Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Nhớ mãi một giờ yêu đương nàng đã trao tôi (Trích tiểu thuyết - Phần 5)

Cứ như thế cho đến khi, trên đà tiến của điệu vũ hối hả, khôn cưỡng, hầu như vô thức này, tôi nhận ra mình đang đi vào trong Jazmina, vào, ra một tí, lại vào, sâu hơn, mạnh hơn, hối hả hơn, ra một tí, lại vào sâu hơn nữa, mạnh hơn nữa, hối hả hơn nữa, gần như là với một chút tuyệt vọng, cứ vậy, liên tục như vậy, cứ như vậy hầu bất tận, đồng thời ở đâu đó bên trong tôi, trồi lên trụt xuống theo nhịp tương ứng với chuyển động ra vào nhanh dần đều của tôi, cái ý nghĩ hoặc hình ảnh hay ký ức về cái ý nghĩ mình đang chuyển động ra vào nơi một người khác, một hình dáng mờ nhạt, tạm thời không tên nhưng rất quen thuộc, rất thân thiết, hết xa tôi lại gần tôi rồi lại xa tôi như đang đòng đưa trên một quả lắc khổng lồ mờ mịt vô hình. Nhưng rồi, rất nhanh, quá nhanh, ý nghĩ này biến mất tăm trong cõi vô tận khủng khiếp và kỳ diệu mà tôi đang vận hết sức bình sinh để phóng vào trọn bản thể mình, toàn bộ cái khối vô hình dạng vốn là nỗi đau, sự tuyệt vọng và ngậm ngùi hoài vọng nào đó mà tôi biết là luôn ở trong tôi như một thứ định mệnh. Phải chăng cảm quan về sự tuyệt vọng và hoài vọng có tính định mệnh này tự dưng trở nên dày đến thế bên trong tôi là bởi tôi không thực sự biết liệu có phải rằng ý nghĩ đó, vốn là nhân tố ngoại lai đối với cái thể thống hợp nhất thời giữa tôi với người đàn bà này, nó đã tự xả bỏ mình để trở nên là một với chúng tôi hay là nó đã bị ý chí của tôi hoặc ý chí của người đàn bà này hủy diệt?

Chấm dứt quá sớm thời đoạn của sự hiện tồn ở mút tuyệt đỉnh, rồi liền sau đó là sự suy kiệt, rời rã, bắt đầu từ bụng dưới tôi lan lên mọi phần còn lại của thân và tâm tôi, sự sụp đổ từ bên trong tôi mà nguyên nhân hẳn còn là cái gì khác ngoài việc phóng xuất bản thể mình. Tựa hồ tôi vừa cho thoát hết ra ngoài không chỉ sinh khí hay tinh lực tôi mà cả cái gì đó nữa trọng yếu hơn, tạm thời (hy vọng là tạm thời) tôi không ở vào trạng thái có thể gọi tên nó bởi vì nỗi cô đơn - phải chăng là nỗi cô đơn giống như của đứa trẻ tự dưng thấy mình trơ trọi giữa sa mạc, không người thân, không đồ ăn thức uống, không quần áo, không vật dụng, không gì hết - khiến dường như việc duy nhất tôi có thể làm là để cho toàn bộ chút ít những gì còn sót lại của mình thoát nốt ra ngoài một đợt cuối cùng qua một tiếng hét.

Những chuyển động của hai bàn tay người đàn bà này trên lưng hắn gợi cho hắn cảm giác nàng biết nguồn cơn của tiếng hét chưa thành song luôn luôn hiện hữu này, biết cần phải chạm vào chỗ nào để cho cạnh sắc, chói tai của nó chùng xuống, mềm ra, dù chỉ một chút. Phải là người hiểu hắn đến thế nào thì mới làm được như thế, hắn nghĩ. Và, thật khó tin, tất cả những gì vừa xảy ra, đang xảy ra với hắn đều khó tin đến độ giá như không phải với chính hắn mà một ai khác, trong một cuốn tiểu thuyết hắn đọc chẳng hạn, thì gần như chắc chắn hắn sẽ gạt phăng đi, kết luận rằng đây là chuyện không có thực, thứ chuyện bịa ba láp, đơn giản là không thể tin được, không thể xảy ra được.

Hắn mơ hồ nghĩ rằng nếu bây giờ hắn ngồi dậy, lẳng lặng mặc quần áo và ra đi, qua đó chứng tỏ với chính hắn và với người đàn bà này rằng giữa họ không còn và thực ra chẳng hề có bất cứ chuyện gì, việc đó hẳn cũng khiến hắn cảm thấy mình trơ trẽn và ngu xuẩn chẳng khác gì nếu hắn cứ tiếp tục nằm đó, trần truồng, với người đàn bà này như người tình gắn bó keo sơn của hắn, và do đó cũng là một việc mà hắn sẽ không làm, một chuyện không có thật bởi vì không thể xảy ra.



Đừng làm gì hết, một bàn tay người đàn bà đang vuốt ve vai hắn liền chuyển nhanh xuống ngực hắn, yên vị chỗ trái tim hắn, nói rành rọt như thế. Đừng nghĩ gì hết. Khẽ ấn xuống, lún sâu hơn một chút vào trong vùng trũng giữa ngực và bụng hắn, bàn tay tiếp tục nói. Thế rồi trong khi hắn nhận ra rằng đâu đó bên trong hắn vẫn dằng dặc lơ lửng một cái gì đó giống như ý nghĩ mặc dù hắn vẫn đang tập trung vào một điều là đừng nghĩ, hắn thấy người đàn bà, bằng một động tác khéo léo, dứt khoát nhưng không kém phần dịu dàng, tung tấm chăn to lên không rồi để nó tự rơi xuống vừa vặn trùm kín lên thân thể trần truồng của hắn. sau đó thì, bản thân trần truồng, nàng đi đến cửa sổ, kéo toang rèm sang hai bên, bằng một động tác đồng thời của cả hai tay. Nàng đứng đó, xoay lưng về phía hắn, sống lưng nàng dường như trùng khít với trục tung vô hình chia đều khung cửa sổ thành hai nửa. Ánh sáng màu xanh dương rất nhẹ tỏa từ ngọn đèn bàn quyện với màu vàng của ánh sáng đèn đường tuôn vào qua cửa sổ khiến cho hình dáng người nữ này trông như một bức ảnh nghệ thuật nơi tác giả dụng công tạo nên một khung cảnh vừa ảo vừa thực. Dĩ nhiên, là một nghệ sĩ thực thụ, nhà nghệ sĩ vô hình này biết rõ tầm quan trọng của sự chệch đi một chút - một chút thôi - ra khỏi sự cân phân tuyệt đối, thành thử hai nửa trái phải của cơ thể người đàn bà không hoàn toàn cách đều nhau qua đường thẳng trung tâm; một bên hông vẽ thành cung tròn dài hơn, với chu vi và bán kính lớn hơn so với hông kia, và một tay buông xuống dọc theo người còn một tay đặt hờ lên bậu cửa sổ, và có cái gì đó gợi cho hắn cảm giác rằng có một thứ lực đang lôi nàng qua phía bên kia cửa sổ, đồng thời lại có một lực khác - ẩn sau cái ánh sáng tổng hòa giữa ánh sáng vàng và ánh sáng xanh - đang làm cho nàng từ từ nhòa đi và cứ thế một lúc nào đó rồi nàng sẽ biến đi.

Hắn bỗng cảm thấy bị thôi thúc muốn lại gần người đàn bà, nhập trong khung cảnh đó, đặt cánh tay lên bậu cửa sổ. Bằng cách đó có thể hắn sẽ cùng với nàng chuyển sang một thực tại hay một thế giới khác, hắn cảm thấy thế, tự dưng cảm thấy mình đang mong muốn thế, dẫu điều đó có vẻ phi lý và sáo rỗng đến mấy. Hắn hiểu rằng nếu điều đó xảy ra thật, như một thứ chủ nghĩa hiện thực huyền ảo muộn màng và ủ rũ, thì rồi hắn có thể hân thưởng nó, biến sự ủ rũ đó thành niềm vui sướng tự nhiên như của đứa con nít. Hay là hắn không thể?

Hắn mong muốn mình có thể đón nhận cái hiện thực huyền ảo đó giống như một trong những người đầu tiên trên thế giới có được cơ hội đón nhận “Từ thế giới mới” hay một trong những người đầu tiên được nghe “Má Vlast - Tổ quốc tôi”. Hắn nhớ lại, với một chút ngậm ngùi, rằng hắn vẫn từng ao ước được như thế: khóc một cách tự nhiên trước cái đẹp không thể diễn thành lời, không phải vì quá buồn hay quá vui.

Hắn cũng nhớ lại rằng hắn từng cười nhạo nỗi ao ước đó, cảm giác ngậm ngùi đó; cười nhạo như thế khi có mặt người khác và đôi khi với chính hắn. Tuy nhiên trong thâm tâm hắn biết rằng cái cười nhạo này là một cách thể hiện khác của cái mà Hermann Broch từng định danh là “nỗi hoài vọng về nỗi hoài vọng” (nostalgie de la nostalgie), một cách để ghi nhớ mãi mãi rằng hắn từng ngậm ngùi bởi chuyện hắn không còn khả năng ngậm ngùi nhớ tiếc một cái gì.

Rốt cuộc hắn cũng trở dậy, song khi gạt tấm chăn sang một bên, một cách nhẹ nhàng, đầy chú tâm, như đang nhấc cánh tay của người tình ra khỏi ngực mình sao cho nàng không thức dậy. Hắn đến bên cửa sổ, đứng ngay sau lưng người đàn bà, cảm thấy ở sâu trong dạ rằng riêng việc này thì nàng sẽ không bảo hắn đừng làm.

Và hắn nhanh chóng nhận ra rằng vào một thời điểm như thế này, đứng bên một người đàn bà như thế này, không bị cái gì ngăn trở ngoại trừ vài phân không khí, không thể có nỗi khao khát nào bên trong hắn lớn hơn nỗi khao khát quàng tay ôm lấy cô ta, bằng một cách sao cho cô cảm nhận được rằng chừng nào còn có vòng tay hắn, sẽ không một tai ương nào xảy đến với cô được, dù đó chỉ là một ảo tưởng. Hắn biết rằng cái ảo tưởng đó, dù chỉ kéo dài trong vài giây, sẽ mang lại trong lòng hắn một bình an mà đời hắn ít khi biết tới, sự bình an của đôi tình nhân quàng tay ôm nhau, đầu người nữ ngả lên vai người nam, ngắm mặt trời lặn ở một trong những góc bình an cuối cùng của thế giới, vào một trong ba ngày bình an cuối cùng trước khi có kẻ nào hay cái gì đến buộc họ phải bận tâm tới và đổ nước mắt hoặc đổ máu - ba ngày mà thôi.

Hay không phải ba ngày mà chỉ một ngày? Ba giờ? Một giờ?

Anh đã thấy mặt trời lặn lúc nửa đêm bao giờ chưa? Không ngoảnh lại nàng nói, có lẽ cảm thấy được hơi thở, sức nóng, khát vọng của hắn ở sau lưng nàng, gần kề nàng.

Lặng khoảng một giây, hơn một giây, để nhận định xem mặt trời nửa đêm nàng nói tới ở đây nên hiểu theo nghĩa nào, hắn nói, Chưa bao giờ.

Hắn đợi.

Sau một lát, với một cái nhìn xoáy vào hắn mà hắn cảm nhận rõ mặc dù nàng đang quay lưng lại hắn, người đàn bà nói.

Tôi đang tự hỏi, những người sống suốt đời ở các vĩ độ như thế này thì làm thế nào có thể thấu hiểu được vì sao ai đó có thể phát điên vì cứ nhìn ánh mặt trời không tắt hết ngày này sang ngày khác.

Về chuyện đó tôi có đọc, hắn nghĩ.

Tôi có biết một người, một trong các bạn gái của anh bồ tôi... bồ cũ của tôi. Cô ta người Na Uy, dân Bergen. Hai người sống với nhau một thời gian ở một thị trấn nhỏ phía bắc Na Uy, tôi không nhớ tên, mà chuyện đó cũng không quan trọng. Họ cãi nhau, bỏ nhau, rồi thì cô ta lang thang nhiều ngày dọc những con đường ven bờ biển. Dạo ấy đương giữa hè, mặt trời không bao giờ lặn hoặc gần như vậy.

Hắn dịch tới gần nàng hơn, khiến cho da hắn hầu như áp sát vào da nàng, dấn vào trong sự ấm, mềm và mùi thơm mằn mặn tỏa ra từ nàng. Vì lý do nào đó hắn ghìm lại động tác (có vẻ tự nhiên nhất) là quàng tay ôm người nàng.

Thế rồi một hôm, quãng gần nửa đêm, người ta bắt gặp cô ấy tựa lưng vào một cột đèn đường, đã chết, miệng há hốc, mắt mở nhìn thẳng vào mặt trời treo bên trên đường chân trời. Nguyên nhân cái chết không xác định được. Sau chuyện đó anh bồ tôi lập tức rời khỏi Na Uy và theo chỗ tôi biết anh ta không bao giờ quay lại đó.

Hắn tiếp tục theo dõi ánh nhìn của nàng từ phía đằng trước xoay ngược lại mà hướng vào hắn, như qua một tấm gương phản xạ, xuyên qua bề dày của đầu nàng.

Tôi có thể hình dung anh cảm thấy thế nào nếu như anh biết được rằng ngay lúc này ai đó đang bắt gặp cô bạn gái anh trong tình trạng giống như thế, chỉ có điều tôi không biết ở xứ này khi mọi sự đã kết thúc đối với một người thì thay vì nhìn mặt trời cô ta nhìn cái gì.

Lần đầu tiên trong khoảng hơn một phút vừa qua hắn đột ngột cảm nhận được sự trần trụi trọn vẹn của thân xác hắn, sự nhạy cảm nguyên sơ của nó đối với ngoại giới, khi không có bất cứ một rào cản nào ngăn giữa hắn với những tác nhân có tiềm năng hủy diệt hắn. Hắn chợt nghe lạnh dù đó không nhất thiết là cái lạnh của môi trường quanh hắn. Rồi hắn chợt nhận ra điều này như thể từ nãy đến giờ nó không hiện hữu: hắn đứng đây, trước ô cửa sổ này, cạnh người đàn bà này mà trước đây chưa đầy hai ngày là không tồn tại đối với hắn, cô ta cũng trần trụi như hắn, và đang nói với hắn về một người khác nữa mà cũng mãi bây giờ hắn mới biết là có tồn tại, rồi thì về một cái gì đó nữa mà bây giờ hắn biết là có tồn tại trong bản thân hắn. Mức độ có thật, có thể tin được của những gì đang xảy ra là ở đâu?

Tôi phải đi, hắn nói nhỏ.

Đừng, nàng nói đột ngột, khẽ, ngoái lại nhìn hắn qua vai. Anh không có khả năng nghĩ rằng lúc này anh cần ở đây sao?

Đừng đi, nàng nhắc lại, sau khi thấy hắn im lặng. Giọng nàng lần này có vẻ nhói buốt, khẩn thiết thế nào đó khiến hắn cảm thấy mình có thể xúc động. Anh có muốn tôi hát cho anh nghe không, nàng nói, gấp gáp, như sợ lời nàng không chạy đua nổi với những ý nghĩ trong đầu hắn. Phải rồi, tôi sẽ hát cho anh nghe bài này, không hẳn là bài tôi thích nhất, nhưng là một trong những bài ám ảnh tôi nhất, chắc là bởi nó gắn liền với...

Tôi rất tiếc. Hắn nhận thấy mình kìm lại câu đó trong vòm họng. Hắn cũng đồng thời nhận ra rằng ở đâu đó trong cái khối hắn đang kìm giữ này ẩn chứa cái điểm chính, trung tâm của toàn bộ bản thể hắn lúc này, song hắn biết cái điểm chính này đang dịch chuyển, bị buộc phải dịch chuyển, và hắn căng ra còn là để giữ nó lại, gần như giữ viên bi trên một sống dao.

(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét