Rốt cuộc thì tôi cũng mua được chỗ cho ba đứa con tôi và tôi trên con tàu ấy, một trong những con tàu cuối cùng đưa người tị nạn rời khỏi Trái Đất Mẹ. Tôi sẽ không kể lại ở đây tất cả những nhọc nhằn tôi đã trải qua, những trở ngại tưởng chừng ngàn năm nữa cũng không vượt qua nổi song rồi cũng đã vượt qua. Tất cả đều chẳng đáng gì so với điều tôi đã đạt được... Kết quả của tất cả những thứ đó mới là đáng kể.
Kể ra cặn kẽ chi li về những gì tôi đã làm nào có ích gì. Có chăng là chỉ để minh họa cho cái câu lắm người đã nói, rằng vì con một người mẹ có thể làm được tất cả. Thậm chí tôi sẵn sàng trao thân cho trăm gã đàn ông, ngàn gã đàn ông nếu đó là việc nhất thiết phải làm để có được vé lên tàu cho mấy mẹ con tôi. Không phải tôi nói thế thì có nghĩa là tôi đã làm thế thật, mặc dù… Thôi được, người ta muốn hiểu thế nào thì hiểu.Họ nghĩ gì tôi không bận tâm. Nếu họ là đàn ông tôi lại càng không bận tâm. Không một người đàn ông nào trên thế giới này có quyền hay tư cách để phán xét tôi hay những gì tôi làm. Kể cả Chúa Trời, bất cứ Chúa Trời nào, họ là đàn ông cả mà. Và tôi chả cần họ tha thứ hay cảm thông với tôi. Chỉ cần tôi tự tha thứ và cảm thông cho mình là đủ...quá đủ. Tự tôi là Chúa Trời của tôi. Và Chúa Trời của tôi nói: Con đã làm quá tốt, con hãy tự hào về mình. Con không có gì phải hổ thẹn. Hoặc đúng hơn là: Bồ làm thế là quá oách rồi, đứa khốn nạn nào dám nói gì bồ kia chớ, vui lên đi.
Vậy nên, bằng cách của mình, tôi đã lo được vé lên tàu cho cả bốn mẹ con tôi. Bốn người, bốn vé, xin hãy nhớ! Không có chuyện phân biệt vé trẻ em vé người lớn đâu nhé. Vào cái lúc có những kẻ sẵn sàng giết một trăm người hay một ngàn người để giành cho được một tấm vé cho riêng mình thì bốn tấm vé của tôi chẳng khác gì một phép mầu. Phép mầu của chính tôi. Thế đâu đã hết. Bốn mẹ con tôi còn có được một cabin cho riêng mình nữa. Cabin hai giường, thì đã đành, nhưng ba đứa connhỏ của tôi nào có cần gì hơn. Ngoài kia người ta chỉ còn thiếu nước nằm chồng lên nhau ba lớp trên sàn, nhiều đứa nhỏ trạc tuổi con tôi bị vùi dưới đống ngườiđó mất tăm mất tích trong khi cha mẹ chúng phát điên hoặc trong khi lúi húi tìm chúng thì cũng bị người ta giẫmđạp mà mất mạng. Mẹ con tôi thì ngồi trên giường ôm nhau, không khí đủ cho mình thở, khoảng trống đủ cho mình duỗi thẳng chân khi mỏi và nhúc nhích mười đầu ngón khi mình thấy ngứa ngáy muốn ngọ nguậy tí ti hay để làm trò vui đặng giết thì giờ, ai chứ mẹ con tôi thì Đất Hứa hay Thiên Đàng đã có ngay đây rồi, cầngì phải đợi sau mấy tháng hành trình dài dặc nữa.
Nỗi lo duy nhất của tôi là những kẻ luôn luôn chăm chăm muốn đột nhập vào cabin của mẹ con tôi. Đành rằng cabin của mẹ con tôi nằm ở khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt, cách ly hẳn khỏi các tầng dưới của những đám đông dở điên dở khùng ấy, nhưng ai mà nói chắc được điều gì… Làm sao có thể hoàn toàn tin cậy vào kẻ khác được chứ? Ai dám bảo đảm chắc chắn với tôi rằng chính những kẻ chịu trách nhiệm bảo đảm an ninh cho mẹ con tôi, chính họ, sẽ không một đêm nào đó bất thần xông vào cabin của mẹ con tôi để đòi, ồ không, việc gì phải đòi, để chiếm lấy cái họ muốn chiếm, mà mẹ con tôi thì chắc chắn có nhiều thứ họ muốn chiếm lắm. Cho nên gọi nó là thiên đàng hay địa đàng gì đó để cho vui thôi, chỉ thỉnh thoảng tôi mới cảm thấy nó đúng như thế, trong một ngày tôi chỉ có thể thực sự tin là mình có thiên đàng của riêng mình trong vòng vài tiếng đồng hồ hay có khi chỉ vài phút, thế cũng đã hơi nhiều, thời gian còn lại thì tôi còn mải điên đầu nghĩ ra những cách khả thi đặng bảo vệ cho cái cõi thiên đàng nhỏ bé yếu ớt tội nghiệp của tôi,nghĩ và căng mình ra để làm những việc mình có thể làm, bất cứ việc gì mình có thể làm, những lúc ấy thì tôi là tên lính canh đứng trước cửa thiên đàng chớ bản thân nào có được hưởng thiên đàng. Trên thực tế có những lúc tôi cảm thấy cái cabin của mẹ con tôi chả khác gì một cái cũi chó, một cái hộp, hộp đựng giày chẳng hạn. Tôi không thích thế chút nào, trời ạ, không. Nhưng không làm sao cảm thấy khác được. Điều tệ hại nhất là nhiều khi thậm chí đang ở bên lũ con mà tôi vẫn cứ cảm thấy như thế. Điều tệ hại nhất là có những lúc tôi lại cảm thấy phấn chấn hơn, thấy mình đang thực sự sống hơn khi ở xa ba đứa con tôi, khi tôi ở ngoài cái ổ thiên đường yêu dấu và đáng thương của mẹ con tôi. Làm sao tôi lại có thể vui hơn hớn đến thế mỗi khi rời khỏi con tôi để tới phòng của sĩ quan chỉ huy đội an ninh,làm sao tôi lại có thể cứ ngong ngóng đợi những lúc ấy, giống như hồi nhỏ ngong ngóng chờ từng dịp được bố dẫn đi chơi hội? Hắn thì là cái thá gì đối với tôi chớ? Hắn là cái thứ gì khác ngoài một con heo kinh tởm khốn nạn lợi dụng tình cảnh mẹ con tôi đặng thỏa mãn cái thói heo của hắn? Mà cái thói heo của hắn thì dường như vạn con đàn bà như tôi cũng không làm thỏa mãn được,trời ạ. Vâng, vạn con đàn bà như tôi.Trời xui đất khiến làm sao để cho rốt cuộc tôi phải gặp đúng một gã đàn ông nhưthế, một thằng đực như thế đúng trong tình cảnh này! Thêm một lý do để tôi căm thù chúa trời, bất kỳ thứ chúa trời nào, một thằng đực già khốn nạn thừa độc ác và bệnh hoạn để bày ra cái trò đó. Chao ôi, làm cách nào đây để cho tôi thôi đừng ngong ngóng muốn rời khỏi con tôi để tới cái chuồng heo bẩn tưởi đó nữa, làm sao đây để cho tôi thoát ra được khỏi cái cơn thèm muốn không ngừng nó cứ bám lấy tôi dai như đỉa đói, như một chứng bệnh truyền nhiễm, một cơn hôn ám, một cơn điên?!! Tôi nào có cần phải đến chỗ hắn nhiều đến như vậy thì hắn mới chịu để tâm tới chuyện bảo đảm an toàn cho mẹ con tôi. Có cần phải vậy đâu chứ. Tôi biết rõ như vậy mà! Nếu muốn tôi chỉ cần cho hắn một phần tư hay một phần ba như thế thôi là cũng đủ cho hắn phải làm tất tần tật những gì tôi thủ thỉ vào tai hắn rồi (cái tai to đùng cáu ghét đen đúa lông lá của hắn, đúng là tai heo, không phóng đại một chút nào, trời ạ). Hắn thèm tôi quá, khổ thân hắn. Cho nên hắn mới cho người tâm phúc của hắn thường trực canh gác ngay trước cửa cabin của mẹ con tôi. Cho nên dù tôi không ở trong cabin thì ít nhất lũ con tôi cũng có thể ngủ yên, không phải cứ mỗi phút một sực tỉnh vì một âm thanh nào đó dù nhỏ nhất có trời biết ở đâu ra, mà ở trên con tàu như thế này thì thiếu gì những âm thanh như thế, nhiều lắm. Thành ra trên thực tế suốt mấy đêm đầu trong cái cabin này mẹ con tôi gần như hoàn toàn không ngủ được tí nào, có chăng chỉ là những mẩu vụn manh mún nặng như chì của giấc ngủ mà thôi. Bất cứ cái gì cũng khiến mình giật thót được,con mình thở ra một cái thật to giữa lúc mình không nhìn nó cũng khiến mình giật mình, đã một chặp lâu rồi không giật mình thì khi mình nhận ra điều đó là cũng lại giật mình. Chỉ tội cho con tôi, từ khi mẹ đẻ tới giờ chưa khi nào phải chịu cái cảnh này. Trước khi lên cái tàu này chúng chưa biết địa ngục là thế nào, giờ thì chúng đã biết. Tội nghiệp con tôi! Dù sao thì cũng may, khi chúng nó phải nếm mùi địa ngục thì bên cạnh chúng nó còn mẹ nó. Thôi được, miễn là có mẹ bên cạnh, chúng nó sớm biết được thế nào là địa ngục âu cũng tốt. Cũng tốt, cũng tốt… Âu cũng là điều tốt nếu như chúng ngay từ tuổi nhỏ thế này đã biết được sự thực sâu xa nhất về thế giới, rằng thế giới này về thực chất là địa ngục và tất cả những gì người lớn xưa nayvẫn làm là che giấu không cho bọn trẻ biết điều đó được lâu chừng nào hay chừng nấy nhưng đáng lẽ họ phải làm ngượclại mới phải. Chuyện đó là cần thiết, mà cũng không thể tránh, đối với hai đứa con gái nhỏ của tôi, hai bông hồng mới nhú đáng thương của tôi. Thật ra tôicũng chỉ nghĩ được như vậy khi những phút cùng nguy cực biến đã qua, còn ngay trong những phút ấy thì tôi nào cónghĩ được gì, lúc thì tôi chỉ biết ôm chặt chúng mà khóc ròng chỉ còn thiếu nước chính tôi cũng gào lên cầu cứu mẹ tôi, lúc thì tôi dữ như cọp cái bị thương (giờ thì tôi biết như cọp cáibị thương là như thế nào rồi). Cũng tốt khi hai đứa con gái tôi mới tí tuổi đầu mà đã có dịp biết mẹ nó có thể trở nên nguy hiểm đến nhường nào khi cần bảo vệ con mình. Chúng sẽ nhớ lại những giây phút này khi đến lượt chúng cần bảo vệcon chúng (dĩ nhiên là tôi không muốn, trăm lần không, ngàn lần không, không muốn những lúc như thế sẽ lại xảy ra trong đời con tôi hay đời bất cứ ai). Vớithằng con trai tôi thì khác. Thì nó là con trai mà. Dĩ nhiên tôi biết khôngphải con trai nào cũng thế, nhưng mà con trai thứ thiệt thì hành động như nó.Nó cũng khóc bù lu bù loa, cũng gào gọi mẹ, cũng biết sợ, nó mới có năm tuổi, thế nhưng mà miệng khóc, mũi dãi lòng thòng, một tay quệt mắt, tay kia nó thủ con dao rọc giấy để bất cứ kẻ nào lọt vào được qua cửa kia là nó đâm, để tự bảo vệ nó và bảo vệ chị em gái nó thì đã hẳn nhưng trước hết và trong sâu xa là để bảo vệ tôi. Là vì tôi, mẹ nó, lý ra là kẻ bảo vệ nó, tôi cũng đang khóc. Tôi lúc ấy cũng cầm dao, cầm dao nhưng mà khóc, khóc nhưng tay cầm dao, như nó (một tay tôi cầm dao, tay kia tôi ôm đứa con gái út), tôi cầm dao song biết rằng vạn nhất nếu cửa kia rốt cuộc không chịu nổi những cú dộng kinh khủng từ bên ngoài mà bật tung ra thì chắc chắn dao trong tay thằng nhóc con tôi sẽ đâm tới trước tiên. Cho dù có thể chả trúng ai, chả làm cho thằng đốn mạt nào phải đổ máu thì cú đâm đầu tiên vẫn phải được kể tới và đó là cú đâm của nó. Ngay lúc ấy tôi cảm thấy vừa thương nó đến đứt ruột cũng như thương hai đứa con gái tôi, nó là con tôi cơ mà, con tôi, con tôi! đồng thời cũng thấy cảm động vô cùng, cảm động và biết ơn nó, thậm chí là khâm phục và ngưỡng mộ nó… trong những giây phút ấy nó đúng là người đàn ông của tôi. Nhưng rồi sau đó, khi phút ấy đã qua đi, ngồi nhớ lại thì… mặc dù vẫn thấy thương, cảm động, biết ơn nó, và ngưỡng mộ nó y như thế, mặc dù những cảm xúc ấy vẫn nguyên vẹn không suy suyển, song tôi lại còn cảm thấy cái gì đó giống như là ghét nó, ghét cái bản tính đàn ông… Cái bản tính đàn ông lồ lộ ở nó, quá rõ ràng, quá mạnh thế kia, trong khi nó là gì, một đứa trẻ, một thằng nhóc con như thế, cái thằng nhóc là con tôi…Tôi thấy vừa ghét vừa sợ nó... nhưng đó là, xin làm ơn hiểu cho tôi, đừng lầm ở chỗ này: tôi ghét và sợ đây là ghét và sợ cái đứa nhóc miệng khóc còn tay cầm dao rất chắc, không run, sẵn sàng đâm, nó mới là cái đứa có khả năng gây nên ởtôi cái cảm giác đó, chứ không phải cái thằng nhỏ cuộn tròn như con cún con mà ngủ trong lòng tôi. Cái đứa nhỏlàm tôi vừa ghét vừa sợ, nó chỉ tồn tại trong một giây lát ngắn và giây lát đó đã qua rồi, tất cả những gì tôi làm là để sao cho cái đứa nhỏ đó đừng bao giờ xuất hiện thêm lần nữa, ít nhất là đừng xuất hiện trước mắt tôi, bên cạnh tôi, ít nhất là sao cho nó đừng mang hình dáng con tôi. Nó có thể mang hình dáng bất cứ kẻ nào, bất cứ cái gì nhưng nó đừng bao giờ mang hình dáng con tôi.
Mà cái lũ đàn ông mới thật khốn nạn. Thằng nào mà chẳng khốn nạn, đời nào mà chúng chẳng khốn nạn, nhưng không bao giờ chúng khốn nạn cho bằng khi quyền lực nằm trong tay chúng, khi số phận của tất cả, của mọi thứ nằm trong tay chúng. Thằng trưởng ban an ninh, tôi phải có gì cho hắn thì hắn mới cho mẹ con tôi đúng sự an toàn mà mẹ con tôi cần. Thằng kỹ sư phụ trách cung cấp không khí sạch, Mr. Air như mọi người gọi, tôi phải cho thứ hắn đòi thì hắn mới ưu tiên phần khí sạch đầy đủ, thường xuyên cho cabin của mẹ con tôi. Thằng cha chuyên trông coi đồ ăn thức uống nhìn hau háu vào ngực tôi bất cứ khi nào gặp tôi, không hề giấu giếm là hắn cũng thèm cái thứ đó và nói huỵch toẹt với tôi hắn biết chắc rằng khi mọi thứ trở nên khan hiếm, bánh mì đâm ra đắt hơn vàng thì chừng đó tôi sẽ đến phòng hắn như đang đến phòng những kẻ khác để bảo đảm cho con tôi không đêm nào phải ngủ thật sớm để quên rằng mình chưa ăn tối và khốn nạn nhất là bản thân tôi cũng biết như thế. Thằng cha phụ trách vệ sinh trên tàu, Mr. Clean như mọi người gọi, cái thằng già lùn tịt nhìn dáng y như cóc và tởm y như cóc, nó cũng nhìn hau háu vào ngực tôi và vào cả cặp giò tôi bất cứ khi nào nó viện cớ này cớ kiacớ nọ để vào cabin của mẹ con tôi và theo thông tin tôi nắm được thì chắc rồi tôi cũng phải sớm tính tới cả con cóc đó nữa bởi vì ở các tầng dưới đã có nơi hệ thống tự tiêu chất thải đã hỏng hoàn toàn do quá tải và người ta phải “nằm ngủ giữa cứt”, là họ nói thế và tôi biết chả có lý do gì để cho là họ phóng đại. Rồi lại còn gã béo ị nắm phần cung cấp nước sạch nữa chớ. Rồi lại có thằng oắt để ria con kiến vắt mũi chưa sạch có trời biết ăn phải cái thứ gìmà leo lên được cái chức bác sĩ trưởng chăm lo phần xác cho cả vạn con người. Thôi thì sao cũng được miễn là tôi cho được con tôi tất cả những gì trong khả năng của tôi. Chỉ có điều không hiểu tại làm sao mà tất tật những kẻ nào có trong tay chút quyền, dù chỉ một tí ti quyền trên cái tàu này cũng đều là những con đực cả vậy? Đực cả một lũ, thật khốn nạn. Đàn bà chết rấp đâu cả rồi? Cứ như tôi đang lạc trong một cái thời cách đây hàng mấy trăm năm.Nhưng mà dĩ nhiên so với cái thảm cảnh mà mấy mẹ con tôi cùng với cả loài người đang lâm vào lúc này thì chuyện đó chẳng là gì, xét cho cùng thì suốt mấy ngàn năm qua loài người nào có tiến được một bước nào, ít nhất thì tôi cũng có thể tự lý luận với mình như vậy, để bớt tởm và bớt cay cho cái số phận mình. Rốt cuộc thì điều duy nhất mà tôi thực sự lo là phải làm sao, phải tính toán thời gian chi li và chu đáo thế nào để cho dù tôi vắng mặt ngày càng nhiều hơn thì chuyện đó cũng không ảnh hưởng đến tâm lý vốn đã bấn loạn sẵn rồi của lũ con tôi, nếu có ảnh hưởng thì ít nhất cũng đừng ảnh hưởng quá nhiều. Nói gì thì nói, rốt lại thì ngoài con tôi ra tôi còn có gì để mất nữa, còn có gì đáng cho tôi giữ nữa? Ai đó biết rằng còn có thứ khác đáng cho tôi giữ hơn thì làm ơn nói cho tôi nghe. Ai đó làm ơn nói cho tôi biết tôi có thể có cách khác hay hơn đi. Nhưng trước khi ai đó nói thì làm ơn nghe tôi nói điều này. Tôi biết cái gì thì tôi cần phải trả và khi nào trả, bao nhiêu là đủ, không thừa không thiếu, sòng phẳng. Bất cứ khi nào tôi thấy thứ gì đó là thứ tôi không cần phải trả hoặc chưa đến lúc tích lũy đủ để tôi phải trả thì cả lũ chúng nó đừng hòng động tới được cái lông chân tôi.Trong chuyện đó, gì chứ trong chuyện đó thì làm ơn đừng dạy tôi. Tôi chỉ xin mọi người nhớ rõ như thế. Tôi vẫn còn biết kinh tởm là như thế nào chứ… Tôi không phải loài lợn, ơn trời (chậc, đấy, lại cái thói quen khốn khiếp bị nhiễm từ bé mãi không sao gột tiệt được, hễ có chuyện gì là lại kể ơn cái lão già chẳng những vô dụng mà còn vô đạo ấy, xin hãy bỏ hai chữ vừa rồi ra, coi như tôi chưa hề nói được không), chúng nó là lợn còn tôi không phải lợn.
Điều thực sự làm tôi đau là các con tôi hình như hiểu biết nhiều hơn tôi tưởng. Đó mới là cái làm tôi đau. Chúng nó, ít nhất là một, hai đứa lớn hơn, chúng nó hình như biết là lũ đàn ông, không, lũ lợn kia đòi cái gì ở mẹ chúng. Chúng không biết một cách cụ thể, rành rõ đó là cái gì, lớn hơn tí nữa thì đương nhiên chúng sẽ biết đấy, nhưng mà chúng cảm được, mà đã cảm được như thế thì không bao giờ có thể gạt ra khỏi tim óc được và nhất là không bao giờ có thể sai được, trời ạ. Chúng nó biết. Con bé lớn, nó cho tôi biết rằng nó biết bằng cách cứ đăm đăm nhìn tôi, còn thằng nhóc ở giữa thì có những lúc tôi có cảm giác cứ như nó sắp phá lên cười hay là nháy mắt một cách rất ư ranh ma thậm chí là đểu với tôi vậy. Cũng may con bé út thì còn nhỏ quá nên không biết gì, chắc là không biết gì. Nó chưa đủ lớn để biết. Nó chưa đủ lớn để biết giống người của nó là nguy hiểm và đồi bại đến đâu. Chao ôi, con bé bỏng của tôi! Nhiều lúc tôi lạnh cả sống lưng khi nghĩ tới chuyện cái thế giới nào đang chờ đợi nó…
(còn tiếp)