"Địa
ngục của người sống, nếu có, không phải là nơi nào đó sẽ là, mà
là chốn này, cõi địa ngục chúng ta đang sống từng ngày, do chính
chúng ta hình thành khi chung sống. Có hai cách đương đầu với nỗi
thống khổ. Cách thứ nhất dễ tiếp cận đối với nhiều người: chấp
nhận địa ngục và dự phần trong đó đến mức không còn thấy nó là
địa ngục. Cách thứ hai đầy rủi ro và đòi hỏi sự chú tâm tìm kiếm
và học hỏi liên tục để nhận biết người nào, sự nào, giữa địa
ngục, không là địa ngục, duy trì và dành không gian cho người ấy, sự
ấy." (trích “Những thành phố vô hình”, Italo Calvino, bản dịch của Vũ
Ngọc Thăng)
==>
Có hai - và chỉ hai - cách để tồn tại một cách đường hoàng trong thế giới hiện
đại.
Một:
Nếu bạn chọn đi theo dòng chảy chính của loài người (hướng đến phồn vinh, phồn
vinh nữa, và thừa mứa, thừa mứa nữa) về vật chất: Hãy thuộc về bộ phận đi đầu
của dòng chảy đó, và, nếu có thể, trở thành một trong những kẻ quyết định lộ
trình tiếp theo của dòng chảy đó.
Hai:
Nếu bạn từ chối đi theo dòng chảy chính của loài người - bởi, từ trong thâm
tâm, bạn cảm thấy dòng chảy đó xa lạ với bạn: Đừng ngần ngại di chuyển ngược
dòng, hoặc tách hẳn ra, tìm dòng chảy riêng cho mình, tự mình trở thành một
dòng chảy riêng.
Trong
cả hai trường hợp, bạn cần phải mạnh.
Phải đủ
mạnh.
Trong
trường hợp thứ nhất, bạn biết rõ mình là một phần của địa ngục, và bạn tích cực
góp phần vào đó, dùng phẩm chất (sức mạnh) vượt trội của mình để trở thành phần
tinh túy của nó, và, ở mức độ nào đó, biến nó trở thành không còn là địa ngục,
ít nhất là với bản thân bạn, và với một số ít người được bạn lựa chọn, trong đó
có thể có những người ngay từ đầu đã không thuộc về địa ngục - những kẻ ngay từ
đầu từ chối đi trong dòng chính, đi theo bạn.
Trong
trường hợp thứ hai, bạn khước từ trở thành địa ngục; bạn không là địa ngục tuy
ở trong địa ngục, và, bằng toàn bộ phẩm chất (sức mạnh) của mình, bạn chiến đấu
để giành và duy trì không gian cho mình - và, nếu có thể, cho một số người
khác, sự khác như mình -, giữa lòng địa ngục.
Trong
cả hai trường hợp, bạn cần đủ mạnh, để có thể sinh tồn, một cách đường hoàng.
Luật
cạnh tranh sinh tồn chẳng bao giờ sai.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét