Đoạn dưới đây trích từ "Ngoại truyện Gurun" trong tiểu thuyết "Cospolist Nổi Loạn" sắp hoàn thành của tôi.
***
I
Mùa đông
đã trở lại. Cũng như phần lớn người
Siră Kăntânări, Faínâhind yêu cái lạnh của mùa đông. Nhưng có lẽ không nhiều người giống như Faínâhind, kẻ luôn cảm
thấy rằng, trên tất cả, duy chỉ mùa đông mới là mùa “của nàng”. Nàng biết điều
đó là vì chẳng hạn nếu vào mùa đông nàng tựa lưng vào một cây cột nhà bằng gỗ ăphn’gálun trong chừng một canh giờ, thì
sau đó một người không mặc quần
áo ấm có thể ôm cột này mà sống được
qua đêm khi trời lạnh đến nỗi nước đựng trong vò đông cứng nứt cả vò.
Vào mùa
đông, những khi trời đặc biệt rét, nàng sưởi ấm cho một số người có mặt ở Lâu đài Trắng của nàng
bằng cách đó. Đôi lúc nàng yêu cầu họ cởi giày, đi chân trần trên mặt hồ
Otsinowen đóng băng, nếu họ muốn tới Lâu đài Trắng nằm giữa hồ. Nàng yêu cầu họ
cứ chân trần như vậy đi quanh Lâu đài từ ba đến mười lần lần, nhiều hay ít lần tùy
thuộc họ là ai; nàng đặc biệt thích làm vậy khi tuyết rơi và sẽ không làm vậy nếu
đang bão tuyết. Sau đó nàng thích ngắm những bàn chân tím tái của họ kề sát vào
những cây cột nàng vừa ôm trước đó không lâu, nàng thích nhìn khuôn mặt họ đỏ bừng
vì khoan khoái, vì hưng phấn, vì biết ơn, vì phẫn nộ. Những cốc rượu tmísik đun nóng sẽ được đám nữ tì mang ra, và trước khi tự
tay trao cho từng người một,
nàng sẽ kề môi vào vành cốc, không quá lâu khiến họ sốt ruột hoặc hiểu lầm rằng
nàng thiên vị một ai đó, vừa đủ lâu để hơi ấm và mùi hương môi nàng sẽ vào trong tất cả bọn họ như nhau cùng với rượu. Có người bảo rằng trong khi môi nàng chạm
vành cốc, nàng có thể đọc thầm một câu nào đó, một thông điệp, một lời khiêu
khích, sự hứa hẹn, một câu bí hiểm, một lời nguyền…, mà chỉ riêng người nhận cốc sẽ nghe thấy, không phải
bằng tai mà bằng nước bọt và máu y, bằng tâm can y.
Tuy nhiên,
mùa đông năm nay, 214 trước Năm 0, đến với một phẩm chất khác. Nàng cảm thấy ở góc
sâu nào đó trong tim mình, từ khá lâu trước khi những bông tuyết đầu tiên rơi
xuống, rằng sẽ có những điều, nhiều điều không bình thường xảy ra. Dự cảm đó
làm chậm lại những động tác quen thuộc của nàng sau khi thức dậy vào buổi sáng.
Chiếc khăn mặt dừng lại lâu hơn trên mặt nàng; cái chậu đồng phải đợi lâu hơn để
hứng những ngụm nước nàng nhổ xuống; các đầu ngón chân nàng ngọ nguậy trong mũi
giày lâu hơn bình thường một chút - giống như bầy trẻ đang phấp phỏng chờ đợi
điều gì đó - trước khi nàng quyết định đứng dậy. “Này em,” nàng chợt thốt lên với
Ăltâhind trong lúc cô này vừa bê chậu nước quay đi.
Ăltâhind đứng
lại, ngoái đầu nhìn nàng.
“Hôm nay
ta thấy khang khác,” nàng nói.
Vâng, Ăltâhind
nói nhỏ nhẹ.
Em thử
nhìn mây xem, rồi nói cho ta nghe.
Vâng,
Ăltâhind đáp, đoạn ra khỏi phòng như một cái bóng.
Snêkhânúngblăth, nhìn trời đất mà đoán định
tương lai, là một trong những truyền thống lớn của huyền học nước ta, các vị biết
đó. Tukwanamúk Đại đế xứ Phnŏdhílur là một trong những đấng quân vương tin tưởng
ở nền minh triết này với lòng nhiệt thành sâu xa nhất; bản thân Ngài có thể
nhìn hình dáng, màu sắc những đám mây, tương quan giữa chúng với nhau, giữa
chúng với nền trời và với mặt đất, mà đoán trước vị tướng nào dưới trướng Ngài
sẽ bị thương vì ngã ngựa trong trận đánh diễn ra sau đó hai canh giờ ở một nơi
cách Ngài hơn nửa ngày ruổi ngựa. Sự linh diệu đến rợn người trong một số lời tiên báo của Ngài khiến người ta gọi Ngài, trong số nhiều biệt
danh khác, bằng cái tên Tukwanamúk Tösüdkhâlun - Tukwanamúk Kẻ Truyền Tin Định
Mệnh.
Bản thân
tôi chưa bao giờ dám cả gan có ý nghĩ mình sở hữu dù chỉ một phần nhỏ cái năng
lực phi phàm giống như của Ngài. Là đấng quân vương, Ngài sinh ra đã mang sẵn
nó như mang sẵn con ngươi trong cặp mắt Ngài; cũng như, là một phụ nữ, thì từ
khi nằm trong bụng mẹ tôi mang sẵn mầm mống của bộ ngực này, bộ ngực hoàn hảo
mà mẹ tôi trao lại cho tôi, một trong những truyền thống huy hoàng nhất của gia
tộc tôi và thành quả viên mãn nhất của con người trên mặt đất. Mỗi chúng ta, mỗi sinh thể trên thế giới đều
là sự nối dài một số những gì tồn tại trong thời gian. Có lẽ những vật vô tri
vô hình cũng vậy. Ăltâhind chẳng hạn. Nó không phải là sự nối dài một thứ thân
thể khả dĩ so sánh được với thân
thể của mẹ con tôi, song mặt khác nó là sự tương tục của một huyền thuật Snêkhânúngblăth tồn
tại tự nhiều, rất nhiều đời trước nó. Cũng lạ rằng một thứ thần năng như thế lại
là sở hữu chung của một đấng quân vương và một dòng họ chưa bao giờ thoát kiếp
tiện dân, song có lẽ đó chỉ là một trong rất nhiều những bí ẩn nằm trong ý đồ của
Thượng đế. Tội nghiệp Ăltâhind, hai tay vầy trong nước cọ sàn, khuôn mặt mang
cái mũi và cặp lông mày của một bậc công nương. Nếu đó không phải là chút dư ảnh
cuối cùng sót lại của một thứ cội rễ vương giả bị lấp dưới hàng trăm thước đất
và vùi dập bởi hàng trăm năm bị truy bức hoặc lãng quên, thì chỉ có thể hiểu rằng
đó là do một thứ lời nguyền tàn nghiệt đã áp triện lên số phận nó. Theo tôi biết,
tất cả những ai nắm được ít nhiều
huyền nhiệm của Snêkhânúngblăth đều có một số phận mà kẻ khác không mong muốn.
Điều đó không loại trừ ngay cả Tukwanamúk Đại đế, dẫu rằng tất cả những gì xảy
ra trong đời Ngài đều xứng hợp với số phận của một bậc vua chúa.
Sáng nay
thật sự có gì đó khang khác. Thật thế. Mặc dù tôi có không có khả năng đọc bầu
trời và mặt đất như đọc một trang sách viết bằng một ngôn ngữ huyền bí và thứ mẫu
tự huyền bí giống như Ăltâhind có thể làm, nhưng tôi nghe được trang sách ấy, nó có một âm vang
mà tôi cảm nhận được, giống như
sự thay đổi trong cái im lặng của một rặng núi sâu hút khi có một thân người rơi xuống vực, hay cái âm hưởng
vi tế, mảnh hơn hơi thở, từ nơi nào đó bên trong tôi khi có bước chuyển từ bậc
thứ ba ăgdusíth sang bậc thứ tư igtébdăsíth của nỗi khoái lạc khi tôi
múa. Thân thể tôi, cũng như bầu trời, có ngôn ngữ của riêng nó, và những đàn
ông đáng kể đối với tôi là những người
đã cố gắng đọc được dù chỉ bập
bõm những câu từ dễ nhận ra hơn của thứ ngôn ngữ này - cái đáng yêu của họ là nỗi
khao khát thấu hiểu không chỉ tầng thứ nhất mà cả tầng thứ hai, thứ ba, thứ tư
ý nghĩa đằng sau những câu chữ đó. Chẳng hạn, cánh tay trái tôi úp xuống, nhưng
lòng bàn tay xòe ngửa, đầu các ngón tay hơi chếch lên trên, dưới ánh mặt trời
khi sáng khi tối của một ngày mây phủ, nghĩa của nó là gì? Một chàng trai xứ
Ko-Yo đã đọc được nó, và bởi vậy
chàng đã không vượt ngàn dặm trường đến gặp tôi một cách vô ích.
![]() |
| Tranh của Michael Parkes |
Lúc này
thì tôi, với một nỗ lực và khao khát tương tự như ở những đàn ông của tôi, cố nắm
bắt và thấu hiểu hàm nghĩa ẩn mật của bầu trời. Dĩ nhiên Ăltâhind sẽ giúp tôi. Nhưng
không lẽ điều bí ẩn và mới mẻ này, mà tôi tin chắc xuất hiện trên trời dành
riêng cho tôi, lại không tự nói với tôi dù chỉ một phần những gì tôi cần hiểu bằng
cách của nó? Dĩ nhiên là tôi nhờ Ăltâhind giúp, duy có điều nó biết rõ rằng nó
chỉ đóng vai trò kẻ nhắc tôi một điều tôi đã quên song một khi tôi nhớ ra thì
điều đó là của tôi, nó thuộc về một tầng bậc khác mà, ngoài Faínâhind, không kẻ
nào tiếp cận được. Điều ấy khác
với khi tôi nhắc Ăltâhind nhớ lại một điều gì đó, bởi lúc này thì tôi là kẻ nắm
giữ điều đó ở tầm cao hơn nó.
Những con
tàu nào sẽ cập cảng Sgöntăsíd ngày hôm nay? Chừng nào nước chưa đóng băng, những
con tàu còn đến. Tại sao bỗng dưng tôi nghĩ đến điều đó? Liệu có phải vì cái gì
đó tương tự như khi cây săgdétai cuối cùng còn sót lại nở hoa khiến hẻm núi trở
nên khác biệt đến nỗi cách hàng dặm người
ta cũng nhận ra? Một cái gì đó khác đang được
những con tàu mang tới cho tôi. Sao tôi tin chắc như vậy? Đó là bởi quyền năng
của Đấng Tối cao: quan trọng không phải là thông điệp được gửi cho tôi bằng cách nào, qua mật ngữ gì. Quan trọng là
tôi cảm nghiệm được yếu nghĩa của
nó từ trong tim tôi.
Đây là
Ăltâhind: lúc nào cũng khiêm cung, không ngẩng cao đầu trước mặt ai, mắt nhìn xuống luôn luôn, như thể
trên mặt đất có ghi sẵn những chỉ thị dẫn dắt từng khoảnh khắc kế tiếp của cuộc
đời nó. Có những lúc tôi bắt gặp nó đột ngột ngẩng lên nhìn trời. Những lúc đó,
dù đang cách một quãng xa đi nữa tôi vẫn cảm thấy mắt nó sáng rực, như thể nó
nghe thấy một tiếng nói từ trên trời, có thể dưới dạng một tiếng sấm vọng xuống,
tôi thì không nghe thấy bởi giọng này dành riêng cho nó. Ấy là một cảm giác khó
chịu, mặc dù tôi không buồn hỏi nó rằng thực ra thì cái gì, trong khoảnh khắc đột
khởi ấy, đã nối liền nó với bầu trời, và liệu trong khoảnh khắc ấy mặt đất có
tiếp tục buộc chặt lấy nó không. Kia, nó đã trở lại từ lúc nào, lặng lẽ như cái
bóng, một cái bóng mà tôi đã quen cảm thấy hiện diện dù không nhìn thấy. Tựa
lưng vào khung cửa, đầu cúi, hai tay duỗi dài, bàn tay xếp lên nhau đặt trên bụng
dưới, ngay phía trên gò Sügel, vừa sẵn sàng hành động vừa sẵn sàng thụ nhận, đúng
như thân phận nó đòi hỏi, song cũng tương hợp với một cái gì đó khác mà tôi không
biết. Ăltâhind, tôi có yêu nó, phải, như yêu đứa em gái lớn lên bên tôi từ thuở
thơ ấu. Đồng thời, nhiều lúc tôi nhận thấy, trong thâm tâm, tôi ước phải chi nó
không phải là nó như thế này.
- Nào, nói
ta nghe em thấy gì.
Im lặng một
lát, mắt nhìn xuống, như để quen dần với tầm vóc và sự hiện hữu uy nghiêm của
điều mình sắp nói, Ăltâhind cất lời.
- Sắp xuất
hiện ở đây người đàn ông sẽ làm
thay đổi số phận cô. Trong vòng ba ngày kể từ hôm nay, cô phải nhận ra người đó. Nếu cô không nhận ra được, người đó sẽ chết, và cô sẽ không bao giờ tha thứ cho mình đã vừa
mù vừa điếc cả bên ngoài lẫn bên trong đúng vào giây phút một trong những hiện
thể của Đấng Tối cao trực tiếp đến với cô. Nỗi ân hận sẽ khiến cô thật sự mù
vào một lúc nào đó trong đời cô, và từ đó trở đi người ta sẽ biết đến cô như một người mù, tuy là người
mù đẹp nhất.
Khi nói gần
hết câu cuối, đột ngột Ăltâhind ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi, và trong khoảnh
khắc tôi cảm thấy mình đang đối diện ánh mắt Ăltâhind - hay không còn hoàn toàn
là Ăltâhind - những khi nó đột ngột hướng về tia sét vô hình và tiếng sấm vô
thanh của bầu trời. Ăltâhind, bầu trời và tôi, trong khoảnh khắc dường như
không còn sự chia cách và khác biệt giữa ba cái đó: bầu trời nhìn tôi qua
Ăltâhind, Ăltâhind nhìn tôi mà thấy bầu trời, tôi thấy bầu trời qua Ăltâhind và
thấy đó là tôi.
- Em vừa
nói điều em biết. Ta hỏi em thấy những gì?
- Mép trời
phía Tây Nam
có màu cánh vạc. Chếch lên một chút về phía chòm sao Bò Tót nền trời có màu giống
như lá cây ăgtâki vào tiết sương giá, chừng như đã mất hết sự sống nhưng nếu
nhìn bằng con mắt bên trong thì sẽ nhận ra ở nó dáng tươi nhuần của một cái cây
sắp trổ hoa… Đó là những gì em thấy, thưa cô, song thông điệp của Đấng Tối cao
không phải đến với cô qua những gì thấy được
bằng mắt thịt.
- Ta biết,
- tôi đáp, giọng hơi gắt, tôi không muốn thế. - Ngôn ngữ của bầu trời không dễ
giải đối với ta, nhưng ta có những cách khác chẳng kém hiệu quả hơn để thấu hiểu
ý đồ kẻ sử dụng nó. - Miệng tôi nói, nhưng Ăltâhind không còn tồn tại trong tâm
trí tôi. Lời tôi như hướng đến chính tôi, hoặc tới kẻ duy nhất có thể và cần phải
nghe nó. Đồng thời, trong thâm tâm, tôi nhìn thấy những gì tôi sẽ làm ngày hôm
nay, những gì tôi sẽ làm trước khi điều đó tới, chuẩn bị bản thân mình cho giây
phút cánh tay vươn dài của Đấng Tối cao chạm vào số phận tôi.
- Ăltâhind,
kiểm tra tất cả các loại rượu có trong nhà ta, - tôi nói. - Ta muốn bảo đảm rằng
các mỹ tửu dành riêng cho tri kỷ của ta sẽ có khi thời điểm đến, sao cho giọt
cuối cùng của chúng thấu vào trong tim người
ấy, như giọt máu cuối cùng trong huyết quản ta.
Những mỏm
núi lởm chởm của rặng ŏystúrêu - có thể nhìn thấy từ bất cứ chỗ nào trong Hương
Viên của tôi, song rõ nhất là từ cửa sổ phòng tôi, chính vị trí này - dường như
se mình lại và lùi xa hơn một chút vì cái lạnh; ánh mặt trời làm cho những mép
rìa của chúng trở nên vàng ươm hơi ươn ướt, như mật. Đó vẫn là ánh sáng của mùa
thu; những cạnh sắc vô hình của mùa đông còn chưa xuất hiện ở cuối tầm nhìn làm
đau cặp mắt kẻ nhìn, nhưng môi tôi và hõm ngực tôi, bằng cách nào đó, đã dự cảm
được chúng.
- Vâng, em
biết phải làm gì, - Ăltâhind nói. - Xin cô yên tâm. Em sẽ làm tất cả và trông
nom tất cả, với trái tim như trái tim cô và đôi mắt như Đấng Tối cao, bởi em là
một phần không thể tách rời của số mệnh cô.
Nào, liệu
bạn có hiểu được tâm trạng khi
nghe những lời như nó vừa nói không? Quay lưng đi khỏi ngay nửa chừng chữ cuối
cùng, nó dường như biết rõ, không, chắc chắn nó biết rõ, rằng cái gì đó vô hình
ẩn trong điều nó nói lẫn sự hiện diện của bản thân nó vẫn còn đó hồi lâu trong
tâm trí tôi, và tôi hơi ngạc nhiên, thậm chí hơi khó chịu khi nhận ra rằng tâm
trí tôi vẫn còn chỗ cho điều đó. Thôi được,
tôi sẽ không nói thêm với các bạn về Ăltâhind. Nếu đúng như nó nói, thì sớm muộn
gì tôi cùng các bạn sẽ còn gặp lại nó.
@Trần Tiễn Cao Đăng
