Thứ Năm, 14 tháng 1, 2021

Về nhan sắc và máu

Một trong những đoạn văn mà, đọc lại, tôi thêm tự tin viết tiếp.

-----
... Nếu đời nó đã gắn liền với máu thì hãy để cho hôn sự của nó gắn liền với máu, ông nói. Nếu định mệnh của Shireki là sự có mặt của nó trên đời gây ra cái chết cho đàn ông, thì hãy để ý Trời được thực hiện. Hãy để ký ức về những dòng máu đàn ông phụt chảy gắn liền và quyện chặt với ký ức về nhan sắc dị thường và bất hạnh của Shireki! Cứ để cho thế gian đổ máu vì sắc đẹp của nó! Cứ để cho bông hoa hiếm lạ này của trời đất làm dậy lên mùi máu ở bất cứ nơi nào nó đi qua!

(từ "Ngoại truyện Gurun" đi kèm với "Cospolist Nổi Loạn", tiểu thuyết đang hoàn tất của tôi)

"The Guardian", của Michael Parkes


Thứ Năm, 7 tháng 1, 2021

Về tự sửa

Một nhà văn có nói về nghề văn, (đại ý) rằng cần viết ra bản thảo đầu tiên như trong cơn lên đồng, và sau đó cần chỉnh sửa bản nháp này với sự tỉnh táo, lạnh lùng, chuẩn xác của một thợ cơ khí.

Tôi thấm thía điều này khi chỉnh sửa bản nháp của "Cospolist Nổi Loạn". Những gì đã viết ra "như trong cơn lên đồng" ở bản nháp đầu tiên cần phải được gò/hàn/rèn/mài/chuốt... lại bằng công cụ và trí óc của một người thợ.

-----

“... Anh đang nói đến chuyện anh bị gãy hết xương, tôi nói.

Nghe giọng anh khi nói mấy chữ “gãy hết xương”, và nhìn cái kiểu anh hơi vặn người mà không tự biết, tôi hiểu anh là người có năng lực trên mức bình thường trong việc đồng cảm với cái đau của người khác. Một tấm lòng vàng như người ta nói, tuy rằng trong thế giới chúng ta ngày nay, giữa tất cả các thứ bằng vàng thì duy chỉ tấm lòng vàng là có giá rẻ mạt, rẻ tới mức trong hầu hết trường hợp người ta không buồn trả giá. Đáng tiếc, dĩ nhiên, nhưng sống thì vẫn cứ phải sống trong thế giới đó đúng không? Đối diện người như anh, một thằng như tôi không khỏi tự nhiên cảm thấy ước gì mình cũng có tấm lòng vàng như vậy hay gần gần vậy, điều đó chứng tỏ rằng thật ra trong các thành tố tạo nên tôi chẳng phải là không có một tí xíu vàng, dù chỉ như nhúm cát pha vào trong sáu bảy lít máu, tức là, từ trong bản thể sâu xa, anh với tôi chẳng phải là không có một cái gì giống nhau hơn cả anh em ruột giống nhau, anh xem có phải không.”


Tác phẩm của Alex Colville


Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2021

Khai bút đầu năm

... Từ sau lưng Chigusa tôi quan sát nét mặt Kentaro trong khi y ngồi nhìn cô chăm chú, trên mặt y là một biểu cảm mà tôi sẽ khó quên được. Nếu nhất định phải mô tả bằng lời vẻ mặt đó, tôi sẽ nói nó là sự pha trộn bằng một tỷ lệ khó đoán, bí hiểm và điên rồ giữa hạnh phúc, yêu thương vô bờ và khiếp sợ tận xương tủy.
 
Cô gái đột ngột quay lại, và tôi thấy một khuôn mặt hoàn toàn khác với khuôn mặt tôi đã thấy khi mở cửa phòng và thấy cô lần đầu tiên, cũng có thể gọi là đẹp, song thuộc dạng khác, tròn, bầu, hơi thừa độ dày, không có gì giống sự thanh tú và độ mỏng đầy huyễn mị của khuôn mặt trước đó mà tôi tưởng như đã quen. Nó sắc nét, rõ mồn một dưới ánh đèn trần, đầy tính vật chất, đến độ tôi loại trừ lập tức khả năng mình bị ảo giác.

Tôi cố trấn tĩnh.

‘Linh hồn con người nặng gấp trăm lần thể xác. Nó nặng tới mức mỗi một người không mang nổi,’ nhìn thẳng vào mắt tôi, cô nói. Anh có nhận ra câu đó không, D?

Có, tôi nói. Của một nhà văn Liên xô cũ. Người Gruzia.

Tốt, cô chầm chậm gật đầu mấy lần, vẫn nhìn đăm đăm vào mắt tôi. Giờ anh nói xem, tôi mang bao nhiêu linh hồn trong thể xác này, hở D?

(từ "Cospolist Nổi Loạn", tiểu thuyết đang hoàn tất của tôi)

Tác phẩm của Brancusi


Thứ Tư, 30 tháng 12, 2020

Một truyện đang viết - một cuộc phiêu lưu vào tương lai.

... Anh có thể hoài nghi bất cứ gì, song cảm xúc này, khát vọng này thì không. Và khi nghĩ lại một cách tỉnh táo, thấu đáo điều này, anh rùng mình bởi sự thuần khiết cũng như trọng lượng và sự vô trọng lượng của nó. Một trọng lượng tột đỉnh nằm ở điểm giao với sự vô trọng lượng. Trọng lượng tột đỉnh mà mặt bên kia của nó là vô trọng lượng. Có những lúc anh cảm thấy mình không đủ sức cho nó, không vừa tầm đối với nó. Toàn bộ thể xác anh, tâm hồn anh, sức mạnh ý chí của anh, toàn bộ cuộc đời anh còn xa mới đủ cho nó. Anh chỉ là một giọt năng lượng bị cuốn hút không cưỡng nổi mà rơi vào và tan lẫn trong nó, một xoáy năng lượng vô tận, tối, vô hình, chỉ hiện ra trước mắt anh trong chốc lát thoảng qua dưới dạng thức người đàn bà này, đẹp hơn mọi lời, như ánh đỏ của hoàng hôn nhập làm một với lưng một ngọn sóng.

- từ "Đóa hồng bất tận", truyện đang hoàn tất.