Tôi, nói một cách hình tượng, là một “loài hoa nở muộn”. Cũng như Hermann Broch và Bohumil Hrabal chỉ thực sự khởi đầu văn nghiệp khi tuổi đã ngoài bốn mươi, José Saramago khi đã quá năm mươi (mặc dù đã bắt đầu hoạt động văn chương từ trước đó khá lâu), tôi chỉ bắt đầu viết một cách nghiêm túc - như một người sinh ra để viết - từ năm 2005, khi tôi gần tròn bốn mươi.
Bắt đầu muộn nghĩa là tôi có ít thời gian hơn so với những người khởi nghiệp sớm hơn - nó mặc nhiên tạo cho tôi một áp lực: sợ rằng nếu những tác phẩm đầu không thành công, mình sẽ khó bắt đầu lại; tự ép mình không được phạm những sai lầm đặc trưng của một tác giả trẻ. Thực lòng mà nói, cho đến giờ, sau hơn 10 năm cầm bút, tôi vẫn chưa thoát hẳn được khỏi gánh nặng tâm lý ấy, cái nhà tù do tự mình tạo ra ấy.
Để có nhiều thời gian nhất cho việc viết, tôi thu hẹp và, nếu cần, loại bỏ nhiều hoạt động khác, cắt đứt nhiều mối quan hệ xã hội mà với tôi là vô bổ. (Điều mà nhiều nhà văn khác cũng làm.) Nhiều người nói tôi là kẻ vô tình, yếm thế, “tự kỷ”, không có khả năng hòa hợp với người khác. Tôi không trách họ. Đơn giản là họ không phải tôi, họ không thể quyết định thay tôi rằng với tôi điều gì quan trọng nhất.
Ngoài chuyện viết văn, tôi là người nhìn chung tẻ nhạt. Tôi không “sành điệu” - hoàn toàn không biết gì về các loại rượu, chẳng hạn -; không biết chơi đàn (chắc do không có khiếu, dù hồi nhỏ có dạo học đàn ghita), hát thì có một chút; không biết khiêu vũ (dù rất thích, lý do là tay chân tôi rất vụng về, bởi trí thông minh thân thể kém); không nói năng hấp dẫn; ít đi đây đi đó (vốn dĩ rất mê đi đây đi đó, nhưng điều kiện gia đình không cho phép), vân vân. Viết văn là cách để tôi làm cho bản thân mình bớt tẻ nhạt, và qua đó làm cho thế giới bớt tẻ nhạt.
Tôi thường nghĩ: Miễn sao viết được hay nhất trong khả năng của mình; sao cho vài ba cái mình viết ra, sau đây nhiều năm và cách đây hàng vạn cây số có ai đó cầm lấy đọc mà cảm thấy như chúng được viết ra dành riêng cho họ, vậy là được. Với tôi, không có gì khác quan trọng hơn thế.
Bắt đầu muộn nghĩa là tôi có ít thời gian hơn so với những người khởi nghiệp sớm hơn - nó mặc nhiên tạo cho tôi một áp lực: sợ rằng nếu những tác phẩm đầu không thành công, mình sẽ khó bắt đầu lại; tự ép mình không được phạm những sai lầm đặc trưng của một tác giả trẻ. Thực lòng mà nói, cho đến giờ, sau hơn 10 năm cầm bút, tôi vẫn chưa thoát hẳn được khỏi gánh nặng tâm lý ấy, cái nhà tù do tự mình tạo ra ấy.
Để có nhiều thời gian nhất cho việc viết, tôi thu hẹp và, nếu cần, loại bỏ nhiều hoạt động khác, cắt đứt nhiều mối quan hệ xã hội mà với tôi là vô bổ. (Điều mà nhiều nhà văn khác cũng làm.) Nhiều người nói tôi là kẻ vô tình, yếm thế, “tự kỷ”, không có khả năng hòa hợp với người khác. Tôi không trách họ. Đơn giản là họ không phải tôi, họ không thể quyết định thay tôi rằng với tôi điều gì quan trọng nhất.
![]() |
| Thành phố Essaouira (Mogador), Maroc. |
Ngoài chuyện viết văn, tôi là người nhìn chung tẻ nhạt. Tôi không “sành điệu” - hoàn toàn không biết gì về các loại rượu, chẳng hạn -; không biết chơi đàn (chắc do không có khiếu, dù hồi nhỏ có dạo học đàn ghita), hát thì có một chút; không biết khiêu vũ (dù rất thích, lý do là tay chân tôi rất vụng về, bởi trí thông minh thân thể kém); không nói năng hấp dẫn; ít đi đây đi đó (vốn dĩ rất mê đi đây đi đó, nhưng điều kiện gia đình không cho phép), vân vân. Viết văn là cách để tôi làm cho bản thân mình bớt tẻ nhạt, và qua đó làm cho thế giới bớt tẻ nhạt.
Tôi thường nghĩ: Miễn sao viết được hay nhất trong khả năng của mình; sao cho vài ba cái mình viết ra, sau đây nhiều năm và cách đây hàng vạn cây số có ai đó cầm lấy đọc mà cảm thấy như chúng được viết ra dành riêng cho họ, vậy là được. Với tôi, không có gì khác quan trọng hơn thế.

Em thì có cảm nhận Anh thật thú vị !
Trả lờiXóa