Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Cái chết của Mặt Sắt




Ghi chú: Truyện này viết vào khoảng năm 2002-2003, giữa cao trào giai đoạn "hậu hiện đại" của tôi. Cũng may là cái giai đoạn ấy qua nhanh.

Kể từ tai nạn hi hữu đó, khuôn mặt thịt của Đ. được thay bằng một bộ mặt sắt. Sau một thời gian, người ta biết rằng máu chảy trong bộ mặt sắt này chậm hơn. Dần dần, máu trong toàn bộ cơ thể Đ. cũng chảy chậm hơn, và người ta bắt đầu chỉ gọi Đ. là Mặt Sắt.

Số là, trong khi hắn đang lúi húi buộc một chiếc monitor vào yên sau xe hắn, dây chun bất ngờ đứt; một trong hai đầu dây với cái móc nhọn bung ra bắn phập vào má phải hắn. Máu phọt ra, nhưng phải mất một thời gian áng chừng hút hết một điếu thuốc nó mới chạm đất. Và, khi chạm đất, chính xác là sàn xi măng, nó không vội loang ra mà tụ lại thành giọt tròn. Hay hơn hết là cái giọt đó không đặc; nó loãng, nhưng ổn định, giống như giọt sương trên lá, chừng nào ta chưa chạm đến nó một cách thô bạo, phá vỡ sự ổn định của nó. Nhưng cũng như bất cứ khi nào nhìn thấy giọt sương trên lá, xung động đầu tiên, bản năng, vô điều kiện của chúng ta là chọc ngón tay cho cái vật thể đẹp đẽ, ngon lành, bình an đó vỡ tan ra; nhìn thấy nó vỡ, nhìn sự ổn định bị phá vỡ. Cũng vậy, một trong những kẻ chứng kiến, không hẳn hiếu thắng nhất, nhưng nhất định là nôn nóng nhất, và quyết đoán nhất, chỉ cho phép không hơn nửa phút trôi qua trước khi chậm chạp, cẩn thận lấy mũi giày dí lên giọt máu tròn, có lớp màng mỏng tang, óng ánh tuyệt đẹp ấy. Khi mũi giày nhấc lên, ta thấy máu đã phẹt ra trên nền xi măng thành một vết thâm sịt, nhoe nhoét.

Mọi người thở ra.

- Thế đấy! - một người nói.

Lại có những kẻ biết có thể làm ra cái gì từ những giọt máu-chậm của Mặt Sắt.

Họ đem camera đến.

- Này Mặt Sắt! Chúng tôi sẽ rạch mặt anh, máu sẽ chảy, chúng tôi sẽ quay, anh đứng yên đến khi máu chạm đất, chúng tôi bấm giờ, chúng tôi hỏi, anh trả lời, chúng tôi ghi, chúng tôi trả tiền.

Mặt Sắt:
- Nếu mẹ tôi thấy? Nếu người yêu tôi..?

Họ bảo Mặt Sắt:
- Nghĩ kỹ coi, anh có thể cho ai cái gì với thứ máu ấy? Anh có thể hiến máu cho ai? Có hệ tim mạch nào kham nổi thứ máu chậm-mà-không-đặc của anh? Hoặc nếu chính anh bị tai nạn, người ta phải lấy thứ máu nào để truyền cho anh?

Thôi đi! Các anh biết chó gì về cuộc đời. Bất cứ khi nào tôi rủi ro, bất cứ khi nào máu tôi chảy, người yêu tôi sẽ kịp hứng từng giọt máu tôi trước khi chúng rơi xuống đất. Việc đó sẽ đỡ vất vả hơn đối với cô ấy. Để làm gì ư? Đó là hành động của tình yêu. Mà cho dù đó không là hành động của tình yêu, chỉ là sự tinh nghịch giống như sự tinh nghịch của một con thú, tôi yêu hành động ấy, bởi nó là của cô ấy.


Các chuyên gia quân sự nghĩ ra một điều tài tình.

- Cần thay mặt cho toàn bộ quân đội. Tất cả binh lính chúng ta sẽ có bộ mặt sắt. Cùng với giáp thép, xe thép, pháo thép, chúng sẽ có mặt sắt. Chúng sẽ không sợ mảnh bom phạt đứt nửa mặt, chiến trường sẽ ít máu hơn, quân y sẽ ít tốn gạc và bông băng hơn, các nhà làm phim ít tốn phẩm màu hơn, các bà mẹ đa cảm ít khóc hơn (lẽ ra không khóc hẳn thì tốt, nhưng dù sao đi nữa vẫn không khỏi thấy chút máu). 

Nơi đây hoa bắt đầu nở
Mặt Sắt ngồi lặng im

Sự rung của những miền không tên
Im reo trong máu Mặt Sắt.

-       Bạn nghe thấy không?
-       Nghe gì?

- Vườn thở rất chậm. Máu cũng thế.

Vườn lặng gió là khi máu ngừng chảy. Tôi chết.

Anh biết điều đó?

Máu sẽ lặng.

Tôi nghe thấy những thanh âm tỏa từ đất.

Chất sắt trong mặt làm chậm máu.

Mười chín triệu bảy trăm ngàn giọt máu
Rơi vào khuôn mặt định chết.

Và khi chất sắt trong mặt chết
Máu sẽ reo, sẽ bốc hơi, hay sẽ làm gì, ôi máu.

Có tiếng đàn bà.

Người yêu tôi đấy!

Người yêu của Mặt Sắt.

Người yêu máu thường của Mặt Sắt.
Người yêu máu chậm của Mặt Sắt.
Người yêu máu nhanh của Mặt Sắt.
Người yêu máu vón của Mặt Sắt.
Người yêu máu tóe của Mặt Sắt.
Nguời yêu máu nóng của Mặt Sắt.
Nguời yêu máu lạnh của Mặt Sắt.
Nguời yêu máu cứng của Mặt Sắt.
Người vẫn sẽ sống sau cái chết của Mặt Sắt.
Người vẫn sẽ sống.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét