩ, đúng hơn là một cảm giác đau xót hoặc chua chát lại dậy lên trong chàng: mình đang ở trong một tình thế điên rồ nào vậy? toàn bộ cái thực tại này, toàn bộ màn bạo lực này là cái gì vậy? ý nghĩa tồn tại của nó đâu, ý nghĩa tồn tại của chàng đâu? Tuy nhiên vì cái ý nghĩ hay cảm trạng này, như đã nói, khởi lên rồi biến mất quá nhanh nên tri giác chàng không thể nhận ra được, không thể nắm bắt được: đối với ý thức chàng, đơn giản là nó không hiện hữu; lúc này ý thức chàng chỉ biết một đối tượng duy nhất, cái nhiệm vụ chàng sắp làm, không thể không làm.
Ngay khi đó không hiểu làm thế nào nàng đã gần như vươn thẳng người dậy được, không vung tay loạn xạ nữa, quay mặt lại Hộ Pháp. Nhìn thấy nàng quay mặt lại như vậy và nét biểu hiện trên mặt nàng, nét biểu hiện chàng hoàn toàn không chờ đợi, chàng sững ra như thể bằng động thái này nàng vừa ném một vật vô hình song rắn và nặng vào ngực chàng. Liền đó nàng xoay người lại đối diện Hộ Pháp, nhanh đến mức chàng không thể ngờ, và tay phải nàng giơ lên. Có một vật nhỏ đen sì trong tay nàng. Tuy mắt chàng chưa kịp nhìn rõ nó song tri giác chàng đã biết nó là gì. Nàng giơ thẳng tay ra chĩa vật đó vào Hộ Pháp. Rõ là hắn bất ngờ, một trong hai chân hắn đang bước tới thì liền khựng lại, không, nói thế hơi phóng đại, chỉ là chùn lại một chút, hơi chợn một chút. Cơn bất ngờ chỉ thoảng qua hắn “như một cơn gió hay một con chim vừa vụt qua trong đầu hắn.” Liền sau đó hắn cười (từ sau lưng hắn chàng không thể nhìn thấy, song chàng cảm thấy mình biết rằng hắn cười). Hắn nói gì đó với nàng mà chàng không nghe rõ kèm theo một cái hẩy cằm và hai tay hắn làm động tác giống như cởi mấy cúc áo trên, phanh áo chìa ngực ra, hoặc là hắn thực sự làm vậy. Tuy nhiên lúc này cái thu hút chàng mạnh hơn hết, thậm chí gần như có thể nói cái duy nhất thu hút chàng không phải là bộ dạng và cử chỉ của Hộ Pháp, cũng không phải là bộ dạng và cử chỉ của nàng (mặc dù đúng lý ra sức thu hút của nó đối với chàng phải là rất mãnh liệt) mà là câu hỏi: nàng lấy nó ở đâu ra. Mình đang ở đâu thế này? Có phải toàn bộ chuyện này, từ đầu chí cuối không là gì khác ngoài một sai lầm khủng khiếp của vũ trụ, một lệch lạc không lường trước được của thực tại không? Tuy nhiên những câu hỏi này - kỳ thực là không thành lời - lướt qua đầu chàng chỉ trong một phần nhỏ của giây và tri giác chàng chỉ vừa chớm ghi nhận được nó thì đã lại chuyển hẳn sang đối tượng khác vừa mới nổi lên. Giờ thì chàng không nhìn gì ngoài nàng. Nàng đứng, giang thẳng - gần như thẳng - tay phải về phía hắn, cái vật gây chết đó - sức mạnh duy nhất của nàng - chĩa vào Hộ Pháp, phần nối dài tối hậu của nàng. Nàng không run, tay nàng không run, điều này đập mạnh vào chàng. Chàng không thấy có sự căm hận nào trong mắt nàng, chỉ có nỗi buồn ở đó, mặc dù môi nàng - hai môi nàng mím vào nhau - thì run. Nàng nhìn hắn với nỗi buồn đó, một nỗi buồn vô biên, não nùng, nàng như cầu xin hắn hiểu cho nàng rằng nàng không thể làm gì khác cho hắn, hoặc giả nàng như muốn kêu gọi hắn - một cách vô ích, nàng biết thế - hãy dừng tất cả lại, để cùng với nàng lắng nghe và chờ đợi cái gì đó lớn hơn nhiều so với hắn và nàng.
Hộ Pháp cũng biết điều này, nhận ra là có gì đó không ổn ở nàng, không ổn cho hắn: ma lực toát ra từ bản thân sự hiện diện của hắn như đã biến đi đâu mất; riêng với cô gái này thì nó không còn hiện hữu. Không thể tiếp tục đùa với đứa con gái này, rốt cuộc hắn cũng hiểu ra, sau không tới một giây. Và từ đằng sau chàng có thể thấy rõ một cái gì cực lớn, cực rắn lập tức nén lại bên trong hắn, như một cái lò xo khổng lồ. Chàng có thể thấy trước rằng hắn sắp sửa bùng nổ về phía nàng với một sức mạnh và tốc độ mà chàng chưa bao giờ thấy ở một con người. Nhưng ở một phần giây cuối cùng hắn lại quyết định thôi không làm vậy mà chọn một giải pháp khác. Hắn nhe răng cười - chàng chỉ thoáng thấy nụ cười này còn phần lớn là tự hình dung ra nó - đồng thời giơ hai tay lên trời, từ từ bước lùi, đầu khẽ lắc từ bên này sang bên kia. Chừng như hắn nhận ra qua cung cách cầm súng của nàng một mối đe dọa thực sự, lớn hơn hắn nghĩ lúc đầu. Nàng vươn thẳng tay ra hơn, môi vẫn mím, mắt bắt đầu ầng ậng nước, chuẩn bị trào lệ. Mũi súng của nàng chợt run run. Chàng nhận ra điều đó và hét lên. Không, chàng không hét lên. Chỉ là một tiếng hét thầm vang vọng riêng trong óc chàng. Chàng chợt nhớ mình vẫn đang nắm dao trong tay. Và, trong khi lùi khỏi nàng, hắn mặc nhiên dịch gần lại chàng. Hắn có nhớ là có chàng ở sau lưng hắn không? Có nhớ về con dao không? Nàng có bắn không? Nàng có thể giữ thế này trong bao lâu? Chàng có thể làm gì? Hắn có thể làm gì? Từ khoảng cách này hắn có thể bất thần tung cước vào đúng cổ tay nàng để súng bật khỏi tay nàng không? Hắn có phải loại người làm được vậy không? Cái gì đang diễn ra trong đầu hắn? Tay nàng - mũi súng của nàng - đang bắt đầu run mạnh hơn. Đứng lại, nàng hét, giọng vỡ ra như giọt mưa lớn, nặng, lảnh lót khi chạm vào bề mặt kim loại của bệ cửa sổ. Tuồng như nàng không sao chịu nổi sự di chuyển của hắn, bất kể hắn đang lại gần hay đang lùi xa khỏi nàng, mọi động thái, mọi thay đổi, mọi thứ, tất tật mọi thứ ở hắn đều nguy hiểm vô tận như nhau, đều hiểm độc và chết chóc như nhau đối với nàng. Hắn dừng. Tay vẫn giơ lên cao trong thế đầu hàng, hắn nhe răng cười (chàng hình dung thấy vậy, chàng cảm thấy rằng chắc chắn như vậy), chun mồm hôn gió nàng (có lẽ vậy) rồi tiến tới một bước. Nàng thụt lại một bước, hoàn toàn vô thức, lại hét lên (lần này là một tiếng vô nghĩa) và lập tức liền rướn tay ra xa hơn, thẳng hơn về phía trước, chỉnh lại sao cho mũi súng tiếp tục nhằm thẳng vào hắn (ngực hắn? mặt hắn? cổ hắn? bụng hắn? hạ bộ hắn?) tuy nhiên tay nàng run càng mạnh hơn, và đột ngột chàng thấy một điều rõ như ban ngày: nàng sẽ không bắn. Điều đó cũng rõ như ban ngày đối với hắn. Hắn không việc gì phải vội. Từ tư thế giơ hai tay lên trời, hắn đột ngột chồm nửa người tới, chòi hai tay ra trước, đồng thời miệng bật ra một âm thanh khó ký âm, như bất kỳ người lớn nào muốn hù dọa đứa trẻ con. Và như đứa trẻ con nàng giật nẩy người lên, lùi lại, bật ra một âm thanh chói tai cũng khó ký âm tuy gần với tiếng hét hơn, bàn tay cầm súng của nàng càng run dữ hơn. Nàng sẽ không bắn. Hoặc bắn cũng như không: điều này tiếp tục rõ như ban ngày. Người duy nhất có thể và phải làm gì đó là chàng. Mình phải làm gì? Mà phải nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên! Hắn vẫn đang hoàn toàn chú tâm vào nàng. Hoặc có vẻ thế. Hắn không còn nhớ hoặc không để tâm đến sự có mặt của chàng. Hay là có? Ai mà biết được đầu hắn có thói quen hoặc có khả năng vận hành theo những cơ chế nào. Dù thế nào, trong khi hắn còn chưa quay đầu lại... Tạm thời trong khi hắn còn chưa quay đầu lại… Chàng có bao lâu? Một giây? Nửa giây? Ba phần tư giây? Chàng không có thì giờ để nghĩ, không có thì giờ để phân tích và phán đoán, không có thì giờ để chọn. Chàng chỉ có thì giờ hành động. Thì giờ đó cũng quá ít, sắp hết, đang hết. Tay chàng nắm chắc dao. Chân chàng chắc bước. Chắc và nhanh. Thật nhanh. Nhanh và thật chắc. Ngay bây giờ. Hoặc không bao giờ. Hoặc chấm dứt. Hoặc chết. Vũ trụ của chàng định đoạt trong khoảnh khắc này. Chàng lao tới, cảm thấy tốc độ của mình, cảm thấy thời gian và mọi thứ liên quan đến thời gian lùi phắt lại ngang qua mình, liền đó đã nằm xa vô hạn phía sau chàng, phía bên kia của số phận chàng. Phía trước chàng là một điểm phi thời gian nơi hoặc chàng hoặc một cái gì khác sẽ chuyển thành hư vô. Chàng đến gần. Đủ gần. Chàng xỉa dao ra. Và trong khoảng thời gian không biết bằng một phần nhỏ đến bao nhiêu của một giây chàng cảm thấy hình như có chỗ nào đó không ổn. Hoặc chàng đã đến hơi quá gần rồi mới khởi sự xỉa dao hoặc ngược lại cú xỉa dao của chàng hơi quá non hơi quá chậm hơi quá yếu hoặc hơi quá sớm. Dù thế nào đi nữa, trong khoảng một phần giây cuối cùng trước khi mũi dao chàng - điểm nút tập trung toàn bộ sức lực và ý chí của chàng, toàn bộ số phận chàng - chạm tới cái đích nó cần phải chạm, Hộ Pháp xoay nửa người lại, hơi dịch sang một bên. Chừng như chỉ với một cử động này thôi một bức tường vô tận và không thể vượt qua sừng sững dựng lên trước mặt chàng và chàng cảm thấy trước, trong một khoảng thời gian ngắn hơn thế nhiều, sự vỡ nát của chính mình khi lao vào bức tường đó. Hoàn toàn tuyệt vọng, chàng đẩy mạnh tay tới trước, buộc con dao đi hết đường nó phải đi, buộc mình làm cho tới cùng việc mà lúc này chàng nhận ra là mình tồn tại để làm. Chàng không gặp đích. Chàng hẫng hụt như trong khoảnh khắc đầu tiên thụt chân vào nhịp cầu gãy và ngay trước lúc rơi xuống vực. Cái gì đó chặt ngang chàng. Chàng bị đứt phăng ở đâu đó trên cổ tay chàng dù không nhất thiết đó là thể xác bằng xương thịt của chàng bị đứt. Nhưng không phải chỉ có chàng bị đứt. Một cái gì đó khác chàng, ở bên ngoài chàng cũng bị đứt ngay lúc đó. Chàng cảm thấy được điều này. Tuy nhiên tâm trí chàng đã lập tức bị tê bại đi vì cú đứt kia ở chính mình nên không có khả năng ý thức được còn có cái gì bị đứt.
(Còn tiếp)
+Adam+Neate+-+The+Three+Stages+-+detail+low+res.jpg)





