Bạn có thành thật nghĩ rằng bạn phải đọc toàn bộ trước tác của Hegel, Schopenhauer, Montaigne, Heidegger... và/hoặc có vốn kiến văn tương tự - và chỉ vậy thôi - thì mới có thể viết văn hay và/hoặc thẩm văn tốt? Nếu bạn nghĩ vậy, bạn chẳng hiểu về văn chương, và nghệ thuật nói chung. Văn chương/nghệ thuật không chỉ là chốn của những triết gia, nhà tư tưởng và học giả đầy ắp lý trí: Nó còn là - nó phải còn là - chốn của những sức mạnh bản năng, quỷ dị, gần với ma thuật. Nếu bản thân anh không có cái đó, anh làm sao bước vào những thế giới tạo thành chủ yếu bởi những sức mạnh đó được.
--------------
Nhà văn đích thực thì không nghển cổ hóng vài lời của nhà phê bình "chuyên nghiệp". Bởi, nhà phê bình chuyên nghiệp, do đặc thù của mình, đôi khi có thể là người đọc tốt nhất (đúng như họ nghĩ và muốn mọi người phải đồng ý) tuy nhiên trong nhiều trường hợp là người đọc tồi nhất. Nhất là đối với những nhà văn cùng thời.
Người đọc tốt nhất của nhà văn là người đọc hãy còn chưa hiện hữu. Người đó sẽ hiện hữu khi một người đọc "bình thường" bước vào cuốn sách với một con đường đúng và với một tâm trí rỗng. Người đọc mà anh không ngờ tới nhất, và/hoặc người đọc sau anh nhiều nhiều năm.
---------------
Tranh của Laurent Parcelier.
--------------
Nhà văn đích thực thì không nghển cổ hóng vài lời của nhà phê bình "chuyên nghiệp". Bởi, nhà phê bình chuyên nghiệp, do đặc thù của mình, đôi khi có thể là người đọc tốt nhất (đúng như họ nghĩ và muốn mọi người phải đồng ý) tuy nhiên trong nhiều trường hợp là người đọc tồi nhất. Nhất là đối với những nhà văn cùng thời.
Người đọc tốt nhất của nhà văn là người đọc hãy còn chưa hiện hữu. Người đó sẽ hiện hữu khi một người đọc "bình thường" bước vào cuốn sách với một con đường đúng và với một tâm trí rỗng. Người đọc mà anh không ngờ tới nhất, và/hoặc người đọc sau anh nhiều nhiều năm.
---------------
Tranh của Laurent Parcelier.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét