Nàng ngừng nói, nhìn tôi, khẽ lắc đầu, thoạt tiên chậm, rồi nhanh dần lên, chuyển thành một chuỗi động tác phủ định cả quyết và chua chát. Môi nàng lại hé ra, như thể nàng toan nói thêm gì đó, song điều nàng sắp nói chững lại nửa chừng như con chim vừa giang cánh cất mình lên thì khựng lại, bất động trong không khí.
Tốt, em đã nói được điều gì đó về tôi, tôi nói. Giờ thì tôi sẽ nói điều gì đó về em.
Ngay khi tôi nói dứt câu, mặt Jazmina có một thoáng thay đổi kỳ lạ, như thể tôi vừa giả vờ - nhưng không thực sự - vụt một cái quạt giấy xòe rộng vào mặt nàng.
Chúng ta là những kẻ hoàn toàn xa lạ, ít nhất là trước đây nửa giờ, cho nên những gì chúng ta nói với nhau lúc này hoặc hoàn toàn vô giá trị hoặc có thể khiến chúng ta chết vì nó, tôi nói. Nói đoạn tôi nhìn sang chỗ khác, sang bàn đối diện chúng tôi, nơi có một gia đình - cặp vợ chồng trẻ, đứa con gái chừng năm sáu tuổi, đứa con trai chừng ba tuổi - đang uống nước. Vẻ ngoài bình an, đầm ấm, vô tư lự của họ, cái vẻ hài hòa với bối cảnh và thuận theo thế giới ấy, nó khiến tôi mỉm cười, nụ cười mà nàng ở phía đối diện tôi thì nhìn thấy rõ còn tôi chỉ thấy được phần nào của nó trong mắt nàng, tác động nó gây ra cho nàng, tương tự như có một vật vô hình, cứng, nhọn, tuy không nhất thiết quá nhọn, kề lên chỗ mềm nào đó ở bên ngoài hoặc bên trong nàng và bắt đầu ấn vào, cái động tác ấn nằm chênh vênh giữa một đằng là đòn hăm dọa thuần túy còn một đằng là một cú đâm khoan thai, cực chậm song không thể cưỡng, với ý thức trọn vẹn về sự lớn lao của từng khoảnh khắc và sự thừa thãi vô tận của thời gian.
Em là kẻ vừa sợ cái chết vừa tò mò thích thú về cái chết, tôi nói. Em vừa căm ghét cái chết vừa khát khao cái chết. Em đùa cợt khi nói về cái chết bởi đó là cách duy nhất để em không để lộ ra những cảm xúc khác của em về cái chết. Em không thật sự biết em muốn cái gì, song từ khi em nghe nói về những gì mà kẻ hay những kẻ giết người giàu tính nghệ sĩ kia làm, em liền nhận ra rằng ở hành động của họ có một sự dũng cảm, một sức mạnh mà trong thâm tâm em muốn có.
Jazmina, nàng nhìn tôi chằm chằm trong khoảng năm, sáu giây, ánh mắt không để lộ một tâm trạng hay ý nghĩ nào, có thể vì trong đó lẫn lộn quá nhiều tâm trạng và ý nghĩ khác biệt, một thứ tập mờ gồm quá nhiều thành tố tâm trạng và ý nghĩ. Đoạn nàng ngoảnh phắt sang hướng khác, và, đúng như tôi chờ đợi, phá lên cười bằng giọng lảnh lót, với âm vực điển hình của một soprano - khiến tôi ngạc nhiên, bởi nếu chỉ nghe nàng nói thì rất dễ hình dung nàng có giọng nữ trung, thậm chí hơi trầm. Độ trong và sắc của tiếng cười khiến những người ở một số bàn xung quanh quay lại nhìn, bằng một động tác nhanh và gắt hơn - đầy ám ảnh hơn - so với nếu đó là một giọng nữ tối và đục. Tôi khẽ nhếch cười, nhìn và nghe mấy chiếc lá rụng bị một làn gió chợt nổi lùa xào xạc từ phía tôi ngồi sang phía nàng ngồi.
Tự dưng tôi có cảm tưởng mấy chiếc lá này chuyển động dưới ảnh hưởng tiếng cười của nàng, gió nổi là do sự thay đổi của áp suất không khí mà tiếng cười của nàng gây nên, như thể có một luồng khí lạ vừa xuất hiện ở trong nàng, một thứ lốc xoáy bất chợt, xa lạ và thân thuộc, dễ chịu và đáng ghét, ghê sợ và đáng khao khát, cái mà nàng không bao giờ nghĩ mình có vào những lúc bên trong nàng ngự trị bầu khí quyển của một bài hát fado. Nó như là sự bùng phát quyết định của thứ lực tối hậu ẩn tàng nào đó mà rồi sẽ xóa sạch mọi thứ fado, xóa sạch bất cứ hoàn cảnh nào khiến con người ta cần phải có fado, thứ hoàn cảnh khiến họ dẫu không nghĩ tới thì vẫn mang trong lòng “nỗi tiếc nhớ khôn nguôi cái gì đó đẹp đẽ mình chưa từng có và đã mất”.
Hồi còn bé em thuộc loại những đứa trẻ thích nhất một trò này, tôi nói. Những hôm người lớn có một dịp đặc biệt nào đó, em sẽ chờ đến lúc cuộc vui lên tới đỉnh điểm là em tắt cầu dao điện, cho tất cả vụt một cái chìm trong bóng tối - em đã có lần thấy người lớn tắt cầu dao điện và nhận ra rằng việc ấy không khó, thật sự là không khó chút nào so với cái khoái cảm to lớn nó mang lại cho ta, nó thật đáng cho ta thèm muốn, cái khoái cảm ấy, khi ta là kẻ duy nhất dám buộc cho mọi thứ, kể cả những thứ mà tất cả mọi người tha thiết mong muốn nhất, phải chấm dứt. Tuy nhiên ở em mọi hành động nhằm chấm dứt những gì đang diễn ra chỉ dừng lại ở mức đó thôi - tắt nguồn điện nửa chừng một bữa tiệc vui và những gì tương tự, không hơn. Dù sao đi nữa, em là một phụ nữ hiền dịu, nhạy cảm, em không có khả năng thực sự hủy diệt một cái gì, em yêu mọi người và mọi vật, thần kinh cảm giác của em trải khắp vũ trụ, từ cụm mây trên trời cho tới con ốc sên dưới đất và con tôm trong nước. Em sợ, căm ghét nhưng đồng thời mỏi mắt ngóng đợi một sức mạnh mà, khi nó đến, có thể hủy diệt tất cả hoặc không, vì trong thâm tâm em biết, vũ trụ của em không thể thiếu nó được.
Trong khi nói, tôi quan sát những màu và sắc độ khác nhau lần lượt chiếm chỗ nhau - đôi khi trong vòng không quá một nháy mắt - trên mặt Jazmina. Các tầng khác nhau của khí quyển nội tâm nàng đang xáo động mãnh liệt, chập vào nhau, tách ra rồi nhập vào nhau và chuyển hóa không ngừng, có thể nói vậy. Miệng nàng hé ra, mím vào rồi lại hé ra, những lời khác nhau chưa kịp thành hình đã biến mất nơi cuống họng. Mỗi lần nàng hé miệng là một lần nàng lập tức nhận ra rằng chả có gì đáng nói, hoặc giả đấy là nàng đang chờ đợi một cách tuyệt vọng và phi lý xem liệu có thể bật ra từ miệng nàng một câu nào đó vốn không phải thuộc về tim óc nàng, một câu nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói ra trong đời hay không. Thế rồi, xuất kỳ bất ý, nàng vung tay tát vào mặt tôi, và khi tôi để yên cho cái tát của nàng hoàn tất thì tiếng “chát” đanh và sắc vang lên dường như là yếu tố cuối cùng khiến một tràng cười rốt cuộc cũng từ sâu trong ngực bật ra khỏi miệng nàng, không quá dài không quá ngắn, “lảnh lót và duyên dáng”, “trong vắt như nước chưng cất” nhưng với “một sức mạnh gợi nhớ tinh thể pha lê hoặc cái gì tương tự như tinh thể pha lê”, với tất cả sự hoàn hảo, thuần khiết và mức độ nhạy cảm với rủi ro, dễ bị hủy diệt của một vật cấu tạo bằng những tinh thể đó.
Cười xong, vẫn giữ đôi môi ở tư thế cười, nàng nói:
Vậy, theo anh tôi có thể dễ dàng trở thành tòng phạm của những kẻ giết người lừng danh kia, phải không?
Nàng nhìn chằm chằm vào mắt tôi, rõ là với quyết tâm sẽ không ngoảnh đi, không cụp mắt xuống, không chớp mắt chừng nào tôi chưa làm vậy trước.
Đầu tiên, tuy điều này em giấu hầu hết mọi người, em rất thích xem wrestling chuyên nghiệp, tôi nói. SmackDown, SmashIt, Bloody Puroresu, vân vân, là những kênh ti vi ưa thích của em. Các đô vật càng máu me đầm đìa và càng quằn quại trong đau đớn thì em càng say mê, mặc dù nước mắt em ràn rụa. Đừng hỏi làm sao tôi biết. Tôi biết rằng tôi biết, chỉ có thế. Dĩ nhiên thật ấu trĩ nếu bảo rằng một kẻ say mê vật chuyên nghiệp - với tất cả các trò bạo lực giả cũng như thật của nó - thì không thể không đồng thời là kẻ dịu dàng nhất, nhạy cảm nhất, vị tha nhất. Tôi bảo rằng em, riêng em, khi thấy những tình tiết (có vẻ) tàn bạo nhất ấy trên sàn đấu, em cảm thấy một niềm thỏa mãn thầm kín sâu xa và lớn lao, tôi biết điều đó, một lần nữa đừng hỏi vì sao tôi biết; tôi biết, chỉ có thế, chính tôi không biết vì sao tôi biết, tôi biết và mồm tôi như thể tự nó nói, tôi biết và nói mà không quan tâm nó xảy ra bằng cách nào, cũng như em không quan tâm bằng cách nào em có thể vừa thích nghe xương mũi người ta gãy và nhìn máu người ta chảy vừa thích hát lên qua hơi thở và linh hồn mình cái dịu ngọt và nỗi u hoài đầy nữ tính của fado.
Anh là một con quỷ. Anh còn biết gì nữa? nàng nói, bằng giọng thách thức, giọng khiêu khích, giọng chua chát, giọng cười cợt, giọng thích thú, cái danh mục các định ngữ này có thể còn kéo dài nếu tôi muốn nó kéo dài.
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt nàng, và lần này nàng ắt phải hiểu quyết tâm của tôi lớn chẳng kém gì của nàng, tôi khoan vào chỗ sâu kín nhất của nàng bằng ánh mắt mình, tôi khiến nàng muốn cục cựa, tôi khiến một cái gì đó ở bên trong nàng hơi run lên. Thế rồi, để giấu đi một cái chớp mắt của mình, để nó đừng là cử chỉ duy nhất trên mặt nàng và do đó quá nổi bật, nàng đột ngột bặm môi và kêu ư ử, “M.m.m.m.m…” y như một em mèo, chấm dứt sự đối đầu theo một cách thuần túy đàn bà, như muốn nói với tôi, với vẻ khoái hoạt nhẹ tênh và vô tư nhất trần đời, rằng không một chút nào trong những cái tôi nói từ nãy tới giờ đáng được coi là nghiêm chỉnh và có trọng lượng đối với nàng. Nàng như muốn bảo, Nói gì lắm vậy, sao anh không tỏ ra ngay lập tức, ngay bây giờ, rằng anh đang muốn làm cái việc duy nhất một con đực nên làm lúc này là hôn tôi, đứng dậy cúi người ngang qua bàn đặng hôn kỳ được vào má tôi, ít nhất là thế, khởi đầu hẵng thế đã, nếu anh làm thế thì tôi sẽ khom tới trước, nghếch mặt lên, chìa má ra ở góc độ thích hợp nhất để đón nhận cái hôn, để anh không phải vì quá nỗ lực mà sơ ý làm đổ vỡ cái này cái nọ trên bàn và đâm ra có vẻ vụng về ngớ ngẩn trước mắt mọi người mặc dù với riêng tôi thì điều đó chẳng có ý nghĩa gì.
Một trong các bài học đầu đời và nhớ đời của tôi, nhìn thẳng vào mắt nàng tôi nói, là cái lúc tôi, trước đó vẫn cứ là một thằng nhóc, lần đầu tiên bước vào thế giới người lớn. Một nhà văn nổi tiếng từng nói cực hay về chuyện đó. Ông ta nói về ông ta mà như nói về tôi, hay là ngược lại, bây giờ tôi nói mà cũng bằng như ông ta nói. Thế này. Nếu tôi tỏ ra, một cách hùng hồn, không thể nhầm lẫn được rằng nếu cần tôi sẽ giết người, thì khi đó, và chỉ khi đó, lũ người sẽ để cho tôi yên. Và, dĩ nhiên, luôn luôn tỏ ra mình sẵn sàng giết kẻ khác, nhưng hãy luôn luôn tránh, chừng nào còn tránh được, những tình huống buộc anh phải thực sự giết. Đó là bài học lớn của tôi, chẳng kém gì bài học về sự vô thường hay tình yêu đối với vạn vật.
Chúng ta không khác gì nhau, Jazmina. Dĩ nhiên, là phụ nữ, em không chịu sức ép phải tỏ ra mình thế này hay thế nọ giống như tôi. Nhưng chúng ta giống nhau ở chỗ chúng ta yên tâm chừng nào sự ác còn được thực hiện bởi kẻ khác và chừng nào chúng ta còn có thể đứng ngoài quan sát điều đó một cách bí mật và yên ổn. Và nếu có lúc nào đó chúng ta buộc phải làm một hành động bạo lực, chúng ta sẽ yên tâm chừng nào đó đơn thuần là một hành động bạo lực chứ không đồng thời là một việc ác. Và nếu lúc nào đó chúng ta làm một việc ác, chúng ta sẽ an lòng chừng nào còn tin đó là việc chẳng đặng đừng, việc mà chúng ta làm không một chút thích thú, và tin, một cách mơ hồ hơn, rụt rè hơn, rằng nếu như vậy thì xét từ một điểm nhìn khác việc ta làm có thể không phải là việc ác. Chúng ta gần nhau như thế đó, Jazmina. Có cái gì đó không ngẫu nhiên khi tôi bước vào chính quán ăn ấy và gặp em cùng những kẻ khác, giờ thì tôi tin như thế, em và tôi vừa là người chơi vừa là quân cờ trong ván cờ này, như ai đó nói, và nước tiếp theo vừa tùy thuộc vào kẻ nào đó ta không biết vừa tùy thuộc vào chính ta.
Giờ thì, sau khi đã nói tất cả những điều trên như trong một cơn mê sảng hoặc vì một cơn rồ, tôi dừng lại chờ Jazmina, chờ nàng đáp lại bằng một cách nào đó không thể đoán trước được. Thì đây, nàng rời mắt khỏi tôi, nhìn ra bầu trời chiều nắng nhạt bên ngoài chúng tôi, khẽ đưa tay gạt một lọn tóc xõa xuống che một bên khóe mắt, và bắt đầu khe khẽ ngâm nga một bài nào đó bằng giọng ẩn sâu trong họng, như thể tôi và tất cả những gì tôi mang chứa đột ngột không còn hiện hữu đối với nàng. Tuy vậy bề mặt một số cơ của nàng căng lên, cái tôi của nàng ở bên trong nàng căng lên, giống như áp lực hơi nước đang tăng lên trong cái nồi bằng kim khí vốn không co giãn. Điều này không thoát khỏi mắt tôi.
Ngực em đẹp lắm, tôi nói, mắt nhìn hai khối hình nón lớn, cao, nhọn, rắn, tự thông báo về mình một cách hùng hồn dưới lớp áo mỏng bằng xatanh. Sau đó tôi chuyển cái nhìn lên mặt nàng. Nàng vẫn nhìn ra đường, như không muốn để tôi nghe thấy nàng có còn ư ư giai điệu nào đó nữa không, và không ngoảnh lại, bằng một nỗ lực nào đó tự kìm mình không ngoảnh lại.
Em là người đàn bà, giống như nữ thần đất mẹ Gaia, giơ bầu ngực mênh mông của mình ra hứng đỡ toàn thế giới. Tôi vừa nói vậy vừa quan sát ánh mắt nàng từ từ chuyển sang tôi trở lại, thật chậm, có lẽ mỗi lần một phần milimét, nhưng nó đang chuyển trở lại sang tôi. Giờ thì tôi nhận thấy nàng không còn ư ư hoặc làm bộ ư ư một bài hát nữa. Miệng nàng bất động, khóe miệng hình như căng ra vì một thôi thúc muốn cử động, kiểu như những cú thúc của cái mầm một nụ cười.
Em thật đặc biệt, tôi nói, gần như thở dài, một chút chua chát bất ngờ, một thoáng ngậm ngùi mơ hồ; tôi có thể nói gì khác nữa? Nhưng rồi, lập tức, một thứ năng lượng mới lại bừng lên và tràn ngập bên trong tôi, thế là tôi bóp chết tức thì chút cảm hoài vừa mới nhú kia, như gã đàn ông lấy ngón tay dí bẹp con sâu bướm đầu tiên mắt y nhìn thấy. Này em vú đẹp (tôi không phải thằng đàn ông đầu tiên em gặp trong đời gọi em bằng cụm từ phi quy ước và thiếu văn minh như thế phải không). Chắc hẳn em sẽ không bao giờ làm những gì một gã cổ cồn trắng người Mỹ hay một em Nhật Bản mình hạc xương mai có thể làm, cho dẫu cái phần khuất, tối của em có cám dỗ và thúc hối em đến đâu. Trong khi tôi nói vậy, tôi biết một phần của tôi muốn tôi dừng lại, nhưng tôi không dừng; cái phần trong tôi muốn tôi tiếp tục nói, nó mạnh hơn. Thế nhưng, tôi nói, em hãy nghe cho kỹ điều tôi sắp nói với em đây, điều mà sẽ không một ai khác nói với em trong đời em. Nếu một lúc nào đó những ngẫu nhiên của số phận khiến em rơi vào giữa hai lằn đạn của một cuộc chiến, như người ta nói, em sẽ rất nhanh chóng đứng về một trong hai bên, rất thoải mái thấy mình tham gia trận chiến, thành một phần của nó, em thích là bởi thấy mình trở nên thân thiết gần gũi với bản thân hành vi giao chiến, và yên tâm bởi mình giao chiến là có lý do, nếu như giết người là cũng có lý do, chứ không phải em thích vì mình đang giao chiến vì một cái gì hoặc chống một cái gì.
Tôi ngừng nói, nhấp một ngụm nước chanh leo. Cổ nghe hơi khé, nên tôi nhấp thêm ít nước khoáng.
Những gì tôi nói, tôi tiếp, em hãy nghiền ngẫm cho đến kiệt cùng, dù chỉ vì lý do duy nhất rằng kẻ nói là tôi, người chỉ mới gặp em và trên lý thuyết là không thể biết gì về em.
(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét