Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

Nghĩ về nghề.

Một điều không có gì mới nhưng nhắc lại không thừa:

Không có trường/khóa dạy viết văn nào tốt hơn là tự mình đọc cho kỹ kiệt tác của các đồng nghiệp lớn. Đọc không chỉ một lần: hai, ba lần hoặc hơn, nếu cần. Đọc và phân tích cho được những gì làm nên sức mạnh của các kiệt tác đó. Chủ đề? Cấu trúc? Nhân vật? Chi tiết? Ngôn ngữ? Giọng điệu? Khí lực? Sự tràn trề? Sự tiết chế? Sự phong nhiêu? Sự nhã đạm? Sự trong vắt? Sự bí hiểm?.. Và, điều quan trọng không kém: Bất kể nó là kiệt tác, nó có những cái dở nào? (một ý rất hay của Sebald).

Một số kiệt tác như vậy đối với tôi:
 - Vụ án; Hóa thân; Lâu đài (Franz Kafka)
- Tội ác và hình phạt; Anh em nhà Karamazov (Fyodor Dostoyevski)
- Bể phong nhiêu (Mishima Yukio)
- Trăm năm cô đơn (G.G. Marquez)
- 2666 (Roberto Bolano)
- Tây Vương Mẫu giáng hạ (Seiobo there below); Chiến tranh và chiến tranh; Nỗi buồn kháng cự (Melancholy of resistance) (Laszlo Krasznahorkai)
- Too loud a solitude (Bohumil Hrabal)
- (…)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét