Thứ Năm, 19 tháng 11, 2020

Về người đọc tương lai và bầy sói giữa biển người

Thật vậy: cuốn tiểu thuyết "Life Navigator..." của gã, và những gì gã viết nói chung, được ít người đọc và ít người quan tâm đến độ, nhiều lúc, khi gã nói về nó, có cảm tưởng như gã đang nói cho một mình gã nghe giữa chốn không người. Tuy nhiên gã vẫn tiếp tục, bởi vì ở một góc bên trong gã, gã biết, hoặc có dự cảm rằng những người đọc và quan tâm tới cái gã viết là có tồn tại, không nhiều, nhưng là những người thông tuệ, tinh tế, có khả năng thấu cảm, và mạnh mẽ, ở đâu đó trên thế giới, ở chặng nào đó trong thời gian, bây giờ, tương lai gần, tương lai xa. Chỉ cần gã bền chí, nỗ lực, và có ít nhiều cơ duyên, cái gã viết sẽ gặp được những người sẽ nhận ra nó và đọc nó bởi nó được viết ra cho họ, vì họ: những người yêu thế giới, đau vì thế giới, chiến đấu vì thế giới.


Cái gã viết gặp được một số người như vậy, thì gã có thể chết thanh thản. Cũng như gã sẽ chết thanh thản sau khi đã sống hết mình với lũ em bốn chân lắm lông của gã, bầy đàn của gã mà do cơ duyên đã hình thành bên gã vào một chặng của đời gã, một lũ sói non mất mẹ tìm chỗ dựa nơi một thằng sói độc mà lẽ ra có thể một mình tung hoành nhưng nay mặc nhiên là đầu lĩnh dẫn dắt bầy và chăm lo cho sự sống của bầy. Bầy sói hoang cố sức tồn tại giữa biển người.

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2020

"Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian": Ai sẽ là người giúp đưa nó ra thế giới?

Giá như tôi có thể tìm được một người cộng tác đáng tin cậy, tâm đầu ý hợp, để chung sức cùng gã dịch cuốn tiểu thuyết "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian" của tôi sang tiếng Anh - một việc sớm muộn gì cũng phải làm, cho người đọc trên thế giới, bây giờ và trong tương lai.

Nhất là khi, hiện tại, tôi đang đứng trước cơ hội được nhận một khoản tài trợ - không quá hậu song cũng không quá bèo - cho việc này.

Tôi có khả năng tự dịch. Cái tôi không có là thời gian - cụ thể hơn là thời gian "rảnh rỗi" không phải dành cho "cơm áo gạo tiền".



Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2020

Nghĩ về nghề văn

Trong thời mạt pháp, như Việt Nam hiện tại, khi mà mọi thứ xấu xí tràn lan và giành quyền thống trị, thì nghệ sĩ, hơn bao giờ hết, cần phải kiên trì, bướng bỉnh, lì lợm tiếp tục làm ra cái đẹp.

Trong hoàn cảnh đó, làm ra cái đẹp là hành động chính trị của nghệ sĩ. Vũ khí của cô/anh ấy là cái đẹp, với quyền năng và sự bất diệt của nó.

-----

Văn chương, cũng như tôn giáo, âm nhạc, hội họa, vân vân, không được tạo ra nhằm mục đích ngăn không cho TẤT CẢ loài người rơi sâu và ngày càng sâu hơn vào suy đồi. Nó đã không và không thể làm được việc đó. Tuy nhiên, nó CÓ THỂ giúp MỘT SỐ người tránh để mình rơi vào suy đồi hoặc ít nhất không rơi sâu hơn vào suy đồi. Chừng đó là đủ lý do để văn chương cần cho loài người, cũng như tôn giáo, âm nhạc, hội họa, vân vân, cần cho loài người.

Không phải vì bạn chỉ có thể cứu một con chó, một con chim, một con ốc sên duy nhất tại một thời điểm nhất định mà thế giới không cần tới hành động đó của bạn.

-----

"Must I give up now? If I do give up, then mankind will lose its storyteller. And once mankind loses its storyteller it will also lose its childhood".

"Tôi phải bỏ cuộc chăng? Nếu tôi bỏ cuộc, loài người sẽ mất đi nhà kể chuyện của mình. Và một khi loài người mất đi nhà kể chuyện của mình thì họ cũng mất luôn thời thơ ấu của mình."

- Lời của nhà thơ, trong phim "Wings of desire" (Đôi cánh dục vọng), hay "Die Himmel uber Berlin" (Bầu trời bên trên Berlin) của Wim Wenders.



Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020

Về 'Cospolist Nổi Loạn' của tôi

Chút thông tin về cuốn tiểu thuyết đang hoàn tất của tôi, "Cospolist Nổi Loạn", cho những ai quan tâm:

- Cospol (Cosmic Police, Cảnh sát Vũ trụ) là một tổ chức tương tự như Interpol của thời đại chúng ta, chỉ khác là ở cấp độ "vũ trụ", tức là ở một thời đại khi loài người không còn chỉ cư trú trên Trái đất mà còn sống ở các "thuộc địa" trên Mặt trăng, Sao Hỏa, v.v., cũng như các Đảo Vũ trụ nhân tạo xoay quanh quỹ đạo Trái đất hoặc Mặt trời.

>- Cospolist là một cảnh sát viên của Cospol. Các Cospolist được phiên chế theo từng Khu. 

Trungku, nhân vật chính của tiểu thuyết, là một Cospolist thuộc khu Ngực Rừng.

- Gurun (trong "Ngoại truyện Gurun"): một thế giới tưởng tượng, hoặc không hoàn toàn là tưởng tượng, trong một cuốn sách do Trungku viết.

-->Ngoại truyện này có thể sẽ in riêng rẽ, hoặc in xen kẽ với truyện chính - bằng format khác, font chữ khác... Sẽ là cả một ngạc nhiên kỳ thú cho người đọc.

Giả như không có Covid-19, hẳn tôi đã có thể in nó trong năm 2020. Nay thì hẳn nó sẽ được in trong năm 2021, nếu "thiên thời, địa lợi, nhân hòa". Gần như chắc chắn là tôi sẽ tự in lấy, bởi vì, với độ dày, độ "khó" và tham vọng của nó, gần như chắc chắn cuốn tiểu thuyết sẽ bị tất cả các đơn vị xuất bản từ chối.