Trích từ "Gurun Ngoại truyện" đi cùng với "Cospolist Nổi Loạn", tiểu thuyết đang hoàn tất của tôi.
Hai tiếng cồng. Đây không còn chỉ là lời cảnh cáo. Một lần nữa bao nhiêu con người thảy im bặt, dường như bị choáng bởi dư âm của hai tiếng cồng, như một loài đỉa nhỏ, vô hình, len lỏi vào trong thân thể. Sau một hồi có vẻ lâu đến cả ngày trời, Hăldúk Êstimbăn bắt đầu cử động, như sực nhớ ra không phải mình đang mơ. Và rồi hắn làm một việc không ai ngờ tới. Hắn buông vũ khí xuống, cả hai bên, tiếng thịch vừa đùng đục vừa sũng nước khi chúng chạm mặt đất lầy bùn dường như khiến rừng người khẽ gợn, như có một làn gió đặc và lạnh vừa từ dưới đất phả lên xuyên từ bàn chân đến đỉnh đầu và gáy họ. Chậm, thật chậm, hắn quỳ xuống cạnh Tengan Duwat lúc này vẫn đang vận hết sức cùng lực kiệt để ngẩng nhìn. Hắn choàng hai tay quanh thân mình đối thủ bị đánh bại nhưng không bị khuất phục, và, như thể kẻ kia là chiến hữu của hắn bị trọng thương, với sự cẩn trọng và gần như với tình yêu thương, gần như một người anh trai, một người cha, một người anh hay người cha vốn không quen hành xử dịu dàng tuy đôi khi muốn hành xử dịu dàng, hắn tìm cách nâng Tengan Duwat dậy, giữ cho gã đừng ngã, làm trụ đỡ cho gã, vừa gượng nhẹ, tránh làm gã thêm đau đớn, vừa cương quyết, buộc gã phải nhớ rằng chỉ cần gã muốn đứng dậy, muốn từ trong gan ruột, như thể đó là điều độc nhất gã muốn làm trước khi thở hơi cuối cùng, thì gã vẫn còn có khả năng đứng dậy.
Hai tiếng cồng. Đây không còn chỉ là lời cảnh cáo. Một lần nữa bao nhiêu con người thảy im bặt, dường như bị choáng bởi dư âm của hai tiếng cồng, như một loài đỉa nhỏ, vô hình, len lỏi vào trong thân thể. Sau một hồi có vẻ lâu đến cả ngày trời, Hăldúk Êstimbăn bắt đầu cử động, như sực nhớ ra không phải mình đang mơ. Và rồi hắn làm một việc không ai ngờ tới. Hắn buông vũ khí xuống, cả hai bên, tiếng thịch vừa đùng đục vừa sũng nước khi chúng chạm mặt đất lầy bùn dường như khiến rừng người khẽ gợn, như có một làn gió đặc và lạnh vừa từ dưới đất phả lên xuyên từ bàn chân đến đỉnh đầu và gáy họ. Chậm, thật chậm, hắn quỳ xuống cạnh Tengan Duwat lúc này vẫn đang vận hết sức cùng lực kiệt để ngẩng nhìn. Hắn choàng hai tay quanh thân mình đối thủ bị đánh bại nhưng không bị khuất phục, và, như thể kẻ kia là chiến hữu của hắn bị trọng thương, với sự cẩn trọng và gần như với tình yêu thương, gần như một người anh trai, một người cha, một người anh hay người cha vốn không quen hành xử dịu dàng tuy đôi khi muốn hành xử dịu dàng, hắn tìm cách nâng Tengan Duwat dậy, giữ cho gã đừng ngã, làm trụ đỡ cho gã, vừa gượng nhẹ, tránh làm gã thêm đau đớn, vừa cương quyết, buộc gã phải nhớ rằng chỉ cần gã muốn đứng dậy, muốn từ trong gan ruột, như thể đó là điều độc nhất gã muốn làm trước khi thở hơi cuối cùng, thì gã vẫn còn có khả năng đứng dậy.

