Bài đã đăng trên Tạp chí zzz, đăng lại tại đây với sự chấp thuận của Ban Biên tập Tạp chí.
Trong
danh sách dịch phẩm của Trần Tiễn Cao Đăng, bạn có thể thấy một phần quan trọng
là sách khoa học viễn tưởng (sci-fi) hoặc họ hàng của nó: Xứ Cát của
Frank Herbert, Mãi đừng xa tôi của Kazuo Ishiguro, Biên niên ký Chim vặn
dây cót của Murakami Haruki, hay mới tái bản gần đây là Từ điển
Khazar của Milorad Pavić. Đây không phải chuyện tình cờ nếu bạn biết anh vốn
là một fan cứng của thể loại giả tưởng, và còn là tác giả cuốn tiểu thuyết Life
Navigator 25: Người tình của cả thế gian (2016) mang đầy đủ đặc trưng của
dòng: dày, một bữa tiệc của trí tưởng tượng, và kén người đọc (uyển ngữ). Zzz
Review đã có cuộc trò chuyện có phần lan man với người đọc-người dịch-người
viết hiếm hoi trong thị trường sách vốn không mặn mà với sci-fi này.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Anh đọc và thích sci-fi
từ bao giờ?
CAO
ĐĂNG
Thời tôi còn trẻ, từ
lúc phổ thông cho đến những năm đầu đại học, lúc đó thời bao cấp, văn chương
khoa học giả tưởng được dịch rất nhiều. Phần lớn được dịch từ các nước xã hội
chủ nghĩa như Liên Xô, Hungary, Romania, tuy nhiên cũng có một số truyện của phương
Tây, chủ yếu là Mỹ, được dịch qua tiếng Nga. Tác phẩm nước ngoài hồi đó phần lớn
được dịch từ tiếng Nga chứ không phải tiếng Anh như bây giờ. Hồi đó, tôi mê
khoa học giả tưởng qua những tập truyện ngắn dịch của nước ngoài, và tôi đích
thực là fan của sci-fi.
Thời
đó người ta đọc sách nhiều hơn bây giờ. Thời đó không có game, không có mạng xã
hội nên phần lớn thời gian rảnh người ta không biết làm gì khác ngoài đọc sách.
Trong số sách người ta đọc hồi ấy có khoa học giả tưởng. Niềm đam mê khoa học
giả tưởng của tôi xuất phát từ thời đó. Có những truyện khoa học giả tưởng tôi đọc
từ hồi đó nhưng đến bây giờ vẫn nhớ rất rõ, dù đã quên tên tác giả, vì nó đánh mạnh
vào mình, nó khiến mình suy nghĩ một số điều sâu sắc về bản chất của thực tại.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Nếu nói về những kiến
giải sâu sắc về bản chất của thực tại thì có lẽ điện ảnh hay game cũng có thể
làm được. Thời nay có thể số người đọc sách ít hơn, nhưng số người xem phim thì
rất nhiều, bản thân anh cũng là một con nghiện phim sci-fi?
CAO
ĐĂNG
Tôi đồng ý rằng một số
phim sci-fi dựng từ tác phẩm văn học có thể nói là thành công hơn bản gốc. “Hay
hơn” bản gốc hay không thì khó nói, vì điện ảnh và văn chương là hai thứ khác
nhau. Nhưng tác phẩm điện ảnh thì gây tiếng vang lớn hơn. Hoặc nếu qua tay một
đạo diễn lớn, bộ phim sẽ mang tầm triết lý cao hơn.
Một
trong những nhân vật tôi quan tâm là Andrey Tarkovsky. Ông ấy không phải là đạo
diễn chuyên về sci-fi. Phim ông ấy mang đậm tính triết lý và thơ. Triết lý và
chất thơ, đó là hai đặc trưng lớn nhất của phim Tarkovsky. Thật ra Tarkovsky
không làm nhiều phim. Cả đời ông chỉ làm tổng cộng bảy phim, song các phim đó đều
là kiệt tác, ví dụ như Nostalghia.
Phim tôi muốn nhắc đến ở đây là Solaris,
một trong hai bộ phim khoa học giả tưởng của ông - phim thứ hai là Stalker.
Stalker và Solaris là hai bộ phim dựa trên văn chương khoa học giả
tưởng, nhưng khó có thể nói đó là hai bộ phim khoa học giả tưởng. Tarkovsky chỉ
mượn mô típ và bối cảnh của sci-fi để triển khai cách nhìn và cách nghĩ của
riêng ông về thế giới.
Một
bộ phim sci-fi đỉnh cao khác mà không một fan cứng sci-fi nào không biết là 2001:
A Space Odyssey của Stanley Kubrick. Ông cũng không phải là nhà làm phim
sci-fi theo nghĩa hẹp. Sự nghiệp điện ảnh của ông rất đa dạng. Mỗi bộ phim của ông
thuộc một thể loại khác nhau, và hầu như phim nào cũng là kiệt tác. Nếu nhắc đến
phim kinh dị thì khó phim nào qua được The Shining. Nếu nói về phim lịch
sử, Spartacus của ông là siêu phẩm. Ổng cũng là người đầu tiên dựng phim
dựa trên tiểu thuyết Lolita, một kiệt tác điện ảnh khác. Hoặc một tác phẩm
nữa cũng dựa trên tác phẩm văn học, A Clockwork Orange, một tuyệt tác của
quái kiệt điện ảnh này. Nói vậy để biết rằng 2001: A Space Odyssey chỉ
là một trong nhiều kiệt phẩm của Stanley Kubrick. Cũng như trường hợp của
Tarkovsky, ông dựa vào chất liệu sci-fi và nâng tầm nó lên thành một bài thơ
triết học.
Nếu
đã xem 2001: A Space Odyssey, bạn sẽ thấy nó là một bộ phim rất lạ. Nó
có vẻ bề ngoài rất khoa học, thực tế, lạnh lùng, nhưng tôi luôn cảm thấy có một
bề ngầm triết lý rất sâu chảy phía dưới - khác hẳn các bộ phim sci-fi khác. Đã
xem nhiều phim sci-fi, tôi có thể nói 2001: A Space Odyssey ở một đẳng cấp
khác hẳn so với các siêu phẩm Hollywood có context sci-fi và mô típ sci-fi. Loại
phim đó thì vô số, ví dụ như loạt phim Chiến tranh giữa các vì sao hoặc Pacific
Rim. Những phim kiểu này, nói thẳng ra, ở một tầm thấp hơn rất nhiều và
không khiến đọng lại trong ta một chút gì. Nó tuyệt không “thought-provoking”
theo cách nói của phương Tây. Xem xong Pacific Rim, bạn sẽ quên nó ngay
lập tức, và có quên cũng chẳng làm sao cả.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Anh có thể nêu rõ thêm sự
khác nhau đó nằm ở chỗ nào không?
CAO
ĐĂNG
Khác biệt ở chỗ những bộ
phim của Tarkovsky tôi vừa nhắc đến và 2001: A Space Odyssey không hề có
người hùng nào, không hề có sứ mạng giải cứu thế giới nào. Không có cuộc đấu
tranh giữa thiện và ác, không có kẻ phản diện, không có âm mưu nào cả.
Khi
xem 2001, tôi không bao giờ có thể quên trường đoạn cuối cùng. Tôi có cảm
giác rằng từ đầu phim đến đoạn đó, Kubrick đã chơi hết cuộc chơi của mình rồi
nhưng ông ấy chưa “đã”. Ông nhìn thấy được một điều gì đó về bản chất của thế
giới nhưng vẫn chưa nói hết được. Đến đoạn cuối,ì ông quyết định tạo ra một chuỗi
hình ảnh mang tính trừu tượng cao độ đến nỗi những người xem như mình tha hồ tưởng
tượng, diễn giải kiểu gì cũng được. Trong khung cảnh một căn phòng hết sức siêu
thực, có một ông già nằm trên giường, sau đó các vật trong phòng trải qua một số
chuyển hóa, lúc thì chỗ này lúc ở chỗ khác. Cuối cùng thì chúng ta thấy cảnh một
đứa bé sơ sinh, nhưng đứa bé sơ sinh đó lớn bằng cả bầu trời, cả không gian vũ
trụ. Những hình ảnh như vậy tạo ra một cảm giác như điện giật mà người xem cảm
nhận được tức khắc và không thể quên. Đó là dấu ấn của nghệ sĩ lớn. Chỉ một nghệ
sĩ lớn mới có thể đưa cho ta những hình ảnh như vậy và khiến ta dù không hiểu vẫn
thấy bứt rứt và ám ảnh. Ta có thể đưa ra lý giải cho những hình ảnh đó, một số
lý giải nghe có vẻ có lý, nhưng ta phải hiểu rằng đó không phải là lý giải duy
nhất. Tác giả cố tình để mở cho nhiều cách lý giải khác nhau, vậy không có lý
gì ta đòi đóng hết lại.
 |
| Cảnh trong "Stalker" |
Còn
một bộ phim tương đối mới mà nhiều người đã xem là Arrival. Nó cũng có một
bề dày triết lý nhất định. Tôi không chắc rằng người nào xem Arrival
cũng hiểu được ẩn nghĩa của câu chuyện khi những người ở hành tinh khác nói rằng,
trong ngôn ngữ của họ, tất cả mọi điều đều được nói ra cùng một lần. Ngôn ngữ của
họ không được tổ chức theo cấu trúc tuyến tính gồm ba thành phần chính là chủ
ngữ, động từ và vị ngữ như ngôn ngữ của chúng ta. Ở họ, tất cả mọi điều đều được
nói ra một lần duy nhất. Ta có thể tạm hiểu rằng cách tư duy của họ, mô hình vận
động thần kinh của họ là holistic. Của chúng ta là linear, là tuyến tính. Của họ
là holistic [có thể tạm dịch là mang tính tổng thể, toàn thể - Zzz]. Từ
sự khác nhau này của vận động thần kinh và mô thức tư duy mà sinh ra hai nền
văn minh khác nhau về chất. Hẳn không phải người xem nào cũng hiểu được điều
đó. Nhưng có một điều đáng tiếc cho Arrival là rốt cuộc phim cũng không
thoát được công thức của Hollywood. Mục đích của nhà làm phim là tạo ra bom tấn,
nên vẫn phải có một màn giải cứu thế giới, vẫn phải có một người Mỹ làm anh
hùng.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Như vậy trong điện ảnh,
ta có thể tạm chia thành hai dòng phim sci-fi. Thứ nhất là dòng sci-fi có tính
triết lý và nói đến những vấn đề trừu tượng, còn dòng kia thì dùng vỏ bọc
sci-fi để kể về câu chuyện ngàn đời của Hollywood: một cuộc phiêu lưu, một vị
anh hùng, và một sứ mệnh nào đó.
CAO
ĐĂNG
Có thể nói như vậy, bởi
vì rốt cuộc công thức của Hollywood là câu chuyện về người hùng và một sứ mệnh
nào đó, hoặc cứu thế giới, hoặc cứu một thứ gì đó nhỏ hơn, nhưng nói chung luôn
có một kẻ ác và một nhiệm vụ phải vượt qua. Đó là công thức của Hollywood, còn
chuyện nó mượn sci-fi, fantasy, thriller, hay horror thì không quan trọng.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Trong sách cũng vậy,
ngoài những sách sci-fi kinh điển triết lý của Philip K. Dick, của Arthur Clarke
thì vẫn có những bộ sci-fi dài tập theo hướng phiêu lưu, cứu thế giới như Đỏ
trỗi dậy hay Dị chủng. Và nếu có các đạo diễn làm những phim mainstream
là chính, chỉ thỉnh thoảng đá sang mảng sci-fi và để lại một số tác phẩm đỉnh
cao, thì cũng có những nhà văn như vậy. Anh nghĩ sci-fi có ưu điểm gì so với
các tác phẩm dòng chính khác, vì sao họ lại lựa chọn cách tiếp cận này?
CAO
ĐĂNG
Một số nhà văn mainstream
có cái hay là họ thường xuyên đi tìm cái mới và thử thách bản thân. Có nhà văn
trước sau như một luôn luôn trung thành với chỉ một loại truyện và một phong
cách, nhưng có người lại thích tự thử thách bản thân. Cho nên một số nhà văn
mainstream thỉnh thoảng cho ra tác phẩm dùng mô típ trinh thám chẳng hạn, nhưng
ta không thể đơn giản xếp tác phẩm của họ vào dòng văn trinh thám, vì tác phẩm
của họ vẫn là mainstream, tuy rằng nó có gì đó vượt ra ngoài khuôn khổ
mainstream thông thường. Ta có thể nhắc đến Tên tôi là Đỏ của Orhan
Pamuk. Cuốn này có mô típ trinh thám, nhưng nếu xếp nó vào kệ sách trinh thám thì
sẽ có gì đó khiên cưỡng. Hoặc Paul Auster có New York Trilogy, một tác phẩm hậu hiện đại kinh điển. Trong tác phẩm
này, nhà văn vận dụng mô típ trinh thám nhưng là để châm biếm nó. Anti-trinh
thám nhưng sử dụng mô típ trinh thám. Sci-fi cũng vậy. Một số tác giả cảm thấy sci-fi
là cần thiết đối với ý tưởng của họ vì nó giúp cho họ tạo ra một thế giới, tạo
ra một tình huống dựa trên một tiền đề có vẻ khoa học.
Về
những nhà văn mainstream mượn mô típ sci-fi, tôi có đọc một tác phẩm thuộc hàng
kinh điển của văn học Mỹ La tinh, rất tiếc chưa có nhà xuất bản Việt Nam nào dịch.
Đó là Phát minh của Morel, tác giả là Adolfo Bioy Casares, một nhà văn
cùng thời và cũng là bạn thân của Borges. Trường hợp của ông khá thú vị. Ông viết
cuốn này lúc còn rất trẻ, khi chỉ mới 26 tuổi, và cuốn sách ngay lập tức trở
thành “quả bom”. Cuốn sách được công nhận là kiệt tác và được in đi in lại rất
nhiều lần. Những tác phẩm sau này của ông ít được nhắc tới hơn, và rốt cuộc thì
ông được lưu danh chủ yếu nhờ cuốn đó mà thôi.
Một
điều thú vị là lúc đó Argentina không phải một nước công nghiệp phát triển
nhưng một nhà văn từ đất nước ấy lại có một ý tưởng rất hay. Nhân vật chính là
một anh thanh niên thông minh, tinh tế, nhạy cảm. Anh ta đang chạy trốn vì bị chính
quyền truy nã, lạc vào một hòn đảo và gặp nhiều người, trong đó có người phụ nữ
mà anh đem lòng yêu. Chỉ sau một thời gian, anh ta mới nhận ra rằng có gì đó
không ổn trong thế giới này. Ban đầu thì anh ta không biết là cái gì, sau một
thời gian dài quan sát chiêm nghiệm thì anh ta nhận ra rằng thế giới này không
có thật. Tất cả những người anh ta gặp, tất cả những đồ vật, cây cối đều chỉ là
ảnh chiếu ba chiều từ một cỗ máy – chỉ là một cuốn băng quay lại thực tại từ
quá khứ và được tua đi tua lại không ngừng. Nó thật đến nỗi thức ăn cũng có mùi
có vị, cây cối phát ra tiếng xào xạc khi gió thổi qua. Nhưng tất cả chỉ là giả.
Người đàn bà anh say đắm cũng chỉ là một hình ảnh của cỗ máy mà thôi. Câu chuyện
này vừa có tính sci-fi vừa nhuốm màu horror bởi vì phát hiện đó đến với anh ta
như một cú sốc kinh hoàng khiến anh ta rùng mình.
Nó
độc đáo ở chỗ là nó là một trường hợp điển hình của tác phẩm mainstream. Ta không
thể nói nó là một tác phẩm sci-fi đơn thuần được vì nghệ thuật ngôn từ và phân
tích tâm lý là của một tác phẩm mainstream điển hình, nhưng tiền đề của nó 100%
là sci-fi. Nó cực kỳ clever và brilliant. Nhưng chất lượng văn chương của tác
phẩm cao vô cùng. Nó là một tác phẩm nghệ thuật thuần túy (high art) mà người
ta không bao giờ xếp vào thể loại sci-fi.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Ngược lại, sci-fi thì
không thể xếp vào high art?
CAO
ĐĂNG
Có một nếp nghĩ thâm
căn cố đế không chỉ tồn tại ở người đọc bình thường, cũng không phải chỉ ở Việt
Nam mà là trên khắp thế giới, ngay cả trong đầu những vị áo mão cân đai hay hàn
lâm học thuật, mà mình nghĩ là sai lầm. Nhưng một điều buồn cười là nó vẫn cứ tồn
tại như vậy. Đó là họ cứ phân biệt rằng maintream ở chiếu trên, kế đó là các
genre fiction - horror, detective, fantasy, sci-fi, vân vân - thảy đều chiếu dưới.
Đó chỉ là những thứ văn hạng nhì không bao giờ có thể xếp ngang hàng với văn hạng
nhất. Mình nhớ đến một bài, không rõ là tiểu luận hay phỏng vấn, của Umberto
Eco, trong đó ông hoàn toàn dismiss sci-fi và coi nó như là crap, tức là đánh
giá rất thấp. Dĩ nhiên không phải chỉ mình ông ta như vậy. Nhìn vào những giải
thưởng văn chương lớn, từ Nobel cho đến Booker cho đến Goncourt, Kafka và nhiều
giải thưởng khác, ta sẽ thấy rằng gần như không bao giờ nó được trao cho một
nhà văn genre fiction, trong đó có sci-fi. Có những giải thưởng dành riêng cho
sci-fi như giải Hugo hay giải Nebula - ngoài đó ra thì không còn cách nào nhìn
nhận đóng góp của các tác giả này.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Có thể là những tác giả
sci-fi chưa viết đủ hay để giám khảo có thể trao giải cho cuốn đó ạ? Luôn luôn
có một định kiến rằng văn sci-fi không hay, nhân vật thì một chiều, thậm chí
còn bị giới hạn về mặt tư tưởng. Ví dụ như người ta thường nhắc đến vấn đề giới
trong sci-fi, nếu là tác phẩm của đàn ông thì phụ nữ bị khắc họa rất mờ nhạt.
Em thấy bản thân một số nhà văn sci-fi cũng có suy nghĩ này. Trong một cuộc phỏng
vấn gần đây, Lưu Từ Hân, tác giả bộ Tam Thể, đã nói rằng nhân vật trong
sci-fi vốn dĩ là nhân vật một chiều, nhân vật chỉ để phục vụ cho câu chuyện nên
tôi viết kiểu như vậy là bình thường. Theo anh nghĩ thì đây là định kiến của
người trao giải, của giới hàn lâm đối với sci-fi hay đây chính là định kiến mà
giới tác giả sci-fi tự tạo ra cho chính mình?
CAO
ĐĂNG
Tôi nghĩ là cả hai. Trong
câu chuyện này nguyên nhân sâu xa không đơn giản nằm ở một trong hai phía. Lúc
nãy ta nói chuyện về phía kia, phía của người đánh giá và giới hàn lâm, họ cũng
có những định kiến của riêng mình. Song những định kiến này không phải tự nhiên
mà có. Bạn nói đúng: chính các tác giả sci-fi chịu một phần trách nhiệm trong
cái thực tế rằng tác phẩm của họ về cơ bản chưa đủ tầm về mặt văn chương. Các
nhà văn sci-fi chưa đủ nỗ lực hoặc chưa đủ tài năng để tự nâng tầm tác phẩm của
mình về mặt nghệ thuật. Isaac Asimov và Arthur Clarke là hai nhà văn thường bị
một số người chê. Tác phẩm của hai ông này có tính tưởng tượng rất phong phú,
những câu hỏi họ đặt ra sâu sắc, nhưng văn họ chán. So ra thì Bradbury viết hay
hơn nhiều. Philip K. Dick viết cũng hay.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Anh nhắc đến hai phía
là nhà phê bình và nhà văn. Em nghĩ rằng còn tồn tại một góc thứ ba của tam
giác nữa, là người đọc. Người đọc văn học viễn tưởng thường muốn tìm kiếm công
thức kinh điển của Hollywood là giải cứu thế giới. Khi đọc sách, họ cũng chỉ kỳ
vọng về những câu văn đơn giản, nhân vật dễ chịu. Khi đương đầu với những tác
phẩm có chất văn chương hơn thì người ta lại không thấm được, và tự thân người
đọc cũng loại tác phẩm đó ra khỏi thể loại văn học viễn tưởng. Theo anh thì có
điều này không?
CAO
ĐĂNG
Tôi nghĩ điều đó đúng một
phần, nhưng nếu từ đó rút ra một kết luận khái quát thì e hơi vội vàng. Thế giới
luôn luôn đa dạng. Có thể một bộ phận độc giả giống như bạn nói, họ thích văn
chương đơn giản và hấp dẫn. Nhưng cũng có độc giả thích những tác phẩm sci-fi
phức tạp hơn. Như mình đã nói lúc nãy, mô típ người hùng, sứ mệnh và kẻ ác của
Hollywood chỉ là một phần nhỏ của sci-fi. Sci-fi phong phú hơn vậy nhiều.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Với cuốn sách Life
Navigator 25 của anh, em thấy người đọc có rất nhiều cách định loại khác
nhau. Có sci-fi, có giả tưởng (fantasy), có cả hiện thực huyền ảo… Như em đọc
thì thấy gọi là một cuốn science fantasy thì đúng hơn. Bản thân anh đánh giá
như thế nào về thể loại của tác phẩm của mình?
CAO
ĐĂNG
“Science fantasy”, một
danh xưng thú vị! Tuy nhiên, cá nhân tôi không nghĩ tác phẩm của mình là
fantasy. Có chăng, bên cạnh bối cảnh sci-fi, mô-típ sci-fi, người đọc có thể gặp
những yếu tố siêu thực – theo nghĩa giống như người ta thường nói về hội họa
siêu thực. Bên cạnh đó, tôi không phản đối nếu cuốn tiểu thuyết được gọi là
sci-fi – dù bản thân tôi không gọi như thế. Đó là bởi, nói về thiên hướng viết
lách của mình, tôi có cảm giác rằng mình về cơ bản có thiên hướng duy lý. Mặc
dù tôi thích tưởng tượng, mơ mộng đến những cõi phi thực, nhưng trong sâu xa
thì tôi là người duy lý, nên không hợp với fantasy. Tôi không đọc nhiều
fantasy. Bù lại tôi say mê đọc sci-fi. Nên cái tôi viết ra có tính sci-fi một
cách tự nhiên.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN:
Vậy anh có xác định anh
viết sci-fi và nâng tầm nó lên để vượt qua những định kiến dành cho sci-fi hay
không? Hay đó đơn thuần chỉ là một tác phẩm mainstream có sử dụng mô típ của
sci-fi?
CAO
ĐĂNG
Tôi không chủ định viết
sci-fi, tuy nhiên, như đã nói, sci-fi là một phần của tôi, tư duy của tôi tự nó
đi theo hướng đó. Life Navigator là một cuốn sách có mô típ và bối cảnh
sci-fi. Nếu được yêu cầu miêu tả Life Navigator bằng một từ, tôi sẽ chọn
từ dystopian (phản không tưởng). Một khi nó là dystopian novel, thì yếu tố
sci-fi mặc nhiên phải có. Nó không phải là sci-fi thuần túy, nó chỉ sử dụng mô
típ sci-fi để nói lên câu chuyện của nó. Tôi sử dụng mô típ sci-fi để đưa câu
chuyện vào một thế giới khác, với những thực thể chỉ có ở thế giới đó mà thôi. Sci-fi
có nghĩa là, tôi dựa trên tiền đề rằng những thứ này có thể có thật với điều kiện
nền văn minh của loài người dựa trên khoa học kỹ thuật có thể tiến hóa đến mức
đó.
NGƯỜI PHỎNG VẤN
Truyện
của anh có những nét hao hao Murakami là tác giả anh từng dịch. Anh có nghĩ
mình thích và học tập Murakami hay không?
CAO
ĐĂNG
Nói
đến Murakami thì phải nhắc đến một cuốn sci-fi rất xuất sắc: Xứ sở diệu kỳ
tàn bạo và nơi tận cùng thế giới. Trong sự nghiệp của Murakami, chỉ riêng
cuốn đó là sci-fi, một tưởng tượng rất xuất sắc. Trong một chương của cuốn này,
ông giải thích rõ cơ chế tạo nên thế giới ảo của câu chuyện, với cả một sơ đồ
các mạch nối. Rất nhiều tiểu thuyết của Murakami viết theo kiểu hai câu chuyện
xen kẽ nhau; cuốn này cũng vậy. Một tuyến là chuyện trong thực tại, một tuyến
kia là chuyện trong thế giới phi thực. Đọc đến nửa sau ta mới biết thế giới phi
thực kia nằm trong đầu của nhân vật chính và nó đã được “cài đặt” sẵn. Đây là
cuốn duy nhất cho đến nay mà Murakami bước sang địa phận của sci-fi và ông đã
thành công mỹ mãn. Nhiều người cho rằng Biên niên ký Chim vặn dây cót là
cuốn xuất sắc nhất trong sự nghiệp của Murakami và tôi đồng ý như vậy, tuy
nhiên Xứ sở diệu kỳ… mới là cuốn mà
tôi đã đọc với nhiều hứng thú hơn hết.
Vậy khi viết, anh có
nghĩ đến việc viết theo một truyền thống nào hay không? Chẳng hạn, khi nói đến
sci-fi người ta thường nghĩ ngay đến bối cảnh Mỹ. Ngay cả Lưu Từ Hân, thì nhân
vật xuất hiện trong truyện của ông ngoài người Trung Quốc thì vẫn là nhân vật người
Mỹ, có thể có một chút Nhật, một chút Nga. Nhưng trong sách của anh thì các cường
quốc văn hóa lại chiếm ưu thế hơn. Anh nhắc đến Granada (Tây Ban Nha), nhắc đến
Mỹ Latinh, nhắc đến các nhạc sĩ, họa sĩ châu Âu, Nhật Bản… chứ không nói nhiều
đến các cường quốc về kinh tế, kỹ thuật, quân sự, y tế. Anh có nghĩ mình viết theo
truyền thống mainstream hay sci-fi, hay như một nhà văn cosmopolitan hay không?
CAO
ĐĂNG
Có lẽ tôi không nghĩ về
việc gắn mình vào một truyền thống nào. Tôi viết một cách tự nhiên nhưng có một
ý thức nhất định. Tôi không nghĩ về việc viết một cuốn sci-fi, mà chỉ nghĩ về
việc viết một cuốn sách thôi. Mặt khác, các yếu tố văn hóa Tây Ban Nha, Nhật Bản…
hiện diện trong tác phẩm là một điều tự nhiên, vì tâm hồn tôi đồng điệu với
chúng. Trong khi đó, những “cường quốc” cùng với những của cải về kinh tế, quân
sự… của chúng, tuy không được nhắc trực tiếp trong cuốn sách, tuy nhiên đây đó
hẳn bạn vẫn có thể cảm thấy chúng, vì chúng luôn luôn có đó dù ta có quan tâm tới
chúng hay không – chúng là cỗ máy cái xoay vần thế giới, như người ta nói. Thứ
đang xoay vần thế giới không phải là cái đẹp hay sự thấu cảm mà là tiền, máy
móc, quyền lực. Tiền, máy, quyền, hãy để cho người khác quan tâm. Tôi quan tâm
tới cái đẹp và sự thấu cảm.
 |
| Flamenco, flamenco. |
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Một câu hỏi có liên
quan một chút: anh có nghĩ rằng identity của đất nước quyết định đến nhà văn
khi lựa chọn thể loại khoa học viễn tưởng không? Ví dụ, hiện nay những tác phẩm
khoa học viễn tưởng nổi tiếng nhất, cả sách và phim, thường đến từ Mỹ. Ngày trước
ta được đọc tác phẩm sci-fi của Liên Xô. Bây giờ thì Trung Quốc bắt đầu nổi lên
ở mảng ấy. Nhưng ở các nước nhỏ lẻ như chúng ta, liệu có khi nào nhà văn đủ tự
tin đến mức lấy nhân vật và không gian của Việt Nam làm điểm xuất phát cho một
câu chuyện viễn tưởng không? Khi ta đọc sách của Mỹ, nhất là ở thể loại giải cứu
thế giới, ta sẽ luôn gặp một anh hùng Mỹ cứu thế giới. Khi đọc tác phẩm Trung
Quốc thì ta lại thấy một người Trung Quốc cứu thế giới. Như vậy anh có nghĩ rằng
mình có thể viết được một cuốn sách mà trong đó một nhà khoa học hoặc một nhân
vật nào đó người Việt cứu thế giới trong một bối cảnh sci-fi hay không?
CAO
ĐĂNG
Như tôi nói ban nãy, mô
típ giải cứu thế giới chỉ là một phần nhỏ của sci-fi thôi. Không phải nhà văn
sci-fi nào cũng viết về chuyện giải cứu thế giới. Tuy nhiên, identity cũng có
thể đúng ở trường hợp này, tức là nếu anh sống tại một môi trường văn hóa, xã hội
đặc thù của riêng một quốc gia, thì những thứ anh viết ra sẽ phản ánh những điều
này. Anh không thể thoát khỏi nó được. Song, dù thế nào đi nữa, nhưng chúng ta phải
thừa nhận thực tế là, về văn chương sci-fi, không ai qua được nước Mỹ. Cả Nhật
Bản nữa. Có một cuốn của văn chương Nhật mà ai xem phim rồi sẽ thích. Đó là cuốn
Nước Nhật Bản chìm, Japan Sinks,
Nihon chinbotsu, của Sakyo Komatsu, là tác giả truyện Cái chết của Bikưni mà tôi từng dịch. Tác giả tưởng tượng có một thảm
họa địa chất lớn đến mức làm cho cả Nhật Bản chìm xuống biển. Một mặt ta có thể
xếp cuốn này vào thể loại alternate history, nhưng mặt khác nó là hard sci-fi.
Tác giả đưa ra những luận cứ địa chất học để biện luận rất kỹ vì sao có thể xảy
ra một thảm họa nhấn chìm cả nước Nhật Bản, mặc dù trên thực tế các nhà khoa học
khẳng định rằng chuyện đó khó thành sự thật được.
NGƯỜI
PHỎNG VẤN
Khi nhắc đến hard
sci-fi, chúng ta thường nghĩ đến khoa học vật lý, khoa học chế tạo… nhưng thường
quên mất rằng có những ngành khoa học khác như khoa học trái đất hay sinh học
cũng quan trọng không kém.
CAO
ĐĂNG
Đúng vậy. Sci-fi có rất
nhiều subgenre. Vũ trụ chỉ là một trong số đó. Còn có sci-fi về sinh học, trái
đất, trí tuệ nhân tạo… Nhật Bản rất mạnh về sci-fi nhưng chúng ta ít biết đến
nó vì chưa nhiều tác phẩm được dịch, ý mình là dịch ra tiếng Anh. Tôi đoán lý
do là vì bản thân văn chương sci-fi Mỹ quá nhiều và quá phong phú nên độc giả Mỹ
chỉ cần đọc hàng nội địa là đủ rồi, họ không có nhu cầu đọc văn sci-fi của nước
khác. Lúc nãy bạn có nhắc tới Liên Xô, đây cũng là một nước có nền văn học giả
tưởng tương đối mạnh. Sci-fi phải dựa trên một nền tảng công nghiệp, khoa học kỹ
thuật, công nghệ tương đối cao, và Liên Xô (cũ) là như thế ở một mức độ nào đó.
Ở mức độ đó thì mối quan tâm đến sci-fi là điều hoàn toàn tự nhiên. Còn văn
chương sci-fi ở các nước khác thì thú thật tôi không biết nhiều lắm.
Một
trường hợp ngoại lệ là Stanisław Lem, nhà văn Ba Lan. Một ngoại lệ hiếm hoi: nhà
văn sci-fi không viết bằng tiếng Anh nhưng được biết đến rộng rãi ở các nước
Anh Mỹ. Có một cuốn mà tôi chưa đọc nhưng đã tìm hiểu kỹ về nó, có tên tiếng
Anh là His Master’s Voice, có thể tạm dịch là “Tiếng của Người”, với chữ
Người viết hoa. Ổng tưởng tượng rằng một lúc nào đó trong tương lai, loài người
nhận được những thông điệp không thể giải mã được từ ngoài không gian. Có những
dấu hiệu cho thấy rằng những tín hiệu này là giọng nói của một thực thể có ý thức
được truyền tới loài người vì một mục đích nào đó, chứ không phải nhiễu âm nào
cả. Nhưng vấn đề là loài người không lý giải được nó - biết bao nhiêu trí tuệ của
các chuyên gia loài người hợp sức nhưng vẫn không diễn giải được nó. Sau đó một
số nhân vật đưa đến một câu hỏi rằng phải chăng việc chúng ta không nghe được
“giọng của Người” chính là thông điệp mà một Đấng nào đó gửi đến chúng ta? Nó
nói đến giới hạn của trí tuệ con người.
Nói
đến đây tôi nhớ đến một cuốn sách của NXB Tri Thức là Điều bất khả, một
cuốn sách mà chúng ta dù thích sci-fi hay không thì cũng nên đọc. Nhan đề chính
của nó là “Điều bất khả” (Impossibility), nhưng còn có một tiêu đề phụ mà đọc
qua là biết nó nói về cái gì. Đó là: “Giới hạn của khoa học và Khoa học của giới
hạn.” Có lẽ nên dịch là “Giới hạn về khoa học và Khoa học về giới hạn”. Nói
cách khác, cuốn sách bàn về câu hỏi mà tôi vừa đề cập: Liệu có một giới hạn cho
tri thức loài người hay không? Nói cách khác, liệu có một điểm giới hạn nào đó
mà khi loài người đạt đến rồi thì sẽ không thể biết thêm gì khác nữa không? Đó
là một trong những câu hỏi lớn mà Stanisław Lem đặt ra.
Bên
cạnh đó, Stanisław Lem rất có tài. Trí tưởng tượng của ông là vô hạn và đồng thời
ông có phong cách rất đa dạng. Nếu đã đọc Solaris, bạn hẳn sẽ biết rằng
văn phong Solaris là tĩnh: ngắn gọn, súc tích, trầm buồn. Song ở những
cuốn như Nhật ký Vũ trụ của Ion Lặng Lẽ hoặc cuốn tôi đang đọc là Cyberiad,
thì ông lại thể hiện một văn phong rất hoạt, trào lộng, cười nôn ruột. Ion Lặng
Lẽ là một nhân vật trở đi trở lại trong nhiều tác phẩm. Trong thế giới vũ trụ
tưởng tượng của ông có một chàng phi công đi khắp các vũ trụ khác nhau, trải
qua không biết bao nhiêu là hành tinh trong không biết bao nhiêu chuyện cười ra
nước mắt.
Phải
nói rằng Lem là một phù thủy về phong cách. Ông không chỉ có những ý tưởng thâm
sâu mà còn là một nhà văn đại tài. Đơn giản là một văn tài lớn.
(còn tiếp)