Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Chuyện người con gái mù (Phần 1)

(Một trong những truyện đầu tiên tôi viết, cách đây trên hai mươi năm.
 Liệu lúc nào đó có nên/có thể viết một cái mới theo hướng này chăng - dĩ nhiên là với một "trình độ"/"tay nghề" cao hơn?).


Năm ta mười tám tuổi, chàng đến với ta vừa quen thuộc vừa bất ngờ như mây lạnh tràn xuống từ đỉnh núi. Ta đang rửa mặt ngoài vườn, hít vào thật sâu trong ngực sương mai rượi mát còn đượm trên cây cỏ và hương thơm đột ngột của huệ rừng nở quanh máng nước bằng tre, thì chợt tiếng ngựa hí lồng lên vang rền như tạc vào sườn núi, hắt ngược về ta và làm ta rùng mình như cơn gió cuối thu. Da thịt ta ran lên vì hạnh phúc trong nắng ấm. Nhưng không hiểu sao tim thắt lại khi nghĩ rằng tiếng ngựa đó sẽ mang đến một cái gì chưa từng có trong đời ta.

Suốt ngày hôm đó ta chỉ nghe thấy hình như con sóc nhảy làm gãy một nhành phong khô. Một lần khác ta nghe rặng thông xao xác như không sao nén được một hơi thở dài. Chiều đến ta nghe nai tác từ rất xa, sâu trong rừng già bên kia núi. Ta chẳng biết mình mong ngóng gì, nhưng ngày hôm đó ta gọi lũ bồ câu với một nỗi nao nao khác thường, và tim lại đau đau khi ta vãi hạt cho chúng ăn, nghe rõ tiếng vỗ cánh sàn sạt và tiếng mổ tí tách hiền lành của chúng.

Khi gió chiều se lạnh và đàn én bắt đầu ríu rít tìm về tổ, ta chợt nghe trong lòng rằng điều gì đó quả thật đang đến, sắp đến bây giờ thôi, cảm giác ấy mạnh đến nỗi dường như ta sống cho đến giờ chỉ để chờ đón điều đó.

Phải, cho đến giờ ta chỉ chờ đón điều đó! Và khi nghe ngựa hí vang lừng cùng lục lạc kiêu hoan tràn tới cùng ngọn gió se sắt và hương ngằn ngặt hai hàng đá rêu phong dọc con đường núi thì một sức mạnh vô hình nhấc ta đứng dậy; ta nghe vó ngựa lớn dần lên rồi dừng lại dường như ngay trong ta. Ta đi ra cửa đón chàng. Sao tức ngực đến thế; ta phải dằn một tay chỗ trái tim.

Mùi ngựa và người - nước dãi, mồ hôi, cáu ghét và bùn đất - như làn gió ngược thốc vào mặt ta, buộc ta thốt lùi lại ; gót ta vấp ngược vào bậc đá. Nhưng cái đau tê tái làm ta chợt hiểu rằng ta phải đứng lại, cúi mình thi lễ với chàng một cách cẩn trọng như mẹ ta đã làm với kẻ ta rất muốn tin là cha ta. Tưởng đâu những lời tuyệt đẹp mẹ ta đã dùng để đón chào người đó sẽ tuôn ra từ miệng ta một cách tự nhiên như tiếng hót chim hoạ mi hay dòng nước nhỏ rót từ khe đá, nhưng ta lại thốt lên một câu vô nghĩa đến nỗi bây giờ ta không thể nhắc lại. Sao ta giận mình làm vậy! Không đủ sức cho chàng hiểu rằng ta tưởng thấy trong da thịt ta ngay từ khoảnh khắc đầu tiên cái dung mạo cao quý, nét uy nghi và ưu nhã trong từng dáng điệu chàng, tuổi trẻ ngời chói và mãnh liệt toát ra từ cái cổ mạnh khoẻ, đôi tay gân guốc và dáng nghiêng đầu khoan thai của chàng. Nhưng lời ta chìm lỉm vào cái cô tịch của núi rừng đang căng thẳng đợi bóng đêm. Chàng vẫn ngồi trên lưng ngựa, sừng sững như một vách đá dựng đứng mà hơi thở và nhịp tim hồi hộp của ta không thể nào lên tới, không cách nào vượt qua. Cái nhìn chàng hình như xuyên qua ta mà dừng lại rất lâu nơi vách đá nứt vài cây bụi mà nhà ta tựa chênh vênh như cái tổ chim. Thời gian như đông lại trong một lúc trầm tư của chàng. Cuối cùng chàng cũng sực tỉnh và khẽ vỗ về cái cổ hẳn cuồn cuộn bắp của con ngựa yêu, lắng nghe con vật ngọ nguậy đầu, lắc mạnh bờm như muốn nói một cách dằn dỗi rằng nó mệt lắm. Chàng hất mép chiến bào lật phật sang bên và hình như nghiêng người xuống, có lẽ mãi bây giờ chàng mới trông thấy ta. Sao ta ao ước được nghe lần nữa tiếng chàng nhẹ nhõm nhảy từ lưng ngựa xuống, như tiếng gót hầu như không chạm đất của con nai tơ chạy tế lên vì sợ sệt và phấn khích làm vậy! Hãy nghe chàng sững lại nhìn kỹ từ đỉnh đầu xuống ngón chân ta. Chàng huơ tay trước mắt ta để cãi lại chính mình điều đã thấy; dưới ống tay sột soạt của chàng một làn không khí mong manh rúng động, chuyển mình và nhẹ phớt lên má ta như cái vỗ cánh im lìm của một con bướm; nhưng còn nhẹ tênh hơn thế là hơi thở dài của chàng khi nhận rõ rằng dẫu cho mặt trời đã khuất hẳn hay chưa, trước sau trong mắt ta chỉ là bóng tối nơi lẽ ra phải nhìn thấy chàng. Như bày tỏ lòng cảm kích, chàng đặt tay lên vai ta. Ta rùng mình muốn lùi lại nhưng không kịp nữa; toàn thân ta quắn lại dưới sức nặng không ngờ của cánh tay đó.

“Cô bé ơi, cho ta xin ngụm nước!” Chàng nói dịu dàng như thể sợ lời chàng chọc vào vết thương trong mắt ta. Ngựa bồn chồn quẩn vó dưới tay cương chắc nịch và an nhiên của chàng. Ta cảm thấy cục hầu to gộ của chàng phập phồng; mắt chàng rọi lên má ta như những tia nắng. Tay ta run lên; ta đi lấy nước cho chàng. Và tay ta cứ run như thế mà khẽ lần vạt áo khi nghe nước hối hả trút vào cuống họng chàng rộng và sâu như hang núi; từ tầm cao của chàng tiếng nước ồng ộc dội xuống ta như ngọn thác sâu trong rừng mà ta có thể nghe nếu đi một ngàn năm trăm bước khoan thai kể từ mỏm Đá Thầy bên mé trái nhà ta, nơi cỏ tranh um tùm mà ta có thể nằm nghe trời đất suốt đêm không sợ ai trông thấy, không sợ kẻ nào bắt gặp và làm nhục như mẹ ta.

“Chàng ra máng nước đi; em rửa tay chân cho chàng...”

Chàng dắt ngựa theo ta, to lớn và thận trọng như con mèo rừng. Mùi bùn khô găn gắt từ đôi giày và ống chân nặng trĩu của chàng. Máu như rời khỏi mười đầu ngón tay ta khi sờ thấy những cục chai rắn như mấu gỗ trên từng ngón chân chàng, gan bàn chân sưng tấy của chàng hầm hập như hòn than.

“Không đau đâu em,” chàng khẽ nói khi tay ta dừng lại nửa chừng; và ta cảm thấy trong đáy mắt chàng một ánh cảm kích long lanh, nhẫn nại và u buồn như nước mắt; những giọt nước mắt đã mãi mãi khắc sâu vào tâm khảm ta như ký ức cuối cùng về hình tướng của cuộc đời mà từ năm lên tám ta không bao giờ thấy nữa. Ta nhớ mẹ đã khóc mà nhìn mắt ta lụi dần như ngọn nến tàn; trong thế giới của ta nước mắt của mẹ khi đó sao giống những giọt mưa rào bất chợt một trưa hè làm vậy, chúng loé lên trong nắng và trông tinh khiết như nước cam lồ rót tự trời cao mà ta vẫn tin mình đã thấy trong mơ. Những giọt mưa ấy - mà ta có thể ngửa cổ đón bằng đôi môi - vừa gần vừa quá xa như vầng trăng ta vẫn thường nghe mơn man da mặt và hai cánh tay ta những đêm tốt trời hầu như không muốn ngủ. Cảm thấy chàng đọc thấu tâm tư ta như ánh sáng đôi ngọc lành soi tỏ lòng núi nơi nhật nguyệt không bao giờ lọt tới, ta mỉm cười và đều tay xoa nắn mọi chỗ đau cũng như không đau ở chân chàng.

Tranh của Sesshu Toyo (1420-1506)


Chàng dùng sắn luộc với rau đắng và canh măng cho qua cơn đói lòng. Ta dâng chàng được mỗi chừng đó; lòng ta se lại khi nghe tiếng nhai đầy háo hức và tham lam hoàn toàn trẻ thơ của chàng. Sinh thời mẹ, thịt tươi không phải là của hiếm trong bữa ăn nhà ta. Các phường săn, những nhóm thợ rừng, bao nhiêu cánh lái buôn miền ngược một tháng dăm lần lại nghỉ chân nhà ta, những lúc đó mẹ mới rạng rỡ và dịu dàng làm sao, nhà ta mới ồn ào và thức khuya làm sao! Những người đàn ông đùa luôn miệng; họ luôn buộc mẹ ta cười, luôn tay chạm vào người mẹ ta, kể những chuyện rùng rợn về những chốn ma thiêng nước độc và thích chòng ghẹo ta, bảo nhất định một ngày kia sẽ bắt ta theo - hồi ấy ta còn rất bé.

“... Nhà em có rượu quý! Em xin dâng chàng...”

Ta có vò Mai Quế Lộ nằm sâu trong đất bốn trăm năm trước khi một nhà sư hành hương nghiêm cẩn trao ta rồi khuất mình vào núi. Điều ta nhớ hơn hết về nhà sư là cái đầu nặng như cối đá có hai dái tai lớn và mềm như hoa mà chàng gối lên tay ta cái đêm duy nhất chàng ở lại với ta. Ta còn nhớ một lần trong đêm đó - chỉ một lần - nhà sư đặt tay lên ngực ta rồi rụt phắt lại một cách phũ phàng như bỏng lửa. Rồi sau đó... Ta nghẹn thở bởi mùi máu tươi xộc ra từ phía chàng. Ngón tay bị cắn đứt hay môi chàng đã nát? Ta không bao giờ biết được điều đó, bởi từ khoảnh khắc đó chàng lặng câm như gốc cổ tùng sét đánh tự đời nào xế cửa nhà ta nơi con đường mòn mất biệt ở khúc quanh dẫn vào hẻm núi, và suốt đêm ta cảm thấy chàng đang sống và đang thở cùng ta cũng như luôn thấy gốc tùng đã chết vẫn hằng canh giấc cho ta, mạnh mẽ và âm thầm như người bạn tri kỷ.

Và cả khi ta dâng bát rượu cho chàng, gốc cổ tùng vẫn ở đó, không hơi thở, nhẫn nại lắng nghe tim ta đập khác thường một chút trong khi theo dõi rượu êm đềm trôi trong cổ họng chàng, chịu đựng tia mắt chàng xuyên vào ta như những cây kim bằng ánh nắng, và run lên bởi lời cám ơn đầy xao xuyến của chàng. Và ngay khoảnh khắc đó, như một nốt đệm vút lên đau nhói sau chữ cuối cùng của chàng, con quạ lẻ loi nào đó vụt bay từ ngọn cổ tùng và gieo lại trong gió một tiếng kêu khô khốc, hồ như tấm vải sô bị xé, và một cái gì đó cũng đứt rời trong ta.

“Chuyện gì thế em?” chàng thốt lên, dường như sợ lời cám ơn của chàng làm ta đau đớn. Rồi như tảng đá chìm xuống đáy sông sâu chàng đột ngột đắm mình vào cõi tịch tịnh vô cùng của trời đất. Cũng như chàng, ta bất giác lắng nghe. Cảm thấy dường như tiếng quạ vẫn còn đó, khắc thêm một vạch sâu hoắm trên nền trời tối đen u uất, lặn vào sao Hôm lạnh và sắc như kim. Ta còn nghe lá trúc cựa vào nhau xao xác, nước róc rách tuôn thanh bình trong chiếc máng tre, ngựa thở phì phò dưới cội tùng khô, và cơ man nào là côn trùng bắt đầu râm ran cất tiếng. Ta ngước lên chàng, thầm mong chàng cũng nghe từng ấy tiếng, thấy chúng tự trong lòng như ta. Ta se sẽ tìm tay chàng; ta muốn sờ tay chàng. Nhưng tay chàng đã gặp tay ta trong không khí, và cái bóp nhẹ của chàng làm tim ta nhói lên vì một nỗi xao xuyến mà đời ta chưa từng trải qua.

Phải, một nỗi xao xuyến khác thường rung động toàn thân ta. Bàn tay đó chỉ có thể thuộc về một người từng hiểu thấu cuộc đời ta, từng thấm thía nỗi đau của ta khi muốn dù chỉ một lần thấy lại muôn vàn lọn nắng tuôn xuống quanh ta xuyên qua những vòm cây. Nỗi nôn nao trong lòng ta khi lắng nghe dòng người chạy loạn ơi ới gọi nhau vẳng dài theo lũng sâu, đó là nỗi nôn nao không hề xa lạ với chàng; chàng sẽ gật đầu với đôi mắt ươn ướt nếu ngay bây giờ ta kể lại cho chàng cái ký ức buồn bã ấy không hiểu sao vẫn làm ta bâng khuâng nhớ về một vùng đất xa như bầu trời mà đôi lần mẹ rưng rưng nói là nơi chôn nhau cắt rốn của mẹ. Bàn tay đó như biết được nỗi tê mê thấm vào da thịt khi những sáng tinh mơ ta chạy ra ngoài suối hay trèo lên tảng đá cao nhất mà ta lên tới được, ở đó, áo mỏng phong phanh, ta háo hức đắm mình vào hơi sương, hít khí trời thật sâu vào lòng - khí trời mới mát rượi và tinh nguyên làm sao -và cố hình dung màu đỏ khi mặt trời mọc. Có những ngày ta ốm, trán nóng như hòn than, chỉ chừng đó mới không ra ngoài trời lúc tinh mơ, nhưng ta vẫn dậy sớm; nằm nguyên trên chõng, trùm chiếu lại ta vẫn nghe sớm mai trong trẻo cùng tiếng chim chích tràn vào với ta từ cửa chống chênh vênh. Đôi khi giữa đêm khuya ta choàng tỉnh dậy, cảm thấy cái gì nặng như đá chèn lên mình, ta nghẹn thở vì muốn kêu to lên với ai đó vô hình trong bóng tối rằng ta đang ở đây, với hai lòng bàn tay mướt mồ hôi và trái tim đang muốn phá tung lồng ngực ta.

“Em không sợ nữa chứ!..” chàng hỏi, nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay ta. “Vâng, em không sợ nữa,” ta gật đầu hấp tấp nói, như thể sợ lời mình bay đi mất. Để chàng yên tâm hơn, ta chìa nốt tay kia cho chàng.

“Đợi một chút,” chàng nói.

Chàng lục tìm gì đó trong túi vải hình như lúc nào cũng ở bên chàng rồi quàng quanh cổ ta. Mấy ngón tay thô ráp và mạnh mẽ của chàng sớt nhẹ lên da cổ, hơi ấm thân thể chàng khi cúi sát xuống làm tim ta lặng đi.

Nhưng một cảm giác nhẹ tênh lạ lùng từ giữa ngực lan ra làm toàn thân ta trong khoảnh khắc như thể rút đi đâu hết, chỉ còn nhẹ như thinh không. Ta thử động đậy mấy ngón tay, thật tình không nghĩ chúng vẫn còn đó. Vật gì thế?.. Trên ngực ta, một cái gì dịu dàng như đoá mai vừa hé nở.

“Tượng Phật Bà Quan Âm!” thật bất ngờ tiếng reo hoan hỉ của chính ta.

“Người sẽ giúp em nhiều. Rồi em sẽ thấy. Đừng cám ơn ta mà chi.”

Ta đợi chàng nói nữa, nhưng chàng ít lời làm sao! Ta rụt rè lên tiếng; ta muốn biết một điều gì về chàng...

Lặng một hồi, chàng khẽ nắm tay ta.

“Ta không biết nói gì về ta,” chàng nói. “Nhưng ta hiểu điều em muốn biết rất hệ trọng với em.”

Ta những muốn giây phút này - ở bên em - sẽ kéo dài mãi mãi, chừng nào ta còn sống. Giá như ta được chết ở đây; em có hiểu điều đó không?

Rồi lại lặng im, chỉ còn tiếng côn trùng nhẫn nại mài vào thinh không. Ngoài kia giờ đã tối như thế giới của ta. Nhưng có hề chi, bởi chàng vẫn thấy được ta; chàng ngồi gần bếp lửa lắm. Tiếng chàng cời than lạo sạo nơi bếp lửa làm ta ấm lòng. Ta lắng nghe cành khô nổ tí tách; chàng cũng đang lắng nghe.

(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét