(Đoạn cuối "Cospolist Nổi Loạn", sẽ in trong năm 2023)
Thứ Ba, 3 tháng 1, 2023
Khai bút đầu năm
... Nếu một cọng cỏ sinh ra và có cơ hội sống hết cuộc đời bé mọn của nó là nhờ có chúng ta dù chỉ một lần duy nhất nói hoặc làm gì đó để bảo vệ nó thì cũng là điều tốt. Cậu đã bảo vệ một cọng cỏ. Cậu, một cọng cỏ, đã liều sinh mạng mình để cứu một cọng cỏ khác. Vậy là không ít đâu, Trungku.
Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2022
Về 'Ngoại truyện Gurun' trong 'Cospolist Nổi Loạn' của tôi
Trong "Ngoại truyện Gurun" đi kèm với "Cospolist Nổi Loạn" có những phần như thế này - những phần mà tôi thích vì vẻ đẹp thâm trầm, "cổ điển" của chúng, vẻ đẹp như của một tác phẩm xưa.
-----
... Mattai ngừng nói, và một lần nữa âm thanh duy nhất chiếm hữu không gian và đôi tai cùng trái tim người là tiếng củi nổ lách tách trong lửa. Vài cặp mắt hướng về phía Arrobauth, chờ đợi, giữa khi chàng ngồi đó chìm trong trầm tư. Faínâhind nhìn chàng với vẻ dịu dàng. Nếu chàng nhìn lại Faínâhind, chàng sẽ thấy rằng chưa khi nào nàng nhìn chàng với sự dịu dàng đến như vậy. Tuy nhiên chàng không nhìn Faínâhind. Chàng như đang thấy, xuyên qua bầu máu và thịt nóng của một sinh thể nào đó thuộc về đất mà chàng yêu thương, hình bóng mơ hồ khó nắm của một giấc mơ nào đó chàng từng có trong quá khứ mà lúc này bỗng trở lại trong tâm trí chàng, thoảng nhẹ và ám ảnh, như làn gió ẩm lạnh duy nhất ở trong lòng bừng cháy của mùa hè khô kiệt nhất. Một vẻ buồn khác lạ thấm đượm chàng, giống như ánh mờ của một ngôi sao đen. Nếu có ai nhìn Mattai lúc này, người đó sẽ biết chàng đang nhìn Arrobauth với một vẻ trìu mến và dịu dàng ra sao. Như thể chàng đang nhìn một người anh em ruột thịt cho dẫu chàng biết người anh em đó có thể giết chàng bất cứ lúc nào bởi người anh em đó không biết việc mình làm. Và cái im lặng tỏa ra từ hai người này, từ Arrobauth kẻ đang chiêm quan cái gì đó chỉ một mình chàng thấy, và từ Mattai kẻ đang chiêm quan cái gì đó bên trong Arrobauth mà có lẽ chỉ một mình Mattai thấy, là một im lặng mà mọi người khác đều cảm thấy mình không nên phá vỡ cho dù bản chất của nó họ không thật hiểu.
![]() |
| "Lửa cháy", tranh của Konstantin Vasiliev |
Thứ Ba, 11 tháng 10, 2022
Về mái tóc nàng
Nhìn mái tóc nàng, gã hình dung một cõi khác nơi nàng và gã là hai người yêu nhau. Gã hình dung, rằng vào khoảnh khắc đầu và khoảnh khắc cuối của mỗi lần gặp giữa hai người, gã sẽ vuốt tóc nàng như thể là lần đầu tiên và lần cuối cùng gã vuốt. Rằng bất kể nàng và gã đã gặp nhau và bên nhau bao nhiêu lần, tình yêu của gã, mà một trong các biểu hiện là động tác vuốt tóc này, đều luôn như vậy, không suy giảm không hao tổn, vào khoảnh khắc cuối vẫn cứ thanh tân và tròn đầy như khoảnh khắc đầu, vào khoảnh khắc đầu là đã chắc chắn và bất hoại như khoảnh khắc cuối.
![]() |
| Tranh của Serge Marshennikov |
Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2022
Một đoạn ngắn từ 'Cospolist Nổi Loạn'
Tôi biết "Cospolist Nổi Loạn" không phải một cuốn tiểu thuyết toàn hảo (thật ra, số tiểu thuyết có thể thực sự gọi là "toàn hảo" liệu có nhiều không?), tuy nhiên, nó là một cuốn sách khiến tôi cảm thấy hạnh phúc - sau bao nhiêu lao khổ - rằng mình đã viết ra nó.
-----
... Tôi nhận thấy mình đang nhổm dậy khỏi sàn, cơ thể tôi đang cử động ngoài kiểm soát của tôi. Nhưng rồi mắt tôi lại chuyển xuống sinh vật đang nằm ở dưới tôi. Ý thức tôi lại chuyển sang tập trung vào cảm giác về sự tiếp xúc giữa thân thể tôi với thân thể nó. Đầu gối tôi vẫn đang đè lên bụng nó, cổ tay tôi chưa rời khỏi vùng cổ nó. Cổ tay đó là chỗ khiến tôi cảm nhận rõ nhất rằng mình vẫn đang run tuy rất nhẹ. Tiếng thút thít vẫn còn, chính xác hơn là tiếng hít vào thở ra quá mạnh khi một cơn khóc chưa qua dứt. Ý thức tôi nhận thức được rằng linh hồn tôi vẫn đang tiếp tục khóc.
-----
Tranh của Zdzisław Beksiński.
-----
... Tôi nhận thấy mình đang nhổm dậy khỏi sàn, cơ thể tôi đang cử động ngoài kiểm soát của tôi. Nhưng rồi mắt tôi lại chuyển xuống sinh vật đang nằm ở dưới tôi. Ý thức tôi lại chuyển sang tập trung vào cảm giác về sự tiếp xúc giữa thân thể tôi với thân thể nó. Đầu gối tôi vẫn đang đè lên bụng nó, cổ tay tôi chưa rời khỏi vùng cổ nó. Cổ tay đó là chỗ khiến tôi cảm nhận rõ nhất rằng mình vẫn đang run tuy rất nhẹ. Tiếng thút thít vẫn còn, chính xác hơn là tiếng hít vào thở ra quá mạnh khi một cơn khóc chưa qua dứt. Ý thức tôi nhận thức được rằng linh hồn tôi vẫn đang tiếp tục khóc.
-----
Tranh của Zdzisław Beksiński.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

.jpg)

