Dù sao, như mẹ con tôi đây là cũng còn hạnh phúc gấp trăm lần chán vạn kẻ khác. Ở đây, trên cái tàu này ít ra cũng còn có cái gì đó hao hao như là chính quyền dù là thứ chính quyền của một lũ nửa người nửa heo. Còn có những tàu di tản khác giống như tàu này mà ở đó không có bất cứ một thứ chính quyền nào, chỉ có tìnhtrạng vô chính phủ hoàn toàn. Là tôi nghe người ta nói, tôi không muốn tin, nhưng suy cho cùng thì chẳng có lý do gì để không tin. Một giống loài mà ngay cả trái đất quê nhà duy nhất của mình cũng tàn phá tan hoang chỉ còn là một hành tinh chết thì còn có thể trông mong họ giữ gìn được cái gì nữa? Người ta nói trên những tàu đó toàn bộ quyền lực nằm trong tay bọn côn đồ, những kẻ khỏe mạnh nhất và tàn bạo nhất, giống như trại biệt giam người mù trong cuốn sách nổi tiếng của ông nhà văn mù người Bồ Đào Nha, từ lâu lắm rồi (mà tôi không đọc nhưng phim dựng theo đó thì tôi có xem). Và cũng như trong cuốn sách hay bộ phim ấy, để thỏa mãn những gì chúng muốn, mà chúng thì muốn nhiều thứ lắm, chẳng có chuyện gì mà chúng không làm. Chúng lôi đi đến cả những đứa con gái ba tuổi, phải, ba tuổi, bằng tuổi con bé út tôi đây. Người ta kể là hai ba hôm sau xác con bé được phát hiện trong phòng giặt đồ, nóở trong một tình trạng khiến cho gã lao công phát hiện ra nó suốt một tuần sau đó cứ hễ thấy đồ ăn là mửa, cho đến khi chỉ còn ra toàn mật xanh mật vàng nhưng vẫn tiếp tục mửa. Một đứa khác, con trai, tám chín tuổi gì đó, xinh như thiên thần, là họ nói vậy, bị lũ đó đè ra làm trò ấy trước mặt mẹ nó, tụi nó lấy dao khoét lỗ đít thằng nhỏ cho rộng ra rồi mới chơi. Không ai chống lại tụi nó. Không ai có thể chống lại tụi nó. Ai dám chống lại tụi nó? Sau đó khi thằng nhỏ hết thở rồi thì tụi nó bắt đầu buộc mẹ nó phải vui vẻ với tụi nó, thổi kèn cho tụi nó, liếm đít tụi nó cho sạch sau khi tụi nó ị, bắt ăn cứt mà tụi nó vừa ị, bắt nằm trên cứt đái của tụi nó rồi chích điện, và hàng tỷ trò khác mà chỉ có cái đầu tụi nó mới có thể nghĩ ra, và truyền toàn bộ các cảnh đó đến tất cả các phòng, buộc tất cả mọi người trên tàu phải xem, tụi nó cho người theo dõi chặt qua camera, ai không xem tụi nó biết hết, và không bao giờ thiếu những trò mới dành cho những người đó… So với người đàn bà đó, với tất thảy những người đó thì nhưtôi đây là tuyệt đối hạnh phúc. Tôi có gì để phải phàn nàn? Có gì phải phàn nàn một khi tôi đã có khả năng giành được một chỗ trên con tàu này cho mẹ con tôi và có thể lo liệu sao cho ngày ngày con tôi có đủ đồ ăn nước uống, có ô xy để thở và không phải đêm nào cũng có thể giật mình thon thót thức dậy bất cứ lúc nào? Cái chỗ này giá bao nhiêu các người biết không? Tôi e các người không hình dung được đâu, cũng không thể đoán được đâu. Tốt nhất đừng đoán, bởi có đoán được thì rồi cũng sẽ có chán vạn chuyện khác các người không làm sao đoán được, không làm sao tưởng tượng được nếu như các người không ở vào cảnh ngộ như chúng tôi. Chừng nào các người chưa cầm dao đâm chết hơn chục người để giành cho được một chỗ trên tàu trong khi cả đời các người không bao giờ có đủ gan giết một con ếch thì chừng đó các người còn chưa biết gì về sự thật sâu xa nhất của cuộc đời cả. Nhiều người trong các người đến chết cũng không biết sự thật đó. (Điều này chẳng có gì mới nhưng sự thật là thế, mới hay cũ nào có quan trọng gì, quan trọng là nó đúng sự thật). Còn con tôi, tôi không bao giờ có thể biết được còn bao lâu nữathì dao trong tay thằng con tôi sẽ thực sự đâm vào da thịt một con người, và con gái tôi, còn bao lâu nữa thì chúng nó sẽ dạng chân ra để có thêm một mét khối nước sạch, thêm một đêm nữa được ngủ yên không phải mỗi chốc một choàng tỉnh dậy, ngủ chả ra ngủ mà chỉ là một cơn ác mộng triền miên không dứt? Lỡ mà tôi ngã bệnh không thể làm việc đó thay cho chúng nữa, ai biết được? Lỡ mà tôi không còn đó nữa, không còn trong cabin bên cạnh chúng mà cũng không ở đâu khác trêncon tàu này, trên cõi đời này? Trời ơi tôi có thể biến đi đâu nếu như không còn ở trên con tàu này, cái con tàu mà giờ đây là toàn bộ cõi nhân gian độc nhất còn lại của tôi, của mẹ con tôi? Tôi thật không dám nghĩ nữa. Nghĩ tới chuyện đó…
Thật tệ là cabin nhỏ quá khiến cho tôi không thể nào nghĩ tới chuyệndẫn ít nhất là vài ba thằng trong số lũ đàn ông đó về chỗ của mình được (dĩ nhiên là mỗi lần một thằng, trời ạ), được vậy thì tôi sẽ ít phải xa con tôi hơn, ít phải để mặc cho ba đứa nó tự xoay xở lấy, đương đầu với mọi rủi ro khi vắng mẹ… Nhưng có lẽ đó âu cũng là điều tốt… Cứ thế này thì ít nhất những cái bẩn tưởi ở ngoài kia không thể lọt qua khung cửa mà vào làm nhớp nhúa nốt cái ổcuối cùng này của tôi, ít nhất tôi cũng còn lại được một chút sạch, một xó sạch dù con con nơi tôi có thể ủ ấm bầy con tôi, giữ cho chúng an toàn, giữ cho chúng sạch, ít nhất thì cũng là những phần còn giữ được, chừng nào còn giữ được…Không có sự hiện diện của thân xác lũ đàn ông ở đây thì sự hiện diện của cái mùi của chúng trên người tôi là quá đủ rồi. Cái nhìn của con tôi mỗi lần tôi đi qua cửa để đi ra ngoài hay từ ngoài bước vào trong nhà, à không, trong cabin là quá đủ rồi.
Cảnh này còn kéo dài cho đến bao giờ?? Chuyến bay có thể phải mất vài tháng, là họ nói thế, song với tôi thì cứ như đã hàng trăm năm qua rồi mẹ con tôi vẫn chưa tiến thêm được một mét nào, cứ như đã hàng trăm năm rồi mẹ con tôi kẹt trong một cơn ác mộng không dứt và cơn ác mộng ấy trôi trong một cõi hư vô không cùng. Và nhiều khi tôi cảm thấy, thực sự cảm thấy việc tốt nhất tôi có thể làm trong tình cảnh đó là cố sao cho cơn ác mộng này đừng quá nặng mùi đối với lỗ mũi non nớt hãy còn chưa biết mùi đời là gì của các con tôi...Nhưng mà, nghĩ cho kỹ, liệu có thật là chúng nó hãy còn chưa biết nhiều mùi đời không? Những mùi phong phú đa dạng vô cùng của thế gian này, tụi nó chưa kịp cócơ hội biết, nhưng mùi của thế gian vào lúc sắp tận vong thì tụi nó đã được biết đấy chứ… Ở tuổi này tụi nó đã biết mùi máu người, máu người chảy thành vũng chứ không phải chỉ là dòng ri rỉ, mùi xác chết lưu cữu lâu ngày, mùi cứtđái của hàng ngàn con người hợp lại ngày này qua ngày khác tuần này qua tuần khác, mùi khói nghẹt thở, mùi khí độc, mùi nước tù hàng nhiều năm mà trong đó là hàng vạn xác chết, xác người xác thú, xác cũ rồi lại thêm xác mới… Tưởng tượng mà xem, ở tuổi tụi nó!.. Chao ôi. Thậm chí có những lúc trong mắt tụi nó tôi có thể thấy rằng ngay cả tụi nó, mấy đứa con bé bỏng của tôi, tụi nó cũng đang chờ Tận thế tới, chờ trong căng thẳng và tuyệt vọng chẳng khác bất cứ người lớn nào xung quanh tụi nó, sự chờ đợi của tụi nó có khi còn kinh khủng hơn vì thật ra tụi nó không biết Tận thế nghĩa là cái gì, nó là một cái gì kinh khủng gấp không biết bao nhiêu lần cái chết trong khi ngay cả chết là gì tụi nó cũngcòn chưa hình dung nổi, tụi nó chưa biết dùng từ ngữ để gọi nó hay nói về nó,nhưng cái mà tụi nó đang chờ đợi, nó như thế nào thì không thể nói là tụi nó không biết, tụi nó biết từ trong máu, từ trong xương tủy mà biết, như thế thì có khi còn sâu xa hơn cả cái biết của bọn người lớn hay của tôi…
Bây giờ đây, trên con tàu này, trong cái cabin nhỏ kín này, tôi không còn thấy vẻ chờ đợi đó trong mắt con tôi nữa nhưng ai mà biết được sẽ còn những vẻ nào khác nữa hiện lên trong mắt tụi nó? Tôi đâu phải hạng dốt nát ngu dại mà không biết rằng đâu phải chỉ cần con tàu này tới được đích cuối là mẹ con tôi sẽ giống như được nằm trên đệm hoa hồng. Đợi đấy. Tất cả những gì thuận lợi dễ dàng không bao giờ dành cho cái hạng như mẹ con tôi đâu. Tôi thì cái viễn cảnh đó tôi chẳng sợ, nếu chỉ mình tôi, tôi không sợ gì cả. Cùng với lũ con thì tôi sợ. Không phải chỉ sợ những kẻ khác mặc dù như thế cũng đã quá đủ để sợ, mà còn sợ chính mình. Tuy nhiên tạm thời thì tôi không cho phép mình nghĩ quá nhiều tới cái tương lai đó, cái gì tới thì sẽ tới, quan trọng nhất với tôi bây giờ, ngay bây giờ đây, năm phút sau đây, là làm thế nào đương đầu với cái nhìn của đứa con út tôi, nó là cái nhìn trong như giọt sương, cái nhìn của một sinh linh thực sự là chưa biết gì hết nhưng đồng thời biết hết, nó trong như thể mỗi conmắt nó là cả một giọt nước mắt lớn vĩnh viễn nằm đó, nặng quá mà vẫn không thể nào chảy xuống được. Hãy hoàn toàn chú tâm vào cái ở đây lúc này, nhiều vị tu hành hay gọi là hiền triết gì đó vẫn hay nói thế, mặc dù hầu hết những gì khác họ nói đều tào lao cả nhưng riêng điều đó thì đúng, tôi biết vậy qua kinh nghiệm bản thân mình, không cần ai dạy tôi…
Mà bọn đàn ông thì cứ càng ngày càng càn rỡ càng đê tiện càng khốn nạn.Khốn nạn! Có những lần nếu không có những may mắn bất ngờ như ở trên trời rớtxuống thì có trời biết cái quân đốn mạt đó đã làm gì tôi. Dĩ nhiên là tôi cócách để tự cứu mình, nhiều cách là khác, tôi có thể khích cho tụi nó giết nhaucòn tôi ngồi ngoài xem và rốt cuộc chỉ mình tôi vẫn an toàn vô sự, tôi hoàn toàn có thể làm thế, ai bảo không, nếu đã biết tôi thì ai có thể nói không được kia chứ? Nhưng cái chính là kể cả cái trò đó tôi cũng đã quá chán, chẳng thà tựtôi đầu độc chết hay đâm chết hay đập chết tất tật lũ chúng nó còn sướng hơn, giá như tôi làm được như thế… Không còn cách nào khác, tôi chỉ còn biết sống được ngày nào hay ngày nấy, kéo thêm được phút nào hay phút ấy, miễn sao cho đến giây cuối của từng phút một tôi vẫn đang làm một cái gì đó cho con tôi… Tôi luôn luôn có bên mình phương tiện cần thiết và đủ dùng khi cần đến giải pháp cuối,mặc dù tôi không bao giờ muốn có lúc phải dùng tới nó. Trăm lần không, ngàn lần không, muôn lần không. Tôi không cho phép mình tin chuyện đó có khả năng xảy radù chỉ một phần triệu một phần tỷ. Số phận của mẹ con tôi làm sao lại có thể thê thảm đến như vậy kia chớ!.. Mà vạn nhất chuyện đó có xảy ra thì tôi sẽ bị đày trong hỏa ngục đời đời nếu như tôi không thể tái sinh thành một chúa trờimới thay cho tất tật đám chúa trời cũ, tôi sẽ xử tử tất tật đám chúa trời cũ vì tội đã sinh ra một thế giới kinh tởm nhường này, nếu bọn họ chỉ coi đó như một cuộc thử nghiệm như tôi nghe ai nói, hay cố tình tạo ra nó như một sự thử thách cho loài người như ai đó nói thì tội của bọn họ càng nặng hơn, một kẻ không có khả năng lường trước mọi hậu quả có thể có của một cuộc thử nghiệm hay thử thách gì đó mình định làm nhưng rồi vẫn cứ làm thì đáng bị tử hình ba mươi lần, ba trăm lần. Ai nghĩ khác thì tùy, còn tôi, tôi tin chắc loài người nếu có tận diệt thìđó là bởi họ không có khả năng để cho phụ nữ làm chúa trời dù chỉ một lần mà toàn nhường cái ghế đó cho bọn đàn ông và bọn đàn ông thì chỉ có khả năng làm những chúa trời tồi tệ khốn nạn. Một Chúa trời là phụ nữ thì sẽ không bao giờ làm những thử nghiệm có thể dẫn tới kết quả đẫm máu như thế bởi vì phụ nữ khác với đànông, phụ nữ thấu hiểu giá trị của máu, họ biết rõ rằng mọi sự sống, mọi sự sinh ra cuộc sống đều gắn liền với máu và với cái chết như thế nào…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét