Nàng nhìn tôi đăm đăm trong khoảng hai giây, lấy tay vuốt tóc, vẫn nhìn tôi, thong thả lắc đầu, nhoẻn cười. Ánh nhìn của nàng dường như mạnh hơn bởi nó hướng vào tôi dưới một góc gần như thẳng - nàng cao xấp xỉ bằng tôi. Nàng hé môi như định nói, nhưng thay vì thế nàng tiếp tục mỉm cười. Các cử động liên tục và linh hoạt này của miệng và mắt nàng từ một thời điểm nào đó chỉ còn được thâu nhận qua một phần của thị trường tôi, bởi mắt tôi về cơ bản đã chuyển xuống những phần khác của nàng, chẳng hạn như cặp vú. Lúc này, dưới bộ áo ngủ mỏng, trông chúng có vẻ đồ sộ hơn nhiều so với tôi vẫn hình dung.
Cái nhìn của tôi, cũng như dòng ý nghĩ hay dòng ý thức của tôi, không thoát khỏi mắt nàng. Nhìn anh kìa, nàng nói, môi bĩu thành một nụ nửa-cười, đưa mắt từ đầu đến chân rồi từ chân lên đầu tôi. Anh ta nói anh ta đang bận tâm với việc quan trọng nhất đời anh ta là tìm cho được một cô gái, thế rồi việc tốt nhất anh ta làm khi gặp một cô gái khác là dùng mắt lột trần truồng cô ta. Đến đoạn cuối câu nàng dứ dứ ngón trỏ dài móng cắt tỉa cực khéo vào ngực tôi như thể tôi là một gã bạn thân từ thời thơ ấu của nàng.
Trong khi nàng nói và tự biểu đạt mình bằng tất cả những cách đó, tôi không khỏi không nhìn thấy ở sâu trong mắt nàng một sự lãnh đạm sâu xa, sự lãnh đạm mà một phụ nữ ít bản lĩnh hơn thì sẽ cố công che giấu, tuy nhiên điều đáng kể nhất tôi nhận thấy là sự lãnh đạm này không hẳn là đối với cá nhân tôi: nàng lãnh đạm đối với cái gì đó lớn hơn tôi, ở đằng sau tôi, và chỉ ngẫu nhiên mà tôi có mặt ở đó, giữa nàng và đối tượng thật của sự lãnh đạm này.
Nàng xua vẻ lãnh đạm ấy đi, hoặc dìm nó xuống, làm nó biến mất sau chưa đầy một nháy mắt. Anh là một gã đàn ông tệ hại, nàng nói, chú mục vào tôi, rõ là có chủ ý muốn tôi hiểu rằng ngay lúc này thì nàng thực sự dồn tâm trí vào tôi. Đúng thế, tệ hại. Tuy không tệ hại hơn nhiều gã khác mà tôi tìm kiếm, nàng nói thêm, mắt ngời lên một thứ ánh sáng khiến tôi như thể lần đầu tiên trong đời nhìn ra vị trí thực của mình trong thế giới.
Kẻ tệ hại nhất tuy không nhất thiết là kẻ đáng ghét nhất, tôi nói, với nụ cười ngạo mạn nhất mà tôi nghĩ mình có thể phô ra. Và trong khi nói tôi nhận ra rằng hình như tôi cũng mang trong giọng nói và ánh nhìn của mình một sự lãnh đạm hờ hững giống như hoặc tờ tợ như của nàng.
Theo anh thì tôi mời anh đến đây thật ra là để làm gì? nàng nói, mày nhướn lên rất nhẹ (một chi tiết không qua khỏi mắt tôi).
Cô gái tôi đang tìm, cô ấy là người rất quan trọng đối với tôi, tôi nói, hơi bất ngờ với chính mình. Tôi đã vắng mặt một thời gian không nói cho cô ấy biết, tôi nói rồi ngừng, nuốt nước bọt tuy thực tế là không có nước bọt, và khi tôi xuất hiện trở lại thì cô ấy… Tôi ngừng, cố tìm từ. Tôi không tìm lại được cô ấy.
Khác gì tôi? nàng nói, điềm tĩnh, vô cảm, khiến tôi chợt nhìn sâu hơn vào nàng, cảm thấy một cái thót nhẹ trong ngực. Anh không nghĩ rằng cả tôi nữa, tôi cũng tìm những người và những cái mà tôi không bao giờ tìm ra hay sao?
Cô ấy khiến tôi muốn mình tốt hơn lên, Với tôi, thế là đủ… Một cảm xúc nào đó, nếu diễn thành lời thì có lẽ giống như câu đó, hình thành và dâng lên nơi cuống họng tôi. Nhưng thay vì nói vậy thì tôi hắng giọng, nói: Lẽ ra tôi không nên tới đây. Và ngay khi nhận ra mình vừa thốt lên cái câu thuần túy tiểu thuyết hay xi nê này, hàm tôi đanh lại, và, một cách vô thức, tôi buộc mình buông thả sâu hơn vào sự hiện diện của cô gái kia, mùi hương giông giống như mùi biển lọc qua một lớp không khí phơn phớt hương bạc hà và thoảng mùi sô cô la của nàng ta.
Trước lời thốt tự nhiên và hợp chỗ này của tôi, tỏ lộ một sự phản tỉnh chân thành, cô gái này khẽ nghênh nghênh đầu, nhìn tôi với vẻ vừa thích thú vừa chế nhạo không giấu giếm. Đặt lên má tôi mấy ngón tay mát rượi của mình, khiến người tôi chợt nhẹ hẳn đi như được hứng làn bụi nước từ một ngọn thác khuất nẻo, nàng nói,
Thế anh không nghĩ rằng đôi khi đi chệch hướng đã chọn là cách tốt nhất để đến nơi cần đến sao.
Trong khoảng lặng tiếp theo, dường như cả nàng và tôi đều hiểu rằng tôi không thể và không cần phải trả lời.
Cô có thứ gì đó mà tôi thực sự cần thấy sao, rốt cuộc tôi nói.
Bản thân tôi không phải là một thứ mà anh thực sự cần thấy sao, nàng nói.
Một cái gì đó gợn lên cùng một lúc ở trong ngực tôi và đâu đó nơi phần dưới của tôi. Tôi nhìn sâu vào mắt nàng. Một cái gì đó khiến tôi thấy mình không thể làm vậy. Tôi nhắm mắt trong khoảng một giây, hai giây, ba giây, rồi lại mở mắt, nhận thấy giờ thì đã có thể thực sự nhìn sâu vào mắt người đàn bà này.
Chệch đường… để đến nơi cần đến, tôi thì thầm, không thật rõ là mấp máy bằng môi hay chỉ trong óc. Tuy nhiên ý nghĩ về việc đó - liệu tôi đang nói hay không nói - lập tức vắng bặt khỏi tâm trí tôi ngay khi tôi nhìn ra, qua đáy mắt nàng, một cái gì đó hoàn toàn không bị che đậy, sáng rõ, nhẫn nại, im lặng, gần như một cây nhài lẻ loi trổ hoa nơi một khúc quanh lối mòn đã rất lâu không kẻ ghé qua. Tôi như cảm thấy được cả làn gió mát từ biển nào đó lùa qua những cành gầy mảnh khiêm cung của cây hoa nhài này, và mơ hồ nhận ra rằng, trong đôi mắt này, cũng như ở một chỗ nào khác, đang thoáng hiện hình phản chiếu trong suốt, dễ vỡ của cái mà tôi tìm kiếm từ khi nào không rõ, nếu không muốn nói là từ trước khi tôi nhận biết về thế giới quanh tôi và nhận biết tôi là ai, cái reino olvidado, vương quốc bị lãng quên của tôi.
Tôi không nghi ngờ điều đó, tôi nói, biết rằng giọng mình đang run lên từ bên trong. Tôi đang nhận ra rằng trong đôi mắt cô gái này có ẩn chứa một hoài vọng nào đó mà tôi ngỡ như là của tôi.
Nhưng chắc hẳn em còn có một cái gì khác. Vì nếu không… nếu em biết rằng em chỉ có bản thân mình để tôi cần phải thấy mà thôi thì có khi tôi sẽ không bước vào đây dễ dàng như thế này… Tôi sẽ không vội đến thế. Tôi sẽ đợi cho đến khi bí mật mà em sẽ mở ra cho tôi trở nên lớn hơn tôi đến mức tôi không chống cự nổi sức nặng của nó nữa. Nào, em có thứ bí mật gì cho tôi, ngoài bản thân em ra?
Đợi, nàng nói rất khẽ, sau khi nhìn đăm đăm hồi lâu vào mắt tôi. Thế rồi, như thể không chịu đựng nổi cái gì đó ở bên trong nàng lâu hơn nữa, nàng ngoảnh phắt đi, nhìn vào một vật hay một khoảng nào đó phía sau tôi, thần thái nàng là thần thái của một người đang chờ thấy cái mình vừa thiết tha mong thấy vừa hết sức không mong thấy. Thế rồi, trước khi kịp nhận ra mình đang làm gì, tôi để bật ra khỏi mình một tiếng thét. Tuy nhiên điều này thì tôi ý thức được: cái tiếng thét hoặc giống như tiếng thét này, mà nguồn cơn tôi sẽ nói sau, nó bật ra khỏi tôi không phải dưới dạng âm thanh: ấy là cơ thể tôi tự nó cử động, như là một dạng chuyển hóa, một hình thức biểu hiện khác của tiếng thét.
Trong khi hai tay tôi chộp lấy đôi vai cô gái, ghìm chặt, giật mạnh cô về phía mình, tôi thì thầm, Là em muốn kia mà, phải không, mặc dù tôi nhận thức rằng câu này, nếu quả thực thốt ra lời, sẽ nghe giống như câu lầm bầm trong nước mắt của một gã say. Tôi nhận thức được rằng, trong khi tay tôi, một cách mạnh bạo và phũ phàng, lần từ hai vai Jazmina xuống vùng xương quai xanh của nàng, rồi lập tức từ đó xộc thẳng xuống ngực áo ngủ của nàng làm mấy cúc trên cùng tức khắc bung ra, rằng các động tác này do đôi tay tôi tự chúng làm như thể chúng là hóa thân cho mũi nhọn đầu tiên của tiếng thét bật từ tôi ra, giữa khi đó thì trong tôi không có sự thèm muốn - ít nhất là không có thèm muốn như lẽ ra tôi phải có, như tôi vẫn thường mong có -, không có tức tối, không có thương hại, không băn khoăn, không ngờ vực, không hy vọng.
Về phần Jazmina, trong khi tôi làm việc này với nàng, nàng nhìn tôi đăm đăm như thể đang nhìn thấy tôi làm vậy với ai khác chứ không phải nàng, không tán thành, không phản đối, không thích thú, không chờ đợi, có chút gì bỡ ngỡ, giống như đứa bé lần đầu tiên thấy một đôi mèo làm trò đó ở ngoài sân. Rồi thì tôi lờ mờ nhận ra rằng sự bỡ ngỡ này của nàng không phải là do nàng chứng kiến cái gì đó đang diễn ra trước mắt, và chẳng phải là nàng không chờ đợi. Nàng có chờ đợi. Nhưng đấy là nàng chờ đợi một cái gì đó không hề biết ở bên trong nàng, chờ nó xuất lộ ra. Không, nói đúng hơn thì hẳn là: nàng chờ đợi cái gì đó mà tôi không hề biết ở trong tôi, và cái gì đó nàng không hề biết ở trong nàng. Một cái gì đó kỳ diệu, khủng khiếp, giống như cột nước vọt lên từ tảng đá cứng, hay tia điện phóng ra từ giữa đóa hoa huệ, nếu có thể nói vậy.
Và thế là, như được dẫn động bằng sức mạnh và sự nguyên khai của tia điện hay cột nước này, cơ thể Jazmina bắt đầu chuyển động, bằng những động tác như thể vừa sửng sốt vì bị mê hoặc bởi chính mình, những động tác khai mở và tiến hóa thêm dần, được tiếp năng lượng và cảm hứng từ nỗi sửng sốt và cơn mê hoặc này, đồng thời làm cho càng phong phú hơn, càng sâu dày và khó lường hơn cái nguồn cội nguyên lai của sửng sốt và mê hoặc đó.
Bằng những động tác đó của cơ thể mình, những động tác lập tức chiếm quyền làm chủ và điều khiển tôi trước khi tôi kịp nhận ra, nàng khiến tôi lột phăng chiếc áo ngủ mỏng manh nàng mặc, với sự dứt khoát và hùng hồn như đang giật bỏ bức màn che đậy một báu vật đáng cho tôi thấy một lần rồi chết. Và, trong khoảnh khắc ngắn hơn một phần giây, “tim tôi như chùng xuống” vì một ý nghĩ, một nỗi sợ: rằng sau đây, chân tay tôi, vốn không quen với sự tinh vi và ngẫu hứng mà tôi đang dự cảm được là sẽ tới, chân tay tôi sẽ không theo được nàng. Nhưng rồi ý nghĩ này lập tức chuyển thành cái gì đó như là thứ xúc tác không thể thiếu, cú hích tối hậu để cho tôi bắt đầu chuyển hóa một cách trọn vẹn, hoàn hảo thành cùng một thể với người đàn bà này, hay đúng hơn là với người đàn bà khác, mà chính nàng không biết rõ, đang phát lộ từ bên trong nàng.
Bằng chuỗi động tác giống như điệu vũ, nàng lôi tôi vào nàng rồi đẩy tôi ra, buộc tôi siết chặt nàng rồi lại đẩy nàng ra với sự thuần thục và mạnh mẽ như nhau. Và rồi một chuỗi động tác khác, những động tác mà ngôn từ chỉ có thể ám gợi chứ không bao giờ đủ khả năng lột tả, không phép so sánh nào may ra bén tới được yếu tính của chúng, cái yếu tính vốn dĩ vô hình và bất định, thường chuyển đến thế. Mặt khác, “những động tác này” là một cách nói quy ước, tương đối, bởi không hề có điểm phân giới rõ ràng giữa động tác này với động tác kia: chúng sinh ra nhau và chuyển hóa thành nhau, một thể sống đang khai triển với tốc độ càng lúc càng dồn dập, không ngừng khám phá đồng thời sáng tạo ra chính mình trong quá trình vừa sống vừa tự nạp cho mình sức sống ấy.
Động tác khi nàng điều khiển tôi giật phăng cái áo nàng đang mặc ra cũng đồng thời là động tác nàng giằng lấy cái áo từ tay tôi đoạn cầm nó mà vụt ngang mặt tôi như thể nó là một sợi dây thừng, và cảm giác gần như đau mà tôi cảm thấy ngay khi đó - bởi một cái áo bằng thứ chất liệu nhẹ như khói - cũng không nằm ngoài cái động tác đó. Ấy là thứ động tác - hoặc cái dòng chảy ẩn dưới động tác - mà, như người ta nói, bao hàm cả dịu dàng lẫn dữ dội, cả mềm lẫn cứng, cả tối lẫn sáng, cả khát khao sống lẫn khát khao chết, dường như tất cả mọi cái, song dẫu vậy dường như vẫn không tự thấy đủ, vẫn luôn tìm kiếm cái gì đó nữa nằm ngoài cái tất-cả-mọi-cái này.
(Còn tiếp)
Cái nhìn của tôi, cũng như dòng ý nghĩ hay dòng ý thức của tôi, không thoát khỏi mắt nàng. Nhìn anh kìa, nàng nói, môi bĩu thành một nụ nửa-cười, đưa mắt từ đầu đến chân rồi từ chân lên đầu tôi. Anh ta nói anh ta đang bận tâm với việc quan trọng nhất đời anh ta là tìm cho được một cô gái, thế rồi việc tốt nhất anh ta làm khi gặp một cô gái khác là dùng mắt lột trần truồng cô ta. Đến đoạn cuối câu nàng dứ dứ ngón trỏ dài móng cắt tỉa cực khéo vào ngực tôi như thể tôi là một gã bạn thân từ thời thơ ấu của nàng.
Trong khi nàng nói và tự biểu đạt mình bằng tất cả những cách đó, tôi không khỏi không nhìn thấy ở sâu trong mắt nàng một sự lãnh đạm sâu xa, sự lãnh đạm mà một phụ nữ ít bản lĩnh hơn thì sẽ cố công che giấu, tuy nhiên điều đáng kể nhất tôi nhận thấy là sự lãnh đạm này không hẳn là đối với cá nhân tôi: nàng lãnh đạm đối với cái gì đó lớn hơn tôi, ở đằng sau tôi, và chỉ ngẫu nhiên mà tôi có mặt ở đó, giữa nàng và đối tượng thật của sự lãnh đạm này.
Nàng xua vẻ lãnh đạm ấy đi, hoặc dìm nó xuống, làm nó biến mất sau chưa đầy một nháy mắt. Anh là một gã đàn ông tệ hại, nàng nói, chú mục vào tôi, rõ là có chủ ý muốn tôi hiểu rằng ngay lúc này thì nàng thực sự dồn tâm trí vào tôi. Đúng thế, tệ hại. Tuy không tệ hại hơn nhiều gã khác mà tôi tìm kiếm, nàng nói thêm, mắt ngời lên một thứ ánh sáng khiến tôi như thể lần đầu tiên trong đời nhìn ra vị trí thực của mình trong thế giới.
Kẻ tệ hại nhất tuy không nhất thiết là kẻ đáng ghét nhất, tôi nói, với nụ cười ngạo mạn nhất mà tôi nghĩ mình có thể phô ra. Và trong khi nói tôi nhận ra rằng hình như tôi cũng mang trong giọng nói và ánh nhìn của mình một sự lãnh đạm hờ hững giống như hoặc tờ tợ như của nàng.
Theo anh thì tôi mời anh đến đây thật ra là để làm gì? nàng nói, mày nhướn lên rất nhẹ (một chi tiết không qua khỏi mắt tôi).
Cô gái tôi đang tìm, cô ấy là người rất quan trọng đối với tôi, tôi nói, hơi bất ngờ với chính mình. Tôi đã vắng mặt một thời gian không nói cho cô ấy biết, tôi nói rồi ngừng, nuốt nước bọt tuy thực tế là không có nước bọt, và khi tôi xuất hiện trở lại thì cô ấy… Tôi ngừng, cố tìm từ. Tôi không tìm lại được cô ấy.
Khác gì tôi? nàng nói, điềm tĩnh, vô cảm, khiến tôi chợt nhìn sâu hơn vào nàng, cảm thấy một cái thót nhẹ trong ngực. Anh không nghĩ rằng cả tôi nữa, tôi cũng tìm những người và những cái mà tôi không bao giờ tìm ra hay sao?
Cô ấy khiến tôi muốn mình tốt hơn lên, Với tôi, thế là đủ… Một cảm xúc nào đó, nếu diễn thành lời thì có lẽ giống như câu đó, hình thành và dâng lên nơi cuống họng tôi. Nhưng thay vì nói vậy thì tôi hắng giọng, nói: Lẽ ra tôi không nên tới đây. Và ngay khi nhận ra mình vừa thốt lên cái câu thuần túy tiểu thuyết hay xi nê này, hàm tôi đanh lại, và, một cách vô thức, tôi buộc mình buông thả sâu hơn vào sự hiện diện của cô gái kia, mùi hương giông giống như mùi biển lọc qua một lớp không khí phơn phớt hương bạc hà và thoảng mùi sô cô la của nàng ta.
Trước lời thốt tự nhiên và hợp chỗ này của tôi, tỏ lộ một sự phản tỉnh chân thành, cô gái này khẽ nghênh nghênh đầu, nhìn tôi với vẻ vừa thích thú vừa chế nhạo không giấu giếm. Đặt lên má tôi mấy ngón tay mát rượi của mình, khiến người tôi chợt nhẹ hẳn đi như được hứng làn bụi nước từ một ngọn thác khuất nẻo, nàng nói,
Thế anh không nghĩ rằng đôi khi đi chệch hướng đã chọn là cách tốt nhất để đến nơi cần đến sao.
Trong khoảng lặng tiếp theo, dường như cả nàng và tôi đều hiểu rằng tôi không thể và không cần phải trả lời.
Cô có thứ gì đó mà tôi thực sự cần thấy sao, rốt cuộc tôi nói.
Bản thân tôi không phải là một thứ mà anh thực sự cần thấy sao, nàng nói.
Một cái gì đó gợn lên cùng một lúc ở trong ngực tôi và đâu đó nơi phần dưới của tôi. Tôi nhìn sâu vào mắt nàng. Một cái gì đó khiến tôi thấy mình không thể làm vậy. Tôi nhắm mắt trong khoảng một giây, hai giây, ba giây, rồi lại mở mắt, nhận thấy giờ thì đã có thể thực sự nhìn sâu vào mắt người đàn bà này.
Chệch đường… để đến nơi cần đến, tôi thì thầm, không thật rõ là mấp máy bằng môi hay chỉ trong óc. Tuy nhiên ý nghĩ về việc đó - liệu tôi đang nói hay không nói - lập tức vắng bặt khỏi tâm trí tôi ngay khi tôi nhìn ra, qua đáy mắt nàng, một cái gì đó hoàn toàn không bị che đậy, sáng rõ, nhẫn nại, im lặng, gần như một cây nhài lẻ loi trổ hoa nơi một khúc quanh lối mòn đã rất lâu không kẻ ghé qua. Tôi như cảm thấy được cả làn gió mát từ biển nào đó lùa qua những cành gầy mảnh khiêm cung của cây hoa nhài này, và mơ hồ nhận ra rằng, trong đôi mắt này, cũng như ở một chỗ nào khác, đang thoáng hiện hình phản chiếu trong suốt, dễ vỡ của cái mà tôi tìm kiếm từ khi nào không rõ, nếu không muốn nói là từ trước khi tôi nhận biết về thế giới quanh tôi và nhận biết tôi là ai, cái reino olvidado, vương quốc bị lãng quên của tôi.
Tôi không nghi ngờ điều đó, tôi nói, biết rằng giọng mình đang run lên từ bên trong. Tôi đang nhận ra rằng trong đôi mắt cô gái này có ẩn chứa một hoài vọng nào đó mà tôi ngỡ như là của tôi.
Nhưng chắc hẳn em còn có một cái gì khác. Vì nếu không… nếu em biết rằng em chỉ có bản thân mình để tôi cần phải thấy mà thôi thì có khi tôi sẽ không bước vào đây dễ dàng như thế này… Tôi sẽ không vội đến thế. Tôi sẽ đợi cho đến khi bí mật mà em sẽ mở ra cho tôi trở nên lớn hơn tôi đến mức tôi không chống cự nổi sức nặng của nó nữa. Nào, em có thứ bí mật gì cho tôi, ngoài bản thân em ra?
Đợi, nàng nói rất khẽ, sau khi nhìn đăm đăm hồi lâu vào mắt tôi. Thế rồi, như thể không chịu đựng nổi cái gì đó ở bên trong nàng lâu hơn nữa, nàng ngoảnh phắt đi, nhìn vào một vật hay một khoảng nào đó phía sau tôi, thần thái nàng là thần thái của một người đang chờ thấy cái mình vừa thiết tha mong thấy vừa hết sức không mong thấy. Thế rồi, trước khi kịp nhận ra mình đang làm gì, tôi để bật ra khỏi mình một tiếng thét. Tuy nhiên điều này thì tôi ý thức được: cái tiếng thét hoặc giống như tiếng thét này, mà nguồn cơn tôi sẽ nói sau, nó bật ra khỏi tôi không phải dưới dạng âm thanh: ấy là cơ thể tôi tự nó cử động, như là một dạng chuyển hóa, một hình thức biểu hiện khác của tiếng thét.
Trong khi hai tay tôi chộp lấy đôi vai cô gái, ghìm chặt, giật mạnh cô về phía mình, tôi thì thầm, Là em muốn kia mà, phải không, mặc dù tôi nhận thức rằng câu này, nếu quả thực thốt ra lời, sẽ nghe giống như câu lầm bầm trong nước mắt của một gã say. Tôi nhận thức được rằng, trong khi tay tôi, một cách mạnh bạo và phũ phàng, lần từ hai vai Jazmina xuống vùng xương quai xanh của nàng, rồi lập tức từ đó xộc thẳng xuống ngực áo ngủ của nàng làm mấy cúc trên cùng tức khắc bung ra, rằng các động tác này do đôi tay tôi tự chúng làm như thể chúng là hóa thân cho mũi nhọn đầu tiên của tiếng thét bật từ tôi ra, giữa khi đó thì trong tôi không có sự thèm muốn - ít nhất là không có thèm muốn như lẽ ra tôi phải có, như tôi vẫn thường mong có -, không có tức tối, không có thương hại, không băn khoăn, không ngờ vực, không hy vọng.
Về phần Jazmina, trong khi tôi làm việc này với nàng, nàng nhìn tôi đăm đăm như thể đang nhìn thấy tôi làm vậy với ai khác chứ không phải nàng, không tán thành, không phản đối, không thích thú, không chờ đợi, có chút gì bỡ ngỡ, giống như đứa bé lần đầu tiên thấy một đôi mèo làm trò đó ở ngoài sân. Rồi thì tôi lờ mờ nhận ra rằng sự bỡ ngỡ này của nàng không phải là do nàng chứng kiến cái gì đó đang diễn ra trước mắt, và chẳng phải là nàng không chờ đợi. Nàng có chờ đợi. Nhưng đấy là nàng chờ đợi một cái gì đó không hề biết ở bên trong nàng, chờ nó xuất lộ ra. Không, nói đúng hơn thì hẳn là: nàng chờ đợi cái gì đó mà tôi không hề biết ở trong tôi, và cái gì đó nàng không hề biết ở trong nàng. Một cái gì đó kỳ diệu, khủng khiếp, giống như cột nước vọt lên từ tảng đá cứng, hay tia điện phóng ra từ giữa đóa hoa huệ, nếu có thể nói vậy.
Và thế là, như được dẫn động bằng sức mạnh và sự nguyên khai của tia điện hay cột nước này, cơ thể Jazmina bắt đầu chuyển động, bằng những động tác như thể vừa sửng sốt vì bị mê hoặc bởi chính mình, những động tác khai mở và tiến hóa thêm dần, được tiếp năng lượng và cảm hứng từ nỗi sửng sốt và cơn mê hoặc này, đồng thời làm cho càng phong phú hơn, càng sâu dày và khó lường hơn cái nguồn cội nguyên lai của sửng sốt và mê hoặc đó.
Bằng những động tác đó của cơ thể mình, những động tác lập tức chiếm quyền làm chủ và điều khiển tôi trước khi tôi kịp nhận ra, nàng khiến tôi lột phăng chiếc áo ngủ mỏng manh nàng mặc, với sự dứt khoát và hùng hồn như đang giật bỏ bức màn che đậy một báu vật đáng cho tôi thấy một lần rồi chết. Và, trong khoảnh khắc ngắn hơn một phần giây, “tim tôi như chùng xuống” vì một ý nghĩ, một nỗi sợ: rằng sau đây, chân tay tôi, vốn không quen với sự tinh vi và ngẫu hứng mà tôi đang dự cảm được là sẽ tới, chân tay tôi sẽ không theo được nàng. Nhưng rồi ý nghĩ này lập tức chuyển thành cái gì đó như là thứ xúc tác không thể thiếu, cú hích tối hậu để cho tôi bắt đầu chuyển hóa một cách trọn vẹn, hoàn hảo thành cùng một thể với người đàn bà này, hay đúng hơn là với người đàn bà khác, mà chính nàng không biết rõ, đang phát lộ từ bên trong nàng.
Bằng chuỗi động tác giống như điệu vũ, nàng lôi tôi vào nàng rồi đẩy tôi ra, buộc tôi siết chặt nàng rồi lại đẩy nàng ra với sự thuần thục và mạnh mẽ như nhau. Và rồi một chuỗi động tác khác, những động tác mà ngôn từ chỉ có thể ám gợi chứ không bao giờ đủ khả năng lột tả, không phép so sánh nào may ra bén tới được yếu tính của chúng, cái yếu tính vốn dĩ vô hình và bất định, thường chuyển đến thế. Mặt khác, “những động tác này” là một cách nói quy ước, tương đối, bởi không hề có điểm phân giới rõ ràng giữa động tác này với động tác kia: chúng sinh ra nhau và chuyển hóa thành nhau, một thể sống đang khai triển với tốc độ càng lúc càng dồn dập, không ngừng khám phá đồng thời sáng tạo ra chính mình trong quá trình vừa sống vừa tự nạp cho mình sức sống ấy.
Động tác khi nàng điều khiển tôi giật phăng cái áo nàng đang mặc ra cũng đồng thời là động tác nàng giằng lấy cái áo từ tay tôi đoạn cầm nó mà vụt ngang mặt tôi như thể nó là một sợi dây thừng, và cảm giác gần như đau mà tôi cảm thấy ngay khi đó - bởi một cái áo bằng thứ chất liệu nhẹ như khói - cũng không nằm ngoài cái động tác đó. Ấy là thứ động tác - hoặc cái dòng chảy ẩn dưới động tác - mà, như người ta nói, bao hàm cả dịu dàng lẫn dữ dội, cả mềm lẫn cứng, cả tối lẫn sáng, cả khát khao sống lẫn khát khao chết, dường như tất cả mọi cái, song dẫu vậy dường như vẫn không tự thấy đủ, vẫn luôn tìm kiếm cái gì đó nữa nằm ngoài cái tất-cả-mọi-cái này.
(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét