Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020

Về 'Cospolist Nổi Loạn' của tôi

Chút thông tin về cuốn tiểu thuyết đang hoàn tất của tôi, "Cospolist Nổi Loạn", cho những ai quan tâm:

- Cospol (Cosmic Police, Cảnh sát Vũ trụ) là một tổ chức tương tự như Interpol của thời đại chúng ta, chỉ khác là ở cấp độ "vũ trụ", tức là ở một thời đại khi loài người không còn chỉ cư trú trên Trái đất mà còn sống ở các "thuộc địa" trên Mặt trăng, Sao Hỏa, v.v., cũng như các Đảo Vũ trụ nhân tạo xoay quanh quỹ đạo Trái đất hoặc Mặt trời.

>- Cospolist là một cảnh sát viên của Cospol. Các Cospolist được phiên chế theo từng Khu. 

Trungku, nhân vật chính của tiểu thuyết, là một Cospolist thuộc khu Ngực Rừng.

- Gurun (trong "Ngoại truyện Gurun"): một thế giới tưởng tượng, hoặc không hoàn toàn là tưởng tượng, trong một cuốn sách do Trungku viết.

-->Ngoại truyện này có thể sẽ in riêng rẽ, hoặc in xen kẽ với truyện chính - bằng format khác, font chữ khác... Sẽ là cả một ngạc nhiên kỳ thú cho người đọc.

Giả như không có Covid-19, hẳn tôi đã có thể in nó trong năm 2020. Nay thì hẳn nó sẽ được in trong năm 2021, nếu "thiên thời, địa lợi, nhân hòa". Gần như chắc chắn là tôi sẽ tự in lấy, bởi vì, với độ dày, độ "khó" và tham vọng của nó, gần như chắc chắn cuốn tiểu thuyết sẽ bị tất cả các đơn vị xuất bản từ chối.



Thứ Ba, 27 tháng 10, 2020

Về viết văn, mười bước, Everest

Bạn sẽ viết được dễ dàng hơn, hay đúng hơn bạn sẽ kham được tốt hơn gánh nặng của sự viết, nếu bạn luôn luôn duy trì được cảm giác rằng mình đang viết ra cái gì đó rất quan trọng và rất đặc biệt.

Trong khi bạn viết, nó quan trọng và đặc biệt chỉ với mình bạn là đủ.
  
Cảm giác đó cần để bạn có thể tiến tới. Vậy là đủ.

Cái bạn viết có quan trọng và đặc biệt với người khác hay không, đó là chuyện sau.

Chuyện đó, tại thời điểm bạn viết, hoàn toàn không đáng kể.

Cũng như, nếu bạn là người bại liệt hoặc vừa hồi phục sau tai nạn, thì mười bước đầu tiên đi vững trên hai chân, sau một thời gian dài nằm một chỗ, là mười bước quan trọng và đặc biệt đối với bạn. Bạn không cần bận tâm đến chuyện người khác thì chạy bốn mươi cây số hoặc lên đỉnh Everest. Bốn mươi cây số hay đỉnh Everest kia quan trọng và đặc biệt đối với họ, cùng lắm cũng chỉ tương đương như mười bước đó quan trọng và đặc biệt đối với bạn.

"Nàng thợ gặt", tranh của Konstantin Vasiliev.


Thứ Tư, 14 tháng 10, 2020

Nhà văn, nhà khoa học, và bóng tối

Nhà văn đích thực thì cũng giống như nhà khoa học đích thực, biết rõ rằng những gì mình không biết nhiều và lớn hơn gấp bội so với những gì mình biết.

Chính vì vậy, nhà văn đích thực, cũng như nhà khoa học đích thực, cung cấp những câu hỏi nhiều hơn là những tuyên bố, những khẳng định. Người ta đến với những gì họ nói/viết là để tham gia vào hành động tư duy (bên cạnh sự trải nghiệm cái đẹp, vốn là đặc trưng của nghệ thuật song cũng không phải là xa lạ trong khoa học). Tác phẩm của nhà văn ấy sẽ đầy những cái không được giải thích - bởi vì không thể giải thích.

Sai lầm lớn của nhiều người đọc văn chương là luôn luôn đòi hỏi phải hiểu tường tận tác phẩm, phải thấu suốt nó, phải có đầy đủ lời giải thích đủ thuyết phục về nó. Họ dường như đòi văn chương luôn luôn phải là một thế giới tràn ngập ánh sáng, không có chỗ cho bóng tối và thậm chí cho cả bóng đổ của sự vật. Như trong phòng giải phẫu.

"Khát vọng yêu đương", của Ismael Nery

Vũ trụ có thật ở ngoài chúng ta, và vũ trụ của nhà văn, là những chốn mênh mông gồm những chỗ sáng, những chỗ tối, những chỗ tranh tối tranh sáng với nhiều mức độ khác nhau - đấy là, để cho đơn giản, ta chưa nói đến chuyện những chỗ sáng tối đó thường xuyên đổi chỗ cho nhau. Chỉ đôi khi nhà văn (hay nhà khoa học) nhờ nỗ lực và/hoặc nhờ may mắn mà lọt được vào nơi đầy ánh sáng và cất lên tiếng nói của mình từ đó. Còn thì, phần lớn thời gian, họ ở những nơi thiếu sáng, và có những thứ họ không thấy được. Không biết nhiều hơn biết, đó mới là trạng huống thật và phổ quát của con người.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

On self-translation

These are the lines that someone, in a remote country, more than a hundred years from now, will read with joy and pain, with tears in her eyes and a smile on her face.

... Con người này, cũng như bất cứ người nào khác, chỉ một lần duy nhất xuất hiện trên thế gian, và nàng không hẳn nhìn chàng mà là nhìn sự độc nhất vô nhị đồng thời là sự đơn độc của chàng, sự vắng mặt của những gì chàng yêu thương, sự ngắn ngủi của những gì đang cùng chàng hiện hữu. Hơi hít vào của nàng trở nên sâu hơn, lâu hơn và hơi thở ra của nàng trở nên dài hơn trong khi nàng đứng đó nhìn con người này, như thể trong vô thức nàng mong là bằng cách đó nàng có thể kéo dài những thời khắc này ra.

… This person, like everyone else, appeared only once in the world, and she was looking not so much at him as at his uniqueness which was also his loneliness, the absence of what he loved, the impermanence of what existed together with him. Her inhalations became deeper, more prolonged, and her exhalations more drawn-out as she was standing there looking at this man, as if unconsciously she wanted to use this newly obtained way of breathing to extend these moments farther into the abyss of time.

"The Newborn", của Constantin Brancusi

(from my published novel, "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian", "Life Navigator 25: He Who Is in Love with the Whole World", in my own translation)