(Một bước thử viết “tiểu thuyết huê tình” (erotic novel) của tôi, cách đây đã lâu, khi mới tốt nghiệp đại học. Bị bỏ dở nửa chừng, vì không đủ tự tin.
Có nên viết tiếp chăng? Nếu có, tôi viết sẽ không như thế này. Vừa giống, vừa khác.)
Cuối cùng Ánh, Dung, Cúc, Hà và Hương đã đến nơi đó.
Họ dừng lại, do dự, trước cánh cửa mở.
- Sao ? Rốt cuộc chúng ta vẫn làm điều đó sao? - Hà nói.
- Phải, chúng ta sẽ làm.- Mặt đỏ bừng, Dung quay phắt lại một cách dữ dội, tóc đổ xòa xuống đôi bầu ngực căng tròn. - Chị còn hoài nghi điều đó sao?
Ánh lặng lẽ lần tay dọc những phiến tre mỏng manh ghép nên hàng rào khu vườn nhỏ của Chàng. Nàng không cười và không định pha trò hay trêu ghẹo ai, nhưng đôi má hây hây bầu bĩnh của nàng, ngọt mát và mềm như hai trái hồng chín lự, là hình ảnh một nụ cười đê mê đến nỗi người ta chợt khao khát đến lượt mình được hưởng niềm vui thần thánh đã nở hoa thành nụ cười đó. Áo bà ba mới chật căng, đôi bầu vú nàng chắc lẳn và tròn, cúc áo giữa chốc chốc bật tung vì sức căng tràn trề và mãnh liệt của chúng, và chốc chốc, má đỏ bừng, nàng quờ tay len lén cài nó lại, và động tác đó lặp đi lặp lại không dứt với tần số ngày càng tăng đến nỗi người ta lấy làm lạ sao nàng lại tự bắt mình khổ sở như thế ; hay nàng chịu đựng điều đó để mang lại cái gì dễ chịu và sung sướng cho những người nàng yêu?..
- Nhưng tại sao? tại sao chính là chúng ta? - Hà lại nói.
- Tại sao chính chúng ta - chứ không ai khác - phải làm điều đó? Thú thật tôi chưa hiểu các chị. Các chị thực sự tin mình có thể mang lại cái gì cho người đàn ông đó ư?
- Này, mày nói nhiều quá. - Hương đột ngột cắt ngang. Rất cao, mảnh dẻ, yêu kiều, đầy ánh sáng, nàng là hình mẫu tuyệt đẹp nhất mà ta có thể ao ước về tấm lưng thon dài thắt đáy mềm mại như dây bìm và uyển chuyển như rắn. Nụ cười nàng làm chết lặng trái tim vị Thiền sư minh triết nhất; giọng nói nàng hút cạn tâm hồn người nghe.
- Mày nói nhiều quá, - Hương lặp lại, má đỏ bừng như có lửa tự bên trong, và khoảnh khắc đó vẻ đẹp của nàng làm người ta đau nhói vì hiểu rằng thực ra nó mong manh và phù du biết bao! - Mày không thấy đơn giản là người ta lẳng lặng ra đi, âm thầm đến nơi này để tận tụy làm điều đó, không một lời băn khoăn, không một câu vòi vĩnh, không một tiếng thở dài. Mày làm chúng ta thất vọng quá. Rốt cuộc mày muốn gì?
- Tôi cũng không hiểu mình muốn gì. Nhưng... (Má Hà đỏ bừng)... tôi sợ. Giá như các chị đừng nói quá nhiều điều không tin nổi về người đàn ông đó!..
- Chị tưởng chúng tôi cũng tin được tất cả những điều đó sao? - Tầm thước, tròn trặn, đậm đà, làn da mịn đến mức nghe rõ máu chạy bên trong, hai bầu vú cao, nặng như cặp dừa và chắc như u trán con voi, hai bầu vú giết đàn ông, Cúc lên tiếng với giọng trầm từ trong ngực, đầy thuyết phục và dịu dàng. - Nhưng có điều gì ngăn cản chúng tôi - chúng tôi và chị - tự chứng nghiệm điều đó, bằng chính bản thân chúng ta? Tự dằn vặt với những thiên chấp và hoài nghi đó ích gì? Tâm hồn chúng ta (cũng như thể xác chúng ta) hãy trống rỗng, như lòng đại dương thuở Trái đất mới sinh thành, chưa có một giọt nước, không mong đợi gì, không ao ước gì. Hãy đón chàng và tất cả những gì chàng trao chúng ta như đón mặt trời; một cách thanh thản, hồn nhiên, một cách thành tâm. Tôi nói vậy rõ không?
- Chị không việc gì phải lên lớp tôi! Những gì chị nói đó, chính chị cũng hiểu không gì hơn là những lời nói. Trong chuyện này thì chị, tất cả các chị và tôi, chúng ta bình đẳng như nhau: chúng ta phải vượt qua chính mình, vượt qua tính vị ngã của bản thân chúng ta. Nhưng liệu kẻ đó, người đàn ông đó, chàng ta có hiểu, có cảm thông được cơn giằng xé, cuộc chấn động trong lòng chúng ta? Đó là điều tôi tha thiết muốn biết.
- Nhưng này, Hà yêu quý ơi, Hà muôn-vàn-cao-quý-của-tôi ơi! - Dung kéo dài giọng mơn trớn và ngọt ngào thế, rồi đột ngột nổ bùng lên, hất phũ phàng mái tóc nặng trĩu ra sau lưng khiến bộ ngực vĩ đại giật mình nẩy thót lên như hai con thú nhỏ trước động tĩnh báo hiệu kẻ thù. - Sự cảm thông và biết ơn của chàng là hệ trọng và thiêng liêng với cô đến thế kia à?! Một người mẹ thực sự có bao giờ hết yêu thương đứa con vô tâm và hư hỏng của mình không?
- Nói chi nhiều hở các chị! - mặt vẫn đỏ bừng như lửa cháy tự bên trong, Hương quắc mắt nhìn mọi người với ánh phẫn nộ như một làn roi điện khiến các cô gái hầu như rùng mình. - Cớ sao mày chưa xéo đi? - ngoảnh về Hà, mặt nàng vụt lạnh như đá và lời nàng buông ra như một gáo băng vừa lổn nhổn tan buốt đến đứt lìa ngón tay bạn. - Chọc tức và phá bĩnh chúng ta, mục đích duy nhất của mày đấy phỏng?
Hà (tái mặt) : Kìa, sao các chị giận dữ đến thế!!!
- Giận dữ ư! - Hương rít qua kẽ răng. - Giá tao thiêu cháy mày được bằng cái nhìn của tao...
- Sao không đánh tôi? Bạt tai tôi đi! Nắm tóc tôi, dập đầu tôi vào tường đi!
- Nào các chị, - Hương quay ngoắt đi, giọng bình thản một cách đáng sợ như khi lặng gió trước cơn giông. - Các chị vẫn tin mình sẽ vào chứ ?
- Thế còn nó ? - Dung hất hàm về phía Hà.
- Các chị ơi, đừng bỏ tôi! - Hà chợt rơm rớm nước mắt.
- Thế cơ à? - Hương dài giọng. - Những câu hỏi bất tận của mày đâu cả rồi?
- Vào đi, ta vào đi... - mãi bây giờ Ánh mới lên tiếng, giọng nàng êm dịu đến nỗi người ta phải bất giác nín thở sợ mình làm tan biến giấc mộng thiên giới đầy hoan lạc và siêu thực đó. Nút ngực nàng bung ra lần nữa, và mãi bây giờ Ánh mới không lặp lại cái động tác có vẻ thừa lạ lùng là cài nó lại.
(...)
Có nên viết tiếp chăng? Nếu có, tôi viết sẽ không như thế này. Vừa giống, vừa khác.)
Cuối cùng Ánh, Dung, Cúc, Hà và Hương đã đến nơi đó.
Họ dừng lại, do dự, trước cánh cửa mở.
- Sao ? Rốt cuộc chúng ta vẫn làm điều đó sao? - Hà nói.
- Phải, chúng ta sẽ làm.- Mặt đỏ bừng, Dung quay phắt lại một cách dữ dội, tóc đổ xòa xuống đôi bầu ngực căng tròn. - Chị còn hoài nghi điều đó sao?
Ánh lặng lẽ lần tay dọc những phiến tre mỏng manh ghép nên hàng rào khu vườn nhỏ của Chàng. Nàng không cười và không định pha trò hay trêu ghẹo ai, nhưng đôi má hây hây bầu bĩnh của nàng, ngọt mát và mềm như hai trái hồng chín lự, là hình ảnh một nụ cười đê mê đến nỗi người ta chợt khao khát đến lượt mình được hưởng niềm vui thần thánh đã nở hoa thành nụ cười đó. Áo bà ba mới chật căng, đôi bầu vú nàng chắc lẳn và tròn, cúc áo giữa chốc chốc bật tung vì sức căng tràn trề và mãnh liệt của chúng, và chốc chốc, má đỏ bừng, nàng quờ tay len lén cài nó lại, và động tác đó lặp đi lặp lại không dứt với tần số ngày càng tăng đến nỗi người ta lấy làm lạ sao nàng lại tự bắt mình khổ sở như thế ; hay nàng chịu đựng điều đó để mang lại cái gì dễ chịu và sung sướng cho những người nàng yêu?..
- Nhưng tại sao? tại sao chính là chúng ta? - Hà lại nói.
- Tại sao chính chúng ta - chứ không ai khác - phải làm điều đó? Thú thật tôi chưa hiểu các chị. Các chị thực sự tin mình có thể mang lại cái gì cho người đàn ông đó ư?
- Này, mày nói nhiều quá. - Hương đột ngột cắt ngang. Rất cao, mảnh dẻ, yêu kiều, đầy ánh sáng, nàng là hình mẫu tuyệt đẹp nhất mà ta có thể ao ước về tấm lưng thon dài thắt đáy mềm mại như dây bìm và uyển chuyển như rắn. Nụ cười nàng làm chết lặng trái tim vị Thiền sư minh triết nhất; giọng nói nàng hút cạn tâm hồn người nghe.
- Mày nói nhiều quá, - Hương lặp lại, má đỏ bừng như có lửa tự bên trong, và khoảnh khắc đó vẻ đẹp của nàng làm người ta đau nhói vì hiểu rằng thực ra nó mong manh và phù du biết bao! - Mày không thấy đơn giản là người ta lẳng lặng ra đi, âm thầm đến nơi này để tận tụy làm điều đó, không một lời băn khoăn, không một câu vòi vĩnh, không một tiếng thở dài. Mày làm chúng ta thất vọng quá. Rốt cuộc mày muốn gì?
- Tôi cũng không hiểu mình muốn gì. Nhưng... (Má Hà đỏ bừng)... tôi sợ. Giá như các chị đừng nói quá nhiều điều không tin nổi về người đàn ông đó!..
![]() |
| Tranh của Serge Marshennikov. |
- Chị tưởng chúng tôi cũng tin được tất cả những điều đó sao? - Tầm thước, tròn trặn, đậm đà, làn da mịn đến mức nghe rõ máu chạy bên trong, hai bầu vú cao, nặng như cặp dừa và chắc như u trán con voi, hai bầu vú giết đàn ông, Cúc lên tiếng với giọng trầm từ trong ngực, đầy thuyết phục và dịu dàng. - Nhưng có điều gì ngăn cản chúng tôi - chúng tôi và chị - tự chứng nghiệm điều đó, bằng chính bản thân chúng ta? Tự dằn vặt với những thiên chấp và hoài nghi đó ích gì? Tâm hồn chúng ta (cũng như thể xác chúng ta) hãy trống rỗng, như lòng đại dương thuở Trái đất mới sinh thành, chưa có một giọt nước, không mong đợi gì, không ao ước gì. Hãy đón chàng và tất cả những gì chàng trao chúng ta như đón mặt trời; một cách thanh thản, hồn nhiên, một cách thành tâm. Tôi nói vậy rõ không?
- Chị không việc gì phải lên lớp tôi! Những gì chị nói đó, chính chị cũng hiểu không gì hơn là những lời nói. Trong chuyện này thì chị, tất cả các chị và tôi, chúng ta bình đẳng như nhau: chúng ta phải vượt qua chính mình, vượt qua tính vị ngã của bản thân chúng ta. Nhưng liệu kẻ đó, người đàn ông đó, chàng ta có hiểu, có cảm thông được cơn giằng xé, cuộc chấn động trong lòng chúng ta? Đó là điều tôi tha thiết muốn biết.
- Nhưng này, Hà yêu quý ơi, Hà muôn-vàn-cao-quý-của-tôi ơi! - Dung kéo dài giọng mơn trớn và ngọt ngào thế, rồi đột ngột nổ bùng lên, hất phũ phàng mái tóc nặng trĩu ra sau lưng khiến bộ ngực vĩ đại giật mình nẩy thót lên như hai con thú nhỏ trước động tĩnh báo hiệu kẻ thù. - Sự cảm thông và biết ơn của chàng là hệ trọng và thiêng liêng với cô đến thế kia à?! Một người mẹ thực sự có bao giờ hết yêu thương đứa con vô tâm và hư hỏng của mình không?
- Nói chi nhiều hở các chị! - mặt vẫn đỏ bừng như lửa cháy tự bên trong, Hương quắc mắt nhìn mọi người với ánh phẫn nộ như một làn roi điện khiến các cô gái hầu như rùng mình. - Cớ sao mày chưa xéo đi? - ngoảnh về Hà, mặt nàng vụt lạnh như đá và lời nàng buông ra như một gáo băng vừa lổn nhổn tan buốt đến đứt lìa ngón tay bạn. - Chọc tức và phá bĩnh chúng ta, mục đích duy nhất của mày đấy phỏng?
Hà (tái mặt) : Kìa, sao các chị giận dữ đến thế!!!
- Giận dữ ư! - Hương rít qua kẽ răng. - Giá tao thiêu cháy mày được bằng cái nhìn của tao...
- Sao không đánh tôi? Bạt tai tôi đi! Nắm tóc tôi, dập đầu tôi vào tường đi!
- Nào các chị, - Hương quay ngoắt đi, giọng bình thản một cách đáng sợ như khi lặng gió trước cơn giông. - Các chị vẫn tin mình sẽ vào chứ ?
- Thế còn nó ? - Dung hất hàm về phía Hà.
- Các chị ơi, đừng bỏ tôi! - Hà chợt rơm rớm nước mắt.
- Thế cơ à? - Hương dài giọng. - Những câu hỏi bất tận của mày đâu cả rồi?
- Vào đi, ta vào đi... - mãi bây giờ Ánh mới lên tiếng, giọng nàng êm dịu đến nỗi người ta phải bất giác nín thở sợ mình làm tan biến giấc mộng thiên giới đầy hoan lạc và siêu thực đó. Nút ngực nàng bung ra lần nữa, và mãi bây giờ Ánh mới không lặp lại cái động tác có vẻ thừa lạ lùng là cài nó lại.
(...)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét