Không ít nhà văn trên thế giới đã chọn thôi không viết bằng tiếng mẹ đẻ (Trung, Nhật, v.v.) để viết bằng một ngôn ngữ phương Tây mạnh hơn (Anh, Pháp...), một lựa chọn hoàn toàn có ý thức, và không hối tiếc vì quyết định đó. Yoko Tawada viết song song Nhật/Đức và tìm thấy ở việc đó một vị trí/thế đứng/cảnh giới riêng cho mình. Exophony - chủ động học cách sử dụng một ngôn ngữ khác cho đến khi đạt mức điêu luyện, có thể dùng nó để viết những gì mình muốn - là một trong những thực tế sống động của văn chương thế giới. So với nó, nhà văn Việt đang ở đâu?
Tôi không tin rằng người Việt, bất cứ người Việt nào, cũng bị trói chặt trong tiếng Việt giống như mỗi con người bị trói chặt trong cuộc đời/thể xác hữu hạn. Nếu con người đủ mạnh, y có thể chọn ngôn ngữ khác. Anh không đủ mạnh để làm vậy, đó không phải lý do để anh có quyền khẳng định rằng sẽ không có ai khác mạnh hơn anh.
Đương nhiên, sẽ là quái gở và ngu xuẩn/điên rồ nếu anh kêu gọi/dụ hoặc/khích lệ/bắt buộc (trong trường hợp anh có quyền) tất cả nhà văn Việt từ bỏ tiếng Việt mà chỉ viết bằng ngoại ngữ.
Quái gở và ngu xuẩn/điên rồ chẳng kém gì nếu anh cấm (trong trường hợp anh có quyền) tất cả nhà văn Việt không được viết bằng thứ tiếng nào khác ngoài tiếng Việt.
Anh viết bằng thứ ngôn ngữ mà anh dùng tốt, bất luận đó là ngôn ngữ do cha mẹ anh truyền lại hay do anh tự thu nạp được. Đơn giản có vậy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét