Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Máu đổ toa tàu và những gì xảy ra sau đó (trích tiểu thuyết sắp in "Life Navigator 25: người tình của cả thế gian" - Phần 1)

Hôm nay mình đến một nơi đặc biệt, chàng nói.


Đặc biệt tới cỡ nào hả? nàng nói.

Đặc biệt, chàng nói.

Đến đó thì nàng biết nàng chỉ cần chờ đợi. Nàng bắt đầu giải trí bằng cách nhìn kỹ mọi thứ xung quanh. Toa tàu họ đang đi, cảnh sân ga ngoài cửa sổ bên, một mảnh trời xanh hiếm hoi, góc cạnh, lộ ra giữa những khối nhà ngoài cửa sổ bên kia. Toa ghế ngồi, ghế toàn bằng gỗ, tuy nhiên không phải là toa ghế cứng rẻ tiền, hoàn toàn không, chỉ cần nhìn chất gỗ trắng bóc chạy những đường vân sóng cuộn tinh tế màu cà phê sữa, cùng với nệm ngồi và đệm tựa lưng vừa dày vừa êm như mơ, bọc bằng thứ lụa mịn láng có những hình thêu nổi cỏ cây hoa hòe chim bay cá lội mây trời vừa tinh xảo vừa đầy sức gợi lạ lùng đến nỗi không đời nào thêu bằng máy được, chỉ có thể là những tạo vật mang hồn cốt của một kẻ tạo tác nếu không phải thiên tài thì ít nhất cũng là khí lực hơn người. Dĩ nhiên thật khó hình dung là một người như thế có thể đảm nhận việc bọc nệm cho tất cả các ghế của toa tàu này, toàn bộ đoàn tàu này, tất cả các tàu đồng hạng và ai biết còn những tàu nào nữa của ngành đường sắt quốc gia. Chắc hẳn có rất nhiều người sao chép lại từ mẫu gốc của người đó, song điều này không làm giảm niềm ngưỡng mộ sâu xa trong lòng nàng khi nàng nhìn những bức thêu. Ngược lại là khác, niềm ngưỡng mộ này càng lúc càng tăng, bởi vì rõ ràng một bức sao lại Mona Lisa không phải là bản gốc Mona Lisa, song một bức sao toàn bích, giống bản gốc như hai giọt máu theo liền nhau rỏ ra từ cùng một vết thương, thì không thể không hàm chứa một hàm lượng thiên tài của nó.

Đoạn nàng chuyển sang nhìn những hành khách đi cùng toa với hai người. Toa không đông, chính xác hơn là rất thưa người - dễ đến hơn ba phần tư số ghế còn trống -, kể cũng là hơi lạ so với tuyến đường này và thời điểm này trong năm. Nàng ghi nhận điều này song chẳng bận tâm mấy, ở đời thiếu gì những lúc mọi sự không theo quy luật, đấy là một quy luật khác, chẳng có gì lạ hết, ấy là chưa kể biết đâu chừng đến các ga sau là sẽ có hàng đoàn hành khách mới lũ lượt kéo lên, căng thẳng, quyết liệt, sấn sổ giành nhau đi trước chẳng khác gì chạy loạn. Một vài hành khách trong toa nàng nhìn đến chỉ một lần, mắt nàng chạm đến họ, dừng lại trong không đầy một giây rồi chuyển sang đối tượng khác. Ở một vài người thì mắt nàng và tâm trí nàng lưu lại lâu hơn, dĩ nhiên là ở họ có gì đó đặc biệt hơn, không hẳn là khác thường song đơn giản là có gì đó đáng để nàng nhìn. Chẳng hạn như ba mẹ con này (hẳn vậy, hoặc nàng muốn tin thế, mặc dù cũng có thể là ba dì cháu, hay một bà chị và hai đứa em chênh tuổi nhau hơi quá nhiều, những dạng quan hệ khác nữa thì loại ra, xét vì sự giống nhau chút nào đó về ngoại hình của ba người mà nguyên nhân có vẻ hiển nhiên và chắc chắn là mối liên hệ huyết thống). Người mẹ rất trẻ, như chỉ mới hai mươi hăm mốt, có lẽ hơi quá trẻ để làm mẹ hai đứa con ở lứa tuổi kia, song có nhiều phụ nữ giữ được nhan sắc và sự tươi trẻ một cách bền bỉ đến kỳ lạ nên cũng không thể nói chắc được điều gì. Hai đứa trẻ tầm bốn năm tuổi, sinh đôi, điều này thì không thể nhầm, chúng giống nhau như hai giọt nước dù một trai một gái, cùng đẹp như nhau, khiến nàng không khỏi hình dung vào năm hai mươi tuổi chúng sẽ là một cặp khiến mọi người xung quanh ngỡ ngàng đến mức nào, một nam thanh mang đôi nét mềm mại dịu ngọt như thiếu nữ và một nữ tú thi thoảng để lộ vẻ cương nghị và lòng đam mê sự hiểm nguy ẩn đằng sau dáng yêu kiều. Nàng nhìn hai đứa trẻ rất lâu không rời mắt được. Không phải là nàng thích tất tật trẻ con, song trẻ con đẹp đến thế và gợi lên cảm xúc ở nàng một cách tức thì như thế thì nàng có thể ngắm hàng giờ nếu không thể sờ tới được, sẽ ghi sâu vào tâm khảm và hẳn sẽ không quên cho đến hết đời nàng. Chàng có lần nói với nàng điều tương tự, rằng đối với nàng những đứa trẻ - của loài người và của loài vật - khỏe mạnh, xinh đẹp, vui vẻ và bình an đang ở bên cha mẹ chúng hay ít nhất bên những kẻ chúng có thể tin cậy, đó dương như là một thứ báu vật ngày càng khó gặp và khó giữ hơn trên thế giới này.



Tuy nhiên mãi rồi nàng cũng rời mắt khỏi hai đứa trẻ - nàng không thể nhìn chúng cả ngày được - mà tiếp tục đưa mắt ra xa hơn, đằng sau ba mẹ con đó, để thấy một nhóm thiếu nữ, năm người, tất cả đều trạc tuổi mười lăm mười sáu, cao nhất là mười bảy, không hơn. Nhìn năm cô gái mới lớn đó, nàng dường như thoáng cười mặc dù đó là một nụ cười khá mong manh. Năm cô gái, hai cô khá xinh, hai cô nhan sắc bình thường, một cô hiển nhiên là một mỹ nhân, cả năm đều mặc quần jean, những chiếc jean xanh bình thường, cổ điển, không tẩy trắng, không xé, không hoa hòe hoa sói, không đính cườm cũng không nhằng nhịt túi con và phéc mơ tuya, duy chỉ giày dép, áo mũ, kiểu tóc và thêm vài thứ phụ tùng là thứ duy nhất để phân biệt. Nàng nhìn cô gái hơi lâu hơn bình thường (so với loại đối tượng này) một chút: nàng cảm thấy hơi thú vị muốn thử xem liệu mình có thể đoán được trong bộ năm này có một người nào kiểu như là thủ lĩnh hay không, nếu có thì có phải là cô xinh đẹp nhất - người đẹp đích thực duy nhất trong cả đám - hay không, và nếu không phải cô mà là người khác thì cô thủ lĩnh kia có cái gì? Nàng đang cảm thấy mình đã bắt đầu nhìn ra được chút gì đó liên quan đến điều này - như tưởng chừng cảm nhận được sức nổ sắp sửa bung ra từ bên trong khẩu súng đã lên nòng hay quả lựu đạn - thì chàng đã giật tay nàng, lôi nàng về phía đối tượng chàng đang lưu tâm. Theo ngón tay chàng chỉ, nàng nhìn ra cửa sở phía đối diện, nơi mà ban nãy, khi tàu còn đứng ở trong ga, nàng đã thấy mảng trời lộ ra giữa những khối nhà, còn bây giờ là cảnh phố phường tuần tự lướt qua. Tàu chuyển bánh từ lúc nào, điều đó đã hoàn toàn lọt ra ngoài tri giác của nàng, trong khi nàng mải nhìn mấy mẹ con kia, và sống trong thế giới của riêng nàng! Tàu chạy, giờ thì nàng đã nhận ra, và lập tức các quan năng của nàng chuyển sang một chiều kích khác, “sang số khác”, hiện hữu của nàng từ lúc này gắn liền trực tiếp hơn với chuyển động của thực tại quanh nàng.

Nàng nhìn những ban công gác xép, những mái hiên, những dây kẽm phơi quần áo, những búi dây điện treo lơ lửng nối nhau lướt qua bên kia cửa kính toa tàu, gần đến nỗi tưởng như thò tay ra là chạm tới và sự thực chỉ cần thò tay ra là chạm tới. Ở Sài Gòn, như chàng nói, và như nàng sau đó đã tận mắt thấy, giữa các dãy nhà dân với đường xe lửa ở đoạn gần ga có một hàng rào song sắt khá kiên cố nghe bảo là do dân tự bỏ tiền xây nên để ngăn không cho xe lửa dù không muốn song vẫn cán chết người, người lớn hay con nít - con nít tự khiến cho xe lửa cán mình là bởi không biết, người lớn thì bởi khinh suất, đằng nào thì cũng, như có người nói, là bởi vô tri. Nàng không muốn từ đó đi đến kết luận rằng ở đây người ta bao dung hơn hoặc ít nhạy cảm hơn với sự vô tri, có thể chỉ là ở đây người ta quen hơn với việc hằng ngày sống kề bên sự hiểm nghèo, tức là ở vào một vị trí chênh vênh hơn bên bờ vực thẳm giữa ở đây-lúc này và chốn hư vô. Rất nhanh sau đó, những dãy nhà lùi xa khỏi đường xe lửa, hay nói là đường ray xe lửa bắt đầu đi men theo một con đường lớn hơn cũng được, một barie - chỗ đường ray giao cắt với một đường dành cho xe cộ - lướt qua, một barie nữa, và không lâu sau đó một barie nữa. Nàng nhìn những khuôn mặt người phía trên các xe hai bánh ở phía bên kia các barie, những khuôn mặt sốt ruột, những khuôn mặt căng thẳng, những khuôn mặt bơ thờ, những khuôn mặt sưng sỉa, những khuôn mặt điềm nhiên, một khuôn mặt tít phía xa hình như sáng lên do một nụ cười, những khuôn mặt vô cảm, những khuôn mặt hoàn toàn dửng dưng, đoàn tàu đi qua không gây nên ở họ ấn tượng nào lớn hơn ấn tượng gây nên bởi một đàn kiến bò qua sân.

Thế rồi đến một cây cầu lớn ở rìa phía nam thành phố, cầu tên gì nàng đột nhiên không nhớ, điều thỉnh thoảng vẫn xảy ra với nàng hay bất cứ ai nàng biết, tên một con đường, một nơi chốn, một con người mà tưởng như ta luôn luôn biết nằm lòng đột nhiên một ngày nào đó, một giây nào đó tựa hồ biến mất hoàn toàn khỏi ký ức ta, như thể trong tâm trí ta có một vùng mù trắng hay một điểm mù vừa tự dưng xuất hiện không có điềm báo trước và dường như không cơn cớ. Song ấn tượng mà cây cầu gây nên cho nàng thì mãnh liệt. Tiếng ồn của bánh đoàn tàu - trọng lượng và động năng của đoàn tàu đang tiến đều - đè lên các thanh dầm sắt của cây cầu “dường như xé rách tai nàng và cắt sâu vào trong tủy sống nàng”. Nàng lấy hai tay bịt chặt tai và ngoảnh sang nhìn chàng, tìm mắt chàng, hả miệng thật to như muốn hét lên với chàng một tiếng hét câm lặng song đinh tai nhức óc mà cả đời chưa một lần nàng hét, như thể đó là cách độc nhất nàng có hầu cưỡng lại sức mạnh tàn phá và hủy diệt của tiếng ồn kia, bằng cách tạo ra một tiếng ồn khác dẫu còn rất xa mới đủ mạnh để làm đối trọng nhưng cũng đã là thứ tiếng ồn có sức tàn phá nhất khả dĩ sinh ra từ cổ họng và toàn bộ bản thể nàng. Chỉ có nhìn sâu vào mắt nàng thì mới nhận ra nàng đang đùa: nàng làm bộ thế thôi, lâu lâu nàng thích giỡn hơi mạnh tí cho vui. Lâu lâu nàng lại thích đùa thích giỡn cho vui với nỗi sợ, đùa với sự kinh hoàng, chẳng hạn như, (nàng nói thẳng với chàng như thế), có lúc nàng ước gì mình có thể đổi mặt mình lấy mặt cô vũ nữ Cẩm Nhung lừng tiếng một thời ở đất Sài Gòn nhất là từ sau khi cô bị bà vợ ông đại tá hay trung tá gì đó nhân tình của cô thuê người tạt a xít, nàng muốn đổi mặt mình lấy mặt Cẩm Nhung sau khi chứ không phải trước khi cô bị tạt a xít, cái khuôn mặt mà ai đã thấy một lần là sẽ còn thấy lại trong ác mộng cho đến hết đời, đổi trong vòng một giây, không hơn (nhất định là không được hơn!) và nàng sẽ dàn xếp sẵn sao cho chàng ngẫu nhiên quay lại nhìn nàng đúng vào một giây đó trong trạng thái tuyệt đối bình an tin cậy, hoàn toàn không được chuẩn bị, không sẵn sàng để nhận thức và hấp thu nổi cái hình ảnh vừa mới thấy là đã biến đi này. Chà, nếu làm được thế thì quả là một cú hù vô tiền khoáng hậu muôn năm khỏi đụng hàng, nàng nói, cười rinh rích cứ như nàng đã làm thế thiệt, có chăng là ở trong phim ma của tụi Nhựt hay tụi Hàn thì mới có thôi. Lúc này khuôn mặt nàng tạo ra là do nỗ lực của chính nàng - nhờ huy động tới hai trăm phần trăm khả năng biểu đạt của tất cả các cơ mặt và của cặp mắt cộng thêm hai bàn tay và hiệu quả gây nên chẳng phải là không mỹ mãn: nàng thấy điều đó trong mắt chàng. Chỉ có thứ tiếng thét câm lặng mà dường như làm không gian xung quanh như xoắn vặn cong vênh đó, như trong bức tranh lừng danh của tay họa sĩ Na Uy thì mới gây được trong mắt chàng sự căng thẳng hầu như có thể khiến nhãn cầu rách toác được tới nơi như thế. Trong khoảng một hai giây đầu tiên chàng như không thực sự nhận thấy nàng đang đùa. Có, chàng nhận thấy, song hình như trong một hai giây đầu đó nàng đùa hay không thì với chàng cũng chỉ là một. Dĩ nhiên ngược lại cũng có thể đúng: chàng đang đùa với nàng hay không, hay trong vài giây đầu tiên chàng đùa hay không đùa cũng chỉ là một, điều đó chỉ sau vài giây đầu tiên nàng mới bắt đầu nhận ra. Có khi chính chàng cũng không có khả năng phân biệt đâu là ranh giới giữa sự kinh hoàng vờ và sự kinh hoàng thật của mình, có thể là hoặc chính bởi vì một ranh giới như vậy vốn dĩ không hiện hữu. Hoặc có thể đúng hơn là ở chàng bất cứ lúc nào cũng đều có một chút đùa và một chút tiếng thét câm lặng, thét thực cũng như đùa thực. Bằng cách nào đó nàng hiểu đó không phải là tiếng thét của bản thân chàng - nó không liên quan đến hoặc xuất phát từ một sự kiện hay biến cố có thật trong đời chàng, ít nhất là theo chỗ chàng đã cho nàng biết về cuộc đời chàng cho đến giờ. Ở chàng có phần nào đó nữ tính giống nàng, và phần khác hoàn toàn trái ngược với nàng, có lẽ chính vì vậy nàng và chàng hình như không bao giờ rứt khỏi nhau được. Nàng và chàng không thể rứt khỏi nhau được dù chỉ vì gắn liền với nhau bằng sợi dây nhau không đầu không cuối một phần cấu tạo bằng sự đùa bất tận còn phần khác thì bằng tiếng thét (không phải của riêng mình) bất tận ấy.

Thế rồi, bằng một cái ngoắt đầu mạnh, đột ngột, chàng nói với nàng rằng khoảnh khắc vừa rồi đã chấm dứt, cần chấm dứt. Chàng ngoái đầu qua cửa sổ phía đối diện, rồi thì, với một nụ cười (thật bất ngờ sau tất cả những gì vừa diễn ra trong mấy giây qua), chàng ngoảnh sang nàng mà hất cằm về phía chàng vừa mới ngoái nhìn, như mời nàng chiêm ngưỡng một phần cái thế giới mà nàng chưa hề biết tới và chàng cũng vừa phát hiện. Và, như một đứa trẻ háo hức, nàng buông ngay tay ra khỏi tai (quên khuấy là trước đó nửa giây mình đang làm vẻ như sắp nứt đầu ra đến nơi bởi tiếng ồn), nàng xoay đầu nhìn theo hướng cằm của chàng, miệng khẽ hé, và điều nàng thấy khiến cho miệng nàng liền há to hơn, như mở đường cho một tiếng kêu sắp sửa bật ra.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét