Rồi thì rốt cuộc nàng bắt đầu chuyển động. Nàng lùi lại một chút khỏi vách gương, bằng một động tác duy nhất thật khéo léo của toàn bộ thân mình mà chủ yếu là đôi chân mang giày trượt patanh. Mọi cơ của cả hai chân nàng, từ bắp vế, đầu gối, cẳng chân, cổ chân,mắt cá, ngón chân đều tham gia vào động tác đó trong một sự phối hợp hoàn hảo đến độ hầu như trở thành một cơ duy nhất, và cái động tác mà cơ duy nhất này thực hiện vừa dứt khoát, đầy hữu hiệu, lại vừa có vẻ cao nhã đến độ tim người có thể nhói lên được. Số người trượt patanh mà tôi đã quan sát hoặc chứng kiến không phải nhiều song tôi có cảm giác mạnh mẽ rằng rất ít ai trong số đó có thể trượt với sự cao nhã giống như thế. Hoặc không một ai. Dường như có một ánh sáng nào đó bật ra từ nàng khi nàng làm động tác ấy.
Chỉ bằng một động tác đó nàng lùi lại cách vách gương chừng hai mét và tôi nhận thấy mình nín thở. Tôi biết những khoảnh khắc đột nhiên nín thở này của mình. Tôi có thể dự cảm hay mường tượng được độ căng hay cường độ của những gì xảy ra sau đó dựa vào cường độ của cơn nín thở.
Thêm một động tác nữa của đôi chân nàng - hơi rùn xuống một chút, một chút thôi, và hơi choãi ra hai bên một chút,một chút thôi -, hay cũng có thể nói là chính cái động tác vừa rồi chưa kết thúc mà đang tiếp tục tự khai triển ra, tự chuyển hóa hoặc tự tái sản sinh thành động tác này, thế là nàng đã lùi lại xa vách gương hơn nữa, giờ thì hẳn phải xấp xỉ bốn mét hay sao đó. Và ngay cả động tác thứ hai này, hay sự khai triển của động tác thứ nhất, cả nó nữa cũng chỉ là khởi đầu.
Nàng vẫn tiếp tục lùi xa khỏi vách gương và càng lúc càng gần lại tôi. Mặc dù nàng có làm những động tác đặc thù của hai chân cần cho việc trượt lùi – hai bàn chân liên tục xích lại gần nhau rồi lại tách xa nhau theo những đường có thể gọi là zích zắc – tuy nhiên cái ấn tượng giống như trong mơ – giống như nàng đang lướt đi trong một cảnh của một giấc mơ, chạm đất song cũng bằng như không chạm đất – vẫn thật mãnh liệt. Thoắt cái nàng đã di chuyển lại gần đến chỗ đầu phòng nơi Ryutaro và tôi đang đứng,gần lại tôi, và khi thấy hình thể nàng lớn dần lớn dần lên trước mắt, tôi bỗng nghe tim mình hẫng đi một nhịp, giống như tôi đang thấy lớn dần lên trước mắt mình một vật thể chỉ có khả năng đem lại cho tôi cái chết. Bởi vì trong nháy mắt tôi cảm nhận được toàn bộ hoặc gần như toàn bộ khối năng lượng ẩn chứa trong thân thể đó, tấm lưng đó, độ nén của nó, sức xuyên phá của nó nếu và khi nó bùng ra và so với nó tôi nhỏ nhoi vô nghĩa ra sao, như một cái bong bóng cá trước nguy cơ một lằn sét. Tôi nín thở, khẽ rùn lại, nếu không phải về mặt cơ thể thì ít nhất là về mặt tâm trí, làm như đó là cách đầu tiên có thể viện tới để giữ cho mình tiếp tục tồn tại trước nguy cơ này.
Ngay lúc tôi tưởng như không còn cách nào tránh được nữa, không còn cách nào khác cho tôi ngoài dịch sang một bên để tránh cú va chạm với nàng mà hậu quả có thể khôn lường, nàng dừng lại. Thật sự tôi không hiểu tại sao có thể như thế. Đà di chuyển của nàng, theo như tôi cảm nhận được từ bên trong mình, vẫn còn, cho nên muốn dừng lại thì nhất định nàng phải làm một động tác mới để hãm nó lại, song tôi không thấy bất cứ một cơ nào của nàng nhúc nhích. Như thể nàng điều khiển được chuyển động này một cách trực tiếp bằng ý chí, không cần thông qua hệ thần kinh và hệ cơ.
Không chủ định, tôi liếc nhanh sang Ryutaro. Y đứng, dán mắt vào nàng, như không còn biết rằng cạnh y có tôi. Như thể y đang thấy trước mặt một cảnh tượng, một hiện thể mà con người ta sẵn sàng đợi suốt một đời để thấy. Trong tư thế hay tư thái như vậy, y giống nhân vật trông nghiêng trong một bức tranh khắc a xít. Gần như không chịu nổi cảnh đó,tôi lại nhìn sang nàng. Nàng đứng, lưng thẳng, chân thẳng, hai bàn chân cách nhau khoảng hai mươi phân, hai tay khép hờ dọc cạnh sườn, không ép chặt, đầu hơi cúi, vai hơi rũ. Bỗng nhiên nàng có vẻ như không còn chút sức lực nào.Không phải như vậy, tôi nghĩ. Không đúng như vậy, tôi biết. Nhưng đúng ra thì thế nào, tôi không thể nói được. Giống như thể tôi đang đợi, đang dự cảm được cú nhảy xổ tới chớp nhoáng hoặc động tác gì đó tương tự của một con thú mà tôi biết chắc là sắp chết, cái duy nhất đang đầy trong nó và mỗi lúc một đầy hơn là sự chết.
Đến một lúc, nàng ngẩng đầu lên,hướng thẳng trước mặt, hai tay khẽ rời khỏi hai bên mạng sườn tuy vẫn còn gần như áp sát vào, hai chân hơi dạng ra, một chút thôi. Đoạn nàng hơi lùi lại chút nữa, dừng, dường như thoáng do dự, hoặc như trong vô thức đang chờ một cái gì đó. Thế rồi, như vừa nghe một phát súng lệnh vô thanh, nàng vẩy mạnh hai chân,không phải toàn bộ hai chân mà chỉ là các cơ từ khoảng bắp đùi cho đến gót chân, không hẳn quá mạnh song tôi có cảm giác như thế là bởi động tác này diễn ra quá nhanh, quá dứt khoát, quá đồng bộ, giống như chuyển động của một cái kim hỏa duy nhất đập vào hạt nổ của một viên đạn.
Nàng lùi lại và lập tức tôi nghe thót tim: tôi không hề nghĩ rằng rốt cuộc nàng sẽ vẫn cứ lùi lại, tôi cứ đinh ninh không còn chỗ nào để cho nàng lùi nữa, đinh ninh nàng có biết điều đó. Nhưng tôi có lý do gì để giả định là nàng biết? Tôi tránh sang bên nhường lối cho nàng. Tôi nhường chỗ cho nàng bởi nàng như đang di chuyển trong một thế giới của riêng nàng và chỉ hoàn toàn ngẫu nhiên mà thế giới đó của nàng và thế giới của tôi có khả năng hoặc nguy cơ giao cắt với nhau tại đây tại thời điểm này với độ dung sai vài xăngtimét và phần mười giây. Và ngay khi nàng đã tiến tới(hay lùi tới) chiếm lấy vùng không gian mà tôi vừa nhường lại cho nàng thì cái điểm giao cắt ấy lập tức biến mất, có một cánh cửa trập khổng lồ vô hình đã đóng sập xuống xóa sạch nó.
Và một lần nữa tôi nín thở hoặc tim tôi như khựng lại một nhịp khi thấy nàng dừng lại ngay sau khi chiếm chỗ cũ của tôi. Nàng chỉ cần thế chăng? Nàng đứng, đầu ngẩng cao, hai cánh tay nhích xa khỏi hai bên thân thêm chút nữa, hai chân choãi rộng thêm một chút và lưng nàng như thể căng lên, không cứng ra mà là căng lên. Tôi biết đường bay của nàng sắp sửa bắt đầu.
Sau khoảng hai ba giây nữa, giống như một phần của cái khoảng lặng chứa đầy điện tích trước khi một vận động viên bắt đầu thực sự thực hiện động tác chạy đà để ném lao hoặc dậm nhảy tung mình xuống bể bơi, nàng bắt đầu tiến tới, thoạt tiên chậm, sau nhanh dần, mỗi nhịp chân tiến tới theo hướng hơi choãi sang lần lượt hai bên, đều tăm tắp, gây cảm giác vô cùng chính xác, không một chút nào thừa hoặc non, một kỹ thuật để tạo đà như ở mọi người trượt patanh khác tôi từng quan sát, song dường như hiếm có ai khác có khả năng làm những động tác này giống như nàng, với một sự nhẹ nhàng như thế, giống như chúng không phải được thực hiện bằng cơ và xương, mà chúng là một thể hóa thân trực tiếp từ dòng chảy của máu nàng, của khí lưu chuyển trong kinh mạch nàng, của linh hồn nàng. Ít nhất là không có ai trong số những người trượt patanh khác gây nên ở tôi cái cảm giác này trong khi tôi nhìn nàng trượt patanh, cái cảm giác vừa như một cơn kinh sợ vừa như một niềm khoái cảm hoặc cả hai, “giống như một dòng điện, nhẹ tựa kiến bò, đang lan thành từng vòng sóng đồng tâm từ hai gót chân lên bụng dưới tôi”.
Nàng cứ thế bắt đầu rời xa khỏi tôi. Và, đột nhiên, như thể lần đầu tiên phát hiện ra một bí ẩn lớn của thế giới, tôi nhận ra rằng lý do hay ít nhất một phần lý do khiến chuyển động của nàng trên đôi giày trượt patanh có vẻ khác thường đến thế đối với tôi là ở chỗ nó không gây bất kỳ một tiếng động nào, như thể tôi đang thấy trước mắt mình một đoạn thực tại ba chiều của một bộ phim câm, một giấc mơ được quét bởi một bộ máy chụp cắt lớp tiềm thức chưa thực sự hoàn hảo, chỉ có khả năng phục hiện được hình ảnh còn âm thanh thì không. Có lẽ là do bốn bức vách và trần cách âm quá tốt, song cũng có thể không phải chỉ do vậy.
Nàng rời xa khỏi tôi, tiến về phía vách gương, càng lúc càng nhanh hơn, những nhát lia chân càng lúc càng mạnh hơn càng quả quyết hơn – sự nhẹ nhàng thanh thoát đã chuyển hóa thành nhanh, mạnh và quả quyết song không vì vậy mà biến mất hoàn toàn, và vẫn vô thanh, mặc dù tai tôi vẫn hình như nắm bắt được những tiếng kịch kịch mơ hồ giống như những âm thanh không thể luận ra nguồn mà thỉnh thoảng ta nghe được giữa đêm khuya tịch mịch – tôi không thể chắc có phải đó chẳng qua là trí óc tôi tự tạo ra không.
Bây giờ nàng đã trở nên chuyển động rất nhanh, nhanh hơn tôi có thể chờ đợi – tôi đã không có sẵn tâm thế để thấy nàng đạt đến vận tốc ấy trong thời gian ngắn đến thế giống như trong vài khoảnh khắc vừa rồi hình ảnh nàng chuyển động trước mắt tôi đã được đẩy cho nhanh lên như trong một bộ phim thời kỳ đầu tiên – nhoáng một cái nàng đã ở tít đầu phía bên kia phòng, hầu như sát hay thực sự là sát vách gương – đúng vào lúc cú bay của nàng thực sự bắt đầu – nàng đã khép hai chân lại, hai bàn chân nàng bây giờ ở tư thế thẳng, gần như ép sát vào nhau và hoàn toàn không còn cử động, bây giờ nàng tiến tới – nàng lao tới trước – toàn chỉ bằng quán tính, bằng cái đà mà nàng đã dày công vun đắp nãy giờ, hai tay nàng giang thẳng như đôi cánh, một thứ cánh, nàng không trượt patanh nữa, nàng không cần vận công thêm nữa, nàng nương theo dòng chuyển động, buông mình theo quy luật vũ trụ, nàng tự do tự tại, nàng bay (ở xa nên tôi không thấy rõ được mặt nàng nhưng tôi hình dung mắt nàng mở to, mũi nở phồng, cằm hẩy ra, miệng hé) – không gì có thể ngăn nàng – nhưng mà có vách gương kia, ngay trước mặt nàng có vách gương kia – nó ở kia ngay trước mặt nàng – nàng có dừng lại không? – nàng phải dừng lại chứ - nàng đâu thể xuyên qua nó được – dừng đi tôi nghe mình kêu lên không phải miệng tôi kêu lên mà là toàn bộ bản thể tôi kêu lên – kêu như thể tuy nàng đang ở trạng thái như thế này tôi vẫn có khả năng làm cho nàng phải nghe thấy tôi – như thể tiếng kêu của tôi có khả năng vượt lên đón đầu đà tiến của nàng và đủ mạnh để ngăn hoặc ghìm nó lại – nhưng nó làm được gì nếu nó chưa sinh ra thì đã chết – nó chết và kẹt lại trong cuống họng tôi như một cái thai chết khiến cho trong nháy mắt tưởng như tôi ngừng thở vĩnh viễn – cứ như là ngừng thở vĩnh viễn bởi vì có một cái gì đó khác ở bên ngoài tôi tại chính thời điểm đó cũng đã ngừng lại vĩnh viễn – bởi vì mắt tôi vừa thấy cú bay lên không gì cưỡng được của nàng ngừng lại trước gương – dừng khựng lại nơi vách gương.
Trong nháy mắt đầu tiên tôi chưa kịp nhận ra liệu nàng có đã đâm sầm vào vách và có thể đã vỡ nát như quả trứng tự quăng mình vào tường đá hay không – dường như tôi có nghe một tiếng thịch dày, đục, hao hao như khi có người đấm hoặc đá mạnh vào một bao cát ở đằng xa – liền sau đó tôi vận ý chí lôi trái tim tôi về lại chỗ cũ – tôi lập tức vận sức tự thuyết phục mình rằng mình đã nghe lầm, rằng cái tiếng đó chỉ là ảo thanh –tôi nhìn nàng, lưng thẳng tắp, đầu thẳng, hai tay giang rộng, hai chân khép, ép sát vào vách gương như là đã dính chặt luôn vào đó, như đã bị dập cho gắn liền mãi mãi vào đó bởi một cái cái dập vĩ đại, vô hình và không có tính người, độc lập với tính người. Và trong khoảng một hai giây sau đó, trong khi đợi cho tim mình đập lại, trong khi dỗ cho tim mình đập lại, tôi bỗng thấy mình đang đợi thấy vách gương kia mềm ra, trở thành một thứ giống như thạch, sau đó như nước (một màn nước dựng đứng) rồi sau đó như sương (một màn sương có khả năng phản chiếu tuy chỉ một cách nhòe mờ) rồi sau đó như bụi nước (lúc này thì khả năng phản chiếu không còn bởi vì sẽ đến lúc khó lòng phân biệt bụi nước ngay cả với bản thân không khí) và chừng đó nàng sẽ có thể dấn tới xuyên qua nó, nối lại cuộc bay bị chựng lại nửa chừng của nàng... nếu như động năng trong nàng vẫn còn. Tôi đợi chuyện đó xảy ra dù tự nhủ rằng nó sẽ không xảy ra.
Dù tôi cảm thấy nó vẫn đang tiếp tục, vẫn đang cảm thấy bằng cật ruột mình rằng cú bay của nàng vẫn đang tiếp tục hay ít nhất là cái đà của nó vẫn đang tiếp tục, giống như chuyến đi trên tàu vẫn tiếp tục trong đầu tôi – nơi hệ tiền đình tôi – dù tôi đã bước xuống sân ga, đang đứng yên. Nhưng mặt khác điều mắt tôi đang thấy là nàng vẫn đang tiếp tục đứng yên và vách gương vẫn đang sừng sững đó, rắn, đặc, tuyệt không thể xuyên qua đối với xương thịt, và tôi tự hỏi liệu có phần nào của nàng – phần không phải xương, thịt, máu – đã và đang có thể xuyên qua. Tôi có thể nhìn thấy hoặc cảm thấy mình có thể thấy hình ảnh nhỏ xíu xa tít của chính mình ở trong gương, nó gần nàng hơn so với bản thân tôi, ở phía bên kia gương, nơi mà nếu nàng bứt qua được thì nàng sẽ tới, nó có thể làm gì cho nàng? Rồi tôi lại nghĩ:nếu nàng đã thực sự đập mình vào vách gương thì nàng có đau không? Nếu nàng có đau thì tôi cũng phải đau. Bao giờ chẳng vậy... Trừ phi. Trừ phi lần này khác.Song cụ thể là khác thế nào? Vì sao lại khác? Có phải chỉ là vì đau chứ không phải vì gì khác – không phải vì nàng đã dính cứng vào đó – mà mãi nàng vẫn không tách mình ra khỏi vách gương? Hay nàng đang đợi? Đợi gì? Nàng đang lắng nghe? Lắng nghe cái gì ở bên trong mình chăng? Hiện đang có gì ở trong nàng? Rồi tôi thấy nàng lại bắt đầu cử động, đầu nàng ngửa dần ra sau và do vậy mặt nàng tách dần khỏi gương. Mất khoảng một hai giây tôi mới thuyết phục được mình rằng chuyện này thực sự đang diễn ra, không phải là tôi đang tưởng tượng ra nó.
(còn tiếp)
