Về thực chất, tôi là người đa cảm. Tôi có thể chảy nước mắt khi nghe một bản nhạc, xem một bộ phim, cho một nỗi đau nào đó, hoặc cho bản thân - như một đứa trẻ.
Đọc kỹ “Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian”, người ta có thể nhận ra điều này, ít nhất là qua một số phần của nó.
Tuy nhiên, tôi đồng thời là người có lý trí mạnh. Tôi có thể gạt qua bên những cảm xúc mạnh nhất để làm việc mà lý trí tôi biết là đúng. Trong văn chương, điều này thể hiện qua việc tôi không có hứng thú với thể loại fantasy, trong khi thực sự say mê science fiction, và văn của tôi, bởi vậy, mang hơi hướng science fiction một cách hoàn toàn tự nhiên: là người có thiên hướng lý trí, tôi luôn có xu hướng muốn rằng những tưởng tượng của mình, dù có vẻ bất kham đến đâu, đều phải dựa trên một căn bản logic nào đó, một logic có thể hiểu được đối với đầu óc con người. Ngoại lệ duy nhất là những tưởng tượng của tôi trong giấc mơ của các nhân vật - mà người ta có thể đọc thấy trong “Life Navigator...” và nhiều truyện khác -, nơi mà logic chủ đạo là logic của mơ, vốn chẳng giống mấy với logic của thực tại.
Con người đa cảm trong tôi tin điều kỳ diệu là có thật. Con người lý trí của tôi biết điều kỳ diệu là có thật, vấn đề là xác suất của nó. Con người tổng thể của tôi thì hiểu rằng điều kỳ diệu sinh ra từ ta; bản thân ta dự phần quyết định xác suất ấy.
Trước những gì loài người đã, đang và sẽ làm, tôi có một tình cảm vừa yêu vửa ghét con người. Điều đó, hiển nhiên, là một trong những nét xuyên suốt các tác phẩm tôi viết.
-----------
Ảnh: Essaouira (hay Mogador), Maroc. Một trong những nơi tôi muốn đến và sẽ đến.
Đọc kỹ “Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian”, người ta có thể nhận ra điều này, ít nhất là qua một số phần của nó.
Tuy nhiên, tôi đồng thời là người có lý trí mạnh. Tôi có thể gạt qua bên những cảm xúc mạnh nhất để làm việc mà lý trí tôi biết là đúng. Trong văn chương, điều này thể hiện qua việc tôi không có hứng thú với thể loại fantasy, trong khi thực sự say mê science fiction, và văn của tôi, bởi vậy, mang hơi hướng science fiction một cách hoàn toàn tự nhiên: là người có thiên hướng lý trí, tôi luôn có xu hướng muốn rằng những tưởng tượng của mình, dù có vẻ bất kham đến đâu, đều phải dựa trên một căn bản logic nào đó, một logic có thể hiểu được đối với đầu óc con người. Ngoại lệ duy nhất là những tưởng tượng của tôi trong giấc mơ của các nhân vật - mà người ta có thể đọc thấy trong “Life Navigator...” và nhiều truyện khác -, nơi mà logic chủ đạo là logic của mơ, vốn chẳng giống mấy với logic của thực tại.
Con người đa cảm trong tôi tin điều kỳ diệu là có thật. Con người lý trí của tôi biết điều kỳ diệu là có thật, vấn đề là xác suất của nó. Con người tổng thể của tôi thì hiểu rằng điều kỳ diệu sinh ra từ ta; bản thân ta dự phần quyết định xác suất ấy.
Trước những gì loài người đã, đang và sẽ làm, tôi có một tình cảm vừa yêu vửa ghét con người. Điều đó, hiển nhiên, là một trong những nét xuyên suốt các tác phẩm tôi viết.
-----------
Ảnh: Essaouira (hay Mogador), Maroc. Một trong những nơi tôi muốn đến và sẽ đến.



