Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2022

Về 'Ngoại truyện Gurun' trong 'Cospolist Nổi Loạn' của tôi

Trong "Ngoại truyện Gurun" đi kèm với "Cospolist Nổi Loạn" có những phần như thế này - những phần mà tôi thích vì vẻ đẹp thâm trầm, "cổ điển" của chúng, vẻ đẹp như của một tác phẩm xưa.

-----

... Mattai ngừng nói, và một lần nữa âm thanh duy nhất chiếm hữu không gian và đôi tai cùng trái tim người là tiếng củi nổ lách tách trong lửa. Vài cặp mắt hướng về phía Arrobauth, chờ đợi, giữa khi chàng ngồi đó chìm trong trầm tư. Faínâhind nhìn chàng với vẻ dịu dàng. Nếu chàng nhìn lại Faínâhind, chàng sẽ thấy rằng chưa khi nào nàng nhìn chàng với sự dịu dàng đến như vậy. Tuy nhiên chàng không nhìn Faínâhind. Chàng như đang thấy, xuyên qua bầu máu và thịt nóng của một sinh thể nào đó thuộc về đất mà chàng yêu thương, hình bóng mơ hồ khó nắm của một giấc mơ nào đó chàng từng có trong quá khứ mà lúc này bỗng trở lại trong tâm trí chàng, thoảng nhẹ và ám ảnh, như làn gió ẩm lạnh duy nhất ở trong lòng bừng cháy của mùa hè khô kiệt nhất. Một vẻ buồn khác lạ thấm đượm chàng, giống như ánh mờ của một ngôi sao đen. Nếu có ai nhìn Mattai lúc này, người đó sẽ biết chàng đang nhìn Arrobauth với một vẻ trìu mến và dịu dàng ra sao. Như thể chàng đang nhìn một người anh em ruột thịt cho dẫu chàng biết người anh em đó có thể giết chàng bất cứ lúc nào bởi người anh em đó không biết việc mình làm. Và cái im lặng tỏa ra từ hai người này, từ Arrobauth kẻ đang chiêm quan cái gì đó chỉ một mình chàng thấy, và từ Mattai kẻ đang chiêm quan cái gì đó bên trong Arrobauth mà có lẽ chỉ một mình Mattai thấy, là một im lặng mà mọi người khác đều cảm thấy mình không nên phá vỡ cho dù bản chất của nó họ không thật hiểu.

"Lửa cháy", tranh của Konstantin Vasiliev


Thứ Ba, 11 tháng 10, 2022

Về mái tóc nàng

Nhìn mái tóc nàng, gã hình dung một cõi khác nơi nàng và gã là hai người yêu nhau. Gã hình dung, rằng vào khoảnh khắc đầu và khoảnh khắc cuối của mỗi lần gặp giữa hai người, gã sẽ vuốt tóc nàng như thể là lần đầu tiên và lần cuối cùng gã vuốt. Rằng bất kể nàng và gã đã gặp nhau và bên nhau bao nhiêu lần, tình yêu của gã, mà một trong các biểu hiện là động tác vuốt tóc này, đều luôn như vậy, không suy giảm không hao tổn, vào khoảnh khắc cuối vẫn cứ thanh tân và tròn đầy như khoảnh khắc đầu, vào khoảnh khắc đầu là đã chắc chắn và bất hoại như khoảnh khắc cuối.

Tranh của Serge Marshennikov


Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2022

Một đoạn ngắn từ 'Cospolist Nổi Loạn'

Tôi biết "Cospolist Nổi Loạn" không phải một cuốn tiểu thuyết toàn hảo (thật ra, số tiểu thuyết có thể thực sự gọi là "toàn hảo" liệu có nhiều không?), tuy nhiên, nó là một cuốn sách khiến tôi cảm thấy hạnh phúc - sau bao nhiêu lao khổ - rằng mình đã viết ra nó.

-----

... Tôi nhận thấy mình đang nhổm dậy khỏi sàn, cơ thể tôi đang cử động ngoài kiểm soát của tôi. Nhưng rồi mắt tôi lại chuyển xuống sinh vật đang nằm ở dưới tôi. Ý thức tôi lại chuyển sang tập trung vào cảm giác về sự tiếp xúc giữa thân thể tôi với thân thể nó. Đầu gối tôi vẫn đang đè lên bụng nó, cổ tay tôi chưa rời khỏi vùng cổ nó. Cổ tay đó là chỗ khiến tôi cảm nhận rõ nhất rằng mình vẫn đang run tuy rất nhẹ. Tiếng thút thít vẫn còn, chính xác hơn là tiếng hít vào thở ra quá mạnh khi một cơn khóc chưa qua dứt. Ý thức tôi nhận thức được rằng linh hồn tôi vẫn đang tiếp tục khóc.

-----

Tranh của Zdzisław Beksiński.



Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2022

Một đoạn viết của tôi, từ cuối thập niên 1980

Người viết những dòng này, gã thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi mà tôi từng là cách đây nhiều năm, hãy còn thiếu nhiều thứ - tri thức, kinh nghiệm, trải nghiệm, chiêm nghiệm, v.v. -, tuy nhiên nếu có một thứ gã không thiếu thì đó là nhiệt huyết, và sự liều lĩnh "điếc không sợ súng" của tuổi trẻ.

-----

"... Nhà Thơ vô cùng hứng khởi trước sự dịu dàng vô hạn của Xamba; anh không còn cách nào hơn là nhảy với nàng. Nàng chưa hề biết thế nào là xarikakeo ; nhưng nhiệt tình hừng hực bùng lên từ cặp mắt anh, từ đôi tay cuồn cuộn bắp của anh, từng thớ thịt trên thân thể anh, nó làm cho không khí rực lửa; không khí cuộn thành vòi rồng; nàng bị cuốn theo vòi rồng, nàng xoáy tõm vào vòi rồng (nàng dường như quá nhẹ) ; nàng cũng múa xarikakeo; anh truyền sinh lực và linh hồn cho nàng - linh hồn của anh, của xarikakeo - và nàng trở thành người múa xarikakeo thần diệu nhất thế giới. Rồi trong cơn tuyệt thú anh vọt sang múa trống Chăm H’roi; lưng anh mềm và dai, dẻo và sóng cuộn tràn trề như con trăn thật lớn bóng nhẫy; đầu anh chạm đất, rồi anh bật lên mạnh và dữ dội với tiếng rền vang oai hùng từ cổ họng kim khí làm ta nhớ lại phát cung siêu phàm của Arjuna ; nó làm cho bóng đêm kinh hoàng ở Chulakorn phải rùng mình run rẩy và nhường chỗ cho ánh sáng; tiếng rền của con người này, nó rực lên như chớp, và người ta thấy rõ từng giọt mồ hôi trên trán những người Irôca đang chơi trò săn bò rừng. Bóng tối đen như mực và nặng hơn nghìn triệu quả núi chẳng làm họ sợ hơn tiếng voi gầm; tự họ làm nên ánh sáng bằng cặp mắt tươi cười và hàm răng toe toét - cũng cười - của họ."

(trích từ "Nhà thơ", một trong nhiều tuyến truyện của cuốn tiểu thuyết tôi viết vào cuối thập niên 1980 - nhan đề "Vũ trụ loài người", hiện đang bỏ dở)