Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Nhớ mãi một giờ yêu đương nàng đã trao tôi (Trích tiểu thuyết - Phần 5)

Cứ như thế cho đến khi, trên đà tiến của điệu vũ hối hả, khôn cưỡng, hầu như vô thức này, tôi nhận ra mình đang đi vào trong Jazmina, vào, ra một tí, lại vào, sâu hơn, mạnh hơn, hối hả hơn, ra một tí, lại vào sâu hơn nữa, mạnh hơn nữa, hối hả hơn nữa, gần như là với một chút tuyệt vọng, cứ vậy, liên tục như vậy, cứ như vậy hầu bất tận, đồng thời ở đâu đó bên trong tôi, trồi lên trụt xuống theo nhịp tương ứng với chuyển động ra vào nhanh dần đều của tôi, cái ý nghĩ hoặc hình ảnh hay ký ức về cái ý nghĩ mình đang chuyển động ra vào nơi một người khác, một hình dáng mờ nhạt, tạm thời không tên nhưng rất quen thuộc, rất thân thiết, hết xa tôi lại gần tôi rồi lại xa tôi như đang đòng đưa trên một quả lắc khổng lồ mờ mịt vô hình. Nhưng rồi, rất nhanh, quá nhanh, ý nghĩ này biến mất tăm trong cõi vô tận khủng khiếp và kỳ diệu mà tôi đang vận hết sức bình sinh để phóng vào trọn bản thể mình, toàn bộ cái khối vô hình dạng vốn là nỗi đau, sự tuyệt vọng và ngậm ngùi hoài vọng nào đó mà tôi biết là luôn ở trong tôi như một thứ định mệnh. Phải chăng cảm quan về sự tuyệt vọng và hoài vọng có tính định mệnh này tự dưng trở nên dày đến thế bên trong tôi là bởi tôi không thực sự biết liệu có phải rằng ý nghĩ đó, vốn là nhân tố ngoại lai đối với cái thể thống hợp nhất thời giữa tôi với người đàn bà này, nó đã tự xả bỏ mình để trở nên là một với chúng tôi hay là nó đã bị ý chí của tôi hoặc ý chí của người đàn bà này hủy diệt?

Chấm dứt quá sớm thời đoạn của sự hiện tồn ở mút tuyệt đỉnh, rồi liền sau đó là sự suy kiệt, rời rã, bắt đầu từ bụng dưới tôi lan lên mọi phần còn lại của thân và tâm tôi, sự sụp đổ từ bên trong tôi mà nguyên nhân hẳn còn là cái gì khác ngoài việc phóng xuất bản thể mình. Tựa hồ tôi vừa cho thoát hết ra ngoài không chỉ sinh khí hay tinh lực tôi mà cả cái gì đó nữa trọng yếu hơn, tạm thời (hy vọng là tạm thời) tôi không ở vào trạng thái có thể gọi tên nó bởi vì nỗi cô đơn - phải chăng là nỗi cô đơn giống như của đứa trẻ tự dưng thấy mình trơ trọi giữa sa mạc, không người thân, không đồ ăn thức uống, không quần áo, không vật dụng, không gì hết - khiến dường như việc duy nhất tôi có thể làm là để cho toàn bộ chút ít những gì còn sót lại của mình thoát nốt ra ngoài một đợt cuối cùng qua một tiếng hét.

Những chuyển động của hai bàn tay người đàn bà này trên lưng hắn gợi cho hắn cảm giác nàng biết nguồn cơn của tiếng hét chưa thành song luôn luôn hiện hữu này, biết cần phải chạm vào chỗ nào để cho cạnh sắc, chói tai của nó chùng xuống, mềm ra, dù chỉ một chút. Phải là người hiểu hắn đến thế nào thì mới làm được như thế, hắn nghĩ. Và, thật khó tin, tất cả những gì vừa xảy ra, đang xảy ra với hắn đều khó tin đến độ giá như không phải với chính hắn mà một ai khác, trong một cuốn tiểu thuyết hắn đọc chẳng hạn, thì gần như chắc chắn hắn sẽ gạt phăng đi, kết luận rằng đây là chuyện không có thực, thứ chuyện bịa ba láp, đơn giản là không thể tin được, không thể xảy ra được.

Hắn mơ hồ nghĩ rằng nếu bây giờ hắn ngồi dậy, lẳng lặng mặc quần áo và ra đi, qua đó chứng tỏ với chính hắn và với người đàn bà này rằng giữa họ không còn và thực ra chẳng hề có bất cứ chuyện gì, việc đó hẳn cũng khiến hắn cảm thấy mình trơ trẽn và ngu xuẩn chẳng khác gì nếu hắn cứ tiếp tục nằm đó, trần truồng, với người đàn bà này như người tình gắn bó keo sơn của hắn, và do đó cũng là một việc mà hắn sẽ không làm, một chuyện không có thật bởi vì không thể xảy ra.



Đừng làm gì hết, một bàn tay người đàn bà đang vuốt ve vai hắn liền chuyển nhanh xuống ngực hắn, yên vị chỗ trái tim hắn, nói rành rọt như thế. Đừng nghĩ gì hết. Khẽ ấn xuống, lún sâu hơn một chút vào trong vùng trũng giữa ngực và bụng hắn, bàn tay tiếp tục nói. Thế rồi trong khi hắn nhận ra rằng đâu đó bên trong hắn vẫn dằng dặc lơ lửng một cái gì đó giống như ý nghĩ mặc dù hắn vẫn đang tập trung vào một điều là đừng nghĩ, hắn thấy người đàn bà, bằng một động tác khéo léo, dứt khoát nhưng không kém phần dịu dàng, tung tấm chăn to lên không rồi để nó tự rơi xuống vừa vặn trùm kín lên thân thể trần truồng của hắn. sau đó thì, bản thân trần truồng, nàng đi đến cửa sổ, kéo toang rèm sang hai bên, bằng một động tác đồng thời của cả hai tay. Nàng đứng đó, xoay lưng về phía hắn, sống lưng nàng dường như trùng khít với trục tung vô hình chia đều khung cửa sổ thành hai nửa. Ánh sáng màu xanh dương rất nhẹ tỏa từ ngọn đèn bàn quyện với màu vàng của ánh sáng đèn đường tuôn vào qua cửa sổ khiến cho hình dáng người nữ này trông như một bức ảnh nghệ thuật nơi tác giả dụng công tạo nên một khung cảnh vừa ảo vừa thực. Dĩ nhiên, là một nghệ sĩ thực thụ, nhà nghệ sĩ vô hình này biết rõ tầm quan trọng của sự chệch đi một chút - một chút thôi - ra khỏi sự cân phân tuyệt đối, thành thử hai nửa trái phải của cơ thể người đàn bà không hoàn toàn cách đều nhau qua đường thẳng trung tâm; một bên hông vẽ thành cung tròn dài hơn, với chu vi và bán kính lớn hơn so với hông kia, và một tay buông xuống dọc theo người còn một tay đặt hờ lên bậu cửa sổ, và có cái gì đó gợi cho hắn cảm giác rằng có một thứ lực đang lôi nàng qua phía bên kia cửa sổ, đồng thời lại có một lực khác - ẩn sau cái ánh sáng tổng hòa giữa ánh sáng vàng và ánh sáng xanh - đang làm cho nàng từ từ nhòa đi và cứ thế một lúc nào đó rồi nàng sẽ biến đi.

Hắn bỗng cảm thấy bị thôi thúc muốn lại gần người đàn bà, nhập trong khung cảnh đó, đặt cánh tay lên bậu cửa sổ. Bằng cách đó có thể hắn sẽ cùng với nàng chuyển sang một thực tại hay một thế giới khác, hắn cảm thấy thế, tự dưng cảm thấy mình đang mong muốn thế, dẫu điều đó có vẻ phi lý và sáo rỗng đến mấy. Hắn hiểu rằng nếu điều đó xảy ra thật, như một thứ chủ nghĩa hiện thực huyền ảo muộn màng và ủ rũ, thì rồi hắn có thể hân thưởng nó, biến sự ủ rũ đó thành niềm vui sướng tự nhiên như của đứa con nít. Hay là hắn không thể?

Hắn mong muốn mình có thể đón nhận cái hiện thực huyền ảo đó giống như một trong những người đầu tiên trên thế giới có được cơ hội đón nhận “Từ thế giới mới” hay một trong những người đầu tiên được nghe “Má Vlast - Tổ quốc tôi”. Hắn nhớ lại, với một chút ngậm ngùi, rằng hắn vẫn từng ao ước được như thế: khóc một cách tự nhiên trước cái đẹp không thể diễn thành lời, không phải vì quá buồn hay quá vui.

Hắn cũng nhớ lại rằng hắn từng cười nhạo nỗi ao ước đó, cảm giác ngậm ngùi đó; cười nhạo như thế khi có mặt người khác và đôi khi với chính hắn. Tuy nhiên trong thâm tâm hắn biết rằng cái cười nhạo này là một cách thể hiện khác của cái mà Hermann Broch từng định danh là “nỗi hoài vọng về nỗi hoài vọng” (nostalgie de la nostalgie), một cách để ghi nhớ mãi mãi rằng hắn từng ngậm ngùi bởi chuyện hắn không còn khả năng ngậm ngùi nhớ tiếc một cái gì.

Rốt cuộc hắn cũng trở dậy, song khi gạt tấm chăn sang một bên, một cách nhẹ nhàng, đầy chú tâm, như đang nhấc cánh tay của người tình ra khỏi ngực mình sao cho nàng không thức dậy. Hắn đến bên cửa sổ, đứng ngay sau lưng người đàn bà, cảm thấy ở sâu trong dạ rằng riêng việc này thì nàng sẽ không bảo hắn đừng làm.

Và hắn nhanh chóng nhận ra rằng vào một thời điểm như thế này, đứng bên một người đàn bà như thế này, không bị cái gì ngăn trở ngoại trừ vài phân không khí, không thể có nỗi khao khát nào bên trong hắn lớn hơn nỗi khao khát quàng tay ôm lấy cô ta, bằng một cách sao cho cô cảm nhận được rằng chừng nào còn có vòng tay hắn, sẽ không một tai ương nào xảy đến với cô được, dù đó chỉ là một ảo tưởng. Hắn biết rằng cái ảo tưởng đó, dù chỉ kéo dài trong vài giây, sẽ mang lại trong lòng hắn một bình an mà đời hắn ít khi biết tới, sự bình an của đôi tình nhân quàng tay ôm nhau, đầu người nữ ngả lên vai người nam, ngắm mặt trời lặn ở một trong những góc bình an cuối cùng của thế giới, vào một trong ba ngày bình an cuối cùng trước khi có kẻ nào hay cái gì đến buộc họ phải bận tâm tới và đổ nước mắt hoặc đổ máu - ba ngày mà thôi.

Hay không phải ba ngày mà chỉ một ngày? Ba giờ? Một giờ?

Anh đã thấy mặt trời lặn lúc nửa đêm bao giờ chưa? Không ngoảnh lại nàng nói, có lẽ cảm thấy được hơi thở, sức nóng, khát vọng của hắn ở sau lưng nàng, gần kề nàng.

Lặng khoảng một giây, hơn một giây, để nhận định xem mặt trời nửa đêm nàng nói tới ở đây nên hiểu theo nghĩa nào, hắn nói, Chưa bao giờ.

Hắn đợi.

Sau một lát, với một cái nhìn xoáy vào hắn mà hắn cảm nhận rõ mặc dù nàng đang quay lưng lại hắn, người đàn bà nói.

Tôi đang tự hỏi, những người sống suốt đời ở các vĩ độ như thế này thì làm thế nào có thể thấu hiểu được vì sao ai đó có thể phát điên vì cứ nhìn ánh mặt trời không tắt hết ngày này sang ngày khác.

Về chuyện đó tôi có đọc, hắn nghĩ.

Tôi có biết một người, một trong các bạn gái của anh bồ tôi... bồ cũ của tôi. Cô ta người Na Uy, dân Bergen. Hai người sống với nhau một thời gian ở một thị trấn nhỏ phía bắc Na Uy, tôi không nhớ tên, mà chuyện đó cũng không quan trọng. Họ cãi nhau, bỏ nhau, rồi thì cô ta lang thang nhiều ngày dọc những con đường ven bờ biển. Dạo ấy đương giữa hè, mặt trời không bao giờ lặn hoặc gần như vậy.

Hắn dịch tới gần nàng hơn, khiến cho da hắn hầu như áp sát vào da nàng, dấn vào trong sự ấm, mềm và mùi thơm mằn mặn tỏa ra từ nàng. Vì lý do nào đó hắn ghìm lại động tác (có vẻ tự nhiên nhất) là quàng tay ôm người nàng.

Thế rồi một hôm, quãng gần nửa đêm, người ta bắt gặp cô ấy tựa lưng vào một cột đèn đường, đã chết, miệng há hốc, mắt mở nhìn thẳng vào mặt trời treo bên trên đường chân trời. Nguyên nhân cái chết không xác định được. Sau chuyện đó anh bồ tôi lập tức rời khỏi Na Uy và theo chỗ tôi biết anh ta không bao giờ quay lại đó.

Hắn tiếp tục theo dõi ánh nhìn của nàng từ phía đằng trước xoay ngược lại mà hướng vào hắn, như qua một tấm gương phản xạ, xuyên qua bề dày của đầu nàng.

Tôi có thể hình dung anh cảm thấy thế nào nếu như anh biết được rằng ngay lúc này ai đó đang bắt gặp cô bạn gái anh trong tình trạng giống như thế, chỉ có điều tôi không biết ở xứ này khi mọi sự đã kết thúc đối với một người thì thay vì nhìn mặt trời cô ta nhìn cái gì.

Lần đầu tiên trong khoảng hơn một phút vừa qua hắn đột ngột cảm nhận được sự trần trụi trọn vẹn của thân xác hắn, sự nhạy cảm nguyên sơ của nó đối với ngoại giới, khi không có bất cứ một rào cản nào ngăn giữa hắn với những tác nhân có tiềm năng hủy diệt hắn. Hắn chợt nghe lạnh dù đó không nhất thiết là cái lạnh của môi trường quanh hắn. Rồi hắn chợt nhận ra điều này như thể từ nãy đến giờ nó không hiện hữu: hắn đứng đây, trước ô cửa sổ này, cạnh người đàn bà này mà trước đây chưa đầy hai ngày là không tồn tại đối với hắn, cô ta cũng trần trụi như hắn, và đang nói với hắn về một người khác nữa mà cũng mãi bây giờ hắn mới biết là có tồn tại, rồi thì về một cái gì đó nữa mà bây giờ hắn biết là có tồn tại trong bản thân hắn. Mức độ có thật, có thể tin được của những gì đang xảy ra là ở đâu?

Tôi phải đi, hắn nói nhỏ.

Đừng, nàng nói đột ngột, khẽ, ngoái lại nhìn hắn qua vai. Anh không có khả năng nghĩ rằng lúc này anh cần ở đây sao?

Đừng đi, nàng nhắc lại, sau khi thấy hắn im lặng. Giọng nàng lần này có vẻ nhói buốt, khẩn thiết thế nào đó khiến hắn cảm thấy mình có thể xúc động. Anh có muốn tôi hát cho anh nghe không, nàng nói, gấp gáp, như sợ lời nàng không chạy đua nổi với những ý nghĩ trong đầu hắn. Phải rồi, tôi sẽ hát cho anh nghe bài này, không hẳn là bài tôi thích nhất, nhưng là một trong những bài ám ảnh tôi nhất, chắc là bởi nó gắn liền với...

Tôi rất tiếc. Hắn nhận thấy mình kìm lại câu đó trong vòm họng. Hắn cũng đồng thời nhận ra rằng ở đâu đó trong cái khối hắn đang kìm giữ này ẩn chứa cái điểm chính, trung tâm của toàn bộ bản thể hắn lúc này, song hắn biết cái điểm chính này đang dịch chuyển, bị buộc phải dịch chuyển, và hắn căng ra còn là để giữ nó lại, gần như giữ viên bi trên một sống dao.

(còn tiếp)

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Nhớ mãi một giờ yêu đương nàng đã trao tôi (Trích tiểu thuyết - Phần 4)

Nàng nhìn tôi đăm đăm trong khoảng hai giây, lấy tay vuốt tóc, vẫn nhìn tôi, thong thả lắc đầu, nhoẻn cười. Ánh nhìn của nàng dường như mạnh hơn bởi nó hướng vào tôi dưới một góc gần như thẳng - nàng cao xấp xỉ bằng tôi. Nàng hé môi như định nói, nhưng thay vì thế nàng tiếp tục mỉm cười. Các cử động liên tục và linh hoạt này của miệng và mắt nàng từ một thời điểm nào đó chỉ còn được thâu nhận qua một phần của thị trường tôi, bởi mắt tôi về cơ bản đã chuyển xuống những phần khác của nàng, chẳng hạn như cặp vú. Lúc này, dưới bộ áo ngủ mỏng, trông chúng có vẻ đồ sộ hơn nhiều so với tôi vẫn hình dung.

Cái nhìn của tôi, cũng như dòng ý nghĩ hay dòng ý thức của tôi, không thoát khỏi mắt nàng. Nhìn anh kìa, nàng nói, môi bĩu thành một nụ nửa-cười, đưa mắt từ đầu đến chân rồi từ chân lên đầu tôi. Anh ta nói anh ta đang bận tâm với việc quan trọng nhất đời anh ta là tìm cho được một cô gái, thế rồi việc tốt nhất anh ta làm khi gặp một cô gái khác là dùng mắt lột trần truồng cô ta. Đến đoạn cuối câu nàng dứ dứ ngón trỏ dài móng cắt tỉa cực khéo vào ngực tôi như thể tôi là một gã bạn thân từ thời thơ ấu của nàng.

Trong khi nàng nói và tự biểu đạt mình bằng tất cả những cách đó, tôi không khỏi không nhìn thấy ở sâu trong mắt nàng một sự lãnh đạm sâu xa, sự lãnh đạm mà một phụ nữ ít bản lĩnh hơn thì sẽ cố công che giấu, tuy nhiên điều đáng kể nhất tôi nhận thấy là sự lãnh đạm này không hẳn là đối với cá nhân tôi: nàng lãnh đạm đối với cái gì đó lớn hơn tôi, ở đằng sau tôi, và chỉ ngẫu nhiên mà tôi có mặt ở đó, giữa nàng và đối tượng thật của sự lãnh đạm này.

Nàng xua vẻ lãnh đạm ấy đi, hoặc dìm nó xuống, làm nó biến mất sau chưa đầy một nháy mắt. Anh là một gã đàn ông tệ hại, nàng nói, chú mục vào tôi, rõ là có chủ ý muốn tôi hiểu rằng ngay lúc này thì nàng thực sự dồn tâm trí vào tôi. Đúng thế, tệ hại. Tuy không tệ hại hơn nhiều gã khác mà tôi tìm kiếm, nàng nói thêm, mắt ngời lên một thứ ánh sáng khiến tôi như thể lần đầu tiên trong đời nhìn ra vị trí thực của mình trong thế giới.

Kẻ tệ hại nhất tuy không nhất thiết là kẻ đáng ghét nhất, tôi nói, với nụ cười ngạo mạn nhất mà tôi nghĩ mình có thể phô ra. Và trong khi nói tôi nhận ra rằng hình như tôi cũng mang trong giọng nói và ánh nhìn của mình một sự lãnh đạm hờ hững giống như hoặc tờ tợ như của nàng.

Theo anh thì tôi mời anh đến đây thật ra là để làm gì? nàng nói, mày nhướn lên rất nhẹ (một chi tiết không qua khỏi mắt tôi).

Cô gái tôi đang tìm, cô ấy là người rất quan trọng đối với tôi, tôi nói, hơi bất ngờ với chính mình. Tôi đã vắng mặt một thời gian không nói cho cô ấy biết, tôi nói rồi ngừng, nuốt nước bọt tuy thực tế là không có nước bọt, và khi tôi xuất hiện trở lại thì cô ấy… Tôi ngừng, cố tìm từ. Tôi không tìm lại được cô ấy.

Khác gì tôi? nàng nói, điềm tĩnh, vô cảm, khiến tôi chợt nhìn sâu hơn vào nàng, cảm thấy một cái thót nhẹ trong ngực. Anh không nghĩ rằng cả tôi nữa, tôi cũng tìm những người và những cái mà tôi không bao giờ tìm ra hay sao?

Cô ấy khiến tôi muốn mình tốt hơn lên, Với tôi, thế là đủ… Một cảm xúc nào đó, nếu diễn thành lời thì có lẽ giống như câu đó, hình thành và dâng lên nơi cuống họng tôi. Nhưng thay vì nói vậy thì tôi hắng giọng, nói: Lẽ ra tôi không nên tới đây. Và ngay khi nhận ra mình vừa thốt lên cái câu thuần túy tiểu thuyết hay xi nê này, hàm tôi đanh lại, và, một cách vô thức, tôi buộc mình buông thả sâu hơn vào sự hiện diện của cô gái kia, mùi hương giông giống như mùi biển lọc qua một lớp không khí phơn phớt hương bạc hà và thoảng mùi sô cô la của nàng ta.

Trước lời thốt tự nhiên và hợp chỗ này của tôi, tỏ lộ một sự phản tỉnh chân thành, cô gái này khẽ nghênh nghênh đầu, nhìn tôi với vẻ vừa thích thú vừa chế nhạo không giấu giếm. Đặt lên má tôi mấy ngón tay mát rượi của mình, khiến người tôi chợt nhẹ hẳn đi như được hứng làn bụi nước từ một ngọn thác khuất nẻo, nàng nói,

Thế anh không nghĩ rằng đôi khi đi chệch hướng đã chọn là cách tốt nhất để đến nơi cần đến sao.

Trong khoảng lặng tiếp theo, dường như cả nàng và tôi đều hiểu rằng tôi không thể và không cần phải trả lời.

Cô có thứ gì đó mà tôi thực sự cần thấy sao, rốt cuộc tôi nói.

Bản thân tôi không phải là một thứ mà anh thực sự cần thấy sao, nàng nói.

Một cái gì đó gợn lên cùng một lúc ở trong ngực tôi và đâu đó nơi phần dưới của tôi. Tôi nhìn sâu vào mắt nàng. Một cái gì đó khiến tôi thấy mình không thể làm vậy. Tôi nhắm mắt trong khoảng một giây, hai giây, ba giây, rồi lại mở mắt, nhận thấy giờ thì đã có thể thực sự nhìn sâu vào mắt người đàn bà này.


Chệch đường… để đến nơi cần đến, tôi thì thầm, không thật rõ là mấp máy bằng môi hay chỉ trong óc. Tuy nhiên ý nghĩ về việc đó - liệu tôi đang nói hay không nói - lập tức vắng bặt khỏi tâm trí tôi ngay khi tôi nhìn ra, qua đáy mắt nàng, một cái gì đó hoàn toàn không bị che đậy, sáng rõ, nhẫn nại, im lặng, gần như một cây nhài lẻ loi trổ hoa nơi một khúc quanh lối mòn đã rất lâu không kẻ ghé qua. Tôi như cảm thấy được cả làn gió mát từ biển nào đó lùa qua những cành gầy mảnh khiêm cung của cây hoa nhài này, và mơ hồ nhận ra rằng, trong đôi mắt này, cũng như ở một chỗ nào khác, đang thoáng hiện hình phản chiếu trong suốt, dễ vỡ của cái mà tôi tìm kiếm từ khi nào không rõ, nếu không muốn nói là từ trước khi tôi nhận biết về thế giới quanh tôi và nhận biết tôi là ai, cái reino olvidado, vương quốc bị lãng quên của tôi.

Tôi không nghi ngờ điều đó, tôi nói, biết rằng giọng mình đang run lên từ bên trong. Tôi đang nhận ra rằng trong đôi mắt cô gái này có ẩn chứa một hoài vọng nào đó mà tôi ngỡ như là của tôi.

Nhưng chắc hẳn em còn có một cái gì khác. Vì nếu không… nếu em biết rằng em chỉ có bản thân mình để tôi cần phải thấy mà thôi thì có khi tôi sẽ không bước vào đây dễ dàng như thế này… Tôi sẽ không vội đến thế. Tôi sẽ đợi cho đến khi bí mật mà em sẽ mở ra cho tôi trở nên lớn hơn tôi đến mức tôi không chống cự nổi sức nặng của nó nữa. Nào, em có thứ bí mật gì cho tôi, ngoài bản thân em ra?

Đợi, nàng nói rất khẽ, sau khi nhìn đăm đăm hồi lâu vào mắt tôi. Thế rồi, như thể không chịu đựng nổi cái gì đó ở bên trong nàng lâu hơn nữa, nàng ngoảnh phắt đi, nhìn vào một vật hay một khoảng nào đó phía sau tôi, thần thái nàng là thần thái của một người đang chờ thấy cái mình vừa thiết tha mong thấy vừa hết sức không mong thấy. Thế rồi, trước khi kịp nhận ra mình đang làm gì, tôi để bật ra khỏi mình một tiếng thét. Tuy nhiên điều này thì tôi ý thức được: cái tiếng thét hoặc giống như tiếng thét này, mà nguồn cơn tôi sẽ nói sau, nó bật ra khỏi tôi không phải dưới dạng âm thanh: ấy là cơ thể tôi tự nó cử động, như là một dạng chuyển hóa, một hình thức biểu hiện khác của tiếng thét.

Trong khi hai tay tôi chộp lấy đôi vai cô gái, ghìm chặt, giật mạnh cô về phía mình, tôi thì thầm, Là em muốn kia mà, phải không, mặc dù tôi nhận thức rằng câu này, nếu quả thực thốt ra lời, sẽ nghe giống như câu lầm bầm trong nước mắt của một gã say. Tôi nhận thức được rằng, trong khi tay tôi, một cách mạnh bạo và phũ phàng, lần từ hai vai Jazmina xuống vùng xương quai xanh của nàng, rồi lập tức từ đó xộc thẳng xuống ngực áo ngủ của nàng làm mấy cúc trên cùng tức khắc bung ra, rằng các động tác này do đôi tay tôi tự chúng làm như thể chúng là hóa thân cho mũi nhọn đầu tiên của tiếng thét bật từ tôi ra, giữa khi đó thì trong tôi không có sự thèm muốn - ít nhất là không có thèm muốn như lẽ ra tôi phải có, như tôi vẫn thường mong có -, không có tức tối, không có thương hại, không băn khoăn, không ngờ vực, không hy vọng.

Về phần Jazmina, trong khi tôi làm việc này với nàng, nàng nhìn tôi đăm đăm như thể đang nhìn thấy tôi làm vậy với ai khác chứ không phải nàng, không tán thành, không phản đối, không thích thú, không chờ đợi, có chút gì bỡ ngỡ, giống như đứa bé lần đầu tiên thấy một đôi mèo làm trò đó ở ngoài sân. Rồi thì tôi lờ mờ nhận ra rằng sự bỡ ngỡ này của nàng không phải là do nàng chứng kiến cái gì đó đang diễn ra trước mắt, và chẳng phải là nàng không chờ đợi. Nàng có chờ đợi. Nhưng đấy là nàng chờ đợi một cái gì đó không hề biết ở bên trong nàng, chờ nó xuất lộ ra. Không, nói đúng hơn thì hẳn là: nàng chờ đợi cái gì đó mà tôi không hề biết ở trong tôi, và cái gì đó nàng không hề biết ở trong nàng. Một cái gì đó kỳ diệu, khủng khiếp, giống như cột nước vọt lên từ tảng đá cứng, hay tia điện phóng ra từ giữa đóa hoa huệ, nếu có thể nói vậy.

Và thế là, như được dẫn động bằng sức mạnh và sự nguyên khai của tia điện hay cột nước này, cơ thể Jazmina bắt đầu chuyển động, bằng những động tác như thể vừa sửng sốt vì bị mê hoặc bởi chính mình, những động tác khai mở và tiến hóa thêm dần, được tiếp năng lượng và cảm hứng từ nỗi sửng sốt và cơn mê hoặc này, đồng thời làm cho càng phong phú hơn, càng sâu dày và khó lường hơn cái nguồn cội nguyên lai của sửng sốt và mê hoặc đó.

Bằng những động tác đó của cơ thể mình, những động tác lập tức chiếm quyền làm chủ và điều khiển tôi trước khi tôi kịp nhận ra, nàng khiến tôi lột phăng chiếc áo ngủ mỏng manh nàng mặc, với sự dứt khoát và hùng hồn như đang giật bỏ bức màn che đậy một báu vật đáng cho tôi thấy một lần rồi chết. Và, trong khoảnh khắc ngắn hơn một phần giây, “tim tôi như chùng xuống” vì một ý nghĩ, một nỗi sợ: rằng sau đây, chân tay tôi, vốn không quen với sự tinh vi và ngẫu hứng mà tôi đang dự cảm được là sẽ tới, chân tay tôi sẽ không theo được nàng. Nhưng rồi ý nghĩ này lập tức chuyển thành cái gì đó như là thứ xúc tác không thể thiếu, cú hích tối hậu để cho tôi bắt đầu chuyển hóa một cách trọn vẹn, hoàn hảo thành cùng một thể với người đàn bà này, hay đúng hơn là với người đàn bà khác, mà chính nàng không biết rõ, đang phát lộ từ bên trong nàng.

Bằng chuỗi động tác giống như điệu vũ, nàng lôi tôi vào nàng rồi đẩy tôi ra, buộc tôi siết chặt nàng rồi lại đẩy nàng ra với sự thuần thục và mạnh mẽ như nhau. Và rồi một chuỗi động tác khác, những động tác mà ngôn từ chỉ có thể ám gợi chứ không bao giờ đủ khả năng lột tả, không phép so sánh nào may ra bén tới được yếu tính của chúng, cái yếu tính vốn dĩ vô hình và bất định, thường chuyển đến thế. Mặt khác, “những động tác này” là một cách nói quy ước, tương đối, bởi không hề có điểm phân giới rõ ràng giữa động tác này với động tác kia: chúng sinh ra nhau và chuyển hóa thành nhau, một thể sống đang khai triển với tốc độ càng lúc càng dồn dập, không ngừng khám phá đồng thời sáng tạo ra chính mình trong quá trình vừa sống vừa tự nạp cho mình sức sống ấy.

Động tác khi nàng điều khiển tôi giật phăng cái áo nàng đang mặc ra cũng đồng thời là động tác nàng giằng lấy cái áo từ tay tôi đoạn cầm nó mà vụt ngang mặt tôi như thể nó là một sợi dây thừng, và cảm giác gần như đau mà tôi cảm thấy ngay khi đó - bởi một cái áo bằng thứ chất liệu nhẹ như khói - cũng không nằm ngoài cái động tác đó. Ấy là thứ động tác - hoặc cái dòng chảy ẩn dưới động tác - mà, như người ta nói, bao hàm cả dịu dàng lẫn dữ dội, cả mềm lẫn cứng, cả tối lẫn sáng, cả khát khao sống lẫn khát khao chết, dường như tất cả mọi cái, song dẫu vậy dường như vẫn không tự thấy đủ, vẫn luôn tìm kiếm cái gì đó nữa nằm ngoài cái tất-cả-mọi-cái này.

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Nhớ mãi một giờ yêu đương nàng đã trao tôi (trích tiểu thuyết - Phần 3)

Nàng vẫn không chuyển hẳn ánh mắt sang tôi, và im lặng, tuy im lặng của nàng lúc này có một phẩm tính mới, gần như im lặng của một lớp học phổ thông lúc ông thầy quay phắt lại bởi có đứa nào đó ném mẩu phấn vào lưng ông, giữa giờ học. Dĩ nhiên, cái im lặng đó - cả im lặng gốc lẫn im lặng được đem ra so sánh - không thể kéo dài mãi, không thể kéo dài quá lâu. Chậm, thật chậm, như thể chỉ cần nhanh hơn một chút là nàng sẽ có nguy cơ đánh mất một chút phẩm cách, nàng điều chỉnh sao cho mắt nàng hướng vào tôi, một hướng nhìn không thực sự thẳng, tuy có thể gọi là nhìn thẳng. Nàng nhìn tôi trong khoảng năm, sáu giây, im lặng, ở hướng nhìn ấy. Thằng điên, rốt cuộc nàng nói.


Nói đoạn, một cách quả quyết, và đường hoàng, nàng đẩy ghế đứng dậy. Tôi ngồi, đợi, không nói. Quả nhiên, nàng không bỏ đi ngay, điều đáng lẽ phải làm. Một cái gì đó ghìm nàng lại, dù chắc chắn nàng không nhận thức nổi đó là cái gì, một tập những cái gì hay đống hỗn mang gồm những cái gì. Vừa hay đúng lúc đó vang lên một tiếng keng đanh, sắc, lanh lảnh, âm thanh của một lưỡi dao bằng thép tốt - thứ lưỡi dao người ta dùng trang trí nhà thờ, bằng cách bố trí sao cho chúng phản chiếu và nhân bội các ánh nến - rơi và chạm xuống nền gạch. Đó là một âm thanh vừa có mặt ở đây-bây giờ vừa hiện hữu ở một nơi và một lúc khác, tôi nhận ra hoặc cảm thấy điều đó bởi, về phần Jazmina, nàng không biểu lộ chút dấu hiệu nào là có nghe thấy nó như tôi. Toàn bộ tâm trí nàng đang ở đây, bị cuốn vào cái thực tại rằng lúc này nàng chưa thể thực sự bỏ đi. Dù nàng muốn thế. Cũng như hai tiếng ‘Thằng điên’ của nàng, nó bốc hơi quá nhanh, như một thứ chất khử mùi tồi, mặc cho nàng không muốn thế.

Nhìn mắt nàng tôi biết nàng đã nhận ra rằng tôi đang chú ý vào một cái gì đó mà nàng không có khả năng nhận thấy, và dường như trong một khoảnh khắc nàng cũng có tự hỏi liệu đó là cái gì, tuy nhiên hình như nhu cầu áp chế người khác ở nàng mạnh hơn. Rốt cuộc nàng nói, với tất cả lòng ngưỡng mộ sâu xa mà dù có thể một cách vô thức nàng dành cho chính bản thân nàng.

Anh có biết tôi mệt mỏi nhất vì cái gì ở anh không? nàng nói.

Và tôi không trả lời, thay vào đó tôi quan sát nàng, để hết tâm trí vào những biểu lộ khác nhau của giọng nói, ánh mắt và các bộ phận của cơ thể nàng: ở đó có nỗi tức tối, sự nằn nì, ý muốn sai khiến, ý mỉa mai sâu xa, sự hoang mang thấy mình bất lực mãi không sao xác định được thực ra mình muốn cái gì.

Trước sự im lặng của tôi, hình ảnh phản chiếu của nàng trong mắt tôi mà nàng có thể nhận ra, rốt cuộc nàng hé miệng dợm nói. Nhưng ngay trước khi từ đầu tiên ra khỏi miệng nàng, tôi đã đứng dậy vươn tay về phía nàng, và, trong sự sững sờ của nàng, đến mức nàng không thể phản ứng, tôi đặt tay lên ngực áo nàng và khẽ lướt dọc theo đường cong hai bầu vú nàng.

Em là của tôi, em biết rồi đó, tôi nói, vừa đủ khẽ để riêng nàng nghe. Thế rồi, như trong nhiều bộ phim, ngay lúc nàng có phản ứng đầu tiên, gần như bản năng, là vung tay lên toan gạt tay tôi ra, thì, nhanh như cắt (đến độ chính tôi cũng thoáng ngạc nhiên), tôi bỏ tay ra khỏi ngực nàng mà túm cổ tay nàng, siết mạnh, không quá mạnh để nàng quá đau, vừa đủ mạnh để nàng hiểu nàng nên chọn giải pháp tốt hơn là từ từ để cho mình bị khuất phục. Tôi nhìn chòng chọc vào mắt nàng - khi cả hai chúng tôi đứng khá gần nhau như thế này, chỉ bị ngăn cách bởi một cái bàn rộng không quá sáu mươi phân, mắt hai chúng tôi hướng thẳng vào nhau, tôi dồn nội lực mình vào mũi nhọn ở đầu cái nhìn của tôi, quan sát nó chọc sâu vào nàng, và tôi nhắc lại: Em là của tôi. Cứ nghĩ mà xem. Nghĩ về điều ngược lại ích gì? Đừng nghĩ đến chuyện từ nay trở đi số phận hai chúng ta không gắn liền với nhau. (Chà, trong khi nói vậy tôi cảm thấy như sinh lực của toàn thế giới dồn cả lên mặt và vào trong cơ thể tôi). Mặc cho điều này đối với em là bất ngờ đến thế nào, sự thực đúng như thế. Trong khi nói câu cuối này tôi bóp mạnh cổ tay nàng, dồn vào nàng một cái nhìn rực lửa hơn và lạnh hơn, đợi phản ứng tiếp theo của nàng, phản ứng bất ngờ hơn hết và do đó dễ lường trước hơn hết của nàng.

Nàng nhìn tôi bằng cặp mắt rực lửa và nóng. Trong khoảnh khắc, có vẻ như nàng muốn giằng cổ tay nàng ra khỏi tay tôi, bằng mọi giá. Nhưng rồi lập tức một cái gì đó giãn ra ở bên trong nàng: nàng chợt nhận ra rằng có cách khác hay hơn thế, hay hơn hoặc ít nhất là nhiều thú vị hơn. Một nụ cười dần dần nở ra từ giữa hai môi nàng, ánh sáng của nó dần dần lan tỏa khắp mặt nàng, không hẳn là nụ cười với tôi mà đúng hơn là nụ cười với bản thân nàng. Nàng nhìn xuống bàn tay tôi đang nắm chặt cổ tay nàng, ở vị trí rất gần khu trũng giữa hai bầu vú nhô cao của nàng, như thể thừa nhận rằng cả hai chúng tôi biết rõ, đây chỉ là màn vờ vĩnh giáo đầu cho chiều hướng phát triển không thể tránh của chuỗi sự kiện.

Nhiều người ở các bàn xung quanh nhìn hai chúng tôi. Tôi nhận thấy điều đó qua vùng rìa của thị trường tôi, qua sự im ắng đột ngột treo trong không khí.

Bằng giọng nhẹ như hơi thở, như không muốn làm kinh động sự im ắng này, nàng nói:

Hai chúng ta cặp với nhau thì quá hay đi. Tôi có một cái này muốn cho anh thấy, sau đó thì chúng ta sẽ biết.

Thấy cái gì? Tôi bóp mạnh tay nàng. Khi nào?

Sau đây.

Sao không phải ngay bây giờ?

Anh muốn ngay bây giờ à? Tại đây a?

Mắt nàng lóe lên thứ ánh sáng của kim khí. Và hình như tia sáng lóe ấy làm bùng cháy lên một vùng sức mạnh và dục vọng nằm ở sâu hơn nữa bên trong tôi từ trước tới giờ chưa bị đụng tới. Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng hồi lâu, với cái nhìn mà tôi biết đang bẻ gãy nàng từ bên trong, và tôi nói, bằng giọng ôn tồn mà không cho phép cưỡng lại: Em không ở cái thế có quyền quyết định khi nào.

Và đúng khoảnh khắc đó tôi lưu ý thấy khuôn mặt nàng, vốn có tông màu phơn phớt ô liu, ngời lên với một độ sáng không bình thường, gây cảm giác bất an gần như khi ngọn lửa bếp ga bừng cao hơi quá độ. Tôi không xác định ngay được chuyện này mới xảy ra tức thì hay đã bắt đầu trước đây một giây; tôi tiếp tục siết chặt cổ tay nàng, quyết tâm triệt hạ nốt chút sức căng cuối cùng còn sót lại của người đàn bà này, đồng thời triệt hạ cái gì đó mềm mại ở bên trong tôi mà tôi cảm thấy chẳng biết từ lúc nào đang âm thầm động đậy. Với một nét cười đau khổ, tỏ ra tuân phục đồng thời khó tả thoáng qua trên môi, khó nhận ra như mặt nước phẳng hơi chớm gợn khi có sợi tóc rơi lên, nàng khẽ chạm bàn tay còn rỗi của nàng vào má tôi mà nói, khẽ và rất bình thản, Có cần phải vội như thế không? Chuyện gì cũng có lúc của nó. Và, như sau một thoáng lưỡng lự, bàn tay nàng dừng lại lâu hơn trên má tôi, như muốn chứng tỏ rằng đây không phải một động chạm nhất thời, thoáng qua.




Vừa nói tới sự vội vã

Ngay khi bắt gặp ánh nhìn hàm chứa sự gợi mở một khả năng (dù chỉ mơ hồ) trong mắt cô gái tên Jazmina, tôi thả cổ tay cô ta ra như thể đột nhiên tôi không còn mảy may quan tâm tới nó nữa, và, do thay đổi trạng thái bất ngờ, cổ tay cô gái rơi thõng xuống cạnh sườn cô tuồng như nó là một vật thể vô sinh không thuộc về cô. Tôi có việc khác đáng làm hơn, tôi nói, trên miệng thoáng qua một cái gì hao hao như nụ cười. Tôi nói, nhìn sâu vào nét chưng hửng mà trong tích tắc choán trọn từng phần nhỏ nhất của bộ dạng cô ta.

Tôi có việc cần làm, tôi nhắc lại, với một chút chua chát bất ngờ trong giọng tôi.

Trong một thoáng cô ta và tôi không ai nói gì, vẫn đứng nhìn nhau. Một số người ở các bàn xung quanh bắt đầu quay về việc của mình. Sau một lát, Jazmina ngồi lại xuống chiếc ghế mà ban nãy cô đã đẩy mạnh ra. Vuốt tóc bằng động tác trang nhã và khoan thai nhất trên đời, cô ra hiệu với một anh bồi, tuồng như cô vừa mới đến và từ nãy đến giờ không có chuyện gì xảy ra, ít nhất là chẳng có chuyện gì liên can trực tiếp đến cô.

Tôi chầm chậm ngồi xuống.

Cô ta nhấp một ngụm nước khoáng còn lại trong ly ban nãy, thong thả nuốt, hình như ngẫm nghĩ gì đó, có thể là căng ra theo dõi đường đi của nước xuyên qua thực quản mình, không nhìn tôi. Thế rồi bất đồ cô phá lên cười, ngả hẳn vào lưng ghế rồi lại chúi ra đằng trước, toàn thân rung động trong một tràng cười ngặt nghẽo mà năng lượng rút ra từ sâu bên trong cơ thể. Tôi lặng thinh quan sát cô. Dứt tràng cười, cái tràng cười không kìm giữ, thô mà sáng, giống như thứ tiếng nói riêng của viên ngọc đẹp chưa mài khiến cho mọi người ngoái lại nhìn lần nữa với vẻ ngưỡng mộ và tò mò không che giấu -, cô rút khăn tay trong túi xách ra lau mắt, nhấp một chút nước cam vừa được mang tới. Cô nói, nhìn sang tôi, trong nhịp thở của cô vẫn nghe ra được dư âm của tiếng cười, giống như tiếng của rất nhiều viên ngọc nhỏ (hậu thân của viên ngọc lớn kia) tỏa ra xa rồi biến mất trong bóng tối:

Anh hoàn toàn không nghĩ rằng có thể anh sẽ cần tôi sao?

Im lặng, tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô.

Anh sẽ nghĩ thế nếu anh biết tôi đã từng làm những gì, cô nói.

Nghe như trong phim hành động Hollywood, tôi nghĩ bụng.

Anh chưa thực sự biết tôi cơ mà, cô nói, như đọc được ý nghĩ của tôi.

Tôi nghe cô nói, đoạn nhìn sâu vào mắt cô, có lẽ sâu hơn từ trước tới giờ mà không tự biết, tôi cảm thấy cái gì đó tươi mới (và sắc nhọn) bên trong mình, như thể tôi nhìn vào mắt cô lần này là lần đầu tiên: tôi đọc thấy trong mắt cô không phải niềm tự tin của kẻ có ý thức rõ về bản thân mình, mà hình như là nỗi khắc khoải và hoang mang, chắc thế, trước những gì mà bản thân mình chưa tỏ lộ ra.

Không biết có phải là tôi tưởng tượng ra không, nhưng tôi còn thấy trong ấy một cái gì giống như lời kêu gọi tha thiết rằng tôi hãy làm gì đó, và cái nét u buồn đau đớn của nó mà về lý thuyết có thể làm tôi rung động ở sâu trong tâm can. Và dường như chỉ khi đó, vài giây sau khi buông cổ tay cô ra, tôi mới bắt đầu cảm thấy nơi đầu mấy ngón tay mình cái nhịp đập đích thực của người đàn bà, cái nhịp đập mà sự cộng hưởng với nó đòi hỏi phải tuân theo những quy luật quá phức tạp đối với lý trí.

*

Bây giờ thì chắc anh sẽ cho tôi biết về điều quan trọng nhất đang khiến anh bận tâm, nàng nói.

Tôi phải tìm cho ra một người, tôi nói.

Một cô gái, nàng nói.

Jazmina thuê một căn nhà nhỏ có kiến trúc tao nhã kiểu Pháp, trong một khu tương đối yên tĩnh, sau mảnh vườn có bóng cây. Tiện nghi vừa đủ, nội thất đẹp, cho thấy một gu thẩm mỹ sắc sảo, tinh tế, mặc dù cũng khó nói được chắc chắn đấy là gu của chủ căn nhà hay của Jazmina, kẻ mới dọn đến ở chưa được trọn tuần như nàng nói. Tôi cảm thấy khả năng sau chắc là nhiều hơn: nàng thuộc típ người mang theo mình một bầu khí quyển riêng, đi đến đâu là làm không gian xung quanh thay đổi đến đấy, theo những cách hữu hiệu, khó cưỡng lại, và âm thầm khó nhận ra.

Một cô gái, tôi nói.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Nhớ mãi một giờ yêu đương nàng đã trao tôi (trích tiểu thuyết - Phần 2)


Nàng ngừng nói, nhìn tôi, khẽ lắc đầu, thoạt tiên chậm, rồi nhanh dần lên, chuyển thành một chuỗi động tác phủ định cả quyết và chua chát. Môi nàng lại hé ra, như thể nàng toan nói thêm gì đó, song điều nàng sắp nói chững lại nửa chừng như con chim vừa giang cánh cất mình lên thì khựng lại, bất động trong không khí.

Tốt, em đã nói được điều gì đó về tôi, tôi nói. Giờ thì tôi sẽ nói điều gì đó về em.

Ngay khi tôi nói dứt câu, mặt Jazmina có một thoáng thay đổi kỳ lạ, như thể tôi vừa giả vờ - nhưng không thực sự - vụt một cái quạt giấy xòe rộng vào mặt nàng.

Chúng ta là những kẻ hoàn toàn xa lạ, ít nhất là trước đây nửa giờ, cho nên những gì chúng ta nói với nhau lúc này hoặc hoàn toàn vô giá trị hoặc có thể khiến chúng ta chết vì nó, tôi nói. Nói đoạn tôi nhìn sang chỗ khác, sang bàn đối diện chúng tôi, nơi có một gia đình - cặp vợ chồng trẻ, đứa con gái chừng năm sáu tuổi, đứa con trai chừng ba tuổi - đang uống nước. Vẻ ngoài bình an, đầm ấm, vô tư lự của họ, cái vẻ hài hòa với bối cảnh và thuận theo thế giới ấy, nó khiến tôi mỉm cười, nụ cười mà nàng ở phía đối diện tôi thì nhìn thấy rõ còn tôi chỉ thấy được phần nào của nó trong mắt nàng, tác động nó gây ra cho nàng, tương tự như có một vật vô hình, cứng, nhọn, tuy không nhất thiết quá nhọn, kề lên chỗ mềm nào đó ở bên ngoài hoặc bên trong nàng và bắt đầu ấn vào, cái động tác ấn nằm chênh vênh giữa một đằng là đòn hăm dọa thuần túy còn một đằng là một cú đâm khoan thai, cực chậm song không thể cưỡng, với ý thức trọn vẹn về sự lớn lao của từng khoảnh khắc và sự thừa thãi vô tận của thời gian.

Em là kẻ vừa sợ cái chết vừa tò mò thích thú về cái chết, tôi nói. Em vừa căm ghét cái chết vừa khát khao cái chết. Em đùa cợt khi nói về cái chết bởi đó là cách duy nhất để em không để lộ ra những cảm xúc khác của em về cái chết. Em không thật sự biết em muốn cái gì, song từ khi em nghe nói về những gì mà kẻ hay những kẻ giết người giàu tính nghệ sĩ kia làm, em liền nhận ra rằng ở hành động của họ có một sự dũng cảm, một sức mạnh mà trong thâm tâm em muốn có.

Jazmina, nàng nhìn tôi chằm chằm trong khoảng năm, sáu giây, ánh mắt không để lộ một tâm trạng hay ý nghĩ nào, có thể vì trong đó lẫn lộn quá nhiều tâm trạng và ý nghĩ khác biệt, một thứ tập mờ gồm quá nhiều thành tố tâm trạng và ý nghĩ. Đoạn nàng ngoảnh phắt sang hướng khác, và, đúng như tôi chờ đợi, phá lên cười bằng giọng lảnh lót, với âm vực điển hình của một soprano - khiến tôi ngạc nhiên, bởi nếu chỉ nghe nàng nói thì rất dễ hình dung nàng có giọng nữ trung, thậm chí hơi trầm. Độ trong và sắc của tiếng cười khiến những người ở một số bàn xung quanh quay lại nhìn, bằng một động tác nhanh và gắt hơn - đầy ám ảnh hơn - so với nếu đó là một giọng nữ tối và đục. Tôi khẽ nhếch cười, nhìn và nghe mấy chiếc lá rụng bị một làn gió chợt nổi lùa xào xạc từ phía tôi ngồi sang phía nàng ngồi.

Tự dưng tôi có cảm tưởng mấy chiếc lá này chuyển động dưới ảnh hưởng tiếng cười của nàng, gió nổi là do sự thay đổi của áp suất không khí mà tiếng cười của nàng gây nên, như thể có một luồng khí lạ vừa xuất hiện ở trong nàng, một thứ lốc xoáy bất chợt, xa lạ và thân thuộc, dễ chịu và đáng ghét, ghê sợ và đáng khao khát, cái mà nàng không bao giờ nghĩ mình có vào những lúc bên trong nàng ngự trị bầu khí quyển của một bài hát fado. Nó như là sự bùng phát quyết định của thứ lực tối hậu ẩn tàng nào đó mà rồi sẽ xóa sạch mọi thứ fado, xóa sạch bất cứ hoàn cảnh nào khiến con người ta cần phải có fado, thứ hoàn cảnh khiến họ dẫu không nghĩ tới thì vẫn mang trong lòng “nỗi tiếc nhớ khôn nguôi cái gì đó đẹp đẽ mình chưa từng có và đã mất”.

Hồi còn bé em thuộc loại những đứa trẻ thích nhất một trò này, tôi nói. Những hôm người lớn có một dịp đặc biệt nào đó, em sẽ chờ đến lúc cuộc vui lên tới đỉnh điểm là em tắt cầu dao điện, cho tất cả vụt một cái chìm trong bóng tối - em đã có lần thấy người lớn tắt cầu dao điện và nhận ra rằng việc ấy không khó, thật sự là không khó chút nào so với cái khoái cảm to lớn nó mang lại cho ta, nó thật đáng cho ta thèm muốn, cái khoái cảm ấy, khi ta là kẻ duy nhất dám buộc cho mọi thứ, kể cả những thứ mà tất cả mọi người tha thiết mong muốn nhất, phải chấm dứt. Tuy nhiên ở em mọi hành động nhằm chấm dứt những gì đang diễn ra chỉ dừng lại ở mức đó thôi - tắt nguồn điện nửa chừng một bữa tiệc vui và những gì tương tự, không hơn. Dù sao đi nữa, em là một phụ nữ hiền dịu, nhạy cảm, em không có khả năng thực sự hủy diệt một cái gì, em yêu mọi người và mọi vật, thần kinh cảm giác của em trải khắp vũ trụ, từ cụm mây trên trời cho tới con ốc sên dưới đất và con tôm trong nước. Em sợ, căm ghét nhưng đồng thời mỏi mắt ngóng đợi một sức mạnh mà, khi nó đến, có thể hủy diệt tất cả hoặc không, vì trong thâm tâm em biết, vũ trụ của em không thể thiếu nó được.

Trong khi nói, tôi quan sát những màu và sắc độ khác nhau lần lượt chiếm chỗ nhau - đôi khi trong vòng không quá một nháy mắt - trên mặt Jazmina. Các tầng khác nhau của khí quyển nội tâm nàng đang xáo động mãnh liệt, chập vào nhau, tách ra rồi nhập vào nhau và chuyển hóa không ngừng, có thể nói vậy. Miệng nàng hé ra, mím vào rồi lại hé ra, những lời khác nhau chưa kịp thành hình đã biến mất nơi cuống họng. Mỗi lần nàng hé miệng là một lần nàng lập tức nhận ra rằng chả có gì đáng nói, hoặc giả đấy là nàng đang chờ đợi một cách tuyệt vọng và phi lý xem liệu có thể bật ra từ miệng nàng một câu nào đó vốn không phải thuộc về tim óc nàng, một câu nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói ra trong đời hay không. Thế rồi, xuất kỳ bất ý, nàng vung tay tát vào mặt tôi, và khi tôi để yên cho cái tát của nàng hoàn tất thì tiếng “chát” đanh và sắc vang lên dường như là yếu tố cuối cùng khiến một tràng cười rốt cuộc cũng từ sâu trong ngực bật ra khỏi miệng nàng, không quá dài không quá ngắn, “lảnh lót và duyên dáng”, “trong vắt như nước chưng cất” nhưng với “một sức mạnh gợi nhớ tinh thể pha lê hoặc cái gì tương tự như tinh thể pha lê”, với tất cả sự hoàn hảo, thuần khiết và mức độ nhạy cảm với rủi ro, dễ bị hủy diệt của một vật cấu tạo bằng những tinh thể đó.

Cười xong, vẫn giữ đôi môi ở tư thế cười, nàng nói:

Vậy, theo anh tôi có thể dễ dàng trở thành tòng phạm của những kẻ giết người lừng danh kia, phải không?

Nàng nhìn chằm chằm vào mắt tôi, rõ là với quyết tâm sẽ không ngoảnh đi, không cụp mắt xuống, không chớp mắt chừng nào tôi chưa làm vậy trước.

Đầu tiên, tuy điều này em giấu hầu hết mọi người, em rất thích xem wrestling chuyên nghiệp, tôi nói. SmackDown, SmashIt, Bloody Puroresu, vân vân, là những kênh ti vi ưa thích của em. Các đô vật càng máu me đầm đìa và càng quằn quại trong đau đớn thì em càng say mê, mặc dù nước mắt em ràn rụa. Đừng hỏi làm sao tôi biết. Tôi biết rằng tôi biết, chỉ có thế. Dĩ nhiên thật ấu trĩ nếu bảo rằng một kẻ say mê vật chuyên nghiệp - với tất cả các trò bạo lực giả cũng như thật của nó - thì không thể không đồng thời là kẻ dịu dàng nhất, nhạy cảm nhất, vị tha nhất. Tôi bảo rằng em, riêng em, khi thấy những tình tiết (có vẻ) tàn bạo nhất ấy trên sàn đấu, em cảm thấy một niềm thỏa mãn thầm kín sâu xa và lớn lao, tôi biết điều đó, một lần nữa đừng hỏi vì sao tôi biết; tôi biết, chỉ có thế, chính tôi không biết vì sao tôi biết, tôi biết và mồm tôi như thể tự nó nói, tôi biết và nói mà không quan tâm nó xảy ra bằng cách nào, cũng như em không quan tâm bằng cách nào em có thể vừa thích nghe xương mũi người ta gãy và nhìn máu người ta chảy vừa thích hát lên qua hơi thở và linh hồn mình cái dịu ngọt và nỗi u hoài đầy nữ tính của fado.

Anh là một con quỷ. Anh còn biết gì nữa? nàng nói, bằng giọng thách thức, giọng khiêu khích, giọng chua chát, giọng cười cợt, giọng thích thú, cái danh mục các định ngữ này có thể còn kéo dài nếu tôi muốn nó kéo dài.



Tôi nhìn chằm chằm vào mắt nàng, và lần này nàng ắt phải hiểu quyết tâm của tôi lớn chẳng kém gì của nàng, tôi khoan vào chỗ sâu kín nhất của nàng bằng ánh mắt mình, tôi khiến nàng muốn cục cựa, tôi khiến một cái gì đó ở bên trong nàng hơi run lên. Thế rồi, để giấu đi một cái chớp mắt của mình, để nó đừng là cử chỉ duy nhất trên mặt nàng và do đó quá nổi bật, nàng đột ngột bặm môi và kêu ư ử, “M.m.m.m.m…” y như một em mèo, chấm dứt sự đối đầu theo một cách thuần túy đàn bà, như muốn nói với tôi, với vẻ khoái hoạt nhẹ tênh và vô tư nhất trần đời, rằng không một chút nào trong những cái tôi nói từ nãy tới giờ đáng được coi là nghiêm chỉnh và có trọng lượng đối với nàng. Nàng như muốn bảo, Nói gì lắm vậy, sao anh không tỏ ra ngay lập tức, ngay bây giờ, rằng anh đang muốn làm cái việc duy nhất một con đực nên làm lúc này là hôn tôi, đứng dậy cúi người ngang qua bàn đặng hôn kỳ được vào má tôi, ít nhất là thế, khởi đầu hẵng thế đã, nếu anh làm thế thì tôi sẽ khom tới trước, nghếch mặt lên, chìa má ra ở góc độ thích hợp nhất để đón nhận cái hôn, để anh không phải vì quá nỗ lực mà sơ ý làm đổ vỡ cái này cái nọ trên bàn và đâm ra có vẻ vụng về ngớ ngẩn trước mắt mọi người mặc dù với riêng tôi thì điều đó chẳng có ý nghĩa gì.

Một trong các bài học đầu đời và nhớ đời của tôi, nhìn thẳng vào mắt nàng tôi nói, là cái lúc tôi, trước đó vẫn cứ là một thằng nhóc, lần đầu tiên bước vào thế giới người lớn. Một nhà văn nổi tiếng từng nói cực hay về chuyện đó. Ông ta nói về ông ta mà như nói về tôi, hay là ngược lại, bây giờ tôi nói mà cũng bằng như ông ta nói. Thế này. Nếu tôi tỏ ra, một cách hùng hồn, không thể nhầm lẫn được rằng nếu cần tôi sẽ giết người, thì khi đó, và chỉ khi đó, lũ người sẽ để cho tôi yên. Và, dĩ nhiên, luôn luôn tỏ ra mình sẵn sàng giết kẻ khác, nhưng hãy luôn luôn tránh, chừng nào còn tránh được, những tình huống buộc anh phải thực sự giết. Đó là bài học lớn của tôi, chẳng kém gì bài học về sự vô thường hay tình yêu đối với vạn vật.

Chúng ta không khác gì nhau, Jazmina. Dĩ nhiên, là phụ nữ, em không chịu sức ép phải tỏ ra mình thế này hay thế nọ giống như tôi. Nhưng chúng ta giống nhau ở chỗ chúng ta yên tâm chừng nào sự ác còn được thực hiện bởi kẻ khác và chừng nào chúng ta còn có thể đứng ngoài quan sát điều đó một cách bí mật và yên ổn. Và nếu có lúc nào đó chúng ta buộc phải làm một hành động bạo lực, chúng ta sẽ yên tâm chừng nào đó đơn thuần là một hành động bạo lực chứ không đồng thời là một việc ác. Và nếu lúc nào đó chúng ta làm một việc ác, chúng ta sẽ an lòng chừng nào còn tin đó là việc chẳng đặng đừng, việc mà chúng ta làm không một chút thích thú, và tin, một cách mơ hồ hơn, rụt rè hơn, rằng nếu như vậy thì xét từ một điểm nhìn khác việc ta làm có thể không phải là việc ác. Chúng ta gần nhau như thế đó, Jazmina. Có cái gì đó không ngẫu nhiên khi tôi bước vào chính quán ăn ấy và gặp em cùng những kẻ khác, giờ thì tôi tin như thế, em và tôi vừa là người chơi vừa là quân cờ trong ván cờ này, như ai đó nói, và nước tiếp theo vừa tùy thuộc vào kẻ nào đó ta không biết vừa tùy thuộc vào chính ta.

Giờ thì, sau khi đã nói tất cả những điều trên như trong một cơn mê sảng hoặc vì một cơn rồ, tôi dừng lại chờ Jazmina, chờ nàng đáp lại bằng một cách nào đó không thể đoán trước được. Thì đây, nàng rời mắt khỏi tôi, nhìn ra bầu trời chiều nắng nhạt bên ngoài chúng tôi, khẽ đưa tay gạt một lọn tóc xõa xuống che một bên khóe mắt, và bắt đầu khe khẽ ngâm nga một bài nào đó bằng giọng ẩn sâu trong họng, như thể tôi và tất cả những gì tôi mang chứa đột ngột không còn hiện hữu đối với nàng. Tuy vậy bề mặt một số cơ của nàng căng lên, cái tôi của nàng ở bên trong nàng căng lên, giống như áp lực hơi nước đang tăng lên trong cái nồi bằng kim khí vốn không co giãn. Điều này không thoát khỏi mắt tôi.

Ngực em đẹp lắm, tôi nói, mắt nhìn hai khối hình nón lớn, cao, nhọn, rắn, tự thông báo về mình một cách hùng hồn dưới lớp áo mỏng bằng xatanh. Sau đó tôi chuyển cái nhìn lên mặt nàng. Nàng vẫn nhìn ra đường, như không muốn để tôi nghe thấy nàng có còn ư ư giai điệu nào đó nữa không, và không ngoảnh lại, bằng một nỗ lực nào đó tự kìm mình không ngoảnh lại.

Em là người đàn bà, giống như nữ thần đất mẹ Gaia, giơ bầu ngực mênh mông của mình ra hứng đỡ toàn thế giới. Tôi vừa nói vậy vừa quan sát ánh mắt nàng từ từ chuyển sang tôi trở lại, thật chậm, có lẽ mỗi lần một phần milimét, nhưng nó đang chuyển trở lại sang tôi. Giờ thì tôi nhận thấy nàng không còn ư ư hoặc làm bộ ư ư một bài hát nữa. Miệng nàng bất động, khóe miệng hình như căng ra vì một thôi thúc muốn cử động, kiểu như những cú thúc của cái mầm một nụ cười.

Em thật đặc biệt, tôi nói, gần như thở dài, một chút chua chát bất ngờ, một thoáng ngậm ngùi mơ hồ; tôi có thể nói gì khác nữa? Nhưng rồi, lập tức, một thứ năng lượng mới lại bừng lên và tràn ngập bên trong tôi, thế là tôi bóp chết tức thì chút cảm hoài vừa mới nhú kia, như gã đàn ông lấy ngón tay dí bẹp con sâu bướm đầu tiên mắt y nhìn thấy. Này em vú đẹp (tôi không phải thằng đàn ông đầu tiên em gặp trong đời gọi em bằng cụm từ phi quy ước và thiếu văn minh như thế phải không). Chắc hẳn em sẽ không bao giờ làm những gì một gã cổ cồn trắng người Mỹ hay một em Nhật Bản mình hạc xương mai có thể làm, cho dẫu cái phần khuất, tối của em có cám dỗ và thúc hối em đến đâu. Trong khi tôi nói vậy, tôi biết một phần của tôi muốn tôi dừng lại, nhưng tôi không dừng; cái phần trong tôi muốn tôi tiếp tục nói, nó mạnh hơn. Thế nhưng, tôi nói, em hãy nghe cho kỹ điều tôi sắp nói với em đây, điều mà sẽ không một ai khác nói với em trong đời em. Nếu một lúc nào đó những ngẫu nhiên của số phận khiến em rơi vào giữa hai lằn đạn của một cuộc chiến, như người ta nói, em sẽ rất nhanh chóng đứng về một trong hai bên, rất thoải mái thấy mình tham gia trận chiến, thành một phần của nó, em thích là bởi thấy mình trở nên thân thiết gần gũi với bản thân hành vi giao chiến, và yên tâm bởi mình giao chiến là có lý do, nếu như giết người là cũng có lý do, chứ không phải em thích vì mình đang giao chiến  một cái gì hoặc chống một cái gì.

Tôi ngừng nói, nhấp một ngụm nước chanh leo. Cổ nghe hơi khé, nên tôi nhấp thêm ít nước khoáng.

Những gì tôi nói, tôi tiếp, em hãy nghiền ngẫm cho đến kiệt cùng, dù chỉ vì lý do duy nhất rằng kẻ nói là tôi, người chỉ mới gặp em và trên lý thuyết là không thể biết gì về em.

(Còn tiếp)

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Nhớ mãi một giờ yêu đương nàng đã trao tôi (trích tiểu thuyết - Phần 1)

Anh là ai? Toàn bộ con người Jazmina toát lên câu hỏi đó, cô mang tất cả sự khổ sở và bướng bỉnh của đứa trẻ đòi được biết bằng mọi giá điều bí ẩn lớn đầu tiên mà nó gặp trong đời.

Chúng tôi gặp nhau tại một quán cà phê sân vườn không xa căn nhà nhỏ cô đang cư ngụ, gần một ngày sau sự kiện ấy. Những gì xảy ra lúc đó vẫn đang tiếp tục làm rung lên một phần nào đó ở bên trong cô, mặc dù bề ngoài cô bình lặng như nước trong chiếc cốc đã hơn một ngày không ai đụng tới.

Chưa đến 5 rưỡi chiều nhưng Jazmina đã gọi vài món thuộc thực đơn tối, nàng – từ nay tôi gọi Jazmina là nàng – tỏ ra rất đói, và nàng nói với tôi như vậy. Nàng không nói rõ hơn, nhưng tôi cảm thấy cái đói nàng đang phô ra là quá lớn so với nếu nàng chỉ đơn thuần không ăn trưa. Một cái đói mãnh liệt, sâu sắc, đặc biệt hơn cái đói bình thường, nàng cần một thứ như thế để che giấu cảm xúc, không cho tôi hoặc ai thấy nàng đang mất tự chủ. Một bàn ăn ê hề, một cái miệng ăn và uống liên tục, những cái đó chẳng hề ảnh hưởng tí nào đến phong thái cao nhã của nàng và sức hấp dẫn của nàng đối với tôi. Tôi biết mình không việc gì phải vội vã. Tôi biết, những chuyển động dềnh lên hạ xuống đều đặn, chậm rãi, thư thái, chốc chốc lại căng hơn bình thường một chút của bộ ngực cao nhỏng ẩn sau lần vải xa tanh màu cát vàng kia, nó đang tiến một cách ngập ngừng, thập thõm, nghi hoặc, song không thể quay lui, trên một hướng đi mong manh, mơ hồ, không thực sự xác định, mà một trong những đích đến là một kẻ nào đó giống tôi, hao hao như tôi. Tôi cảm thấy thích nàng hơn, vì cảm kích cái cung cách nàng vẫn giữ vẹn được “phong thái cao quý” và “dáng vẻ đầy phẩm giá” ngay giữa lúc đang dò từng bước như một ả bị quáng mắt hoặc mù dở đang sợ sệt dấn tới trên một lối đi hẹp khấp khểnh giữa hai dãy hàng rào tua tủa nhành gai: nàng là loại đàn bà vẫn ngời ngời cao nhã như đại diện của một loài hơn hẳn giống người ngay cả khi đang bị một lũ đầu trâu mặt ngựa lột hết quần áo giam vào lồng sắt. Tôi hình dung trong đầu một cảnh tương tự thế mà mỉm cười: tôi nhận ra rằng cái sự thật đó về Jazmina không phải là do tôi phán đoán; tôi biết.

Tên tôi là D., tôi nói, quan sát nàng ghim một trong mấy miếng cá hồi mà nàng đã dùng nĩa xắn ra trong đĩa, một cách chậm rãi, thận trọng, tuồng như nó có thể bay vụt lên bất cứ lúc nào. Tôi có một nghề để kiếm sống, một vài khả năng riêng, và tôi là người tự do. Vừa nói tôi vừa thấy lại trong óc cảnh tôi ném lên mặt bàn tấm danh thiếp của tôi - trên đó không có tên thật của tôi - trước khi quay người đi ra khỏi quán, biết rằng sau lưng tôi Jazmina sẽ (một cách kín đáo và đầy phẩm cách) nhặt nó lên cho dù nó có rơi lạc xuống sàn vì tôi ném hơi quá mạnh hoặc ném có phần cẩu thả và hờ hững. Tôi biết, những điều tôi vừa nói - đang nói - chẳng có ý nghĩa gì với nàng.

Tôi nói với nàng chính điều ấy.
Nàng đẩy đĩa cá hồi đang ăn dở sang một bên, như thể đột ngột nhận ra mình không cần đến nó nữa hoặc thật ra ngay từ đầu nàng đã không cần đến nó. Nàng rút khăn ăn lau miệng, khoan thai, rất đỗi khoan thai, “như thể toàn bộ thời gian trong vũ trụ này là của nàng”. Nàng nhấp một ngụm nước tonic không pha. Suốt thời gian làm các việc đó, nàng không nhìn tôi, như thể nàng đang ngồi một mình.

Đoạn nàng nói.

Nói tôi nghe, đêm qua anh mơ thấy gì.

Đàn bà, vài người đàn bà, một gã đàn ông hộ pháp, những cú đánh trời giáng, máu, rất nhiều máu, cái chết, tôi nói.

Ai chết? Đàn bà?

Không. Là tôi. Tôi bị đánh chết.

Thật đáng ngưỡng mộ cái khả năng che giấu tâm trạng hay cảm giác thật của mình ở nàng. Hoàn hảo đến độ tôi chợt tự hỏi, phải chăng cái được nàng tỏ lộ ra ngoài - vốn có thể trái ngược với những gì thật ở bên trong - cũng là thật nốt.

Ai đánh chết anh? Gã hộ pháp? nàng hỏi, ngả hẳn người vào lưng ghế, nheo nheo mắt nhìn tôi, nhấp thêm một ngụm tonic, vẫn nhìn tôi, đưa lưỡi liếm quanh môi, bặm miệng, rồi trề môi ra, như thể đang băn khoăn không biết nên làm gì là hơn bằng các cơ miệng của mình.

Gã hộ pháp, tôi nói.

Vì sao? Vì anh muốn cứu người đàn bà kia?

Tôi không biết, lặng một chút tôi nói, lờ mờ cảm thấy có lẽ mình đang nói dối. Tôi không phải là người hùng. Tôi đã không làm gì để chống lại hắn. Mặc dù lẽ ra tôi phải chống lại, dù một cách tuyệt vọng, dù biết là vô ích. Tôi chỉ làm được mỗi một chuyện là lẩy bẩy van xin hắn. Tôi nhận ra mình hèn thế nào, nhưng điều đó không ngăn tôi tiếp tục lẩy bẩy và van xin. Những người đàn bà chẳng có liên quan gì. Tôi nhìn thấy họ và nghĩ đến họ, rồi thì hắn xuất hiện và tôi bị hắn đánh.

Có đau không? nàng hỏi, giọng ngọt ngào và đầy bí mật, như thể nàng đang hỏi tôi sau khi vừa bất ngờ hôn tôi: có thích không?

Cô có yêu loài vật không?

Nhà tôi ở Coimbra có năm con mèo, nàng nói, mặt bừng sáng. Có đêm cả năm con cùng ngủ với tôi. Hễ có con nào ốm, tôi sẵn sàng hủy một chuyến nghỉ cuối tuần ở biển với thằng bồ để ở nhà chăm sóc nó.

Hãy hình dung có kẻ lần lượt đánh chết từng con một trước mắt cô mà cô không làm gì được. Hoặc thế này. Hình dung ai đó nhét đứa con bảy tám tháng gì đó của cô - giả sử cô có con - vào một cái bao tải, buộc túm lại rồi cầm búa tạ quai liên hồi vào đấy, và cô buộc phải xem cảnh đó từ xa, qua camera. Hoặc cho nó vào máy giặt và cho máy chạy liên tục mười phút. Cô cảm thấy thế nào, tôi cũng cảm thấy thế ấy khi quan sát mình bị kẻ khác đánh chết… ở đó.

Tôi cứ nghĩ rằng Marco chưa bao giờ làm hại ai, im một thoáng, ngoảnh ra mặt giáp đường phố của quán cà phê rồi lập tức nhìn lại tôi, nàng nói. Mấy ngón tay phải thon dài, móng giũa cực công phu, sơn màu đất son, khẽ động đậy trên mặt bàn, như thể chợt nhớ ra một điệu fandango gì đó hoàn toàn bất ngờ đến trong trí nàng.

Anh ta chưa bao giờ cho chúng tôi biết anh ta từng làm gì khi còn ở Ý. Tuy nhiên, chưa bao giờ anh ta cố gắng tỏ ra cho chúng tôi thấy anh ta là người khiêm nhường, tử tế, vô hại. Anh ta thường xuyên nói bóng gió anh ta là một tên biến thái, một thứ gì đó ghê gớm đang tiềm tàng. Tôi không tin… Đúng hơn là chẳng buồn để tâm. Tôi cần là cần cái gì, tôi chờ đợi cái gì, điều đó chắc anh biết.

Tất cả ngần ấy câu nàng nói nhanh, gần như một hơi, thi thoảng bị ngắt bằng một nụ cười, nụ cười khiến hai khóe môi nàng nhếch lên trong nháy mắt nhưng không làm thay đổi bất cứ phần nào khác của mặt nàng, rồi thì biến mất như một bóng ma thoáng hiện trong giấc mơ. Anh ta… Nàng chớm nói tiếp song ngừng lại, vụt nhìn sang tôi. Trong khi nàng nhìn như vậy, trán nàng nhăn, cặp mày cau lại một cách đau khổ giống như Suwanai Akiko giữa lúc đang chơi Concerto cung mi thứ của Mendelssohn, “nét mặt của kẻ bị giằng xé bởi hai nỗi ám ảnh mạnh như nhau, ám ảnh về cuộc sống và ám ảnh về cái chết”.

Cô chờ đợi cái gì, tôi hỏi, biết rằng nàng biết tôi biết câu trả lời. Một giọt nước mắt bắt đầu lăn ra khỏi một trong hai mắt nàng, như thể tôi là người đầu tiên hoặc một trong những người đầu tiên bắt được nó chuyển động, người đầu tiên xứng đáng để nó bắt đầu chuyển động. Tôi biết tôi đang nắm được chỗ nào đó, mảnh hơn màng tế bào, bên trong người đàn bà này. Tôi chìa tay qua bàn, kề ngón trỏ vào má nàng để đón giọt nước mắt ấy.

Tôi sẵn sàng nghe em nói bất cứ điều gì, miễn là em có thể nói với tôi, tôi nói.

Tại sao tôi phải nói với anh nhỉ, nàng nói, nhìn tôi bằng ánh mắt “giống như mặt trời lọc qua làn sương đẫm hơi nước”. Nàng nói câu đó với vẻ tội nghiệp của đứa con nít nhắm tịt mắt không dám nhìn hậu quả việc mình vừa làm, tuồng như nếu nhắm mắt như thế đủ lâu thì mọi cái sẽ trở lại y như trước, như không có gì xảy ra.

Tôi nói:

Nếu em hãy còn chưa biết chắc tại sao thì hãy nghe tôi nói với em trước. Có lẽ sau khi tôi nói về tôi cho em nghe xong, em sẽ dễ quyết định hơn liệu có sẽ nói với tôi điều gì đó về em không.

Được, anh nói đi, nàng nói, sau khi nhìn tôi đăm đăm trong khoảng vài giây, đoạn khẽ nhún vai, nhướn mày, nhếch mép cười, không hẳn ra nụ cười, mà đúng hơn là như một lời thách thức thầm lặng.

Tôi là người viết, tôi nói. Tôi viết bởi yêu thương nhân loại cũng như bởi căm ghét nhân loại. Tôi làm việc vì sự thiêng liêng của sự sống và vì sự tầm thường của sự sống. Tôi… Tự dưng tôi ngập ngừng một chút, như phân vân không biết liệu mình đã xác quyết điều sắp nói đến mức nào. Tôi làm việc để thấu hiểu vì sao gìn giữ sự sống và vì sao hủy diệt sự sống.

Tôi không phải người đầu tiên anh chọn để nói điều đó. Nàng nhìn thẳng vào mắt tôi một lát, mỉm cười, phô hai hàm răng trắng đều, rồi lập tức thôi cười, vừa nhè nhẹ lắc đầu vừa nói, một phần của nụ cười vẫn còn thấp thoáng nơi môi trên. Lặng một chút, kín đáo thở ra một hơi dài, nàng nói tiếp, Tuy nhiên có một điều cứu vãn cho chuyện ấy. Đó là chẳng phải dễ dàng mà anh chọn được người này hay người kia.

Làm sao em biết? tôi hỏi, giọng thoáng giễu cợt, có thể là có chút giễu cợt.

Không phải tôi biết. Đó chỉ là một cảm giác.

Tôi thường tự hỏi có thật là tôi muốn hủy diệt tất cả mọi thứ ở quanh mình, để bắt đầu lại, hay không.

Nàng đăm đăm nhìn tôi trong hai ba giây, bằng ánh mắt như thể nàng không thật sự hiểu tôi nói gì. Đoạn nàng phì cười, lập tức thôi cười, đưa mắt sang phía khác, rồi lập tức nhìn lại tôi và lại phì cười. Sau đó nàng đẩy đĩa cá hồi ra xa hơn nữa khiến một phần của nó gần như chòi ra khỏi mép bàn. Thế rồi, như thể đã quyết định sau một hồi phân vân, nàng nhướng mày, nhìn thẳng vào tôi.


Tôi có một người anh họ. Cao to, nhảy giỏi, mặt đẹp như David. Hễ đã nhìn thấy anh ta thì bất cứ cô gái nào cũng sẵn sàng đẩy con bạn thân nhất của mình vào tù hay xuống vực nếu như có nguy cơ rằng con này sẽ ngăn không cho cô độc chiếm anh ta. Năm anh ta hai mươi bảy ruổi, vào một ngày đầu tháng Mười, anh ta trèo lên mỏm đá cao nhất ở Averinza, đấy là một thị trấn ven biển quê nhà của mẹ tôi, nếu anh muốn tôi sẽ kể về nó sau, anh ta trèo lên mỏm đá ấy và từ đó nhảy xuống vùng nước bên dưới. Vấn đề là anh ta làm thế đúng lúc triều xuống, nước cạn nhất, thành thử sau khi gặp lớp nước mỏng thì thân thể anh đập mạnh xuống nền đá ở ngay dưới nước.

Nàng ngừng nói một chút, chuyển cái nhìn sang hướng khác, thở ra một tiếng, nhếch mép.

Anh nằm vô tri giác hơn ba tháng thì chết. Không ai biết tại sao anh làm vậy, rủi ro hay tự sát. Anh chẳng hề nói gì. Không có một dấu hiệu gì. Phần lớn gia đình tôi tin hoặc muốn tin rằng đấy là rủi ro. Riêng tôi, không hiểu sao tôi luôn luôn cảm thấy đó là tự sát. Một cách để hủy diệt tất cả, để bắt đầu lại. Mặc dù có Chúa biết được bắt đầu lại cái gì.

Tôi hỏi nàng có tin ở Chúa không. Ngài có đóng vai trò gì trong chuyện đó không.

Nàng im lặng nhìn tôi giây lát rồi khẽ lắc đầu, tuy nhiên tôi hiểu cái lắc đầu này không nhất thiết bao hàm câu trả lời ‘Không’.

Tôi nói tiếp:

Chuyện em vừa kể nghe như một bộ phim tôi đã xem, thậm chí có thể nói hai chuyện xảy ra gần như ở cùng một điểm.

Phim gì? nàng hỏi, giọng vừa bối rối vừa nhuốm chút gì đó khiêu khích, như thể nơi hai hàm răng nàng vừa có một làn hơi giấm thoảng qua.

Nếu ta giả định rằng ông anh em tự sát, tôi nói, cầu cho linh hồn anh ta an nghỉ, để hủy diệt tất cả, trên hết là hủy diệt hiện hữu của chính anh ta, đặng bắt đầu lại cái gì đó (có Chúa biết như em nói), thì có một kẻ khác nào đấy đang hủy diệt dần dần từng bộ phận một của thế giới quanh hắn và từ đó làm ra những cái khác, bắt đầu lại từ đầu theo cách của riêng hắn. Kẻ này và ông anh em về thực chất là giống nhau hay khác nhau?

Này, tôi không cho phép ai đề cập đến anh tôi theo cách đó đâu, nàng nói. Dứt lời, nàng nhìn tôi chằm chằm thêm mấy giây, ánh mắt u ám nhiều hơn bực tức. Đoạn nàng quay phắt sang hướng khác, và, như thể lập tức quên mất cơn bùng phát này hoặc để quên nó đi càng nhanh càng tốt, nàng chu môi thổi phù vào mấy sợi tóc xỏa từ trên trán xuống ngay trước mắt nàng, chú tâm vào việc đó, vào lọn tóc hết dạt ra lại rơi ngay về chỗ cũ như thách nàng hãy thử thêm lần nữa một cách dứt khoát hơn, hữu hiệu hơn, hiếu thắng hơn, thế là nàng thổi, tuồng như chuyện này quyết định sự bình an và cân bằng của toàn bộ cuộc đời nàng.

Ngay khi tôi tự hỏi nàng có sẽ nói tiếp không, nàng nói.

Tôi đã hy vọng rằng chúng ta không ngồi với nhau ở đây để làm những việc ngu ngốc như anh vừa làm. Tuy nhiên, hình như đối với anh đó không phải việc ngu ngốc. Anh cố tình nói thế, trong khi biết đó không phải lời của chính anh. Anh không phải loại đó. Tôi nghĩ thế. Tôi cảm thấy… Tôi tin như thế.

(Còn tiếp)