Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012

Máu đổ toa tàu và những gì xảy ra sau đó (trích tiểu thuyết - Phần 6)

Và tiếp theo chàng sẽ không còn khả năng ý thức được bất cứ cái gì cho đến mãi lâu sau đó, như thể hàng thế kỷ đã trôi qua, bỗng dưng chàng có ý thức trở lại về thực tại xung quanh mình. Và trong hàng thế kỷ đã trôi qua đó không chỉ chàng đã biến mất và chuyển hóa thành một cái gì khác mà toàn bộ thế giới quanh chàng cũng vậy. Thể xác chàng như không còn thuộc về chàng mà thuộc về cái đau khi âm ỉ lúc dữ dội ngự nơi gáy chàng và một số bộ phận khác của chàng, và từng cử động nhỏ của chàng đều là kết quả một sự hòa hoãn tạm bợ và nhọc nhằn giữa ý chí của chàng với những chỗ đau ấy. Chàng mở mắt thấy mình đang ngồi trên một cái ghế. (Sau tất cả những gì đã xảy ra, chợt thấy mình ngồi trên một cái ghế thì cũng chẳng ít lạ lùng hơn là thấy mình nằm trong một cái quan tài dù còn sống hay đã chết, ít nhất là đối với chàng). Còn nàng đâu? Người đàn bà của chàng đâu? Nín thở, cố chịu đựng cái đau nơi gáy như xuyên thấu vào tận óc, chàng quay đầu phải, trái, tìm nàng. Nàng kia. Đang ngồi trên ghế như chàng. Một ghế khác. Một cái ghế thoạt nhìn đã thấy cứng và lạnh, bằng kim loại, giống như ghế chàng ngồi, cách chừng ba mét bên phải chàng. Giữa hai người không có cái ghế nào khác. Trước mặt chàng, một cái bàn to bằng kim loại, cũng bằng kim loại, mặt bàn trống. Bên kia bàn, một cái ghế kim loại giống như ghế chàng ngồi. Ghế trống. Trước mặt nàng, cũng cái bàn như thế, cái ghế trống như thế. Không còn gì khác trong phòng. Phòng hỏi cung của cảnh sát, chàng lập tức nghĩ. Và, không biết từ bao giờ, lần đầu tiên chàng mới lại cảm thấy chút gì đó kiểu như là nhẹ nhõm trong lòng khi nghĩ đến từ cảnh sát. Nhưng họ đâu? Họ có làm gì nàng không? Nàng có ổn không? Nghiến răng dằn cái đau đến mụ cả người ở sau gáy (ai đã làm gì mình vậy?), chàng cố quay sang nhìn kỹ nàng. Nàng có vẻ ổn, may quá! Mặc dù nàng không phải đang nhìn chàng. Ngồi thẳng tắp, không tựa vào lưng ghế, nàng nhắm mắt, hai tay để trên hai đầu gối, tư thế quen thuộc khi nàng thiền định hoặc gần như thiền định. Nàng tỉnh táo từ đầu đến giờ hoặc đã tỉnh lại trước mình và đang chờ mình tỉnh lại chăng? Chàng muốn nuốt nước bọt song liền nhận ra là cả lưỡi lẫn vòm họng và cuống họng mình khô như giấy nhám. Chàng cố gọi nàng và cảm thấy cái tiếng mình phát ra chẳng khác gì tiếng con mèo hen hay một con mèo sau khi đã kêu ngằn ngặt suốt một đêm. Một con kiến cũng còn không nghe ra được tiếng mình, chàng nghĩ. Song mi mắt nàng động đậy, vài đầu ngón tay nàng cũng thế, và nàng mở mắt quay qua chàng. Một nụ cười nở sáng mặt nàng. Nàng chu cả hai môi ra rồi kéo vào ngay, đó là ngôn ngữ riêng của hai người để nói, Em ổn, Anh ổn, Mọi thứ bình thường (dù có gì xảy ra đi nữa). Chuyện gì xảy ra thì cũng là chuyện vặt mà thôi. Trong nháy mắt chàng bị thôi thúc không đáp lại nàng bằng một cái chu môi giống như thế, chàng không cảm thấy ở sâu trong mình những điều mà nó biểu thị. Tuy nhiên chàng vẫn đáp lại nàng. Môi chàng vừa mới thu về thì liền sau đó có âm thanh làm xao động không khí trong phòng. Cửa mở. Ai đó mở cửa ra bằng một động tác mạnh, dứt khoát, hơi quá nhiều dứt khoát, của một kẻ không quen thấy ý chí của mình bị một ai hay một cái gì cản lại. Có người bước vào. Một người. Hai người. Chàng nhận thấy tức thì hai điều. Một: hai người này không mặc sắc phục. Hai: chàng đang sắm một vai trong một bộ phim chàng đã xem nhiều lần, một phim duy nhất với một cốt truyện duy nhất tuy mỗi lần có khác đi chút ít và nhìn bề ngoài thì vẫn là những bộ phim khác biệt. Hai người kia bước thẳng về phía cái bàn trước mặt chàng. Một người kéo cái ghế trống sẵn đó, ngồi. Người kia kéo một cái ghế kê trong góc phòng ra (bây giờ chàng mới biết là có nó), đặt cạnh ghế kia, về bên trái, chính xác hơn là hơi dịch về phía sau một chút, ngồi. Chàng quan sát hai người mới vào trong suốt mấy giây họ làm cái thủ tục ổn định chỗ ngồi ấy, quan sát một cách chăm chú và có phần thú vị mặc dù chàng không tự biết và chắc sẽ không tự nhận điều ấy. Cảm tưởng mình đang ở trong một bộ phim hay một cuốn tiểu thuyết quen thuộc, nó càng lúc càng mạnh. Suốt thời gian làm cái thủ tục ấy họ cũng không ngừng nhìn chàng. (Dĩ nhiên vai diễn của họ không phải lúc nào cũng vậy, cũng có lúc nó khác, nhưng ấy chỉ là tiểu tiết). Người ngồi ngay đối diện chàng to lớn, rất to lớn, hầu như là Hộ Pháp, tuy không hẳn bằng tay Hộ Pháp đã lụi dao vào đàn bà và vặn cổ đàn bà. Người kia, ngồi chếch bên trái (so với Hộ Pháp (II), còn so với chàng thì bên phải), hơi xa hơn so với Hộ Pháp II, thì gầy, nhỏ, không hẳn là vóc thấp song vì hơi quá nhỏ xương, vai hẹp, lưng tôm và lại ngồi ngay bên Hộ Pháp II nên tự khắc thành ra nhỏ. Lập tức óc chàng vào sổ hai cái tên: Hộ Pháp (II), Lưng Tôm. Ở những dị bản khác của câu chuyện, tùy theo nhân vật này là kẻ thế nào, y có thể được chàng vào sổ với tên Mọt Sách, Râu Dê, Mặt Đỏ, Tai To, Da Chì, Bác Sĩ, Bóng Chuyền, Lái Heo, Tay Bự, Dã Nhân, Mi Nhon, Sữa, Lưu Đức Hoa. Nhưng sao lại thế chớ, chàng đột nhiên nghĩ. Mình với em của mình chả có làm gì cả. Chắc chắn là có nhầm lẫn (và lập tức chàng nhận ra rằng đây là một câu mà nhân vật chàng đang sắm vai đã từng nhắc đi nhắc lại hàng ngàn, hàng vạn, hàng nhiều vạn lần, trong những tình huống bề ngoài ít nhiều khác nhau nhưng thực chất là giống hệt). Bọn họ sẽ chả làm gì tụi mình hết mà cũng không có quyền làm, chàng nghĩ tiếp, mình ở đây là để hợp tác với họ trong tư cách nhân chứng của vụ giết người hàng loạt ghê tởm và không hiểu nổi trên đoàn tàu, chắc hẳn là vậy, chắc chắn là vậy, nhất định là thế thôi. Hộ Pháp (II) nhìn chàng chằm chằm. Chàng bình tĩnh nhìn Hộ Pháp (II). Hộ Pháp (II) có cái đầu to, đen sì, “như đẽo từ một khối đá đen”, tuy nhiên trên cái đầu bằng đá đó nổi bật một cái mũi cao, nhọn hầu như chắc chắn là lộn chỗ và cặp mắt nhỏ “như không ngừng phóng ra những cây kim thép vô hình”. Những cây kim này xói vào chàng. Chàng cảm thấy muốn chớp mắt. Chàng không muốn chớp. Đau nhói hầu như không thể chịu nổi. Cứ thế này thì một giây nữa thôi mắt chàng sẽ nát bấy ra. Máu dồn lên sau mắt chàng. Miệng chàng không hét - chưa hét - song thịt chàng hét. Chàng ngoắt mạnh đầu sang phía khác, nhìn sang nàng, đúng hơn là sang cái hình thù nhòe nhoẹt (qua màn nước trong mắt chàng ứa ra) mà chàng tin là nàng. Dường như hàng mấy năm đã trôi qua, mặc dù phần nào đó trong chàng biết là chỉ mới khoảng mười, cùng lắm là hai mươi giây trôi qua. Chàng đã thất bại. Chàng cố không nghĩ rằng như vậy cũng có nghĩa chàng đã bị hạ nhục.

Anh chưa hiểu tại sao anh lại ở đây, Hộ Pháp (II) nói. Xét theo ngữ điệu, đó là câu khẳng định - vô cảm và trung tính - một sự thật hiển nhiên, không phải câu hỏi, không phải lời bình phẩm, không phải một nhận xét có ý nhạo báng. Giọng trầm, hơi khàn, hơi nhựa, hơi rè, thong thả, rõ chữ, tốc độ vừa phải, không gây hấn, không uể oải, không hứng thú, không chán chường. Mặc áo pun cá sấu, rất khó phân biệt hàng nhái hay hàng xịn, hơi cũ nhưng phẳng, sạch. Do gã đang ngồi, chàng không thấy gã mặc quần gì, nếu chàng quan sát không lầm trong mấy giây đầu gã bước vào thì gã mặc quần kaki màu bùn, màu cứt ngựa, màu ruốc, màu gì đó tương tự. Hai cánh tay cuồn cuộn bắp, “như bện bằng những bó dây thép”, buông trễ nải dọc hai bên thân. Chàng có thể hình dung những ngón tay to đùng gần như chạm xuống sàn.

Chính các anh sẽ cho tôi biết điều đó, chàng nói. Ngừng một chút chàng nói thêm, như bỗng dưng nhớ ra, Mà trước hết các anh là ai? Các anh không mặc sắc phục.

Không mặc sắc phục không có nghĩa là chúng tôi không có sắc phục, Hộ Pháp (II) nói, vẫn ôn tồn vừa phải, không nóng hơn không lạnh hơn, không cứng hơn không mềm hơn. Mặc hay không là việc của chúng tôi.

Sắc phục nào?

Anh thấy chúng tôi rất đáng ngờ. (Lại một câu thuần túy khẳng định nữa). Đó là quyền của anh. Không phải vì vậy mà anh có quyền không trả lời chúng tôi. Bỗng dưng giọng Hộ Pháp (II) nhẹ đi: Đừng bắt chúng tôi làm những việc chúng tôi không muốn làm.

Đây là hỏi cung sao? Chàng kiểm soát sao cho giọng mình không to hơn lên. Các anh đã bắt cái thằng khốn nạn đó chưa?

Chúng tôi làm việc phải làm. Chẳng hạn như bắt giữ anh. Anh và cô kia.

Tại sao? Chúng tôi đã làm gì?

Anh thật tình không nhớ mình đã làm gì hay sao? lần đầu tiên Lưng Tôm lên tiếng. Và giọng của Lưng Tôm khiến chàng phải tức khắc nhìn kỹ anh ta. Không, trừ phi có một nhầm lẫn hoàn toàn nào đó, còn thì một giọng trong trẻo, “ngân như chuông” thế kia thì không thể là của con người đang ngồi chếch trước mặt chàng được.

Có vấn đề ở cái đầu, hiểu không, Hộ Pháp (II) nói, gõ gõ ngón tay lên thái dương mình, mắt không rời chàng, không rõ là nói với chàng hay với Lưng Tôm (chàng thì muốn tin là với Lưng Tôm). Liền sau đó hắn nói, hất cằm về phía nàng, Hỏi cô ấy đi. Chàng ngoảnh qua nàng và ngạc nhiên thấy nàng đang rơm rớm nước mắt. Nàng há miệng như rất muốn nói song không nói được và nhìn cái vẻ tấm tức này của nàng chàng hình dung rằng nếu như họ đang ngồi cạnh nhau thì nàng sẽ đấm liên hồi, rất mạnh, vào chỗ nào đó trên người chàng.

Anh đã làm gì hở em? chàng hỏi nàng.

Anh không nhớ thật sao? cuối cùng, giọng vỡ, nàng nói.

Chàng nhìn nàng trân trân suốt mấy giây, rồi ngoảnh sang hai người kia, nhìn với cái vẻ gần như là cầu cứu, mặc dù hẳn không có gì xa lạ đối với chàng hơn là đi cầu cứu hai kẻ xa lạ này, xét vai trò họ đóng, xét vai trò chàng đóng.

Đóng kịch khá đó, Lưng Tôm nói. Nè, cậu có nghĩ là anh bạn đây đóng kịch không?

Cái đầu có vấn đề, Hộ Pháp (II) nói, không nhìn sang đồng sự của mình. Tịt mẹ nó rồi, anh ta vỗ vỗ ra sau gáy mình. Đoạn, anh ra nhìn chàng bằng cái nhìn vừa chế nhạo vừa thú vị vừa thờ ơ. Nhớ lại nào, ngay trước khi bị cái này (anh ta vỗ nhẹ gáy mình lần nữa) thì anh đang làm gì? Ráng nhớ lại coi.

Tôi không… chàng mở miệng sau vài giây im lặng, nhưng rồi liền ngưng: chàng chợt nhận ra rằng câu mình định nói không thật. Cái gì đó ở trong chàng giữ chàng lại. Chàng vắt óc nghĩ. Càng cố nghĩ, gáy chàng càng đau đến nỗi chàng gần như thở hổn hển. Trong khi đó chàng vẫn cảm nhận được sự im lặng chờ đợi của mọi người quanh mình. Sự im lặng chờ đợi của nàng, lệ rớm trong mắt nàng, nỗi đau hằn trên những cơ mặt căng ra hay biến dạng của nàng. Thế rồi chàng chỉ muốn kêu lên. Chàng như thể bị chính mình đấm gục. Chàng rã rời, nghe như toàn bộ hơi sức trôi tuột hết khỏi mình.

Tôi… chàng mở đầu, rồi ngừng. Nuốt khan. Nếu tôi có làm gì… thì cũng là để tự vệ, chàng nói nốt, khó nhọc, như thể có một dị vật khiến họng chàng gần như tắc lại.

Tốt, Hộ Pháp (II) nói. Một bộ óc đang làm việc trở lại vì lợi ích của cộng đồng. Mắt anh ta nhìn chàng vẫn không chớp, giọng anh ta đều đều, không hào hứng không chán chường. Nào, đã nhớ được thế rồi, liệu anh có thể ráng thêm chút nữa đặng nhớ xem mình đã làm được hay chưa không?

Một thoáng lặng. Chàng nhăn mặt, há miệng, không rõ là toan nói hay để hít không khí, thì một giọng khác đã vang lên, Anh ấy chưa làm gì cả. Đó là giọng nàng. Chỉ được nói khi chúng tôi hỏi, không liếc sang nàng, Hộ Pháp (II) nói. Nào, nói đi, anh đã làm cái gì để tự vệ như anh nói? Nhớ là định làm và đã làm có khác nhau. Nó có thể thêm hay bớt của anh hai chục năm sau song sắt. Nó có thể đóng hoặc không đóng lên trán anh hai chữ Giết người.

Anh ấy chưa làm gì cả, từ chỗ của mình nàng kêu lên.

Cô này điếc hay sao vậy cà, Lưng Tôm nói. Và chàng buộc phải ngẩng lên nhìn anh ta lần nữa: chàng bất ngờ trước sự thay đổi quá đột ngột và quá hoàn toàn của giọng người này. Tuồng như nếu Lưu Diệc Phi đang nói bằng giọng dịu dàng nhỏ nhẻ du dương vốn là thuộc tính của cô nàng mà bỗng nhiên chuyển sang giọng một tên anh chị đang say rượu thì cũng không làm chàng ngạc nhiên hơn.

Tôi không thể nhớ được, chàng nói lớn, cứng cỏi, những mong bằng cách này ghìm bớt sức ép của câu nói vừa rồi của Lưng Tôm đang đè lên nàng. Tôi chưa thể nhớ, ngừng một thoáng chàng nói thêm, giọng hơi nhẹ hơn. Có lẽ vì cú đánh này, chàng đưa tay ra sau gáy đang đau nhừ, chỉ dám thoáng chạm vào. Tôi còn chưa biết là ai đã đánh tôi. Tôi sẽ cố nhớ… tất cả những gì có thể nhớ được. Nhưng tôi chưa nhớ ra không phải là lý do để các anh có quyền nói năng với chúng tôi như với lũ tội phạm.

Tôi khuyên anh suy nghĩ kỹ hơn trước khi phát ngôn. Ai nói năng với anh như với tội phạm?

Anh kia không có quyền nói với bạn gái tôi như thế.

Anh ngu lắm, biết không?

Sao?

Nếu anh ít ngu hơn một chút thì có khi tôi cũng xin lỗi anh sau khi dùng mấy chữ ấy. Một kẻ ít ngu hơn anh thì đã biết hơn anh về chuyện mình đang lâm vào tình thế nào và do vậy mình nên nói cái gì không nên nói cái gì.

Mặc cho tất cả những gì đang xảy ra bên trong chàng, chàng không thể không có ấn tượng sâu sắc trước việc Hộ Pháp (II) có khả năng nói tất cả những câu vừa rồi với một giọng nhỏ nhẹ, điềm nhiên, gần như thân thiện (gần như, chứ không phải là thân thiện) như thế. Tôi không giết ai hết, chàng đột ngột nói. Giờ thì tôi biết chắc là tôi không giết ai hết. Khi chàng nói thế mắt chàng nảy lửa mặc dù tự chàng không thể thấy. Thậm chí dù tự tôi không nhớ ra được nhưng nếu bạn gái tôi đã nói thế thì đúng như thế. Cô ấy là người có chết cũng không bao giờ nói dối dù vì lý do gì. Chàng nói một hơi, cứ như sợ mấy người kia sẽ chặn chàng lại.

Phải, ngay cả khi cô ta cắm sừng lên đầu anh, Lưng Tôm nói.

Tôi yêu cầu các anh không ăn nói kiểu đó về người yêu tôi.

Thôi anh ạ, nàng nói. Dù nàng nói nhỏ, chàng có cảm giác nghe thấy lời nàng rõ hơn bất cứ câu nào hai kẻ kia nói.

Cứ cho là anh không giết ai, như anh nói, Hộ Pháp (II) tiếp tục. Nhưng anh có ý định giết, đúng chứ? Cái đầu anh không hỏng tới mức không thể nhớ ra ngay cả chuyện đó đấy chớ? Hay tôi nói sai?

Chàng nghe anh ta một cách khó khăn hơn trước, hay có thể nói là khó khăn lắm chàng mới nghe thủng được lời anh ta. Nó là đứa đáng chết, sau một hồi im lặng (chừng như lâu đến nỗi chàng không biết liệu có khi nào nó kết thúc chăng, tuy có lẽ đó chỉ là cảm tưởng của chàng), chàng bật ra.

Trả lời vào câu hỏi. Đúng hay không?


Đúng, lặng một lát nữa chàng nói, tự dưng cảm thấy muốn cúi đầu hoặc bất giác dợm cúi đầu, cố sao cho mặt mình lọt vào tầm nhìn của nàng càng ít càng hay. Thay vì vậy chàng ngẩng cao đầu lên, nhìn thẳng vào hai người kia, chính xác hơn là vào Hộ Pháp (II), nói rành rọt, sôi nổi, mạnh mẽ, Nếu tôi không làm vậy thì có Trời biết thằng đó sẽ còn giết bao nhiêu người nữa. Chừng như giọng nói này của chính mình khiến chàng thêm sức mạnh, bởi nó xong câu ấy chàng ngẩng cao đầu hơn, nói tiếp, đanh thép, Giá như người ta tới sớm hơn một chút nữa thì chắc đã ít người chết hơn, thì tôi đã không phải làm như thế. Các người nghĩ là tôi thích làm thế sao?

Chúng tôi đến đúng lúc để ngăn anh lại. Nếu anh chưa hiểu nổi chuyện đó, hãy cố mà hiểu. Hiểu rồi thì nhớ cho kỹ. Rồi anh sẽ biết mình biết người hơn. Anh vẫn còn chưa biết mình đang lâm vào tình thế nào, cam đoan với anh thế.

Vậy còn thằng kia thì sao?

Chàng quay lại. Đó là nàng nói.

Lì lợm, Lưng Tôm nói, bằng cái giọng nhẹ nhàng, mượt như nhung, như lúc đầu tiên. (Chàng bỗng hiểu ra hoặc thoáng nhận ra rằng có cái giọng đó là bởi anh ta đồng tính. Chàng lập tức gạt phăng ý nghĩ đó. Tuy nhiên hình như ý nghĩ đó có in dấu lên mặt chàng, cũng như một ý nghĩ xuẩn ngốc dù chỉ thoáng qua cũng in dấu lên mặt người đã nảy ra nó. Bởi chàng nhận thấy, cũng chỉ dường như thôi, rằng lập tức cái nhìn trừng trừng của Lưng Tôm liền chuyển vào chàng.)

Tôi lấy làm lạ là anh chị vẫn cứ không hiểu, Hộ Pháp (II) nói. Tôi thành thực khuyên anh chị hãy biết lấy phần của mình. Anh chị đã chắc là anh chị biết phần của mình chưa?

Thằng khốn nạn đó giết mấy mạng người vô tội chẳng vì cớ gì cả, nàng nói, rất to. Chẳng lẽ chúng tôi không có quyền nói về chuyện đó?

Chỉ nói khi được hỏi. Còn phải nói cô bao nhiêu lần nữa thì mới thủng chớ hả? Lưng Tôm nói.

Cả chị cũng đang cầm súng chĩa vào một người, Hộ Pháp (II) nói, ôn tồn và nhẹ nhàng, không hăng hái không uể oải. Rồi chúng ta sẽ nói tới chuyện đó.

Tôi không định bắn ai hết, nàng nói, mắt đỏ lên vì tức tối.

Ai mà biết? Chị có chắc không? Chị là người có học, nhìn qua là biết, chị cũng biết con người ta rất nhiều khi làm những việc mà bản thân họ không bao giờ nghĩ mình sẽ làm, đúng không?

Loại người đó tôi bắn làm gì cho bẩn tay, nàng nói.

Chị nói vậy nhưng trong đầu chị thì nghĩ, Cái thứ nó mình có bắn chết cũng đáng. Tôi nói có sai lắm không?

Nhưng các người đã bắt hắn chưa? chàng bật ra và chỉ sau đó mới nhận thấy là nàng cũng bật ra câu gần y hệt thế gần như cùng một lúc, chỉ một phần giây trước chàng hoặc sau chàng khiến cho câu này nghe gần như là đồng vọng của câu kia. Chàng liếc qua nàng và thấy nàng cũng ngay lúc đó liếc qua chàng. Chờ một thoáng cho cảm giác về sự đồng vọng lẫn nhau đó qua đi, đến khi đã yên tâm là với câu sau đó sự đồng vọng không lặp lại, chàng nói tiếp. Chẳng lẽ chuyện đó chúng tôi không có quyền biết? Thiếu chút nữa thôi là hắn giết cả chúng tôi, giết mấy đứa bé và ai biết hắn sẽ còn giết bao nhiêu người nữa! Chẳng lẽ chuyện đó không dính dáng gì tới chúng tôi, không phải là phần của chúng tôi?

Anh đã có ý định giết người, đúng không?

Chàng thở phì ra, ngoảnh phắt sang phía khác, cảm thấy mình không thể tiếp tục thở nếu vẫn nhìn vào kẻ đối diện.

Sau một lát im lặng Hộ Pháp (II) nói.

Nghe đây. Chúng tôi không muốn gì hơn là anh chị hãy nhận thức ra tính chất và mức độ nghiêm trọng của cái việc anh chị định làm hay có thể đã làm. Anh chị nhận thức được điều đó càng sớm thì mọi chuyện càng dễ dàng càng nhẹ nhàng hơn cho anh chị và cho chúng tôi. Anh chị không muốn mất quá nhiều thì giờ cho vụ này chớ gì? Chúng tôi cũng không. Chẳng ai muốn. Cái lũ ấy nó sướng vậy đó: tụi nó mặc tình làm bất cứ cái gì tụi nó thích, còn dọn dẹp là phần của chúng tôi. Lại còn hỏi chúng tôi có muốn không nữa sao! Việc của chúng tôi thì chúng tôi làm. Mất thì giờ mấy cũng phải làm. Thành ra anh chị làm ơn hiểu cho: chúng tôi muốn vụ này nó xong đi càng nhanh càng tốt chẳng kém gì anh chị. Chúng tôi tuyệt đối không muốn mất thì giờ. Nếu mất thì giờ thì không phải do chúng tôi. Mất thì giờ là do anh chị. Mất thì giờ hay không là tùy ở anh chị. Anh chị nghĩ xem tôi nói có đúng không.

Chả phải tôi trả lời rồi hay sao?

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét