Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

A story I wrote in English:

Một đoạn văn ngắn viết chơi bằng tiếng Anh, mới "tìm thấy" lại trong một sổ tay từ vài năm trước.
Qua đây, có thể thấy điều mà một số nhà văn đã nói, rằng khi bạn chuyển sang viết bằng một ngôn ngữ khác, bạn không hoàn toàn là một với khi bạn viết bằng tiếng mẹ đẻ của bạn.



.. And they’re really big, big guys, she said, her raspy voice now muted, now jagged and/or perforated by the undulating, piercing, jerking, throbbing, shattering trumpet sound emanating, flowing, trickling, oozing, boiling out from the smoke-laden, half-hypnotized, beast-like tamed bar, and again she immersed herself in the ethereal, strikingly playful, self-absorbed, well-planned dancing improvization of her milky, slender, obsessively tapered fingers. Yeah, and surely you’ve had a good good time, I said, my eyes intensely, relentlessly drilling into hers, her eyes a distracting, disturbing wash of deep lacquer the color of a thickened, condensed, jelly-like moonless night, who’d said so before me I don’t know and don’t care, I don’t care what she’s saying to me what I’m saying to her, oh yes I don’t care, I don’t care what you think about me, the foolish way I’m saying, the dubious and ruthless way I’m looking at things, I don’t care how you find my being unable to get through to all of you the fucking message that I deadly want to be more than what I am, yeah whatever you think makes no difference to me is a cipher to me so say it in your words as you like or listen to it in my words. Yes of course now she returns her own eye-drilling to me with the same intensity with which I’ve just done mine to her how I can say about it it contains both more vigor and more venom a nexus of shapeless desires boiling devouring maelstroming hers is a far better drilling force or device than mine could ever be

Yes you’re still far from opening the deeper layers of what you have, rip yourself off and let these burst out or shut your mouth lift your ass and be gone, man

(...)

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2016

On a writer (like myself)


... Thus out he played into the bottomless abyss of the countless multitudes of his different selves, recognizing and recalling them, re-repelling and re-accepting them, refamiliarizing and re-unifying himself with them, remultiplying them, reconsolidating them, recreating them, redeconstructing them, re-generating them, re-crossbreeding them, re-dissipating them, re-ramificating them, recasting them, rekilling them, being born and reborn by them, giving and regiving birth to them, being reshaped by them and reshaping them, learning again and again to hate and again and again to love, again and again to live and again and again to die, to destroy and to mould and to smash and to care, to give and hold, to create from nothingness and deliver to nothingness.

(written in 2007)

Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016

Về Tình yêu (hay Cảm tác từ Siddhartha)*

(đã in trong "Baroque và ần hoa". Dành cho những ai chưa đọc).

I.

Tất cả các nàng cùng đến một lần: Loan cười nói luôn miệng, ngực áo jacket đầy vun như thể bên dưới có hai búp sen to đang nở; Thương mặc áo dài tím than kín cổ, mày bán nguyệt, môi đỏ như vừa nếm mứt dâu; Hương tóc vấn cao, uyển chuyển đến từng nếp chiếc áo váy màu hồng phấn; Vân mặc áo vét, mềm mại và mỡ màng đến tận ngón chân; Cúc sơ mi trắng đơn sơ, không bao giờ bối rối nhưng lúc nào cũng có vẻ xúc động; Mai rất cao trắng hồng, cái nhìn sáng lạnh như ánh nước buổi trưa mùa đông; Trân mong manh như dải lụa, vừa đi vừa nhìn xuống như đếm bước bỗng ngẩng nhìn trời bằng đôi mắt rực sáng; Dung bầu bĩnh đeo kính dày, tay đong đưa yểu điệu và uể oải; Phương vận áo váy đen, nhìn từng ngôi sao, từng góc tường, ngọn cây với ánh nhìn thông suốt và hình như u uất.  

Họ ngồi quanh đống lửa, đợi nhà thơ. 

Trong thanh vắng, tiếng chuyện trò của họ như có thể nghe từ những tầng trời. 

Từ chỗ họ không thể thấy gì trên những triền núi nơi chân trời, nhưng từ những triền núi đó có thể dễ dàng thấy họ và tìm đường đến với họ. 

Bình thản và chăm chú, họ nói với nhau về tình bạn, tình yêu, đất đai và sông ngòi, hạt giống và cây cỏ, con cái và ba lê, nỗi đau và niềm vui, bạo lực và khoan dung, tắm biển và tàu lượn, quần áo và thiên tai. Bồi hồi và mơ màng, vui vẻ và kiêu hãnh, hồi hộp và hờ hững, nghiêm trang và thầm lặng, họ chờ nhà thơ. 

Thật ra nhà thơ là người thế nào? Và người đã gặp nhà thơ trả lời mãi vẫn không thỏa được cơn thèm biết của người chưa gặp nhà thơ. Càng hỏi, càng suy nghĩ về câu hỏi, càng trả lời, càng nghe trả lời, họ càng muốn nhiều hơn những lời đó, cái gì khác ngoài những lời đó, ngoài mọi lời lẽ. Cuối cùng, khi Cúc thốt lên: 

“Đừng nói gì nữa. Hãy để chàng đến; câu trả lời ở chính chàng đó...” 

thì mọi người thảy im lặng. Nhưng, như khu vườn đang rì rào bỗng nhiên đứng gió, ta vẫn cảm thấy chút rung động âm thầm lan khắp các nhành cây.


II.

Vâng, chàng là nguời tình tuyệt vời. Dẫu đã bao nhiêu lần nhập mình làm một với chàng, chị em chúng tôi chưa bao giờ hết kinh ngạc trước năng lực yêu vô tận của chàng.  

Mỗi chúng tôi - không trừ ai - đều được chàng yêu bằng nhiều hơn tình yêu cho tất cả chúng tôi gộp lại. Mỗi chúng tôi biết mình là Tất cả với chàng. Mỗi chúng tôi là Một với chàng. Mỗi chúng tôi yêu chàng bằng tình yêu của tất cả chúng tôi. 

Chúng tôi yêu chàng bởi qua chàng tình yêu chúng tôi thực sự hòa hội với Tình yêu của tất cả Trời đất. 

Chàng yêu tất cả chúng tôi như yêu tất cả làng quê ở đất nước mình, như yêu hết thảy những nền văn hóa của Nhân Loại.  

"Danae", của Gustav Klimt.

Chàng yêu tất cả chúng tôi như Tạo hóa yêu tất cả những tác phẩm dù lớn lao hay nhỏ bé của Người, như nhà thơ yêu mỗi một vầng trăng bắt gặp trên đường đi. 

Chàng yêu mỗi chúng tôi như yêu một bài hát đẹp chàng nghe lần đầu từ thế gian; như âm giai, độ rung và sức mạnh của một chiếc đàn mà mãi phút này mới lên tiếng trong dàn nhạc vô biên của vũ trụ. 

Chàng yêu chúng tôi như yêu bài hát thân quen được cất lên từ hàng bao nhiêu đôi môi, dưới bao nhiêu mái nhà, trên bao nhiêu cánh đồng hay nẻo đường, bằng bao nhiêu thứ tiếng mà mỗi lần cất lên đều khiến chàng xao xuyến vì những đôi môi đó lấy xung động không chỉ từ thanh quản và rút sinh lực không chỉ từ buồng phổi mà còn là - và đúng hơn là - từ thẳm sâu tâm hồn. 

Và chàng yêu tất cả chúng tôi như yêu một bài hát đó trong mọi lần hiện hữu ngắn ngủi của nó, mỗi một tâm hồn trong những tâm hồn đó, những buồng phổi và thanh quản đó, những đôi môi đó. 

Chàng tỏa ra một không khí, hay ánh sáng, hay một trường nào đó như những gì ta không thể lý giải nhưng cảm thấy một cách mãnh liệt trên đỉnh Himalaya hay Kilimandjaro, trên những ngọn núi thiêng, làm ta thanh khiết và lớn lên từ bên trong.  

Song chàng nhìn chúng tôi thành kính và âu yếm như thể chàng là người lớn lên từ bên trong qua những ngọn núi đó còn chúng tôi là những ngọn núi đó.  

III.

Bệnh án ghi: triệu chứng đặc thù của bệnh độc tưởng (monomania).

Thưa cha, một lần nữa con cám ơn cha, nhưng mọi lời an ủi của cha không thể cất đi nỗi đau trong lòng con. 

(Chàng nói vậy, rồi với trái tim nặng trĩu chàng rời ngôi nhà nơi chàng đã chào đời, ngôi nhà chàng xiết bao yêu thương, nhưng giờ đây đã thành một thứ nhà tù không thể chịu nổi đối với tâm hồn chàng).

Thưa cha, con phải ra đi thôi. Một nơi nào đó, một lúc nào đó, hẳn có người con gái nào đó đang chờ con, người con gái bắt gặp giữa đường mà con sẽ bảo vệ nàng bằng toàn bộ máu trong người con, bằng cách xả toang thân này. 

Thưa cha, con không còn muốn ngồi đây lặng lẽ ngắm đoàn tàu cuộc đời qua. Con muốn là tài công lái đoàn tàu đó, là người lính bình thường nửa đêm đổi gác trên đoàn tàu đó, là gã ca sĩ nửa mùa hét vào loa những bản tình ca cũ mèm bằng cái giọng ngỗng đực làm nổ tung những tràng cười nôn ruột dọc suốt các toa của đoàn tàu đó. Thưa cha, vạn nhất tàu có lao xuống vực thì con muốn ở bên mọi người bởi trong cái chết của họ có một phần của con. 

Thưa cha, con không còn muốn động đến sách vở vì từ lâu đôi bờ từ ngữ đã bị tràn lấp bởi dòng lũ cảm xúc và tâm tưởng con. Con không còn muốn cầm bút vì nó chẳng làm được gì hơn cây sậy khoắng vào đại dương trần thế. Con chỉ muốn làm một người bình thường biết sống và biết chết cho người khác bằng chính thân thể con, thưa cha. 

Thưa cha, con còn hiến dâng được gì cho cõi đời này nếu không đủ sức giúp dù chỉ một lần và chỉ một người giống như người con gái đó? Con tàu đã vụt qua, vĩnh viễn vụt qua, và con không cứu được nàng, mãi mãi không còn cứu được nàng. 

Vâng, mãi mãi không còn cứu được nàng, mặc dù khát vọng làm điều đó xéo tim con, đốt gan ruột con. Con đã không đủ sức mở cửa quăng mình xuống mặc cho đất đang lao nhanh hơn gió về Nam dưới chân con; con đã mất hết trí khôn để hiểu rằng có thể lập tức kéo phanh hãm, tàu sẽ khựng lại và con sẽ an toàn nhảy xuống. Thưa cha, con đã đủ đê tiện để ngồi chết dí trên ghế, ngó sững người con gái vô danh đó lướt một lần qua mắt rồi ở lại mãi mãi trong tâm khảm con, bị vùi kín nghịt dưới một bầy đàn ông nhấp nhổm và hào hển giữa đồng hoang dọc theo đường ray. Thưa cha, con đã chỉ ngồi nhìn, chỉ ngồi nhìn thôi. Còn bây giờ, con phải đi, con phải đi, con phải đi, phải đi, thưa cha. Con phải đi. Vì chắc chắn ở nơi nào đó trên đời này, chặng nào đó trên đời con, con sẽ gặp người con gái nào đó, một người nào đó mà cuộc sống phụ thuộc hoàn toàn vào cái chết của con. Con đã sẵn sàng chết cho người, thưa cha.  

Thưa cha, con đang sẵn sàng chết đây; thế cũng có nghĩa là con đang sẵn sàng sống và sẽ sống đời đời, phải không cha? Cha đã từng dạy con cách sống; giờ con tự dạy mình cách chết. Có vậy con mới là kẻ trưởng thành, mới đáng là con người đứng giữa Trời Đất và nối liền Trời Đất, phải không cha?  

Đừng bao giờ lo lắng cho con, thưa cha. Hãy lấy làm vui rằng con đã bắt đầu học sống bằng trọn vẹn bản thân con và nhiều hơn bản thân con. Chính khi con rời bỏ cuộc sống mà con hằng xiết bao yêu thương là con yêu cõi đời này hơn bao giờ hết. Hãy hiểu và cầu phúc cho con, thưa cha.

------------

*Siddhartha:
1) Siddhartha, hay Weg nach Innen, tiểu thuyết của Hermann Hesse, bản dịch tiếng Việt Câu chuyện của dòng sông của Phùng Khánh và Phùng Thăng.
2) Siddhartha, trong phim The Little Buddha (Vị Tiểu Phật), với Keanu Reeve trong vai Thái tử Tất Đạt Đa.

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Samskara (hay Năm cô gái và người đàn ông)

(Một bước thử viết “tiểu thuyết huê tình” (erotic novel) của tôi, cách đây đã lâu, khi mới tốt nghiệp đại học. Bị bỏ dở nửa chừng, vì không đủ tự tin. 

Có nên viết tiếp chăng? Nếu có, tôi viết sẽ không như thế này. Vừa giống, vừa khác.)


Cuối cùng Ánh, Dung, Cúc, Hà và Hương đã đến nơi đó.

Họ dừng lại, do dự, trước cánh cửa mở.

- Sao ? Rốt cuộc chúng ta vẫn làm điều đó sao? - Hà nói.

- Phải, chúng ta sẽ làm.- Mặt đỏ bừng, Dung quay phắt lại một cách dữ dội, tóc đổ xòa xuống đôi bầu ngực căng tròn. - Chị còn hoài nghi điều đó sao?

Ánh lặng lẽ lần tay dọc những phiến tre mỏng manh ghép nên hàng rào khu vườn nhỏ của Chàng. Nàng không cười và không định pha trò hay trêu ghẹo ai, nhưng đôi má hây hây bầu bĩnh của nàng, ngọt mát và mềm như hai trái hồng chín lự, là hình ảnh một nụ cười đê mê đến nỗi người ta chợt khao khát đến lượt mình được hưởng niềm vui thần thánh đã nở hoa thành nụ cười đó. Áo bà ba mới chật căng, đôi bầu vú nàng chắc lẳn và tròn, cúc áo giữa chốc chốc bật tung vì sức căng tràn trề và mãnh liệt của chúng, và chốc chốc, má đỏ bừng, nàng quờ tay len lén cài nó lại, và động tác đó lặp đi lặp lại không dứt với tần số ngày càng tăng đến nỗi người ta lấy làm lạ sao nàng lại tự bắt mình khổ sở như thế ; hay nàng chịu đựng điều đó để mang lại cái gì dễ chịu và sung sướng cho những người nàng yêu?..

- Nhưng tại sao? tại sao chính là chúng ta? - Hà lại nói.

- Tại sao chính chúng ta - chứ không ai khác - phải làm điều đó? Thú thật tôi chưa hiểu các chị. Các chị thực sự tin mình có thể mang lại cái gì cho người đàn ông đó ư?

- Này, mày nói nhiều quá. - Hương đột ngột cắt ngang. Rất cao, mảnh dẻ, yêu kiều, đầy ánh sáng, nàng là hình mẫu tuyệt đẹp nhất mà ta có thể ao ước về tấm lưng thon dài thắt đáy mềm mại như dây bìm và uyển chuyển như rắn. Nụ cười nàng làm chết lặng trái tim vị Thiền sư minh triết nhất; giọng nói nàng hút cạn tâm hồn người nghe.

- Mày nói nhiều quá, - Hương lặp lại, má đỏ bừng như có lửa tự bên trong, và khoảnh khắc đó vẻ đẹp của nàng làm người ta đau nhói vì hiểu rằng thực ra nó mong manh và phù du biết bao! - Mày không thấy đơn giản là người ta lẳng lặng ra đi, âm thầm đến nơi này để tận tụy làm điều đó, không một lời băn khoăn, không một câu vòi vĩnh, không một tiếng thở dài. Mày làm chúng ta thất vọng quá. Rốt cuộc mày muốn gì?

- Tôi cũng không hiểu mình muốn gì. Nhưng... (Má Hà đỏ bừng)... tôi sợ. Giá như các chị đừng nói quá nhiều điều không tin nổi về người đàn ông đó!..

Tranh của Serge Marshennikov.

- Chị tưởng chúng tôi cũng tin được tất cả những điều đó sao? - Tầm thước, tròn trặn, đậm đà, làn da mịn đến mức nghe rõ máu chạy bên trong, hai bầu vú cao, nặng như cặp dừa và chắc như u trán con voi, hai bầu vú giết đàn ông, Cúc lên tiếng với giọng trầm từ trong ngực, đầy thuyết phục và dịu dàng. - Nhưng có điều gì ngăn cản chúng tôi - chúng tôi và chị - tự chứng nghiệm điều đó, bằng chính bản thân chúng ta? Tự dằn vặt với những thiên chấp và hoài nghi đó ích gì? Tâm hồn chúng ta (cũng như thể xác chúng ta) hãy trống rỗng, như lòng đại dương thuở Trái đất mới sinh thành, chưa có một giọt nước, không mong đợi gì, không ao ước gì. Hãy đón chàng và tất cả những gì chàng trao chúng ta như đón mặt trời; một cách thanh thản, hồn nhiên, một cách thành tâm. Tôi nói vậy rõ không?

- Chị không việc gì phải lên lớp tôi! Những gì chị nói đó, chính chị cũng hiểu không gì hơn là những lời nói. Trong chuyện này thì chị, tất cả các chị và tôi, chúng ta bình đẳng như nhau: chúng ta phải vượt qua chính mình, vượt qua tính vị ngã của bản thân chúng ta. Nhưng liệu kẻ đó, người đàn ông đó, chàng ta có hiểu, có cảm thông được cơn giằng xé, cuộc chấn động trong lòng chúng ta? Đó là điều tôi tha thiết muốn biết.

- Nhưng này, Hà yêu quý ơi, Hà muôn-vàn-cao-quý-của-tôi ơi! - Dung kéo dài giọng mơn trớn và ngọt ngào thế, rồi đột ngột nổ bùng lên, hất phũ phàng mái tóc nặng trĩu ra sau lưng khiến bộ ngực vĩ đại giật mình nẩy thót lên như hai con thú nhỏ trước động tĩnh báo hiệu kẻ thù. - Sự cảm thông và biết ơn của chàng là hệ trọng và thiêng liêng với cô đến thế kia à?! Một người mẹ thực sự có bao giờ hết yêu thương đứa con vô tâm và hư hỏng của mình không?

- Nói chi nhiều hở các chị! - mặt vẫn đỏ bừng như lửa cháy tự bên trong, Hương quắc mắt nhìn mọi người với ánh phẫn nộ như một làn roi điện khiến các cô gái hầu như rùng mình. - Cớ sao mày chưa xéo đi? - ngoảnh về Hà, mặt nàng vụt lạnh như đá và lời nàng buông ra như một gáo băng vừa lổn nhổn tan buốt đến đứt lìa ngón tay bạn. - Chọc tức và phá bĩnh chúng ta, mục đích duy nhất của mày đấy phỏng?

Hà (tái mặt) : Kìa, sao các chị giận dữ đến thế!!!

- Giận dữ ư! - Hương rít qua kẽ răng. - Giá tao thiêu cháy mày được bằng cái nhìn của tao...

- Sao không đánh tôi? Bạt tai tôi đi! Nắm tóc tôi, dập đầu tôi vào tường đi!

- Nào các chị, - Hương quay ngoắt đi, giọng bình thản một cách đáng sợ như khi lặng gió trước cơn giông. - Các chị vẫn tin mình sẽ vào chứ ?

- Thế còn nó ? - Dung hất hàm về phía Hà.

- Các chị ơi, đừng bỏ tôi! - Hà chợt rơm rớm nước mắt.

- Thế cơ à? - Hương dài giọng. - Những câu hỏi bất tận của mày đâu cả rồi?

- Vào đi, ta vào đi... - mãi bây giờ Ánh mới lên tiếng, giọng nàng êm dịu đến nỗi người ta phải bất giác nín thở sợ mình làm tan biến giấc mộng thiên giới đầy hoan lạc và siêu thực đó. Nút ngực nàng bung ra lần nữa, và mãi bây giờ Ánh mới không lặp lại cái động tác có vẻ thừa lạ lùng là cài nó lại.

(...)