Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

Máu đổ toa tàu và những gì xảy ra sau đó (trích tiểu thuyết sắp in "Life Navigator 25: người tình của cả thế gian" - Phần 4)

5) Và hành động khởi đi từ đó:- Tên hộ pháp vẫn lừ lừ tiến tới. Tuy nhiên hắn bỗng dưng có vẻ thờ ơ, không còn mấy bận tâm đến những người mà hắn đang tiến tới gần, chẳng mấy bận tâm đến năm cô gái tuổi teen, những người đầu tiên mà hắn sẽ chạm mặt khi tiến tới. Dường như, thì ờ, hắn có quan tâm đến năm cô gái, trước đó vài giây hắn có quan tâm, nhưng lúc này tâm trí hắn đã trôi theo hướng khác rồi, có thứ khác đang thu hút hắn hơn, hắn vẫn đang thấy năm cô nhưng điều quan trọng nhất với hắn lúc này không nằm ở đó. Sự thay đổi này ở hắn lập tức tác động đến những người kia, trước hết là năm cô gái, phản ánh gần như tức thì ở họ. Sự căng thẳng hơi chùng xuống một chút, chỉ một chút, bởi chất lên và hòa lẫn vào nó lúc này là những thành tố mới, một sự nhẹ nhõm vừa mới chớm hiện, rất dè dặt, quá nhỏ nhoi so với sự ngạc nhiên, bất ngờ, nghi hoặc: cái gì vậy? lại còn thế nào nữa đây? Riêng cô bé kia, người duy nhất đến lúc này đã có động tác công khai thừa nhận sự hiện diện của hắn và sự sẵn sàng chờ đợi (hay ít nhất là làm ra vẻ vậy) những gì hắn có thể làm, cô chợt tỏ ra một vẻ gần như hay có thể gọi là hụt hẫng, thất vọng, dằn dỗi. Tuy nhiên điều này kéo dài không lâu, hoặc không có đủ thời gian hay cơ hội để kéo dài. Bởi vì rốt cuộc cũng đến lúc hắn đến sát ngay chỗ năm cô gái, gần đến nỗi trừ phi hắn tỏ ra sắp có một động tác rõ ràng và dứt khoát là bước ngang qua chỗ đó bằng không thì một cái gì đó chắc chắn là sắp sửa xảy ra. Các cô gái, vốn cho tới lúc đó vẫn không ngừng dán mắt vào hắn, dõi theo từng bước từng cử chỉ của hắn, lúc này cứng người, tuồng như hóa đá, cứ như là, trong khoảng một phần giây cuối cùng, bằng cách nào đó các cô đã cùng lúc bừng ngộ ra không nhiều thì ít về cái phần số đang chờ đợi các cô.



Hắn dừng lại, thong thả, từ tốn, gần như một cách nghiêm trang cúi xuống các cô. Hắn quá cao lớn, đã vậy hắn đang đứng còn các cô đang ngồi: hắn như con gà tây trống trưởng thành đứng trước lũ gà con lít nhít mới sinh. Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn: một con gà tây trống có ánh mắt và nụ cười mang sức mạnh của con rắn nào đấy theo lời đồn của dân gian, khiến cho lũ gà con và gà mái hoàn toàn tê liệt. Nhìn mặt các cô gái, có thể nói rằng ánh mắt và nụ cười của hắn khiến cho ngay lập tức xung quanh các cô không còn không khí để các cô thở hoặc là hệ hô hấp của các cô vừa đột ngột thôi không còn làm việc mà đáng lẽ nó làm. Hắn giơ một tay lên, và trong khi mắt các cô gái (những cặp mắt mở to) chưa kịp dõi theo đến hết cử động này của hắn - như mắt kẻ bị thôi miên bị hút theo cử động tay của kẻ thôi miên, không có khả năng ý thức để mường tượng ra sau đó sẽ là gì - thì cánh tay ấy đã túm lấy tóc một trong năm cô, không phải cô duy nhất đã đủ sức nhìn thẳng vào hắn và bằng cách của mình thách thức hay mời mọc hắn, cũng không phải cô xinh nhất, mà là Frida Kahlo (hơi khó hiểu vì sao hắn chọn cô, có thể là vì cặp lông mày đặc biệt, dày, dài, rậm, đen của cô gây nên ở hắn một ác cảm nào đó hoặc ngược lại làm hắn thấy thích thú, một con nhỏ rất ngộ, hắn có thể sẽ nói vậy). Nhìn bên ngoài động tác này của hắn có vẻ thực hiện một cách hờ hững, không chú tâm cho lắm và do đó nửa vời, do đó có vẻ không lấy gì làm mạnh, có thể nói là khá nhẹ nhàng, tuy nhiên xét qua phản ứng của kẻ đang là đối tượng của động tác ấy thì không thể nói vậy: cô lập tức hét lên một tiếng rợn người như thể bàn tay kia đang sắp sửa dứt đứt toàn bộ tóc cô, có thể kèm theo một mảng da đầu làm lộ ra một góc sọ cô, một mẩu trắng hếu giữa một vùng máu đỏ, hình ảnh này lóe lên như một ánh chớp màu đen trong tâm trí nàng và có lẽ trong tâm trí nhiều người khác, dự cảm điếng người về một tương lai tức thì có thể xảy ra. Một trong các cô còn lại rú lên, như thể bàn tay kia đang túm và xoắn vặn đầu tóc của chính cô. Một cô khác hét lên phẫn nộ, đứng bật dậy, chộp cổ tay gã khổng lồ, vận hết sức bình sinh cố giằng tay gã ra khỏi tóc Frida Kahlo, song kết quả duy nhất đạt được là khiến bàn tay đó càng siết chặt hơn, đầu của Frida Kahlo càng lật ngửa lên trên và chếch sang một phía theo một góc độ càng phi tự nhiên hơn, mặt cô trắng bệch như không còn một giọt máu và tiếng hét của cô, kéo dài từ đầu đến giờ, bắt đầu chuyển sang hoặc lạc sang một cao độ và âm sắc “không còn mấy giống tiếng người” như người ta hay nói. Buông người ta ra! Làm cái gì vậy! không suy nghĩ nàng hét. Và chỉ khi nghe thấy tiếng nàng hét, gần đến thế, chân thật đến thế, trực tiếp đến thế, không bị cản lại vì bất cứ một cái gì, chàng mới như sực tỉnh, nhận ra rằng không phải mình đang chứng kiến một tiết đoạn trong một cơn ác mộng nào, rằng chàng có một cơ thể và cơ thể này gắn liền với những gì đang diễn ra. Chàng đứng dậy khỏi ghế, tiến đến nơi biến cố đang tiếp tục diễn ra.

Hai trong ba cô gái còn lại cũng bắt đầu tấn công kẻ bạo hành. Một cô đứng dậy cầm túi xách - khá to, lấp loáng ánh bạc - phang tới tấp vào vai vào ngực hắn (cô ráng vươn người hết cỡ, thậm chí nhón hẳn chân lên để cố phang được vào mặt và đầu hắn, song vì hắn quá cao còn cô thì lại khá thấp bé nên cái túi xách giỏi lắm cũng chỉ phớt qua được quai hàm hắn và do vậy lực của cú đánh chẳng còn lại bao nhiêu nếu không nói là gần như chẳng còn gì). Một cô (ngồi ở ghế ngoài, gần lối đi hơn) nhổm nửa người dậy, nhoai mình ra trước thụi lấy thụi để vào vùng bụng hắn. Bằng một cú gạt tay và một cái nhếch môi - cú gạt tay và cái nhếch môi của kẻ sẵn sàng hất phăng toàn thế giới trên đường tiến của mình và tự tin mình đủ sức làm chuyện đó -, hắn hất phăng cả hai hướng tấn công ấy trong nháy mắt, “như con sư tử chỉ cần vùng nhẹ một cái là rũ bỏ được tức thì những con chồn con cáo đang nhằng nhẵng bám trên mình nó”. Liền sau đó một cái gì đấy nãy giờ không có mặt bất thần xuất hiện trong tay hắn. Nhanh như chớp hắn lia bàn tay cầm vật đó về phía một trong các cô gái. Khó mà nhận ra được đó là cô nào. Lập tức có một cái gì tắt phụp bên trong cô gái như thể cái công tắc nào đó rất ư quan trọng cho sự sống của cô vừa bị gạt xuống, một phích cắm vừa bị giật ra khỏi ổ. Và một thứ khác nữa bật ra, thứ nãy giờ không có, thứ khủng khiếp nhất mà Năm Cô và trên thực tế là tất cả mọi người có thể chờ đợi, mà không ai chờ đợi, thứ mà không ai đủ năng lượng tinh thần để chờ đợi, không ai muốn nghĩ rằng nó, cả nó nữa, nó cũng có khả năng sẽ tới, không phải ở đâu lúc nào khác mà ở đây lúc này. Máu. Túa ra từ cô gái. Không phải thành vòi, mà đúng hơn là thành một đám mây thoạt tiên không hình thù, càng tỏa ra xa càng chuyển hóa thành dạng bụi. Tác động tức thời nó gây ra cho những kẻ chứng kiến đầy kịch tính và ngoạn mục. Mạnh mẽ. Gào rú. La thét. Hoảng loạn. Ngồi thụp xuống, rúm người lại, rút sâu vào ghế (chỉ ước gì ghế nuốt chửng mình), hai tay ôm cứng đầu (tuồng như làm vậy thì các phần khác của cơ thể cũng được an toàn trước một mối nguy dưới dạng mũi dao). Một cô - Ngô Đình Lệ Thủy - há hốc mồm, hai tay giơ cao lên trong tư thế mơ hồ vô nghĩa vụng về, sững lặng, khá tức cười, như thể đang cuống lên chửa biết làm gì thì đà chết đứng trong một ánh đèn flash hay một ánh chớp kéo dài đến vô tận. Một cô vùng ra khỏi ghế, cuống cuồng - như con chuột đang bị con người đuổi theo, vung tít thanh củi hay búa hay chày vồ hay bất cứ cái gì nặng tương đương quyết đập chết bằng mọi giá - toan chạy về phía cửa đầu kia toa, nhưng lập tức ríu chân ngã khuỵu xuống, nằm co quắp siết chặt hai tay vào người khóc rống lên như đứa trẻ vốn sợ ma tin rằng mình vừa gặp ma hoặc vừa gặp ma thật, tiếng khóc đặc trưng của kẻ đột ngột nhận ra rằng mình có thể chết ngay khoảnh khắc này, không thể ngăn được và vô phương đảo ngược. Bà mẹ trẻ, mắt trợn trừng, miệng há, không còn đủ sức sống để có thể hét, cũng không còn sức để làm cái việc mà một cách lý thuyết người ta có thể chờ đợi chị làm theo bản năng là ôm lấy lũ con, lấy thân mình che cho chúng, tấm khiên tối hậu.

Gã khổng lồ đứng đó, to lớn vô tận, sinh vật duy nhất đang thực sự hiện tồn. Nàng có thể cảm thấy sự hiện hữu của hắn đang khiến cho ôxy ào phổi và vào mạch máu nàng càng lúc càng ít, cơ hội tiếp tục hiện tồn của nàng càng lúc càng vơi, một cây thân mềm đang bị bóp chặt bởi một bàn tay đầy sức mạnh và không có gì khác ngoài sức mạnh. Chuyện này có thật không, nàng nghĩ. Chuyện này không thể có thật, nàng nghĩ. (Những ý nghỉ thoảng nhanh, trong khoảng thời gian quá ngắn so với một giây, quá ngắn so với khả năng tri nhận của ý thức nàng). Một cơn ác mộng bằng cách nào đó đã giành lấy chỗ của thực tại quanh nàng. Nàng, nàng cũng đứng như tượng, không thể nhúc nhích, không thể phản ứng, không thể làm gì, không thể thở - không còn khả năng nhận thức là mình hiện đang thôi không thở (ngay cả khả năng thở bình thường cũng dường như không còn là một khả năng thuộc về nàng).

Trong khi đó thì gã khổng lồ cầm dao (dĩ nhiên đó là một con dao) giơ lên ngang tầm mắt, mũi dao chĩa ra đằng trước, hơi khom người bắt chước động tác của xạ thủ đang theo dõi mục tiêu qua ống ngắm khẩu súng dài chuyên dụng của y). Mũi dao lia nhanh qua từng người có mặt trong toa, từ người này sang người khác, không theo một trình tự nào, mà nhảy cóc từ hướng này sang hướng khác, đảo sang hướng thứ ba, thoắt cái xoay về hướng ban đầu, hoàn toàn tự phát hoàn toàn ngẫu hứng. Một cô gái trong hai cặp thanh niên nam nữ (đồng tính hoặc không) rú lên ngay trước khi mũi dao lại đột ngột chuyển hướng mà xoay phắt sang cô. Những người còn lại trong nhóm lập cập đứng dậy, xốc cô kia dậy theo, lật đật rời khỏi ghế mà túa chạy về phía cánh cửa đầu kia toa, nhưng một tiếng hét “Chạy đâu?” bật ra từ gã hộ pháp, hoàn toàn bất ngờ, như một quả lựu đạn nổ, trầm và “rền vang như sấm” khiến cho bước chạy cuống quýt và xiêu vẹo của hội kia dừng khựng lại trong nháy mắt trước khi tiếp tục (nhìn giống như là chân họ chứ không phải đầu họ đột nhiên sực nhớ ra là mình cần phải tiếp tục chạy), giống như một khung hình bị lỗi trong bộ phim khiến cho chuỗi động tác lẽ ra liền mạch bất ngờ giật khựt lên. Gã hộ pháp nhìn theo hội kia cuống cuồng lách qua cửa, biến mất, để lại cánh cửa vẫn còn mở thêm một hồi trước khi tự mình sập lại, như đánh dấu điểm kết thúc một hồi ngắn trong một bộ phim hài nhiều tập. Gã nhếch mép cười, cái cười của con thú săn biết rõ là con mồi có thể sổng đi trong chốc lát nhưng chẳng đời nào thoát được (nếu như con thú biết cười cái cười như của con người), rồi xuất kỳ bất ý xoay dao chĩa về phía nàng - chính nàng. Tức thì nàng giống như bị điện giật, một dòng điện nhẹ song vẫn là điện, một cơn run bần bật từ sâu bên trong nàng cồn lên không thể kiềm chế nổi. Tim nàng đập thình thịch trên thái dương nàng, dữ dội, loạn nhịp, run bần bật theo cách riêng của nó. Mũi dao đó, cách nàng dăm mét, dường như ngay tức thì dúi toàn thân nàng xuống “một giếng sâu không đáy đặc sệt tối om”. Toàn bộ bản thể nàng từ trong ra ngoài không còn dạng biểu hiện nào khác ngoài một tiếng hét. Hoàn toàn tan biến trong tiếng hét (và dư âm của nó), nàng không còn tâm trí để nhận thức những gì xảy ra sau đó. Nàng không nhận thức được rằng có một nụ cười nhạt thoáng phớt qua môi Hộ Pháp, như thể có một hồn ma lạnh lẽo và cay độc vừa mới khẽ cười thông qua miệng hắn. Nàng không nhận thức được rằng ngay sau đó mũi dao lập tức dịch khỏi nàng mà xoay sang hướng khác, chĩa về phía Ngô Đình Lệ Thủy vốn cho đến lúc đó vẫn đang đứng ngay trước mặt hắn trong cơn chết sững không dứt. Sự thay đổi duy nhất ở cô trong khoảnh khắc cuối cùng là cái miệng - vốn đã há - giờ há to hơn thành một khẩu hình từa tựa như cười, nếu là cười thì là một cái cười đau đớn vô tận và đồng thời - dù điều này có vẻ kỳ quặc đến mấy - pha lẫn một nỗi bàng hoàng gần với hạnh phúc khi cô nhìn thẳng vào mắt Hộ Pháp tuồng như nhận ra hắn - tuồng như trong nháy mắt cuối cùng chợt ngộ ra là mình nhận ra hắn - đồng thời (tuy không nhìn) biết là mũi dao đang lao vào chính giữa ngực cô.


Và một lần nữa là tiếng thét - tiếng thét không thành tiếng, lan truyền không phải qua không khí, của những linh hồn và cổ họng tê dại không còn khả năng để thực sự thét. Trong khoảnh khắc nàng như xỉu đi, một bóng tối đặc sệt và nặng trịch nở bùng ra từ giữa ngực và lập tức bao trùm, vùi chặt ý thức nàng. Lạ là ở một góc nhỏ nào đó nàng vẫn biết rằng mình đang tiếp tục đứng. Nàng không còn khả năng nhận thức được về sự hiện hữu của một kẻ là chàng, không còn khả năng nhận thức hoặc cố gắng nhận thức xem chàng đang ở đâu. Chàng ở đó, gần như ngay sau lưng Hộ Pháp. Cho đến lúc này chàng vẫn đứng yên, cũng đứng yên, quan sát những gì Hộ Pháp làm và những gì những người khác làm hoặc có vẻ như làm, mặt chàng vô biểu cảm và sạm như đất. Chàng quá nhỏ so với hắn, sự chênh lệch lớn đến tức cười - cái sự tức cười lớn đến độ tiếng cười sẽ là phản ứng đầu tiên, chủ đạo, cơ bản, lấn át, chung quyết, làm biến đổi và thậm chí triệt tiêu bất cứ phản ứng nào khác có thể nảy ra nếu như người ta chứng kiến cảnh chàng bị gã kia hủy diệt, giẫm bẹp, gí nát bét “như con gián”, như người ta nói. Bản thân chàng ý thức điều đó rõ như bất kỳ ai, bởi nếu để ý kỹ (nàng thì không thể, nàng vẫn đang không còn tâm trí cho chuyện này), sẽ có thể nhận thấy hai cánh mũi chàng phập phồng hơi mạnh hơn bình thường, và môi trên chàng hơi dẩu ra, làm cho miệng chàng mở hé, chỉ hơi he hé, để đừng phì cười, ít nhất là không phì cười khi chưa đến lúc thích hợp nhất. Thế rồi chàng bắt đầu lùi lại, từng bước, như thể bắt đầu nhận thức ra đó là việc hợp lý hơn mà chàng có thể làm. Những bước lùi đầu tiên của chàng chậm, như thể chàng chưa có đủ thời gian để bắt đầu đủ vững tin vào chúng, chưa đủ tin rằng chúng sẽ thực sự khiến chàng bắt đầu tách ra khỏi vị trí đầy rủi ro mà chàng đang muốn tách xa. Tuy nhiên càng về sau các bước lùi của chàng cành nhanh hơn, càng cả quyết hơn, chắc chắn hơn, và một vẻ nhẹ nhõm, gần như vui sướng bắt đầu tỏa ra từ giữa mặt chàng như một bông hoa hoặc cái bóng của bông hoa ấy: chàng đang nhận ra càng lúc càng rõ rằng vì lý do chưa thể hiểu nào đó mà gã khổng lồ kia tuồng như bỏ quên chàng, không nhận thấy hoặc không buồn để ý tới sự có mặt của chàng. Đồng thời lại có một cái gì đó giống như một bóng tối cũng từ đâu đó trên mặt chàng dần dần lan ra, chồng lấp lên nền sáng và nhẹ của sự gần như vui sướng này, tuồng như là bóng tối của sự nhận thức về bản chất sâu xa nhất của hành động chàng đang làm, hành động của kẻ quan tâm trước hết đến an toàn của bản thân mình.

Và chàng cũng nhận ra rằng tại thời điểm này chàng là người duy nhất - không kể Hộ Pháp - còn có tương đối đủ khả năng tâm trí để tri giác được về cơ bản những gì đang tiếp tục diễn ra. Chậm rãi, khoan thai, như thể vừa làm vừa nhẩn nha thưởng thức sự thả lỏng và không tốn là bao năng lượng của từng thứ một trong hệ cơ, gân và khớp của mình, Hộ Pháp thả con dao vấy máu - đã bớt hẳn sáng bóng và xỉn đi vì vấy máu - xuống mặt ghế trống gần hắn nhất, rồi tiến lên hai bước ngắn, đến sát bên cái ghế nơi cô bé nọ đang gập mình co quắp, đầu vùi giữa chính thân mình “như con đà điểu vùi đầu vào cát”. Hắn hơi nghiêng người xuống, dùng một tay túm tóc dựng cô dậy hay chính xác hơn là nhấc bổng cô dậy. Nhỏ bé - quá nhỏ bé -, mềm oặt, vô sinh khí, cô treo lủng lẳng dưới bàn tay gã đàn ông khổng lồ, hầu không chạm sàn, như một con búp bê hay con rối to bằng người thật bị bỏ xó lâu ngày và hoàn toàn đã mất khả năng giữ lại một nét gì dù nhỏ nhất giống con người. Rõ là hắn không hài lòng mấy trước điều này. Một tay tiếp tục túm tóc cô gái, tay kia hắn kẹp lấy hàm cô (quá nhỏ so với tay hắn, nom như cằm một con búp bê hay con rối) dựng đầu cô thẳng lên, buộc mắt cô phải ở vào thế hướng thẳng vào mắt hắn. Thoạt đầu mắt cô nhắm rịt lại. Nhưng rồi, do sức mạnh từ hắn tỏa ra, có lẽ từ mắt hắn, như một thứ tia mang lực xuyên phá giống như tia laser, cô đành phải mở mắt và nhìn thấy mắt hắn. Và một sự tê liệt tức thì làm cho chất liệu tạo thành hai nhãn cầu cô trong nháy mắt biến thành kim loại hoặc đá. Hắn không ưa thế này lắm. Hắn tát tát lần lượt vào hai má cô, má này rồi đến má kia, gọi là nhẹ cũng được mà mạnh cũng được, nếu là tát yêu thì hơi quá mạnh còn tát thật thì hơi quá nhẹ, dĩ nhiên là nhẹ so với sức vóc hắn chứ không nhất thiết là so với cô, song dù sao cũng có thể thấy là gã đã có nương tay, chú ý tát sao cho nhẹ nhất trong khả năng của hắn. Cô gái vẫn nhắm rịt mắt, do bướng bỉnh, hoặc do ngu xuẩn hoặc có khả năng nhất là đơn giản do đã hoàn toàn tê liệt. Hắn vẫn kiên trì tát, phải, trái, phải, trái, không nhanh hơn, không mạnh hơn - cần ghi nhận ở chỗ này sự kiên nhẫn của hắn, khả năng tự chủ của hắn.

Những cái tát của hắn vừa đủ để khiến đầu cô gái lật qua lật lại vừa tầm: ngay sau mỗi cái tát, mặt cô xoay một góc vừa vặn để chìa má bên kia ra đúng hoặc gần như đúng cự ly và góc độ chuẩn tắc (đã được xác lập qua chuỗi dài các cái tát trước đó) hầu đón nhận cái tát mới từ bàn tay hắn sẵn vung lên (và hầu như không cần dịch chuyển). Rồi, đột ngột, hắn dừng cái chuỗi động tác đều đều ấy lại ngay khi nó đã bắt đầu nhuốm một chút vẻ nhàm chán, ít nhất là với hắn và có thể với chàng, kẻ duy nhất đang theo dõi nó với tương đối đầy đủ sự tỉnh giác. Tay này hắn thôi tát, tay kia hắn thôi túm tóc cô. Và rồi, cả hai tay, hắn ôm đầu cô, một tay đằng trước, một tay đằng sau, xoay mạnh, từ phải sang trái hoặc từ trái sang phải, chi tiết này thì chàng không ghi nhận kịp. Tiếng rắc của xương cổ gãy vang lên. Đó là một âm thanh khác biệt và gần như hoàn toàn độc nhất vô nhị trên đời đến nỗi ngay cả nàng - bây giờ thì cả nàng nữa - cũng giật mình như choàng dậy từ một cơn nửa tỉnh nửa mê, mở mắt ngẩng đầu nhìn. Cái nàng thấy là đoạn cuối của hành động mới nhất mà gã khổng lồ đang thực hiện. Nhất quán với tất cả hoặc gần như tất cả các động tác khác của hắn từ đầu đến giờ, hắn làm hành động này một cách vừa quyết đoán vừa ung dung, một động tác vừa chớp nhoáng vừa có một độ dài và nhịp điệu thấy rõ, vừa đủ - không thiếu không thừa -, hoàn hảo. Sau tiếng rắc báo hiệu một cách khó nghi ngờ là xương cổ gãy, hắn không dừng ngay động tác mà vẫn tiếp tục dấn thêm đoạn hậu, nhẩn nha và tỉ mỉ rấn nốt phần cuối vòng xoay của hai bàn tay mình và của cái đầu người (mà lúc này đã mất đi trục cố định nên chuyển dịch dễ dàng hơn gấp bội khi có lực ngoài tác động). Sau đó, hai tay vẫn tiếp tục bợ đầu cô gái, để cho cơ thể cô - lúc này càng giống một con búp bê hay con rối bằng giẻ vụn bị bỏ xó lâu năm hơn bao giờ hết - tiếp tục được treo lên, đầu cổ bẻ gập theo một góc gần như chín mươi độ so với thân mình, hắn xoay đầu nhìn lần lượt những người - lúc này đã ít đi - đang quan sát hay là bị hút theo việc hắn làm, mỉm một nụ cười khó hiểu vừa hả hê vừa bình thản vừa ưu tư, lắc lắc cái thân hình ngay đơ thõng thượt kia mấy lần, như để mời gọi một tràng vỗ tay mà hắn biết là sẽ không bao giờ tới.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét