(tiếp theo và hết)
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Trong cuốn Life Navigator 25 của anh cũng có các nhân vật kiêm người kể chuyện mang những identity khác nhau, thuộc đủ quốc tịch, thời đại, giới tính, xuất thân và dạng tồn tại khác nhau. Khi viết cuốn này từ nhiều điểm nhìn như vậy, anh có ưu tiên điểm nhìn nào như là con người bí mật của anh không? Em nhớ trong sách có một chi tiết rất ấn tượng là cô gái nhân vật chính khi bình thường thì nói bằng giọng Sài Gòn, nhưng cô ấy dành giọng Huế để nói với một nhân vật bí mật, cho mình anh ta thấy bộ mặt thật của cô ấy, con người thật của cô ấy. Đó có phải là tâm sự riêng của anh hay không?
CAO ĐĂNG
Nói về chuyện sử dụng ngôn ngữ thì đúng là tôi đã đưa một phần của bản thân mình vào đó, vì tôi là người gốc Huế. Tôi chỉ nói giọng Huế với người ở trong gia đình thôi, lúc ra ngoài thì thì không. Một điều thú vị là khi tôi về Huế, thành phố quê hương của mình, xung quanh mọi người đều nói giọng Huế nhưng khi bản thân mình bật lời ra thì nói giọng Nam. Tôi có cảm giác nếu mình nói giọng Huế với họ thì có gì đó không tự nhiên. Qua đó tôi thấy một điều rất thú vị: giọng nói của mình là một trong những yếu tố khẳng định identity của mình. Tuy tôi nói giọng Huế ở nhà nhưng trong thâm tâm mình là “dân Sài Gòn”. Nếu nói giọng Huế với người Huế thì có cảm giác như mình đang mạo danh, đang giả vờ vậy.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Vậy quyển này được độc giả tiếp nhận như thế nào ạ?
CAO ĐĂNG
Nói chung là ít người đọc hết được. Tôi thừa nhận một phần nó khó là do mình, mình chưa thật sự thành công trong việc tổ chức cấu trúc. Nếu có dịp tái bản, tôi sẽ sửa nó lại để nó dễ tiếp nhận hơn. Nhưng một số ít người đọc hết và hiểu được nó lại rất thích. Một điều thú vị là khi tôi đưa nó cho những người cùng thế hệ hoặc trẻ hơn một chút thì các bạn ấy đều cảm thấy đọc khó khăn, song những người trẻ hơn mình nhiều lại đọc được. Chẳng hạn, tôi có một cô bạn kém tôi 2, 3 tuổi đem một phần cuốn sách về cho cô con gái học cấp III đọc, sau đó cổ hỏi con là có thấy khó khi đọc cuốn này hay không. Cô bé trả lời là không, đâu có khó gì đâu. Do vậy tôi thấy rằng, nói thì nghe hơi to tát, nhưng cuốn sách này là dành cho tương lai. Tôi không nghĩ và không chờ đợi thế hệ người đọc bây giờ tiếp cận được nó. Nếu nó có cơ hội tái bản hoặc vẫn còn trên kệ sách thì một lúc nào đó nó sẽ được khơi lại để thế hệ trẻ hơn chú ý đến.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Ngoài tác phẩm cụ thể của mình, theo quan sát và tiếp xúc trực tiếp của anh thì anh nghĩ Việt Nam có độc giả sci-fi không?
CAO ĐĂNG
Thật sự là tôi hơi bi quan bởi vì theo tôi biết sách sci-fi của Nhã Nam không bán được hoặc bán rất chậm. Độc giả Việt Nam không mấy quan tâm đến sci-fi, đặc biệt là thế hệ bây giờ. Đó là một điều đáng tiếc. Nhưng biết đâu đó chỉ là thế hệ bây giờ mà thôi. Thế hệ 8x, 9x thì thôi không tính, nhưng thế hệ 0x, khi lớn lên, hẳn họ sẽ quan tâm đến sci-fi.
Thời bao cấp, lúc tôi còn trẻ, sci-fi có người đọc, nhờ ảnh hưởng của Liên Xô. Tôi nghĩ rất đáng tiếc cho thế hệ độc giả bây giờ nếu họ không có niềm ham thích với sci-fi giống như thế hệ tôi hồi đó. Xã hội ngày càng phát triển về công nghệ thì đáng lẽ ra sự quan tâm về sci-fi, về tương lai phải càng sâu sắc hơn mới đúng.
Nhưng có lẽ ở thời đại bây giờ, những mối quan tâm của con người nói chung và giới trẻ nói riêng ngày càng bị ảnh hưởng bởi câu chuyện về môi trường, câu chuyện về tận thế. Cái đó ngày càng trở nên thực tế hơn, chứ không còn là những tưởng tượng về tương lai dựa trên công nghệ nữa.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Cùng đề tài này, ngày xưa em cũng có đọc một chút sci-fi Liên Xô. Có cảm giác truyện sci-fi Liên Xô hay những truyện sci-fi người ta đưa về Việt Nam mà em đọc được thường có một mức độ lạc quan nhất định, có tính nhân văn hơn, hoặc nó thiên về những kiểu truyện như “slice of life” nhiều hơn là những câu chuyện có quy mô hành tinh hay quy mô nhân loại. Đến bây giờ thì những câu chuyện phiêu lưu hành tinh và viễn cảnh tận thế tràn ngập các tác phẩm lớn nhỏ. Phim thì mình không nhắc đến nữa, vì nó thành hẳn cả một thể loại, và có lẽ cũng nhằm mục đích thúc đẩy câu chuyện nhiều hơn. Nhưng sách thì từ những bộ cách đây chừng 40 năm như Bí kíp quá giang vào Ngân Hà cho đến những cuốn gần đây như Tam Thể đều dẫn về tận thế. Dường như càng suy nghĩ nhiều về vũ trụ, về nhân loại thì nhà văn càng tin chắc về chuyện ngày tận thế sẽ xảy ra chứ không còn coi đó chỉ là một trong những tương lai khả dĩ nữa. Bản thân tác phẩm của anh cũng đi theo con đường ấy, theo anh thì đấy là do thực trạng của thế giới hiện nay tồi tệ như vậy, hay là do con người ngày nay bi quan hơn ngày xưa?
CAO ĐĂNG
Ai khác tôi không biết, tôi thì tin rằng đó là điều chắc chắn sẽ xảy ra. Điều này không phải một mình tôi nói. Khá nhiều người nói rồi. Có nhiều dấu hiệu cho thấy tận thế đang là một thực tế, chứ không phải chỉ là một khả năng hay một điều tưởng tượng.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Và là một điều đang diễn ra?
CAO ĐĂNG
Đang diễn ra. Dĩ nhiên bây giờ chưa thực sự là tận thế, song những bước khởi đầu thì đã có rồi. Chẳng hạn như chuyện băng tan, chúng ta đang chứng kiến rồi. Chúng ta biết rằng đến một năm nào đó trong tương lai, bao nhiêu phần của đất liền có thể sẽ bị nuốt chửng. Đầu tiên là những đảo quốc, rồi sẽ đến các thành phố ven biển, kể cả Sài Gòn, sẽ biến mất. Chuyện đó nói bây giờ có vẻ là xa xôi, nhưng thực ra đâu có xa. Có thể là năm 2050, hoặc muộn hơn chút ít. Có lẽ bạn và tôi sẽ không sống đến lúc đó, nhưng con cháu chúng ta thì có.
Cảm quan tận thế càng ngày càng rõ rệt - chúng ta ngày càng cảm thấy đó không phải là chuyện có thể tránh được. Bởi vì mỗi lần họp Hội nghị Thượng đỉnh thế giới về chống biến đổi khí hậu, có một cảnh cứ lặp đi lặp lại không ngừng là các nước cứ cãi nhau, nước này đòi nước kia phải giảm xả khí thải nhiều hơn thay vì đồng lòng thống nhất một biện pháp thiết thực và cụ thể và thực hiện nó ngay không chậm trễ. Mà đó là những đại diện cho bộ phận quyền lực nhất của các quốc gia đấy! Những người dân thường, những người thấp cổ bé họng, như chúng ta, thì làm được gì? Ví như Trump Tổng thống Mỹ, ông ta có khẩu hiệu America above all. Nước Mỹ trên hết. Không chỉ nói suông, ông ta có những hành động cụ thể, như rút khỏi Hiệp định khí hậu, vì nó không đem lại lợi ích gì cho nước Mỹ. Chừng nào thế giới vẫn nằm trong tay toàn những lãnh đạo như vậy, chúng ta sẽ đi về đâu? Trong khi những người thiết tha kêu gọi, hãy cứu thế giới đều không phải là những người quyền lực. Các nhà hoạt động môi trường, nhà văn, trí thức, sinh viên,… họ không phải người có quyền lực. Tổ chức Hòa bình xanh không phải là một tổ chức quyền lực.
Trở lại với việc đọc văn chương sci-fi Liên Xô chẳng hạn, có một tác phẩm đến bây giờ có lẽ nhiều người vẫn còn nhớ, đặc biệt thế hệ của tôi, đó là tiểu thuyết Tinh vân tiên nữ. Một tác phẩm viết rất hay. Điều đáng tiếc là nó hoàn toàn không tưởng. Nó vẽ ra một thế giới điền viên, một tương lai tươi sáng của nhân loại khi chủ nghĩa cộng sản toàn thắng trên khắp thế giới. Nói gọn lại, nó là Utopia. Nếu bây giờ mà có đọc, thì đọc cho vui thôi. Thời đó, cái thời vẫn còn Liên bang Xô viết, chưa có Cách mạng Xanh, Cách mạng Hồng các kiểu thì đọc vẫn còn thấy hay, bây giờ chỉ thấy buồn cười. Tôi nghĩ, cái dự cảm về tận thế là điểm khác biệt căn bản giữa sci-fi thời kỳ này với sci-fi thời kỳ trước. Thời trước, đã có lúc con người tin rằng, khoa học có thể đưa con người đến với hạnh phúc. Bây giờ, về cơ bản, người ta không tin như vậy nữa.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Vậy sống trong cái viễn kiến về tận thế thì có gì để cho chúng ta lạc quan không? Khi em đọc Life Navigator 25 của anh, em có cảm giác, anh tôn nghệ thuật, tôn giáo, hay tình yêu lên để cho sự tồn tại này vẫn có một ý nghĩa đẹp nào đấy, bất chấp tận thế đang đến gần.
CAO ĐĂNG
Phải. “Cái đẹp cứu thế giới”, cho dù chỉ cứu được một phần nhỏ của thế giới thôi, trước hết là cứu tâm hồn của bản thân tác giả và số ít những người đồng cảm với tác giả. Mặt khác, có một cánh cửa nhỏ, thậm chí rất nhỏ, để có thể cứu nhân loại. Nhưng chỉ một phần rất nhỏ của nhân loại thôi. Đó là khi khoa học công nghệ phát triển đủ, thì có thể đưa một bộ phận nhỏ loài người di cư sang nơi khác. Cứu toàn bộ nhân loại, đám đông khổng lồ chục tỉ người, là việc vô phương. Không ai có thể cứu chục tỉ người, khi tận thế đến. Nhưng cứu một số nhỏ thì được. Tất nhiên đây là một nhóm những người đặc tuyển, giàu có nhất - chỉ những người giàu có nhất thì mới mua được vé lên những chiếc tàu ấy. Nhưng mà, cứu được một số nhỏ còn hơn không cứu được ai cả.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Nếu là em nhìn thấy những người đặc tuyển kia ra đi, em sẽ không nghĩ là họ ra đi cho mình, mà em sẽ nghĩ là, họ ra đi thay vào chỗ mình, họ đi chứ không phải mình được đi… Thế thì em muốn hỏi, đối với bộ phận còn lại như em, những người ở lại có thể làm gì, có thể nghĩ gì để cảm giác rằng, tận thế đến không quá vô nghĩa.
CAO ĐĂNG
Đây là câu hỏi triết học lớn đó. (cười). Chúng ta chỉ có cách là, sống trọn vẹn chừng nào mình còn được sống. Cứ tưởng tượng như mình đang mắc bệnh ung thư đi. Bạn và tôi có một cái may mắn là, có lẽ chúng ta sẽ không tận mắt thấy tận thế đâu. Nhưng con cháu chúng ta sẽ nếm mùi tận thế. Biết làm sao được? Nếu anh biết trước ngày chết của mình, thì cũng giống như anh bị mắc bệnh ung thư thôi. Mình sẽ biết rằng thời gian còn lại để cho ta sống là có hạn. Đã vậy, mình sẽ cố gắng sống sao cho trọn vẹn nhất những ngày tháng còn lại. Khi phải chết, thì chết - nếu không tránh được nó thì mình phải đối diện với nó.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Nếu em chết vì ung thư mà em biết được là, con em, cháu em vẫn còn sống, mọi người vẫn còn sống, thì em có thể đồng hóa với họ, có thể có cảm giác “mình” vẫn còn tồn tại ở một dạng khác, em có thể yên tâm khi em chết vì ung thư. Còn nếu như em biết được dòng họ của em, bạn bè em, đất nước em, loài người này sẽ không có một tương lai nào cả, thì đó là một cảm giác tận thế có thực và nó to lớn hơn rất nhiều. Vậy thì có hy vọng nào cho những người ở lại như em?
Quyển sách của anh có đề cập đến một hướng khả thi, khi cô gái nhân vật chính được người tình là Life Navigator hứa đưa đi tới một không gian khác. Nhưng cô đã từ chối và chọn ở lại Trái đất sống như một con người, theo cách cô ấy muốn chứ không phải theo định nghĩa của anh kia. Liệu đấy có phải là một cử chỉ khẳng định giá trị của con người, một kiểu hy vọng nào đó dù chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn ngủi hay không?
CAO ĐĂNG
Tôi nghĩ, cái gọi là “hy vọng” có hay không là do mình tự tạo ra. Nó có hay không là tùy ở ta, tùy ở việc ta có tạo ra cơ sở hợp lý làm nền cho hy vọng đó hay không.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Từ bên ngoài nhìn vào thì em coi quyết định của cô ấy là một điều tốt.
CAO ĐĂNG
Tôi nghĩ, quyết định đúng hay sai là do nhân vật. Chúng ta là người ngoài, với tư cách người quan sát chúng ta có quyền có cách nghĩ của riêng mình, nhưng, thật ra, trong trường hợp này thì chuyện ai đúng ai sai, không có ai có tư cách để phán xét. Ta có thể ra quyết định khác nhưng điều đó không có nghĩa là ta đúng hơn cô ấy. Trong trường hợp này, chúng ta không nên nói đến chữ “hy vọng”, vì hy vọng nghĩa là hướng đến một thứ gì đó ở bên ngoài và chưa có. Trong câu chuyện của chúng ta đây, cái quan trọng là thái độ. Thái độ đúng sẽ giải quyết được vấn đề. Thái độ đúng để đối mặt với thực tại. Trong trường hợp này, không hy vọng gì cả là tốt nhất.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Ở cuối sách có một loạt câu chuyện di dân khác nhau. Em có cảm giác là nếu nhìn theo tiêu chuẩn đạo đức thông thường của thời đại chúng ta thì những người sống sót đều thuộc loại người khá đáng ghét, thậm chí, qua cách cư xử, vài người trong số họ có thể xếp vào hạng người xấu. Còn những người bị tiêu biến đi hoặc chấp nhận ở lại, những người yếu ớt hơn theo một nghĩa nào đó, thì lại đẹp đẽ hơn hoặc dễ gây thiện cảm hơn. Đó có phải chủ định của anh không, hay anh chỉ nghĩ là cuộc đời là như thế, sự tồn tại nó phải như thế? Nếu chúng ta thấy thực tế là những thành phần đặc tuyển của nhân loại, những người tiếp tục đại diện cho nhân loại từ đây về sau, là những thành phần không được đáng yêu cho lắm xét theo quan điểm của chúng ta hiện nay?
CAO ĐĂNG
Sở dĩ tôi viết những phần tạm gọi là Phụ lục: Chuyện di dân, là bởi tôi cảm thấy chúng ta không chỉ thể đứng về một bên. Đúng như bạn nói, nếu từ đầu đến cuối chúng ta tự đồng hóa mình với bên thua thiệt, những người phải ở lại Trái đất để chết, thì hóa ra những người thoát được là đại diện cho cái xấu sao? Thật ra không phải như vậy. Những người thoát được kia giàu có và quyền lực, đó là chuyện của họ. Nếu “nghèo không phải một cái tội” thì, từ phía ngược lại, “giàu cũng không phải là cái tội”. Điều quan trọng không phải là ai nghèo ai giàu. Điều quan trọng là, nếu như số đông còn ở lại tiêu vong hết cả, thì thiểu số rất nhỏ sống sót đó, họ vẫn là loài người, vẫn là tương lai nhân loại. Chúng ta không nằm trong số ít ấy, đó không phải lý do để chúng ta căm ghét họ. Do đó ở phần Phụ lục của tiểu thuyết, một số câu chuyện về di dân được kể từ góc độ những đại diện của những tầng lớp ưu tú, họ thoát khỏi Trái đất và tiếp tục tồn tại, và phát triển một nền văn minh khác, một nền tảng khoa học công nghệ khác cao hơn rất nhiều, với những phát minh mà loài người hiện tại không biết đến. Ví dụ như ở chương “Mái tóc, Lá cờ”, ta sẽ thấy rằng ở thế giới đó con người không còn chỉ mang dạng thức con người mà thôi; họ có thể biến thành bất kỳ thứ gì nếu muốn. Họ chỉ cần chuyển ý thức của mình sang vật thể khác và thế là họ mặc nhiên sống trong vật thể đó, trở thành vật thể đó. Trong văn chương sci-fi thế giới, ý tưởng này không có gì mới, chỉ là tôi đưa nó vào tác phẩm bởi nó phù hợp. Trong những chương đó, tôi thử đặt bản thân vào vị thế của những người thắng cuộc kia. Họ cũng là con người mà, và không có lý do gì để họ bị toàn thể loài người còn lại căm ghét chỉ vì họ có may mắn sống sót. Họ chính là tương lai của loài người.
Xin nói thêm là khi tôi gửi bản thảo cuốn sách đến một số nhà xuất bản, thì có một nơi đề nghị cắt hết phần “Phụ lục: Tự sự của các di dân”. Tôi không đồng ý, vì tôi nghĩ họ không hiểu dụng ý của phần này. Có thể tôi sẽ viết tiếp, triển khai một vài câu chuyện của các di dân trong những cuốn khác.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Cám ơn anh. Đối với em thì phần Phụ lục là phần để lại nhiều suy nghĩ nhất sau khi đọc sách.
Mình đã nói nhiều về lý do vì sao một số tác giả lựa chọn thể loại sci-fi. Thế còn với người đọc? Có một câu hỏi mà người đọc hay đặt ra: tại sao phải đọc sci-fi trong khi xung quanh còn có nhiều sách dễ tiếp cận hơn hoặc hay hơn? Sách Nobel chúng tôi còn chưa đọc hết thì đọc sci-fi để làm gì?
CAO ĐĂNG
Tôi có cảm giác rằng những người đặt ra câu hỏi đó, bản thân họ không đọc và không viết sci-fi. Câu hỏi đó không khác mấy với câu hỏi: tại sao thời này khi chúng ta có biết bao nhiêu mối quan tâm khác lớn hơn và những thú giải trí khác như điện ảnh, vẫn có người ngồi cày sách? Đọc sci-fi là cách rất tốt để phát huy trí tưởng tượng. Nhưng khác với những thể loại khác như fantasy chẳng hạn, với sci-fi, ta phát triển trí tưởng tượng dựa trên kiến thức khoa học. Điều quan trọng hơn là, thông qua tưởng tượng đó, chúng ta suy nghĩ về các vấn đề sâu sắc hơn về thế giới và con người.
Có những câu chuyện mà phải dựa trên nền tảng khoa học thì mới xây dựng được. Ví dụ như một thế giới, một biến cố, một phát minh, một vật thể, một cuộc gặp gỡ, xung đột nào đó dựa trên khoa học - tôi nhấn mạnh là khoa học. Nếu ta viết câu chuyện về cuộc gặp gỡ giữa con người với người hành tinh khác, thì câu chuyện đó hoàn toàn khác với câu chuyện về cuộc gặp gỡ giữa nhân vật chính và thiên thần. Ta hãy lấy tiền đề rằng nhân vật đó là người sống ở thời đại ngày nay, như bạn chẳng hạn. Bạn gặp một người và sau này biết được đó là người hành tinh khác. Câu chuyện thứ hai là bạn gặp một người và sau này biết được đó là thiên thần. Ta sẽ thấy hai câu chuyện này ở hai cảnh giới hoàn toàn khác nhau. Một cái nằm trong biên cương khoa học, vì ta có thể hình dung được alien là người đến từ một hành tinh khác có thể có thật, một hành tinh quay quanh vì sao nào đó trong vũ trụ mà loài người chưa có phương tiện phù hợp để tới được, nhưng loài sinh vật kia thì có đủ trình độ công nghệ để đến được đây - bằng tàu di chuyển với vận tốc lớn hơn vận tốc ánh sáng, hoặc có thể đến đây tức thời, ví dụ thông qua vũ trụ gập, lỗ sâu, thậm chí chẳng cần tàu bè gì hết. Có thể anh ta tới bằng dạng sóng, nói nôm na là xuất hồn đến đây – hình hài anh ta ở đây không phải là xác thịt mà gần với linh hồn hơn. Tuy nhiên về cơ bản nó vẫn dựa trên cơ sở khoa học, và chúng ta có thể diễn giải nó bằng các thuật ngữ khoa học.
Còn thiên thần, đó là cảnh giới fantasy. Không một lý thuyết khoa học nào có thể khẳng định rằng có tồn tại thiên thần trên trái đất, chỗ nào đó có trung giới, chỗ nào đó có tiên, chỗ nào đó có quỷ. Tác giả fantasy không có nhu cầu giải thích và người đọc cũng không quan tâm thế giới đó có thật theo nghĩa hẹp hay không. Họ mặc nhiên coi nó có thật - đây là suspension of disbelief, tức là người đọc tạm thời không quan tâm về chuyện logic. Ta không có nhu cầu tin là nó có thật, mình cứ thưởng thức câu chuyện. Thế giới của sci-fi rất khác. Lúc nào ta cũng có cảm giác chuyện đó có thể có thật.
Trở lại câu hỏi ‘Tại sao tôi đọc sci-fi’, nãy giờ tôi chỉ mới giải thích trên lý thuyết. Trên thực tế, nói gì thì nói, bạn đọc sci-fi hay không là do bạn lựa chọn. Nếu bạn không quan tâm đến những chuyện đòi hỏi kiến thức khoa học thì bạn không nhất thiết phải đọc sci-fi. Có hàng bao nhiêu thể loại văn chương khác cho bạn đọc. Như bạn nói lúc nãy, văn chương nào lại không đào sâu về những vấn đề lớn của con người, chứ không chỉ sci-fi. Bạn chọn đọc sci-fi vì bạn có thiên hướng muốn đi vào thế giới tưởng tượng dựa trên khoa học.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Ngược lại, với một người đọc sci-fi thế hệ trước, bây giờ lại có thể đặt ra câu hỏi: ngày nay tất cả các lời tiên tri của sci-fi đều đã được chứng minh rồi, thảm họa hay ngày tận thế thì khoa học ngày nay cũng đã dự báo rồi. Nói chung, chỉ cần đọc báo thời sự hoặc tạp chí khoa học phổ thông đại chúng là người ta đã biết tất cả những điều đó rồi, vậy chúng ta còn cần sci-fi nữa không? Tại sao chúng ta vẫn viết và vẫn đọc những thứ đó?
CAO ĐĂNG
Sci-fi mở ra tương lai. Loài người hiện nay chưa đạt tới trình độ công nghệ để có thể đến hành tinh khác để gặp những sinh vt có trí tuệ khác. Chúng ta chỉ có thể tưởng tượng thôi. Trong thế giới đó, một người từ nền văn minh khác (“alien”) đến với chúng ta, và họ chính là hình ảnh tương lai. Họ đại diện cho một trình độ phát triển, một thế giới mà loài người chưa với tới được và mong ước với tới được. Nó mở ra các khả thể tương lai.
Nãy giờ chúng ta chưa tìm được cụm từ để chốt lại câu chuyện, và tôi nghĩ cụm từ này chính là từ chốt. “Tưởng tượng” và “khoa học” là những từ đúng, nhưng “mở ra khả thể của tương lai” mới là cái quan trọng. Ngược lại, khi muốn nói về các khả thể tương lai, thì đặt vào bối cảnh có yếu tố sci-fi lại là một điều đương nhiên.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Nguyễn An Lý thực hiện



