Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2016

Công nương Aoi

Công nương Aoi

Kịch Noh hiện đại của Mishima Yukio
Trần Tiễn Cao Đăng dịch 
từ bản tiếng Anh của Donald Keene



Một phòng bệnh viện. Đêm khuya. Bên phải sân khấu là một cửa sổ to kéo kín rèm. Phía hậu, một chiếc giường trên đó AOI đang ngủ. Bên trái, một cánh cửa.

HIKARU
(Vào, được Y TÁ dẫn đường. Anh mặc áo mưa và xách va li. Anh là một đàn ông tuấn tú khác thường. Anh nói nhỏ). Cô ấy đang ngủ phải không?

Y TÁ
Vâng, bà ấy ngủ say.
HIKARU
Nếu tôi nói giọng bình thường thì cô ấy sẽ không thức giấc phải không?
Y TÁ
Ông nói to hơn một tí cũng được. Thuốc đang phát huy tác dụng.
HIKARU
(nhìn chăm chú xuống gương mặt AOI). Khi ngủ nàng trông thanh thản yên bình làm sao.
Y TÁ
Lúc này thì mặt bà ấy kể cũng thanh thản yên bình.
HIKARU
Lúc này?
Y TÁ
Vâng, nhưng khuya hơn nữa thì...
HIKARU
Cô ấy đau ư?
Y TÁ
Đau khủng khiếp.
HIKARU
(đọc bảng ghi nơi chân giường) “Wakabayashi Aoi. Nhập viện lúc 9 giờ tối hôm ngày 12...” Không biết có chỗ nào tôi có thể ngủ lại đêm nay không.
Y TÁ
Có. (Cô chỉ về phía cuối phòng, bên trái). Phòng kế bên.
HIKARU
Có chăn đệm các thứ không?
Y TÁ
Có. Ông có muốn đi nằm bây giờ không?
HIKARU
Không. Tôi thức thêm một chút. (Anh ngồi xuống ghế, châm điếu thuốc). Tôi đang đi công tác thì được biết cô ấy bệnh. Họ nói không có gì nghiêm trọng. Nhưng một khi người ta phải nhập viện thì ắt là nghiêm trọng rồi, phải không?
Y TÁ
Vợ ông chưa khi nào bị một cơn đột quỵ như thế này, phải không?
HIKARU
Đây không phải lần đầu tiên. Nhưng chuyến công tác lần này quan trọng lắm. Sáng nay tôi cố xử lý cho xong việc rồi tức tốc lao về càng nhanh càng tốt. Ở xa cô ấy tôi chỉ càng thêm lo thôi.
Y TÁ
Hẳn rồi.
(Điện thoại trên bàn reng khẽ).
HIKARU
(nhấc ống nghe lên tai) Tôi chẳng nghe thấy gì hết.
Y TÁ
Ban đêm giờ này nó thường reo như vậy.
HIKARU
Chắc hư rồi. Nhưng trong phòng bệnh viện sao lại có điện thoại làm gì?
Y TÁ
Phòng nào trong bệnh viện này cũng có điện thoại.
HIKARU
Ai lại cần gọi điện thoại cho người ốm chứ?
Y TÁ
Là để bệnh nhân dùng. Không có đủ y tá để đi khắp các phòng, thế nên chúng tôi yêu cầu bệnh nhân gọi y tá qua đường nội bộ trong trường hợp khẩn cấp. Hoặc là, giả sử bệnh nhân muốn đọc sách, người đó có thể tự mình gọi cho hiệu sách. Đấy là đường dây ngoài. Chúng tôi có ba tổng đài viên làm việc theo ca hai tư trên hai tư để đảm trách đường dây ngoài. Dĩ nhiên, khi bệnh nhân yêu cầu yên tĩnh tuyệt đối thì không nhận bất kỳ cuộc gọi nào.
HIKARU
Vợ tôi thì không yên tĩnh tuyệt đối sao?
Y TÁ
Hễ đã ngủ say là bà ấy quăng quật rất nhiều. Bà ấy nhấc hai tay lên, rên rỉ, lật mình từ bên này sang bên nọ. Chẳng thể nói bà ấy yên tĩnh tuyệt đối đâu.
HIKARU
(nổi giận) Ý cô là, trong bệnh viện này…
Y TÁ
Trong bệnh viện này chúng tôi không chịu trách nhiệm về giấc mơ của bệnh nhân.
(Ngừng. Y TÁ tỏ vẻ bồn chồn).
HIKARU
Có chuyện gì mà cô cứ nhấp nhổm bồn chồn làm vậy?
Y TÁ
Không nhất thiết là vì em bị ông thu hút.
HIKARU
(bất giác phá lên cười) Cái bệnh viện này cứ như mỗi phút một điên hơn.
Y TÁ
Ông là một nam nhi rất đẹp trai, ông biết mà. Thật cứ như chàng Genji. Nhưng kỷ luật ở  bệnh viện này nghiêm ngặt kinh khủng. Tụi em đứa nào cũng đều bị kiểm soát về phân tâm học, và các phức cảm tính dục của tụi em bị triệt tiêu hết cả rồi. (Cô giang rộng hai tay). Hết cả. Mọi thứ đều được bố trí sao cho tụi em luôn luôn có thể thỏa mãn đòi hỏi của mình. Giám đốc bệnh viện và mấy bác sĩ trẻ rất chi lão luyện trong việc này. Bất cứ khi nào cần, họ cho uống thuốc theo như đã kê đơn, thứ thuốc được gọi tên là sex. Tụi em chả bao giờ gặp rắc rối gì với nhau hết.
HIKARU
(bị ấn tượng) Thật không đó?
Y TÁ
Thành ra tụi em đây chẳng cần phải tiến hành phân tích đặc biệt gì cũng thấy rõ mười mươi một điều rằng các giấc mơ của bà nhà ta thảy đều nảy sinh từ những phức cảm tính dục. Ông không phải lo gì đâu. Bà ấy sẽ được phân tích nhằm giải thoát bà khỏi các phức cảm. Đầu tiên bệnh viện sẽ áp dụng liệu pháp ngủ với bà ấy.
HIKARU
Ý cô là vợ tôi, với cái liệu pháp ngủ này…
Y TÁ
(vẫn bồn chồn) Bởi vậy mà em không thể có xíu xiu của cái người ta gọi là “hiểu cho” người bệnh hay là, nói xin ông thứ lỗi, cho gia đình của người bệnh hay khách thăm bệnh. Ông không đồng ý sao? Mỗi một người trong số ấy đều là một bóng ma của một libido. Kể cả vị khách thăm kỳ lạ đêm nào cũng tới đây nữa…
HIKARU
Đêm nào cũng tới? Tới đây? Một khách thăm?
Y TÁ
Ô… thôi em trót nói mất rồi. Chuyện ấy đêm nào cũng diễn ra, ngay từ khi vợ ông nhập viện. Và lần nào cũng rất khuya, tầm giờ này, bởi trước giờ ấy thì khách không rảnh được. Em bị cấm ngặt không được nhắc chuyện ấy, nhưng em chưa kịp nghĩ gì thì đã trót buột miệng rồi…
HIKARU
Khách này là ai, đàn ông à?
Y TÁ
Ông làm ơn bình tĩnh cho, đấy là một bà trung niên, rất đẹp… Bà ấy sắp tới bây giờ đây. Khi bà ấy đến em luôn luôn tận dụng lúc bà ấy ở thăm để ra ngoài nghỉ ngơi tí chút. Em không biết tại sao, nhưng cứ hễ gần bà ấy là em cứ thấy mình chán ngán ủ ê sao đó.
HIKARU
Bà ta là loại đàn bà nào?
Y TÁ
Một bà ăn vận rất có phong cách… Tư sản lớp trên, bà ấy gây ấn tượng như vậy… Ông biết đó, kể cũng lạ, chính là ở các gia đình tư sản ta mới gặp những ức chế tính dục tồi tệ nhất… Ồ, bà ấy sắp tới rồi đây. (Cô đi về phía cửa sổ bên phải, vén rèm). Nhìn kia. Chẳng còn nhà nào sáng đèn. Ta chỉ thấy mỗi đường viền rõ nét của hai ngọn đèn đường. Đây là giờ của yêu đương. Của yêu đương, của chiến đấu, của thù hận. Khi trận đánh ban ngày chấm dứt, cuộc chiến ban đêm bắt đầu, cuộc chiến tàn khốc hơn, man rợ hơn. Những kèn đêm báo sự bùng phát của những thù hằn giờ đang rúc lên rồi. Một người đàn bà đổ máu, chết, rồi sống lại, hoài hoài không dứt. Và cô ta luôn luôn phải chết đã rồi mới sống được. Những đàn ông đàn bà đang đánh nhau kia đeo phù hiệu màu đen của ngày trên vũ khí. Những lá cờ của họ trắng muốt, song bị giẫm đạp, nhàu nhĩ, đôi khi vấy máu. Người đánh trống đang vỗ trống, trống của con tim, trống của danh dự và hổ nhục… Họ thở mới nhẹ làm sao, những người sắp chết kia. Nhìn họ chết kìa, chết mà trơ tráo phô ra vết thương của mình, những vết tử thương hoác miệng. Một số người đi đến cái chết mà mặt vùi trong đống bầy hầy. Ô nhục là món trang trí họ mang. Nhìn kìa. Chẳng lạ là ta không thấy một ánh đèn nào. Nằm trước mắt ta kia, hàng nối hàng, xa ngút mắt, không phải những căn nhà mà là những nấm mộ, những nấm mộ mưng mủ, thối hoăng. Ánh trăng sẽ chẳng bao giờ lấp lánh trên những tảng granit đó… So với chúng thì chúng ta đây thật những thiên thần. Chúng ta cao vời vượt trên thế giới tình yêu, vượt trên giờ của tình yêu. Tất cả những gì chúng ta làm, mà cũng chỉ họa hoằn thôi, là tạo ra trên giường một thay đổi hóa học. Dù cho có bao nhiêu bệnh viện như thế này cũng không đủ. Giám đốc luôn luôn nói vậy…
Ô, bà ấy tới rồi. Bà ấy tới rồi! Luôn luôn là trên chiếc xe ấy, chiếc xe to màu bạc. Nó sẽ lao vút vào đây như trên đôi cánh, và đỗ xịch gọn gàng ngay trước bệnh viện. Nhìn kìa! (HIKARU đi về phía cửa sổ). Giờ nó đang chạy qua cây cầu cạn. Kìa, ông thấy chưa, nó đang đánh một đường vòng dài… Ồ, nó tới đây rồi, trước cửa bệnh viện, nhanh đến không ngờ. Cửa xe đã mở. Em phải đi đây. Chúc ngủ ngon. (Cô tất tả ra khỏi phòng qua cửa bên trái. Lặng. Điện thoại reo một tiếng nhỏ, nghèn nghẹt. Lặng. Từ cửa bên trái xuất hiện bóng ma sống của YASUKO ROKUJŌ. Bà mặc y phục Nhật may theo kiểu cổ. Bà mang găng tay đen).
HIKARU
Rokujo!
BÀ ROKUJŌ
Hikaru! Đã lâu lắm rồi, phải không?
HIKARU
Vậy ra vị khách thăm lúc nửa đêm kia là bà.
BÀ ROKUJŌ
Ai cho anh hay chuyện đó? (HIKARU không trả lời). Chắc cô y tá kia chớ gì. Cái ả lắm mồm… Em tới đây không phải để thăm người bệnh, em tới để đưa hoa, đêm nào cũng vậy, thay mặt cho anh, kể từ khi em được biết anh đi vắng.
HIKARU
Hoa?
BÀ ROKUJŌ
(Bà xòe hai tay ra). Không, trong tay em chẳng có gì. Hoa của em vô hình. Hoa của nỗi đau, chúng là như thế. (Bà làm bộ cắm hoa nơi đầu giường AOI nằm). Những búp nụ em cắm bên gối cô ta sẽ nở thành những đóa màu tro. Nhiều cái gai khủng khiếp ẩn dưới lá, và bản thân hoa bốc ra một mùi kinh khiếp lan khắp phòng. Nhìn xem, vẻ bình an rút sạch khỏi mặt cô ta; cặp má run lên và đầy kinh hãi. (Bà chìa hai bàn tay đeo găng phía trên mặt AOI). AOI giờ đang mơ thấy mặt mình trông thật rùng rợn. Khuôn mặt mà mỗi lần soi gương cô ta đều nghĩ là đẹp đẽ giờ đang biến thành một mớ những nếp nhăn, cô ta đang mơ vậy đó. Nếu giờ em chạm nhẹ tay vào họng cô ta (bà chạm tay vào họng người ốm) Aoi sẽ mơ thấy mình bị siết cổ. Máu dồn lên mặt cô ta, hơi thở tắc nghẹt, tay chân cô ta quằn quại giãy chết.
HIKARU
(phẫn nộ gạt tay BÀ ROKUJŌ sang một bên) Bà đang làm gì Aoi vậy?
BÀ ROKUJŌ
(Bà rời đi chỗ khác. Nói nhỏ nhẹ, từ cách một quãng) Em đang cố làm cô ta phải khổ sở.


HIKARU
Xin lỗi, nhưng Aoi là vợ tôi, tôi không cho phép bà quấy nhiễu cô ấy nữa đâu. Làm ơn đi đi cho.
BÀ ROKUJŌ
(Càng nhỏ nhẹ hơn) Em không đi đâu.
HIKARU
Bà định làm…
BÀ ROKUJŌ
(Lại gần, nhẹ nhàng nắm tay HIKARU) Đêm nay em tới là để gặp anh.
HIKARU
(Giằng tay ra) Tay bà lạnh như băng.
BÀ ROKUJŌ
Có gì lạ. Trong ấy không có máu.
HIKARU
Đôi găng tay của bà…
BÀ ROKUJŌ
Nếu anh không thích đôi găng, em sẽ bỏ ra. Chẳng có gì đơn giản hơn. (Bà vừa tháo găng tay vừa đi ngang qua phòng, đặt đôi găng cạnh chiếc điện thoại). Dù sao đi nữa, em có việc, việc quan trọng, mà em phải làm cho dứt. Chính vì vậy mà em phải cất công đi ngần ấy đường - chớ nghĩ rằng đấy không phải việc gì bất tiện - giữa đêm hôm khuya khoắt. Đêm hôm khuya khoắt… (Bà nhìn đồng hồ tay). Đã quá một giờ. Đêm chẳng giống như ngày, nó tự do. Mọi thứ, người cũng như vật, đều ngủ. Bức tường này, cái tủ này, khung cửa sổ này, cánh cửa này, tất cả đều say ngủ. Và trong khi ngủ chúng đầy những vết nứt những khe hở, đi qua đó chẳng khó gì. Khi ta đi qua một bức tường mà bức tường chẳng hề hay biết. Theo anh đêm là gì? Đêm là khi mọi thứ giao hòa. Ban ngày ánh sáng và bóng tối đánh nhau, nhưng khi đêm xuống đêm ở trong nhà tay trong tay với đêm ở ngoài nhà. Chúng cùng là một. Không khí ban đêm giao hảo với âm mưu. Thù ghét và yêu thương, nỗi đau và niềm vui: mọi thứ tay trong tay trong không khí ban đêm. Em tin chắc kẻ giết người trong bóng tối nặng lòng luyến ái người đàn bà y đã giết. (Cười to). Gì vậy? Sao anh nhìn em chằm chằm vậy? Thấy em trở nên mụ già như thế này chắc hẳn anh choáng lắm.
HIKARU
Hình như bà đã thề sẽ không bao giờ gặp tôi nữa.
BÀ ROKUJŌ
Lúc em thề như vậy anh vui lắm lắm. Thế rồi anh cưới Aoi. (Bà quay ngoắt một cách dữ tợn về phía Aoi đang ngủ). Cái ả đàn bà đau yếu bệnh tật này! (với vẻ trống vắng) Từ đó trở đi đêm nào cũng là đêm không ngủ. Kể cả khi nhắm mắt em cũng không ngủ. Từ đó trở đi em không một lần chợp mắt.
HIKARU
Bà tới đây để được tôi thương hại phải không?
BÀ ROKUJŌ
Thật tình em không biết tại sao em tới. Khi em cảm thấy muốn giết anh, ắt em là đang nghĩ hẳn mình muốn được anh rủ lòng thương khi đã chết. Và giữa hàng bao nhiêu cảm xúc đủ loại, cùng một lúc, có em kia. Chẳng phải lạ sao rằng em nên có mặt cùng một lúc với hàng bao nhiêu hiện tồn khác nhau ấy?
HIKARU
Tôi chả hiểu bà đang nói gì.
BÀ ROKUJŌ
(ngước mặt về phía anh). Hôn em đi.
HIKARU
Làm ơn thôi đi.
BÀ ROKUJŌ
Đôi mày đẹp của anh, đôi mắt trong veo đến sợ của anh, cái mũi lạnh lùng của anh, đôi…
HIKARU
Làm ơn thôi đi.
BÀ ROKUJŌ
… đôi môi của anh. (Bà nhanh nhảu hôn anh).
HIKARU
(nhảy lùi lại) Tôi đã bảo làm ơn thôi đi mà.
BÀ ROKUJŌ
Lần đầu em hôn anh cũng vậy, anh rụt người lại như con hoẵng, như bây giờ vậy.
HIKARU
Phải, tôi đã rụt người lại. Lúc ấy chẳng yêu tha thiết gì bà. Tôi chỉ có mỗi một sự hiếu kỳ trẻ nít. Bà lợi dụng nó. Tôi cho rằng giờ bà đã học được hình phạt một người đàn bà phải chịu vì đã lợi dụng sự hiếu kỳ của một người đàn ông.
BÀ ROKUJŌ
Lúc ấy anh tuyệt nhiên không yêu. Anh săm soi tìm hiểu em. Ít nhất đó là ý định của anh, phải không? Đáng phục làm sao chứ! Em hy vọng anh luôn luôn như thế!
HIKARU
Tôi không còn là trẻ nít nữa. Giờ tôi là chủ gia đình. Bà không biết xấu hổ sao? Người đang ngủ cạnh bà kia là vợ tôi đó.
BÀ ROKUJŌ
Mục đích duy nhất của em khi tới đây là để làm cho xong việc. Em chả có gì phải xấu hổ.
HIKARU
Bà thì có việc gì chớ?
BÀ ROKUJŌ
Làm sao để được anh yêu.
HIKARU
Đầu óc bà có bình thường không vậy, bà Rokuj­­ō?
BÀ ROKUJŌ
Tên em là Yasuko.
HIKARU
Tôi không có nghĩa vụ gọi bà bằng tên riêng.
BÀ ROKUJŌ
(Bỗng quỳ xuống, choàng tay ôm hai đầu gối Hikaru, dụi má vào). Em xin anh, đừng lạnh lùng với em như vậy.
HIKARU
Đây là lần đầu tiên tôi thấy bà mất hết lòng kiêu hãnh đến vậy. (với chính mình) Thật tức cười quá. Cảm giác như đang ôm mình đó chẳng phải một con người, thế nhưng mình không nhúc nhích được chân.
BÀ ROKUJŌ
Em không có lòng kiêu hãnh, ngay từ đầu đã vậy rồi.
HIKARU
Đáng lẽ bà thú nhận điều đó sớm hơn mới phải. Biết đâu mọi chuyện có thể kéo dài lâu hơn đôi chút.
BÀ ROKUJŌ
Không nhận ra điều đó là lỗi ở anh. Anh nhìn mà không biết được rằng mắt em từ bấy đến nay đã mất hết lòng kiêu hãnh hay sao? Dấu hiệu rõ nhất rằng một người đàn bà đã mất lòng kiêu hãnh là khi cô ta ăn nói kiêu kỳ. Một người đàn bà muốn làm bà hoàng bởi một bà hoàng có nhiều lòng kiêu hãnh để mất hơn cả... A, đầu gối của anh – đầu gối của anh như một chiếc gối cứng đờ, lạnh ngắt.
HIKARU
Yasuko...
BÀ ROKUJŌ
Em có thể ngủ trên chiếc gối này. Một chiếc gối cứng đờ, lạnh ngắt sẽ không bao giờ ấm lên... Gối của em hễ đầu em chạm tới là trở nên nóng rẫy, và suốt đêm đầu em cứ phải tránh sức nóng của gối mà dịch ra ngoài lạnh. Một người có khả năng đi bộ chân trần trên cát sa mạc nóng bỏng e cũng không thể giẫm chân lên gối của em.
HIKARU
(có phần dịu dàng hơn) Làm ơn cẩn thận. Mỗi khi lòng thương hại của tôi trỗi dậy thì tôi là người đàn ông mềm yếu lắm đó.
BÀ ROKUJŌ
Giờ em hiểu rồi! Anh cưới Aoi cũng là do thương hại! Đúng không?
HIKARU
(đẩy bà ta sang bên) Chớ vội vàng kết luận gì như vậy. (Anh ngồi trên ghế, bà Rokujō vẫn bám chặt lấy hai chân anh và cọ má vào đầu gối anh như một con mèo).
BÀ ROKUJŌ
Xin đừng bỏ em.
HIKARU
(hút thuốc) Bà đã bị bỏ từ lâu rồi.
BÀ ROKUJŌ
Anh vẫn còn yêu em.
HIKARU
Bà tới đây để nói với tôi điều đó sao? (một cách chế nhạo) Hình như hồi nãy bà nói bà tới để hành hạ Aoi cơ mà.
BÀ ROKUJŌ
Em định ném một hòn đá trúng hai con chim. Cho em xin một điếu. (HIKARU đưa cho bà một điếu, nhưng BÀ ROKUJŌ giật lấy điếu thuốc đang hút dở từ trong miệng HIKARU mà hút bập bập từng hơi. HIKARU, lúng túng không biết làm gì, liền cho vào miệng điếu thuốc ban nãy định đưa bà kia, châm lửa).
HIKARU
Hồi ấy tôi còn loạng choạng, đứng chân không vững. Hồi ấy tôi muốn bị xiềng. Tôi muốn có một cái lồng để giam tôi lại. Bà là cái lồng ấy. Thế rồi, khi tôi lại muốn tự do, bà vẫn cứ là một cái lồng, một cái xiềng.
BÀ ROKUJŌ
Em thích nhìn vào mắt anh, đôi mắt tìm kiếm tự do bên trong cái lồng là chính em đây, sợi xiềng là chính em đây. Đó là khi em lần đầu tiên thực sự phải lòng anh. Dạo ấy đang thu, tiết đầu thu. Anh đến thăm em nơi nhà của em bên hồ. Em ra đón anh trên chiếc thuyền buồm của em, giong đến tận bến thuyền gần ga xe lửa… Hôm ấy trời tuyệt đẹp. Cột buồm cót két khe khẽ. Con thuyền… 
HIKARU
Cánh buồm bên trên thuyền…
BÀ ROKUJŌ
(đột ngột gay gắt) Anh không thấy rằng chia sẻ chung hoài niệm với em là một điều đáng ghét hay sao?
HIKARU
Không phải cùng hoài niệm. Chúng ta chỉ tình cờ đã ở bên nhau, vậy thôi.
BÀ ROKUJŌ
Nhưng là cùng một chiếc thuyền ấy. Buồm phần phật điên cuồng trên đầu hai ta. Ôi, giá như cánh buồm ấy lại có ở đây lúc này! Giá như nó lại có đây trên đầu chúng ta lúc này!
HIKARU
(nhìn đăm đăm ra cửa sổ) Có phải nó đang đến ngoài kia không?
BÀ ROKUJŌ
Nó đó!
(Âm nhạc lạ lùng. Từ bên phải một cánh buồm lớn lướt lên sân khấu. Nó tiến lên phía trước với sự khoan thai của thiên nga, và dừng lại giữa họ với chiếc giường, nó đứng ở đó như một bức rèm che kín chiếc giường. HIKARU và BÀ ROKUJŌ làm như thể họ đang ở trên con thuyền đó).
BÀ ROKUJŌ
Mình đang ở trên hồ!
HIKARU
Một làn gió tuyệt vời!
BÀ ROKUJŌ
Đây là lần đầu tiên anh đến nhà của em ở miền quê phải không? Nó ở bên kia hồ, dưới chân núi. Chốc nữa thôi anh sẽ thấy mái nhà, dưới lùm cây kia. Nó màu xanh lá nhạt. Anh biết không, cứ sẩm tối là cáo lảng vảng kiếm ăn quanh nhà, mình có thể nghe tiếng chúng kêu trong núi. Anh có bao giờ nghe cáo kêu chưa?
HIKARU
Chưa, chưa bao giờ.
BÀ ROKUJŌ
Đêm nay anh sẽ nghe. Và cả tiếng thét của con gà trước khi nó chết, khi nó bị chồn xé toạc họng nữa.
HIKARU
Tôi thà chả nghe những thứ ấy còn hơn.
BÀ ROKUJŌ
Em tin chắc anh sẽ thích khu vườn của em, em tin chắc thế. Vào mùa xuân mùi tây mọc theo mép bãi cỏ làm cả khu vườn ngát hương. Rồi khi mưa xuân rơi, vườn chìm ngập và biến mất không tăm tích. Anh có thể thấy hoa tú cầu đương rộ bị chìm trong nước khi nước dâng quá ngọn cỏ. Anh đã bao giờ thấy hoa tú cầu chìm trong nước chưa? Giờ đang thu, hàng đàn côn trùng bé xíu sẽ từ đám sậy trong vườn bay ra lướt trên mặt hồ, giống như trượt trên băng.
HIKARU
Nhà của bà đằng kia phải không?
BÀ ROKUJŌ
Phải, nhà có mái màu xanh lá nhạt. Vào buổi chiều, trước hoàng hôn, mình còn có thể nhìn ra nó từ xa hơn nhiều. Mái và các cửa sổ lấp la lấp lánh, ánh đèn giống như đèn hiệu báo cho ta từ xa đã biết ngôi nhà nằm ở đâu. (Lặng) Sao vậy? Anh chẳng nói lời nào cả.
HIKARU
(nhẹ nhàng) Không cần phải nói gì hết.
BÀ ROKUJŌ
Nghe anh nói như vậy chẳng khác gì một phương thuốc đối với em, một phương thuốc chữa lành mọi vết thương của em trong nháy mắt, một phương thuốc thần diệu. Nhưng em biết anh là loại người nào - anh đưa thuốc cho người ta trước rồi sau đó mới làm người ta bị thương. Anh chẳng bao giờ làm ngược lại. Thuốc trước, sau thuốc là vết thương, rồi sau vết thương chẳng còn thuốc nào nữa cả… Em hiểu lắm. Em giờ là một bà già rồi. Một khi đã bị thương em chẳng thể bình phục nhanh như con gái trẻ. Mỗi lần anh nói điều chi ngọt ngào âu yếm là em lại run lên khiếp đảm. Em tự hỏi vết thương khủng khiếp nào sẽ đợi em sau một phương thuốc hữu hiệu đến vậy. Về sau này, anh nói năng càng ít ngọt ngào âu yếm là em lại càng hạnh phúc.
HIKARU
Bà có vẻ tin chắc mình sẽ sắp đau khổ.
BÀ ROKUJŌ
Cơn đau sẽ đến, như đêm tiếp theo ngày, không sớm thì muộn.
HIKARU
Tôi không thể tin mình lại có sức mạnh gây đau khổ cho bất kỳ ai.
BÀ ROKUJŌ
Đó là vì anh còn trẻ. Một ngày nào đó sáng ra anh thức dậy mà trong đầu trống rỗng, rồi thì khi anh dắt chó ra ngoài dạo bộ có thể anh sẽ chợt nhận ra rằng có hàng chục phụ nữ ở đâu đó mà anh không thấy được đang đau khổ, rồi thì anh sẽ hiểu rằng chính việc anh đang sống là một nguyên nhân đau khổ cho nhiều phụ nữ. Kể cả dù anh không thấy được họ nhưng họ thấy được anh, và anh có ngoảnh nhìn đi chỗ khác cũng vô ích, bởi người ta thấy anh rõ mồn một như thấy tòa lâu đài sừng sững bên trên một thành phố vậy.
HIKARU
Sao ta không đổi đề tài đi nhỉ?
BÀ ROKUJŌ
Phải, mình đổi đi. Chừng nào em còn có thể nói về những chuyện như thế là em còn có thể tự cho mình may mắn.
HIKARU
Giờ thì tôi thấy nhà bà rõ lắm, song mắt cáo của các cửa sổ tầng hai, lan can bằng gỗ trên ban công. Không có ai ở nhà phải không?
BÀ ROKUJŌ
Không, nhà trống. Đấy là nơi em muốn sống cùng anh đến khi em chết.
HIKARU
Đến khi bà chết sao? Bà không nên nói về những điều chẳng lấy gì làm chắc chắn như vậy. Nhỡ đâu ngày mai là ta chết rồi, ai biết được. Giả sử thuyền đắm chẳng hạn…
BÀ ROKUJŌ
Thuyền đắm! Em tự hỏi cớ sao em lại không mua một chiếc thuyền cho anh mà rồi đắm tức thì? Rõ là trí khôn chả ở với em rồi.
HIKARU
(lay cột buồm) Nhìn xem! Nó sắp lật rồi!
(BÀ ROKUJŌ vung tay ôm lấy HIKARU. Họ ôm nhau.)
GIỌNG AOI
(yếu ớt, từ xa) Cứu với! Cứu với!
(Khi ta nghe được giọng AOI, thì bóng của nàng, quằn quại trên giường bệnh, hai tay choãi ra ngoài, xuất hiện trên cánh buồm.)
HIKARU
Có phải vừa có một giọng nói đâu đây không?
BÀ ROKUJŌ
Không, chắc chỉ là một con chồn thôi. Ban ngày, khi hồ lặng, anh có thể nghe tiếng chồn kêu lướt trên mặt nước, suốt đến tận núi.
HIKARU
Giờ tôi không nghe thấy nữa.
BÀ ROKUJŌ
Em tự hỏi tại sao cái gì cũng đều phải có trái có phải. Giờ em đang đứng bên phải anh. Thế nghĩa là tim anh ở rất xa. Nhưng nếu em chuyển sang bên trái anh thì em sẽ không thấy được nét nhìn nghiêng bên phải của anh.
HIKARU
Tôi chỉ còn mỗi một nước là chuyển thành khí rồi biến mất.
BÀ ROKUJŌ
Vâng. Khi em ở bên phải anh em ghen với tất cả mọi thứ ở bên trái anh. Em cảm thấy như chắc chắn có ai đó đang ngồi đấy.
HIKARU
(Anh làm động tác tì vào thành thuyền nhúng tay xuống nước). Hồ là thứ duy nhất đang ở bên trái tôi. Tay nó mới lạnh làm sao chứ!.. Nhìn xem! (Anh chìa bàn tay ướt cho bà xem). Gần như đóng băng còn gì. Thế mà chỉ mới đầu thu thôi đó.
(Có tiếng rên phía sau cánh buồm).
HIKARU
Cái gì vậy?
BÀ ROKUJŌ
Sao kia?
HIKARU
Tôi không nghe thấy. Nghe như ai đó đang rên.
BÀ ROKUJŌ
(Bà lắng nghe). Là tiếng cột buồm kẽo kẹt.
HIKARU
Gió đã đổi chiều, phải không? (Anh làm động tác điều khiển buồm). Giờ tôi thấy rõ những cây sậy ven bờ, uốn mình trong gió. Gió đang khiến mặt hồ cuộn sóng.
BÀ ROKUJŌ
Đúng vậy phải không?.. Em chỉ đang nghĩ rằng, nếu anh đã đem lòng yêu một người đàn bà trẻ hơn em nhiều đẹp hơn em nhiều, và anh cưới cô ta…
HIKARU
Ừ?
BÀ ROKUJŌ
Chắc em sẽ chẳng chết đâu.
HIKARU
(Cười to). Tốt thôi.
BÀ ROKUJŌ
Em sẽ không chết, nhưng em nghĩ nhất định em sẽ giết cô ta. Linh hồn em sẽ rời thân thể em kể cả khi em đang sống, nó sẽ đi hành hạ cô ta. Linh hồn sống của em sẽ gây bệnh sẽ giày vò sẽ hành hạ cô ta, nó sẽ không ngừng chừng nào cô ta chưa chết. Cô ta, tội nghiệp, cô ta sẽ bị một ác linh ám đêm này sang đêm khác kỳ tới khi cô ta chết.
GIỌNG AOI
(yếu ớt, từ xa). Cứu với! Cứu với!
HIKARU
Lại giọng đó. Nó có thể là gì vậy?
BÀ ROKUJŌ
Chỉ là buồm giật phần phật trong gió. Là tiếng gió.
(Bóng của AOI quằn quại với tay ra được chiếu rõ trên cánh buồm).
GIỌNG AOI
(lần này hơi to hơn). Aaaa! Aaaa! Cứu với! Cứu với!
HIKARU
(thất kinh) Tôi tin chắc là nghe một giọng người.
BÀ ROKUJŌ
Đó là tiếng thét của con gà đang bị chồn gặm ngang cuống họng. Gió đưa tiếng thét ấy từ bờ tới đây. Vậy là ta biết ta gần bờ ra sao rồi.
HIKARU
Tôi không biết có phải ai đó đang chết đuối không.
BÀ ROKUJŌ
Chết đuối? Ai chết đuối kia chứ? Nếu có ai đang chết đuối thì đó là chúng ta!
GIỌNG AOI
(nghe rõ). Cứu với! Cứu với!
HIKARU
Là Aoi!
BÀ ROKUJŌ
(cười to) Không, đấy là con gà.
HIKARU
Tôi tin chắc đó là Aoi.
BÀ ROKUJŌ
Đừng bỏ em!
HIKARU
Là tại bà! Bà đang hành hạ Aoi.
BÀ ROKUJŌ
Không, không phải lỗi tại em. Là tại anh…
GIỌNG AOI
(Rên rỉ).
HIKARU
Aoi!
BÀ ROKUJŌ
Cố giữ bình tĩnh đi! Anh không yêu Aoi. Nhìn em đây. Đừng nhầm lẫn. Anh yêu là yêu em. Yêu em.
HIKARU
(Lắc đầu) Không, không phải.
(Hai người im lặng đối mặt nhau. Tiếng nhạc dị kỳ. BÀ ROKUJŌ quay mặt khỏi HIKARU và cố băng vào phía sau cánh buồm. HIKARU ngăn bà lại. BÀ ROKUJŌ giằng ra rồi biến mất sau cánh buồm. HIKARU theo sau bà. Sân khấu tối sầm lại. Trong tiếng nhạc dị kỳ cánh buồm chầm chậm rời sân khấu về bên tay trái. Khi không còn thấy cánh buồm, sân khấu sáng trở lại. BÀ ROKUJŌ không còn đó nữa. HIKARU đứng một mình, choáng váng rõ ràng).
HIKARU
(Như chợt nghĩ ra, liền nhấc ống nói điện thoại trên bàn). A lô, a lô. Vâng. Xin nối cho đường dây ngoài… Đường dây ngoài phải không? Xin nối cho tôi Nakano 999… A lô. Có phải nhà bà Rokujō đó không? Tôi nói chuyện với Yasuko được không? Phải, bà Rokujō… Bà ấy đi nằm được một lát rồi sao? Vâng? Trong phòng ngủ bà ấy?.. Tôi xin lỗi, không còn cách nào khác. Làm ơn thức bà ấy dậy. Bảo bà ấy Hikaru đang gọi. Rất gấp. Làm ơn thức bà ấy dậy. Vâng…
(Lặng. HIKARU lo âu nhìn về phía giường AOI. Cô đang ngủ yên lành trong tư thế ngửa).
HIKARU
A lô, a lô… Em phải không, Yasuko? Gì? Em ở nhà suốt buổi chiều sao? Em vừa ngủ dậy? Anh đang nói chuyện với chính Yasuko đây phải không? (tự nói với mình) Phải, giọng là giọng cô ấy… Vậy thì kẻ mình vừa gặp là một hồn ma sống… Vâng, a lô, a lô… 
(Có tiếng gõ nơi cánh cửa bên trái).
GIỌNG BÀ ROKUJŌ
(từ ngoài cửa. Bà nói rất rõ). Hikaru, em quên một thứ. Em quên đôi găng tay. Đôi găng đen, cạnh cái điện thoại. Anh có thấy không? Lấy giùm em nhé.
(HIKARU lơ đãng nhặt đôi găng tay đen lên, gác ống nói về chỗ cũ, đi về phía cửa bên trái. Anh mở cửa đi ra ngoài. Ngay khi HIKARU đi ra, giọng của BÀ ROKUJŌ trong điện thoại bỗng nhiên to lên tới mức khán giả có thể nghe được).
GIỌNG BÀ ROKUJŌ
(từ trong điện thoại) A lô, a lô… Có gì vậy, Hikaru? Có chuyện gì vậy? Anh thức em dậy lúc đêm hôm khuya khoắt, rồi thì anh chả nói gì. Anh muốn gì? Sao anh không trả lời? A lô, Hikaru, a lô, a lô…
(Ngay khi tiếng “a lô” cuối cùng vang lên trong điện thoại, AOI vung hai tay về phía điện thoại và với một tiếng thét rùng rợn liền ngã vật ra chết. Sân khấu lập tức tối om).
MÀN HẠ