- từ "Đóa hồng bất tận", truyện đang hoàn tất.
Thứ Tư, 30 tháng 12, 2020
Một truyện đang viết - một cuộc phiêu lưu vào tương lai.
Thứ Tư, 23 tháng 12, 2020
Faínâhind và Ăltâhind và đám đàn ông, ở Chiêu Anh Quán
![]() |
| "Dark Unicorn", của Michael Parkes |
Thứ Năm, 19 tháng 11, 2020
Về người đọc tương lai và bầy sói giữa biển người
Cái gã viết gặp được một số người như vậy, thì gã có thể chết thanh thản. Cũng như gã sẽ chết thanh thản sau khi đã sống hết mình với lũ em bốn chân lắm lông của gã, bầy đàn của gã mà do cơ duyên đã hình thành bên gã vào một chặng của đời gã, một lũ sói non mất mẹ tìm chỗ dựa nơi một thằng sói độc mà lẽ ra có thể một mình tung hoành nhưng nay mặc nhiên là đầu lĩnh dẫn dắt bầy và chăm lo cho sự sống của bầy. Bầy sói hoang cố sức tồn tại giữa biển người.
Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2020
"Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian": Ai sẽ là người giúp đưa nó ra thế giới?
Nhất là khi, hiện tại, tôi đang đứng trước cơ hội được nhận một khoản tài trợ - không quá hậu song cũng không quá bèo - cho việc này.
Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2020
Nghĩ về nghề văn
Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020
Về 'Cospolist Nổi Loạn' của tôi
Thứ Ba, 27 tháng 10, 2020
Về viết văn, mười bước, Everest
![]() |
| "Nàng thợ gặt", tranh của Konstantin Vasiliev. |
Thứ Tư, 14 tháng 10, 2020
Nhà văn, nhà khoa học, và bóng tối
![]() |
| "Khát vọng yêu đương", của Ismael Nery |
Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020
On self-translation
![]() |
| "The Newborn", của Constantin Brancusi |
Thứ Hai, 28 tháng 9, 2020
Về tự dịch.
![]() |
| "Con mắt của thời siêu thực" (1971), của Salvador Dalí |
Thứ Năm, 17 tháng 9, 2020
Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020
Cõi riêng của Faínâhind
![]() |
| Tranh của Michael Parkes |
Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2020
Nhỏ, nhiều, và lớn
Nhiều nhiều thời đoạn ngắn mờ xỉn hợp vào nhau thành một ánh chói mạnh, lớn. Một ánh chói mà, nếu đủ lớn, sẽ trường tồn, lâu hơn muôn lần so với khoảng thời gian cần để hoài thai nó.
![]() |
| Tác phẩm của Brancusi. |
Thứ Năm, 3 tháng 9, 2020
Về nhiều và trưởng thành
![]() |
| Tác phẩm của Điềm Phùng Thị |
Thứ Năm, 27 tháng 8, 2020
Về yêu, thay đổi, lỗ đen
![]() |
| Chiến binh ra trận mang vợ theo, tác phẩm của Điềm Phùng Thị. |
Thứ Ba, 25 tháng 8, 2020
Về ánh sáng bên ngoài và ánh sáng bên trong
Tôi cũng vậy. Có lẽ chính vì vậy tôi đặc biệt có cảm tình với ca sĩ, diễn viên múa (những người thực sự có tài và có tư chất hơn người, dĩ nhiên). Tôi thèm hát được như họ, múa được như họ. Thèm được như họ: khổ luyện nhiều tháng, nhiều năm, để có vài phút tỏa sáng trước mắt mọi người. Vài phút tỏa sáng, được trải nghiệm ánh sáng và sự vô trọng lượng của mình hòa quyện vào thế giới - đó là niềm hạnh phúc mà nhà văn không có cơ hội trải qua.
![]() |
| "Bụi máu", vở múa của đoàn Salia ni Seydou. |
Dĩ nhiên, nhà văn hạnh phúc theo cách của mình. Y có lẽ cũng tỏa sáng theo cách của y trong khi y viết, nhưng loài người không bao giờ nhìn thấy ánh sáng đó. Trước mắt loài người, có thể y chỉ là một cá nhân nhàu nhĩ, đen đúa, tẻ nhạt. Cũng như người hát, người múa, y phải có niềm tin vào bản thân - thậm chí niềm tự tin của y phải lớn hơn: y tin - y biết - ánh sáng mà y có ở bên trong ấy, cái ánh sáng không ai thấy, và y có nhiệm vụ chuyển một phần của nó sang những trang y viết.
Cái tỏa sáng, nếu có, là những trang viết của y. Y phải chấp nhận rằng mình sẽ không có cơ hội nhìn thấy người đọc cũng tỏa sáng khi đọc những trang văn của y, giống như người nghe tỏa sáng khi nghe bài hát hay được biểu diễn một cách xuất thần. Trong văn chương, sự tỏa sáng, và làm nhau tỏa sáng, diễn ra trong cô độc, lặng lẽ.
Thứ Hai, 24 tháng 8, 2020
Về đỉnh cao và về sự cao quý
![]() |
| "Nàng Thơ ngủ", của Constantin Brancusi |
Thứ Năm, 20 tháng 8, 2020
Về sự thường và sự lớn
![]() |
| "Những bàn tay vẽ", tranh của M.C. Escher. |
Thứ Tư, 19 tháng 8, 2020
Về lãng mạn
... a battle between idealism and realism: a man, hopelessly romantic, is locked in a perpetual battle against a society that is hostile to his purity...
... một cuộc chiến giữa tinh thần lý tưởng và tinh thần hiện thực: một người, lãng mạn hết thuốc chữa, bị hãm vào một cuộc chiến không ngừng chống lại một xã hội thù nghịch với sự thuần khiết của anh ta...
![]() |
| Tranh của Serge Marshennikov |
Lại nhớ câu của Nguyễn Du:
"Phong vận kỳ oan ngã tự cư".
"Ta tự cho mình cùng hội cùng thuyền với những kẻ mắc nỗi oan lạ lùng vì nết phong nhã."
Không phải nghệ sĩ nào cũng là một "người lãng mạn hết thuốc chữa". Song, nếu anh là một người như thế - say mê cái đẹp, khao khát sự hoàn hảo -, tự biết điều đó, và biết rằng điều đó không thể thay đổi được, thì anh đương nhiên phải chấp nhận vị trí của một kẻ cô độc. Và điều quan trọng không phải là anh chấp nhận hay không, mà là anh có đủ mạnh để là một kẻ cô độc hay không.
Thứ Hai, 17 tháng 8, 2020
Đôi điều về tôi.
Tôi có nhiều điểm yếu với tư cách người viết văn và với tư cách con người, những điểm yếu khiến tôi không thể đạt tới sự toàn bích giống như họ.
Biết điểm yếu của mình, và thế mạnh của mình, tôi bình tâm viết, nỗ lực để làm được những gì tốt nhất trong khả năng mình. Cứ như vậy, rồi thì, nếu may mắn, thỉnh thoảng, kẻ viết văn ở trong tôi “bừng sáng” - đó là lúc tôi viết được vài thứ mà bình thường ra tôi không nghĩ mình có thể viết.![]() |
| "Tình vĩnh cửu" - tác phẩm của Igor Mitoraj |
Nếu ta không đủ sức chạy marathon song có thể chạy được năm cây số, hãy đều đặn, bền bỉ chạy năm cây số. Một hôm nào đó, hoàn toàn bất ngờ, ta chạy được sáu cây số. Tuyệt vời! Một thành tựu lớn. Một thành tựu khiến ta thấy mình đang sống không vô ích.
Làm tốt nhất trong sức mình. Đơn giản có vậy.
Thứ Năm, 13 tháng 8, 2020
Về nghề văn
![]() |
| Tranh của Zdzisław Beksiński |
Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2020
Về nhà văn, cái đói, con đường
Bên cạnh nhiều điều khác, có một điểm chung ở hai cuốn sách này mà tôi đặc biệt lưu tâm: cái đói của nhà văn. Đói theo nghĩa đen - đói ăn.
Hemingway kể rằng, ở Paris khi ông còn trẻ, có những buổi trưa ông nói dối vợ rằng mình được người bạn A, người quen B nào đó mời ăn trưa. Thế rồi, mặc quần áo ra khỏi nhà, ông lang thang hết phố này tới đường kia, ngó vào các hàng ăn, tủ bày hàng hiệu bánh, đói cồn cào, cứ vậy sau vài tiếng đồng hồ thì quay về, giả bộ no nê.
Miller viết rằng, ở Paris, có những ngày “ý nghĩ duy nhất của tôi là về bữa ăn - bữa ăn kế tiếp.” Giá như có một bữa ăn thì hay biết mấy, nó sẽ giúp tôi làm việc được. Và, đi ngang mấy đứa trẻ đang gặm đùi gà, ông nghĩ “giá như người ta biết tôi sẵn sàng xông vào giật phăng cái đùi gà khỏi mồm chúng nó”, và khi bọn trẻ vứt cái xương đi, ông “nhìn cái xương, thấy vẫn còn thịt.”
Lại nhớ Roberto Bolaño, lúc vẫn còn “hàn vi” (chưa nổi tiếng), nhà nghèo đến nỗi không có tiền lắp điện thoại cố định, mỗi khi cần liên lạc với ai là phải dùng nhờ điện thoại hàng xóm.
Hồi mới ra Hà Nội, tôi cũng có “những ngày khốn khó”. Một lần tôi phải mang cầm cái đồng hồ đeo tay (không bao giờ lấy lại được) để có 40.000 đồng (nói cho công bằng, tại thời điểm 2003, số tiền 40.000 đồng có giá hơn bây giờ một chút), và suýt nữa đã cầm chiếc xe máy đang đi nếu không nhận được một số tiền nhỏ thôi song đến đúng lúc, một khoản tạm ứng quý như vàng. Dù vậy, tôi vẫn may mắn hơn Hemingway và Miller, chưa có một ngày nào nhịn đói.
Hãy nhìn lại hình ảnh đó: những con người trẻ trung, sáng láng, tài hoa, thất thểu giữa phố đông, bụng rỗng, túi rỗng, kiệt sức, vô vọng, vẫn không từ bỏ ước mơ, không từ bỏ việc họ làm, biết rõ con đường của mình và, dù thế nào đi nữa, vẫn tiến trên đường ấy.
Thứ Tư, 22 tháng 7, 2020
Nhà thơ, cái đẹp, số không
Tôi không phải nhà thơ. Tôi là người viết văn xuôi, tuy nhiên tôi viết ra một thứ văn xuôi không xa với thơ, và tâm trí tôi có lẽ hoạt động theo cách gần với tâm trí một nhà thơ.
Với tư cách một thành viên của bộ tộc những người yêu cái đẹp và bền bỉ giữ gìn cái đẹp, tôi may ra nhiều hơn số không một chút - điều mà, xét cho cùng, chẳng có ý nghĩa gì mấy ở một thế giới nơi cái đẹp đích thực ngày càng bị mai một, bị thế bằng đồ giả.
Thứ Hai, 13 tháng 7, 2020
Nhật ký làm nghề
… Liền sau đó chàng nghe một tiếng thở ra vĩ đại phát xuất từ lồng ngực cả đám đông, và chàng cảm thấy hoặc trông thấy hay nghe thấy nàng cũng thở ra như thế, gần như cùng nhịp với đám đông, có thể cả chàng nữa cũng thở. Đám đông lập tức sôi động lên. Bảo là “phát cuồng lên” thì khí phóng đại song chẳng xa sự thực mấy. Có tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay, tiếng ồ à cộng hưởng của hàng trăm, có thể hàng ngàn người. Liền đó Minotaur hoặc loài tương cận Minotaur bèn rướn cổ vươn đầu và làm một cử động của quai hàm khiến cho miệng hắn mở ra từ phía dưới nom giông giống như cười.
Và nhớ ngọn gió buồn trong rặng ôliu."
Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2020
Thứ Hai, 22 tháng 6, 2020
Tự phỏng vấn
- Còn gì nữa?
- Để làm sạch bản thân mình và may ra có thể chút nào đó làm sạch thế giới.
- Anh hình dung độc giả của anh là ai?
- Độc giả của tôi không có sẵn: tự họ sẽ tạo ra họ.
- Cuốn sách của anh được đề tặng Mẹ.
- Mẹ ở đây vừa là người Mẹ cụ thể đã sinh ra tôi, vừa là người Mẹ Lớn của tất cả chúng ta, Mẹ Trái đất, Mẹ Vũ trụ. Cuốn sách của tôi là một hạt tinh luyện nhỏ bé mà tôi làm được trong sức của tôi để dâng tặng Người.
Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020
Về tự dịch.
![]() |
| Minotaure dans une barque sauvant une femme (1937), Pablo Picasso |
Thứ Ba, 2 tháng 6, 2020
Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2020
Hoa, sáng tạo, thời gian
![]() |
| Tranh của Ben Goossens |
Thật khác biết bao với những nhà văn - dù gì thì cũng chỉ số ít - viết ra được một số trong những tác phẩm quan trọng nhất, thậm chí là kiệt tác duy nhất của đời mình ở lứa tuổi rất trẻ, dưới ba mươi. Như Mario Vargas Llosa. Như Mishima Yukio. Như Krasznahorkai Laszlo... Đóa hoa sáng tạo của họ nở rộ từ rất sớm, một cách thực sự là đáng ghen tị.
Thứ Năm, 23 tháng 4, 2020
"Việc của con người là cố hết sức mình để tiến hóa."
![]() |
| Với Đinh Bá Anh, Hà Nội, tháng 6/2016. Tọa đàm giới thiệu tiểu thuyết "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian". |
Những điểm tựa tinh thần của người Việt đang dần đổ vỡ hoặc chỉ đơn thuần là hình thức u mê, theo anh, người trí thức có thể làm gì để cứu vãn?
Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2020
Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2020
Về tiểu thuyết "dài"
![]() |
| Ảnh nghệ thuật của Ben Goossens |
Thứ Tư, 26 tháng 2, 2020
Về nghệ sĩ và “tâm an”
Chính cái thế chao đảo chông chênh, luôn suýt tìm lại được cân bằng rồi liền sau đó lại suýt đánh mất cân bằng này, nó cấu thành bản chất sự tồn tại của nghệ sĩ. Sự bình an trong tâm của nghệ sĩ, nếu có, không phải là một trạng thái đã đạt tới rồi và luôn hiện hữu, mà là một quá trình khi thì nỗ lực tiến tới chỗ đó, khi thì rời khỏi chỗ đó do ngẫu nhiên hoặc một cách có ý thức.
Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2020
Dã/Dạ hành độc thoại
Về nhiều cái chết khác, người ta tránh nhắc tới hoặc ít có dịp nhắc tới. Đâu đó trên Web cho biết, sau khi hiếp phụ nữ Trung quốc, lính Thiên hoàng đóng đinh họ lên tường trong tư thế Giê su trên thập giá. Mưa đã đủ để lót dưới đầu tôi một lớp đệm nước. Từng chặp, mưa hắt rào rào xuống mặt đất. Quanh tôi dậy tiếng ễnh ương, côn trùng, tiếng rú những xe tải ngoài quốc lộ 1, cách đây 30 cây số 75 mét. Yên lặng khủng khiếp quá. Người ta thường so sánh cái yên lặng này với yên lặng chốn rừng sâu núi thẳm, hoặc yên lặng của sa mạc.
Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2020
Flamenco, quan họ, tôi.
Lửa và nước: Trong lửa có nước, trong nước có lửa.






























