Cô gái đột ngột quay lại, và tôi thấy một khuôn mặt hoàn toàn khác với khuôn mặt tôi đã thấy khi mở cửa phòng và thấy cô lần đầu tiên, cũng có thể gọi là đẹp, song thuộc dạng khác, tròn, bầu, hơi thừa độ dày, không có gì giống sự thanh tú và độ mỏng đầy huyễn mị của khuôn mặt trước đó mà tôi tưởng như đã quen. Nó sắc nét, rõ mồn một dưới ánh đèn trần, đầy tính vật chất, đến độ tôi loại trừ lập tức khả năng mình bị ảo giác.
Tôi cố trấn tĩnh.
‘Linh hồn con người nặng gấp trăm lần thể xác. Nó nặng tới mức mỗi một người không mang nổi,’ nhìn thẳng vào mắt tôi, cô nói. Anh có nhận ra câu đó không, D?
Có, tôi nói. Của một nhà văn Liên xô cũ. Người Gruzia.
Tốt, cô chầm chậm gật đầu mấy lần, vẫn nhìn đăm đăm vào mắt tôi. Giờ anh nói xem, tôi mang bao nhiêu linh hồn trong thể xác này, hở D?
(từ "Cospolist Nổi Loạn", tiểu thuyết đang hoàn tất của tôi)
![]() |
| Tác phẩm của Brancusi |

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét