Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

Cuộc quyết đấu của Triệu Cường (trích tiểu thuyết)


Triệu Cường, đồng môn của ta, trong một cuộc quyết đấu ở Hành tinh Sklerotto đã giết một người gốc Ba Lan tên Boguslaw Rzepecki.

Hôm ấy Grégoire Hing đến nhà Cường trong tâm trạng u uất. Mặt Grégoire như phủ mây đen.

- Sao thế, người anh em? - Cường hỏi.

- Tôi chưa giết người bao giờ cả. - Grégoire thở dài. - Nên tôi không biết người ta cảm thấy gì khi anh ta giết người. - Chàng lắc đầu. - Tôi rất khổ sở. Hãy giúp tôi, - chàng nắm tay bạn.

- Giúp thế nào kia?

- Bảo tôi nên làm gì đi. Tôi có thể giết người ở đâu?

Cường (nói riêng): Hắn thật đáng thương. Một trường hợp lại giống điển hình. Hắn hoàn toàn thiếu khả năng hành động độc lập.

- Có gì khó đâu chàng trai! - gục gặc cái đầu đồ sộ, Cường nhếch mép khinh thường. - Mi muốn nếm cái cảm giác ngọt ngào của kẻ giết người ư... Thiếu gì nơi, thiếu gì đối tượng cho mi! Thiếu gì những cuộc chơi người ta dành sẵn cho mi. Những-Loài-Tương-Cận-Với-Người, đầy thối ra, hãy cứ giết. Một Biro (Robot Sinh học) chẳng hạn. Chúng đâu có quyền sống tương đương với mi, phải không. Hay là giết một E.T. (Người Hành tinh khác) trong mấy cái chuồng tuyệt đẹp ở Disneyland chờ mi tới trả tiền và giết, cố nhiên là một E.T. dạng humanôit, một E.T. giống cái thằng người. Giết một Người-Ảo (Người-chỉ-tồn-tại-trong-hiện-thực-ảo) còn đơn giản hơn. Nếu mi muốn giật gân hơn và mạo hiểm hơn, hãy giết một Người-Bản-Sao. Đừng quên thương lượng với Người-Bản-Chính. Không còn gì sơ đẳng hơn. Giờ đi đi, giết người đi; làm theo lời ta. Đừng quấy rầy ta nữa!!!

- Nhưng tôi muốn giết người; người cơ! - Grégoire nói.

- Người!.. Người thật ư! Homo sapiens sapientissimus (Người Thông Minh Cực Thông Minh)... Người; như ta và mi ư! Nhưng: giết người - đâu có dễ! Mi không quên cái-gọi-là-luật-pháp chớ?

- Giúp tôi với, ông anh quyền uy! Hãy chỉ cho tôi người nào tôi có thể giết. Tay tôi run lên vì muốn giết người.

- Thật ư! - gục gặc cái đầu to và nhếch cười lạ hoắc, mặt Cường sáng như Trăng rằm bởi chàng đọc được rằng ở Từ Không Đạo Thất xa 170 năm ánh sáng Loan đang ngồi nghỉ vừa ngắm bắp chân tròn trắng như sữa đúc của mình lật ra từ gấu chiếc hakama vừa mơ màng nghĩ tới cái lưỡi ram ráp và tham lam của Cường. Vẫn cứ nhếch cười lạ hoắc chàng ngó Grégoire từ đầu đến chân: này mắt, này tay, này ngực, này chân, đâu đâu cũng lấp lóe phập phồng giần giật bồn chồn khát vọng giết người. - Nè, thử giết ta xem!

Ta là Người đây; ta thấy thú vị rằng TA đây có thể chết vì bị ai đó giết; bị MI giết. - Chàng cười không ra tiếng, toàn thân rung lên như tảng đá sắp lăn xuống vực vì động đất. - Kéo màn lên, nhân vật đủ rồi. Khai diễn được rồi. Súng đâu? Dao đâu? Nhị khúc côn đâu? Mi lấy gì giết ta đây? Tay không? ừ, trò đó cũng được lắm. - Chàng lại nhếch cười bí hiểm. - Lỡ mà ta chết, ta sẽ trối trăng rằng đây chỉ một cuộc chơi. Cuộc chơi nhỏ trong cuộc chơi lớn trong cuộc chơi lớn. Chết là phần bại, nghĩa là - chàng ngoác miệng ra ngáp, mắt nhìn lơ đãng đâu đó - nếu mi không giết được ta, ta giết mi.

GRÉGOIRE: Mặt cắt không còn hột máu, bặm môi trắng chợt, cục hầu lộn lên lộn xuống đầy linh hồn như quả tim người.

- Gi... giết ông anh? CHÍNH ÔNG ANH!.. Đư... đừng nhạo báng tôi!!! Anh vừa nhổ vào mặt tôi!!!

- Giết ta đi. Có gì đâu; một duel xưa hơn Trái đất. Mi thừa biết rằng kẻ thắng trong một duel không phải hầu tòa vì tội giết người.

- QUYẾT ĐẤU ư!

- Nếu mi thèm khát giết người đến thế. - Cường mủm mỉm cười, tay khoanh trước ngực. - Nào, hãy nói lần nữa: muốn giết người không?

- Tôi...

- Hãy nói cái từ phải nói: Có hay không?

- Có, - Grégoire đáp, mặt bệch như người chết.

- Vậy giết ta đi. Ta thách mi.

Cường ném xuống chân Grégoire xâu chuỗi chàng đeo, có viên hồng ngọc bằng quả trứng cút lóng lánh.

- Ta không thích mi giết bất cứ ai khác. Hừ, sinh mạng ta và hai bàn tay mi!

Nào, nhận đi. Và địa điểm, ngày giờ, nhân chứng. Như thiên hạ từng làm trước đây hàng trăm năm, ngàn năm. Này Gregoire, ta sẵn sàng khinh mi vì sự khiếp nhược của mi.

GRÉGOIRE: Ngó Cường trừng trừng như sắp sửa lọt tròng, chậm chạp đút tay vào túi quần, moi ra con dao bằng ngọc bích. Ngắm nghía một hồi, ba, bốn hồi; rồi quỳ xuống, kê chéo mũi dao lên viên hồng ngọc. Bất động nửa chừng, rồi đột ngột dằn mạnh dao xuống. Ngẩng lên, không tái ngắt nữa mà như phủ mây đen.

- Chi tiết cuộc đấu định vào 13 giờ 05 phút ngày mai, - Grégoire buông thõng, rồi đứng dậy, te tái bỏ đi, bước nhỏ và nhanh, giật cục, người xô nghiêng. Cường không nhìn theo Grégoire; chàng lại gieo mình xuống chiếc ghế bành ưa thích, ngắm Loan từ xa - nàng đang luyện võ cách 170 năm ánh sáng -. Chàng ngắm võ phục lồng lộng ôm quanh Loan, hình dung ngực tròn của nàng mà mỉm cười bâng quơ.

- Nói tiếp đi Cường. Tôi nghe anh. Có phải anh vừa nói về ánh hoàng hôn đỏ như máu trên sườn rặng Andes?

- Phải.

Đỏ như máu hai chúng tôi; trên nền đá núi.

Khi tôi ngủ, tôi thường đến chỗ Boguslaw. Chúng tôi ngồi bên lò sưởi uống rượu, cùng tắm cho lũ ngựa, sửa mái nhà hoặc đi hái thuốc trong rừng, chỗ đầu nguồn suối chỉ mình hắn biết. Dù làm gì, ở đâu, chúng tôi vẫn chuyện trò suốt; nhiều lắm... Hắn thường đắm mình vào những vấn đề triết học hay tôn giáo, còn tôi mê bóng đá, nhảy múa, phụ nữ ; mỗi chúng tôi lắng nghe người kia, thấy nguồn vui mình là nguồn vui người kia, thấy cảm hứng của người kia trong mình.

Lắm khi, chúng tôi đi hai đường ngược nhau. Nhưng chính vì vậy chúng tôi không thiếu nhau được. Chúng tôi từ cùng một nơi mà ra, tất nhiên. ờ, đôi khi hắn cũng quái lắm; cực kỳ khó dò. Cũng như tôi, nhiều khi khác hẳn chính mình. Thật thú vị.

- Anh đã đấu với Boguslaw.

- Ngay khi Boguslaw xuất hiện, tôi hiểu mình sẽ không đấu với Grégoire.

- Hay nhỉ.

- Boguslaw là đối thủ xứng đáng của tôi. Chết bởi tài nghệ của hắn là một diễm phúc đấy chứ. Và tôi, đối với hắn, cũng vậy.

Việc gì tôi phải đánh nhau với một kẻ đơn thuần chỉ tìm cảm giác của hành động hủy diệt? Chúng tôi hành động. Hành động ấy là duy nhất. Chúng tôi tiến hành việc hủy diệt theo cách đẹp nhất chúng tôi muốn.

Chúng tôi - Boguslaw và Triệu Cường - kính phục nhau vì cái đẹp ấy.

Những kẻ như hắn (Grégoire) làm sao có nổi ý niệm rằng sau cuộc quyết đấu bọn tôi lại gặp nhau ở đây, phía bên kia cái hàng rào mà hắn hiểu là sự chết? ý niệm của hắn dừng lại ở hàng rào ấy. Thảm cho hắn ở chỗ: dù thắng hay thua, hắn chẳng bao giờ qua khỏi hàng rào ấy.

Bọn tôi khác các anh: các anh vừa muốn nhảy qua hàng rào, để xem bên kia có gì, vừa muốn nán lại bên này rào. Bọn tôi thì nhảy qua hàng rào và không trở lại. Bởi, còn có những hàng rào khác phía trước bọn tôi.

Cuộc chơi lớn hơn chờ chúng tôi.

Và như vậy chúng tôi sẽ bắt đầu lại, ở nơi chúng tôi muốn, theo cách chúng tôi muốn. Chúng tôi sẽ mạnh mẽ hơn, tự do hơn, khoan dung hơn. Ai biết kết thúc, kẻ đó biết bắt đầu (lại). Chúng tôi để cho Grégoire cơ hội học cách kết thúc thật sự của hắn.

- Bao giờ thì anh tái sinh?

- Chừng nào Loan không khóc tôi nữa.

Chừng nào cô ấy còn khóc tôi, tôi còn sống trong cô ấy. Tôi làm tình với cô ấy trong những giấc mơ.

Đó là một phần cuộc chơi mà, phải không?

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Tâm sự của Khảm Sống (truyện ngắn)

Ghi chú: Một truyện ngắn cũ; không thành công lắm, tuy nhiên riêng cái giọng điệu thì đến giờ tôi vẫn thích.

Mi có nhớ những khoảnh khắc tự do hiếm hoi của mi, hay khoảnh
khắc tự do cuối cùng của mi? Ta thường tự suy diễn mi cảm thấy gì khi cái chứa đựng linh hồn mi - trong tình thế hiện tại của mi thì nó là thân thể mi - phơi trước gió mang hơi mát của đêm và đẫm ánh trăng? Đôi chỗ, bề dày quá mỏng khiến cho bóng của nó không đủ rợp khít một con kiến bò dọc mép nham nhở của nó. 
Thời trai trẻ, ta từng viết những lời thống thiết về mi, những cố gắng của mi, cái chết của mi. Trong ta lúc đó là một niềm tin hầu như tiên nghiệm, không thể hoài nghi rằng sự thống thiết đó là một cái gì đó đáng kể trong thế giới, rằng sự thống thiết đó (hiển nhiên) góp phần vào những lực giữ cho thế giới không quá lệch về phía cái ác. Nay sự thống thiết đó không có giá trị đối với ta, không nằm trong số ít những gì ta cần để đối mặt với thế giới. 
Sự thống thiết đó dường như trỗi dậy, ngoài ý muốn của ta, khi thấy mi lúc này, bức khảm sống phơi mình dưới ánh trăng. Ta không muốn hình dung mi đang nhớ lại những lạc thú trần thế mi từng biết khi mi còn mang thể xác người; điều đó tàn nhẫn. Nhưng mi đang nhớ như vậy thật chứ?
Chuyện Khảm Sống
(Chuyện ta kể năm ta 25 tuổi, về cái chết - hay sự đổi xác - của mi)
... P, Người Da Trắng thì Kẻ Mạnh tiện phăng dương vật to kỳ vĩ của chàng, cắm vào lỗ trống toang hoác một cây chổi mà cái cán khô khốc lụi bể bàng quang của chàng. Rồi Kẻ Mạnh ép P. bẹp dí lên tường, như bức khảm nổi bằng thịt và da dày 1,25 xăng ti mét với cả cái chổi chìa ra, tua tủa ngàn cái kim bằng tre. Kẻ Mạnh hút Frem (linh hồn) của P. ra khỏi cái xác nhầy nhụa máu chưa bị ép thành tấm khảm nổi của chàng rồi truyền Frem đó (Frem của P.) vào cái bức khảm nổi đẹp đẽ và sạch máu vốn là thi thể chàng. Kẻ Mạnh lại làm bức tượng bằng xương, sụn, thịt, da và máu - bằng gen của P. - để lâu lâu lại thỉnh Frem của P. từ bức khảm sang bức tượng (tưởng cần nói thêm rằng bức tượng cũng không có dương vật mà có chổi); chừng đó linh hồn tạm trú trong một thể xác hình khối - giống như khi P. còn sống – nhưng trong cái xác-nhà tù này Linh hồn P. vẫn bất lực như bất cứ linh hồn nào bởi cái xác-nhà tù này không có thần kinh vận động. Nó chí có thần kinh cảm giác nhờ vậy khi cảm hứng tràn trề Kẻ Mạnh có thể tra tấn P. và thưởng lãm cơn đau của P. 
Giờ thì lạc thú trần thế duy nhất của mi có phải là ánh trăng này, ánh trăng mà mi cảm thấy rõ cái lạnh của nó? Đó là cái lạnh của đá hoa cương sau nhiều tháng trời không có nắng, đá hoa cương làm nền cho (tấm khảm là) thân thể mi. 
Ta tự hỏi liệu chưa hề có ai thuộc loài người này, trong toàn bộ lịch sử và phạm vi của nó, từng có một số phận và trải nghiệm như mi? Dẫu sao, một mẫu số chung lớn nhất của giống loài vẫn có trong mi - sự đối mặt không dứt với những dạng thức khác nhau của tùy thuộc và tự do. 
Thỉnh thoảng trẻ con lấy dao thẻo một miếng từ thân thể mi. Sau đó chúng cho vào mồm. Đó là một thứ giống như thịt, lúc mềm lúc dai, vị ngòn ngọt như trái dâu, màu đỏ tươi và mùi thơm cũng như trái dâu. Nhưng nước cốt của thứ thịt này, khi hòa vào nước bọt và nuốt vào họng, cho dư vị cay nồng của một thứ rượu. Bọn trẻ thích lắm. Tuy nhiên, chất xơ còn lại sau nước cốt này, gần như một thứ khô mực mới nhai trệu trạo, lại quá thô so với cổ họng dễ tổn thương và vô trùng của đám trẻ Người-Trên này. Thế nên chúng nhổ ra, như bã kẹo cao su, và, như một con vật sống, miếng bã liền nhảy phóc một cái về đúng vị trí trên tấm-khảm-thân-mi mà từ đó nó bị thẻo ra, và lập tức lấy lại màu hồng cùng sự mịn màng của thịt sống. 
Ta tự hỏi mi thấy gì trong những giấc mơ, nếu mi còn có những giấc mơ. Mi có thấy ngôi nhà thuở ấu thơ của mi, với cái ban công hình móng ngựa bằng vàng khối nhô ra trên vực sâu mà mi lấy làm lạ rằng có nhiều người sợ đứng trên đó? Tuy chưa đến tuổi học bay, mi thường mon men ra gờ xa nhất của bao lơn đó, chồm hẳn ra phía trước, giang thẳng hai tay, tận hưởng cảm giác của kẻ bay trên vực thẳm; cái cảm giác tuyệt diệu ấy. Dường như ngay từ lúc mi ra đời, ngọn gió ấy, tràn đầy hư không, đã thổi trong ngực mi. 
Thỉnh thoảng có những phụ nữ Người-Trên đến thăm mi. Khi những cặp vú đàn bà to nhỏ, tròn thuôn, bủng chắc, rắn mềm, nóng lạnh thay nhau ấp ôm, vùi lấp, vần vò một phần của thân thể Tấm-Khảm-Mi. Có một phần trên thân mi sùi lên, tòi ra khỏi mặt phẳng chung mà bề dày trung bình thay đổi từ 1 đến 4 xăng ti mét tùy thời tiết và tùy sự vui buồn của người cầm chịch thành phố; một cái gì gợi nhớ dương vật, đâm chếch vào không gian theo một phương 45 độ, giữ nguyên tư thế và cực cứng; một cái trụ lý tuởng cho những cặp vú, những âm hộ và những thứ khác. Họ thích thú với việc điều khiển độ cứng và thời gian cứng của cái ấy. Đôi lần, những khi thành công nhất, họ giữ cho cái ấy cứng sững liên tục bảy ngày bảy đêm; việc đó cũng tinh tế và kỳ khu như giữ nguyên càng lâu càng tốt một màng nước kếch sù giữa một chiếc vòng kim loại uốn tròn. Thỉnh thoảng, những khi đã mệt mà chưa có người tới thay thế hoặc không ai sẵn sàng thay thế, hoặc đơn giản là cảm hứng đến, họ dùng một dụng cụ gọi là S_REX để tạo thành một xung động bao quanh cái-giống-như-dương-vật-mi; họ điều chỉnh xung động ấy từ chỗ mơn man êm ái như món tóc mềm thiếu nữ đến cuồng liệt tới độ cái của mi run lên bần bật, bắt đầu rỉ máu và tím tái lại. Cùng lúc, bề mặt thân hình Tấm-Khảm-Mi duềnh lên xẹp xuống như những cơn sóng, chỗ hõm giữa các con sóng ấy cứ nống dần ra hai bên như biển Đỏ dựng lên trước mặt Môise và chia cắt bề mặt thành từng mảng với những cái gờ đỏ lựng mỡ màng; các mảng này nhanh chóng co rút lại thành những khúc cuộn trông như những cái dồi to gộc lù lù đội lên khỏi lớp da mỏng tang chằng chịt gân máu căng hết cỡ trên mặt đá hoa cương. Hoặc, Tấm-Khảm-Mi giữ nguyên hình dạng nhưng đổi màu liên tục: từ hồng da người chuyển sang tím tái rồi tím bẩm, rồi đột ngột chuyển sang vàng ươm và ủng lại thành màu đất, hoặc tím đen như một hòn khoáng chất nhưng từng lúc lại loé lên một ánh hồng huyền bí ở bên trong, gần như cục than âm ỉ cháy. Các phụ nữ quay phim và kể cho bọn trẻ con về những biến đổi này, đồng thời trao đổi với nhau về những quy luật chi phối các biến đổi tương tự và cách họ có thể tác động đến chúng. Khi đã chán trò S_REX, họ lại áp ngưòi vào mi và mi lại trở về hình dạng Tấm-Khảm-Mi. Thế rồi, vào thời điểm nào đó trong rạng sáng ngày thứ tám, như một cơn bùng nổ có tính toán của bom hẹn giờ, cái trụ-mi bất thần bắn vọt lên trời một tia sền sệt màu hồng phấn, bập vào một con bồ câu tình cờ bay qua khiến nó rơi bộp xuống đất. Đám phụ nữ cười ré lên, chạy xô tới chỗ tia sền sệt đó, sau khi uốn cầu vồng như một con rắn đùng đục óng ánh, sẽ rơi túa xuống đất. Họ giương mình, vươn cổ, xoè tay hứng từng giọt sánh đặc ấy, liếm, mút kỳ sạch từ mỗi ngón tay, từ kẽ ngón tay, từ vai nhau, từ hõm vú nhau, từ háng nhau; thay vào chỗ những giọt vãi ánh hồng ấy bằng một lớp nhẫy nước miếng. Đó là một thứ chất sệt thơm mùi nước dâu, ngọt và hơi say say, lại có cái nồng nồng đặc trưng của thứ dịch thoát ra từ cơ thể con đực. Tiếng cười ré, cái lâng lâng, màu óng hồng, vị ngọt, lực bắn vọt huy hoàng, nắng lấp lóa trên tóc và trên cánh những chiếc tàu bằng hợp kim vàng đậu trong sân bay, tiếng vọng âm u của một tiếng kêu trầm từ sâu trong thịt, nỗi đê mê và sự tập trung cao độ trong việc duy trì đến chí tử độ cứng, tất cả là niềm hân hoan của cái trò chơi mà Kẻ Mạnh dành cho những người đàn bà từ Tấm-Khảm-Mi. 
Thi thoảng có một người đàn bà đơn độc tới, và khi nàng ấp cái trụ-mi vào giữa đôi bầu vú nhỏ mềm mại, mi nghe tiếng thở dài tích tụ từ những năm thơ ấu của nàng. Nỗi dịu dàng của nàng trước những nỗi buồn ấy khiến mi hình dung nàng có gương mặt tròn; mi không cứng lên, cũng không cảm thấy chua chát. Năm thì mười họa mi nghe dường như có một xao động rất sâu trong lồng ngực ấy, như tiếng cười thẹn thùng trước một lời chọc ghẹo bợm bãi và ngang tàng.
Chào nhé! Ta đâu thể làm gì cho mi, ngoài việc ti như hình dung cứ lâu lâu, chẳng vì cớ gì (sao lại cần một cái cớ) người ta rưới mật ong lên mi để những bầy kiến lửa rừng nhiệt đới rúc rỉa mi. Cái thú của việc này là thịt mi đều đặn căng ra rồi chùng xuống, và cuộc đấu tranh không ngừng giữa những mép thịt rách nham nhở hối hả liền lại và những vết rách mới mà lũ kiến đói điên cuồng xé ra trên bề mặt mi. Họ xem. Chào nhé, Khảm Sống! Ta về với đời ta đây. Hãy ở đấy chịu cho tròn một kiếp người. Ta chỉ mong ngày nào đó sẽ có kẻ bóc sạch Tấm-Khảm-Mi ra khỏi nền đá, vo mi lại thành một hòn tròn trịa và (rốt cuộc cũng) hóa kiếp mi trong lửa. Đó sẽ không phải thời của một nhân tính khác; mà đơn giản là thời của một Kẻ Mạnh khác. Ta cũng tin rằng sẽ có một ông bố nào đó nói: “Đừng ném đá vào nó, con! Nó có linh hồn đó.” Và đứa trẻ (có thể) sẽ nghe lời; nó chưa từng thấy bố nó ném đá vào một cái cây.