Thứ Năm, 27 tháng 12, 2018

Cospolist Nổi Loạn

(trích tiểu thuyết đang hoàn tất của tôi) 

... Hắn trèo lên hàng lan can. Việc này với hắn không khó vì hắn cao, có cặp chân dài, rắn chắc dẻo dai nhờ nhiều năm chạy bộ và chơi tennis. Hắn ngồi xổm trên đó trong một thoáng rồi đứng hẳn lên, gần như thẳng người dù thật ra có hơi chúi về phía trước do lực hút của khoảng không dưới kia. T., tôi kêu to hoặc nghĩ là đã kêu to, nghe một cú thót nhanh và gắt ở tim. Xuân Phong vừa chạy tới và khựng lại cạnh tôi. Có vài tiếng thốt không thành âm tiết, những cú hớp hơi đột ngột do bất ngờ, sửng sốt và khiếp đảm của phái nữ. Trong khi hắn tiếp tục đứng đó, lưng gần như thẳng, trên hàng lan can, trong khoảng thời gian tưởng như bất tận, tôi tiến thêm vài bước lại gần, dợm túm chân hắn lôi xuống, một phần thoáng sợ lỡ đâu chẳng những không thể lôi hắn xuống mà còn, do hắn giãy giụa phản kháng, làm hắn ngã xuống dưới kia sớm hơn, một phần khác thì ngạc nhiên, không thể hiểu bằng thứ năng lực nào hắn đứng được như thế, chẳng khác một diễn viên xiếc nổi cơn chơi ngông, một anh chàng chuyên làm những trò tối hiểm nghèo để được lưu danh Guinness.

 Tôi không kịp làm việc đó. Miệng tôi vừa kêu lên gì đấy đại loại như “Làm gì vậy?” hay “Đừng làm vậy, T.”, đồng thời tay tôi vươn ra, song, cũng gần như tôi ngỡ đã vồ được một con chim thì trong phần mười giây cuối nó kịp bay vụt đi ngay dưới tay tôi, cổ chân và bắp chân T., cùng với toàn bộ thân hắn, rời khỏi ban công trong nháy mắt trước khi tôi tưởng chừng đã với tới tóm được nó, khi mà trong tâm trí tôi đã thấy trước cảnh mình tóm được nó.

Kèm theo sự biến mất này là một tiếng thét thất thanh - một lần nữa lại giọng nữ - từ phía đám người nơi sảnh đợi thang. Đó là thứ tiếng thét đánh dấu sự xé rách chỗ nào đó trên tấm màng mỏng ngăn giữa sống và chết. Không còn việc nào khác cho tôi làm ngoài khom mình qua lan can kia, nhìn theo cảnh T. rơi xuống, gặp sàn dưới đó hoặc có thể là gì đó. Thế nên tôi lao về phía lan can, khom mình qua hết cỡ, nhìn.

Tôi không thể ngờ mình đang ở chỗ cao đến như vậy, phía dưới mình có thể mở ra một khoảng rỗng mênh mông sâu hút đến vậy. Những người đang đi lại ở mặt nền tít dưới kia nom không khác lũ bọ. Ở khoảng cách thế này thì chỉ hoặc tôi hoặc lũ bọ kia là có thật. Tôi không có thật thì hẳn đúng hơn, bởi vì dưới kia rõ ràng đang lôi cuốn tôi về phía nó, ngược lại thì không. Tuy nhiên ấn tượng này chỉ choán trọn tôi trong khoảng một nháy mắt. Gần như lập tức sau đó tôi đã bị hình ảnh của T. thu hút.

Fall of Icarus (1978), Rudy Schnee Weiss

Tôi thấy hắn rất rõ. Hắn đang lao xuống nhanh như một khối đá, một pho tượng bằng đá hình người và to bằng người, một viên đá được tự nhiên đẽo gọt tình cờ mà có dạng người. Cú rơi của một vật vô tri, một kẻ đã chết từ trước khi chạm đất. Một cái gì đó trong tôi phủ nhận điều này, muốn khẳng định với chính tôi rằng điều thực sự đáng thấy còn chưa diễn ra. Và quả nhiên, đến một lúc, khi thân hình T. đã thu nhỏ lại hầu như chỉ bằng con chim lợn mà đôi khi tôi thấy vụt bay từ mái nhà nào đó ngang qua không trung, nó bắt đầu cử động dưới mắt tôi. Tôi thấy hai tay hắn bắt đầu khuỳnh khuỳnh ra, nom hao hao giống con chim sè hai cánh, chuẩn bị có những biến chuyển về chất trong hành trạng của mình. Tuồng như hắn vừa bất ngờ nhận ra rằng, cả hắn nữa, có lẽ hắn cũng làm được như thế, điều mà hắn không bao giờ nghĩ mình có thể làm: tự làm chủ hành trạng của mình khi đang ở giữa không trung chứ không chỉ biết có rơi. Dường như hắn, giữa khi đang rơi, đột ngột nghĩ ra rằng điều đó không nhất thiết là bất khả; nó là một khả năng có thật, cứ cho là rất hiếm xảy ra. Hắn nhận ra là mình có thể bay, bay để kịp làm việc gì đó vô cùng quan trọng mà hắn phải làm, chỉ mình hắn có thể làm, bởi hắn đã có lời nhắn hay tiếng gọi khẩn thiết nào đó, của M. chăng, hay một người khác, người đó đang trong lúc nguy nan chăng, một cơn cùng nguy cực biến - mà dường như hắn đã có thể linh cảm từ trước - khiến người ấy cần hắn đến như vậy và khiến hắn cần bay, sự bay mà hắn có được không phải bởi hắn là siêu nhân hay nhân vật trong một tiểu thuyết hiện thực huyền ảo mà bởi hắn, với nỗi đau thiêu đốt và khát khao hành động của mình, hắn xứng đáng với sự bay ấy. Quả thực, trong vài khoảnh khắc tôi hình như thấy hắn không còn rơi nữa mà đang bốc ngược trở lên, dường như không khí đã bất ngờ quyết định không để hắn xuyên qua nó nữa mà chuyển sang nâng hắn lên, hoặc cuối cùng hắn đã thành công trong việc buộc không khí chuyển sang nâng hắn lên. Như thể đệm theo hoặc hòa điệu theo, vài tiếng ồ dài và sâu cất lên đâu đó quanh tôi, rất khó phân định được bao nhiêu phần trong đó là trầm trồ ngưỡng phục còn bao nhiêu là bất ngờ kinh ngạc. Có lẽ trong một phần giây cuối trước khi nhảy xuống hắn đã biết trước hoặc mong đợi chuyện này chăng. Nhưng chỉ một thoáng sau hình dáng T. tiếp tục thu nhỏ lại với tốc độ đáng sợ thuần túy cơ học. Hai tay hắn vẫn tiếp tục khuỳnh ra hai bên song bất động, vô sinh khí, bộ phận chìa ra ngẫu nhiên của một khối vật chất trơ. Chuyện gì vậy T., tôi nghe mình hét lên. Bay đi, T. Vỗ cánh đi, tôi hét. Tôi không chắc có phải là nỗi khiếp đảm hay sửng sốt đã làm hắn tê liệt.

(còn tiếp)