Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Máu đổ toa tàu và những gì xảy ra sau đó (trích tiểu thuyết - Phần 7)

Anh trả lời rồi, đúng. Song rất miễn cưỡng. Đừng có bảo là không phải. Thế không được. Chúng tôi cần không chỉ lời thú nhận của anh. Về chuyện anh đã có ý định làm gì. Chúng tôi cần thái độ của anh nữa. Chị cũng vậy. Chừng nào anh chị còn cho là ý định của mình có thể biện minh được bằng cách nào đó thì chúng ta còn chẳng đi tới đâu. Và, điều này chắc hẳn không nhất thiết tôi phải nói anh chị mới hiểu, theo nghĩa nào đó thì thái độ của anh chị trong khi thừa nhận là quan trọng hơn nhiều so với hành vi thừa nhận.

Nếu tôi không lầm - tôi không tự nhận là rất am hiểu về luật pháp, nhưng ở chuyện này tôi cho rằng mình không lầm - thì phán xét động cơ hành động của ai đó có chính đáng hay không không phải là việc của các anh mà là việc của tòa, nàng bật nói, mạnh mẽ. Ở tầm các anh thì chỉ cần người ta nói “có” là đủ rồi. Hay các anh cũng là tòa? Đây là thứ tòa án kiểu gì vậy?

Ngay khi nàng mới nói mấy tiếng đầu tiên, Lưng Tôm đã phóng vào nàng cái nhìn đáng ngại đến mức chàng (một cách bất giác) đưa mắt tìm trên bàn, tìm quanh khắp phòng xem có vật nào cứng, nặng mà chàng có thể túm lấy nhấc lên ngay khi cảm thấy là chẳng đặng đừng không. Không có (nếu không kể cái ghế sắt chàng ngồi, cố nhiên, nhưng nếu vậy chàng sẽ phải đứng dậy, đẩy ghế ra sau hoặc vòng ra sau ghế, tức là mất thêm thời gian; ấy là chưa kể khả năng ghế bị bắt vít xuống sàn, điều đó hoàn toàn có thể, để ngừa trước sự manh động của những kẻ như chàng). Trong khi đó thì Hộ Pháp (II) bình thản, lạnh lùng nhìn nàng.

Kiến thức pháp luật của chị dù đúng hay sai cũng chẳng ích gì cho chị lúc này. Nếu anh chị nghĩ là có thể qua được chúng tôi bằng cách đó thì anh chị lầm quá. Không qua được chúng tôi đâu. Không một ai ngồi ở ghế anh chị đang ngồi đây mà qua được chúng tôi. Nói thế không phải chúng tôi là những kẻ có quyền thế ghê gớm gì. Chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ của mình. Người ta trả lương cho chúng tôi để chúng tôi làm. Chúng tôi có thích công việc này không, chuyện đó anh chị không có tư cách để biết. Nhưng chắc chắn là chúng tôi không thích phải mất nhiều thời gian công sức với anh chị trong khi lẽ ra có thể tránh được. Chúng tôi không thích phải làm những việc mà rồi có người sẽ vin vào để la ó trách cứ chúng tôi, mặc dù nói cho ngay thì người ta la ó trách cứ chúng tôi là tại vì họ không biết gì. Trời ạ, chúng tôi có tự trọng của mình chớ. Chúng tôi biết việc mình làm. Và anh chị cũng cần biết việc mình làm. Chừng nào anh chị còn không ý thức được đầy đủ tầm cỡ sự sai lầm anh chị đã phạm khi có ý định làm hại một người như thế thì anh chị còn không thể ra khỏi nơi này đâu. Tin tôi đi.

Một quãng lặng dài. Đoạn chàng nói.

Dĩ nhiên tôi biết giết người là phạm tội. Và mang ý định giết người, tức là chỉ mới giết trong ý nghĩ, cũng là có tội. Tuy nhiên… Chàng sôi nổi lên.

Tốt, Hộ Pháp (II) cắt ngang. Anh đã nói thế. Tạm thời vậy là đủ. Anh nhận là anh có ý định giết người và như vậy là có tội. Mọi chuyện bắt đầu dễ rồi đấy. Tuy nhiên anh đừng thở phào nhẹ nhõm vội. Còn nhiều việc phải làm. Đường còn dài, tôi phải nói cho anh biết, và chắc chắn là anh không biết.

Chúng tôi còn phải nói gì nữa? Rốt cuộc thì các người muốn gì?

Anh còn tiếp tục như thế thì tình cảnh của anh càng thêm khốn nạn mà thôi. Thái độ của anh là yếu tố tăng nặng cho sai phạm của anh, tôi đã nói thế chưa nhỉ? Có một người suýt nữa đã chết vì anh, thế mà anh vẫn cứ ngồi đó gân cổ nói rặt những điều, xin lỗi tôi nói thẳng, những điều ngu xuẩn.

Nếu phải ra tòa thì tôi ra, chàng cắt ngang. Tôi chả có gì phải sợ. Tôi cần phải ra tòa là khác ấy chứ, tôi còn phải làm chứng cho tội giết người ghê tởm của cái thằng điên đó. Đó là nghĩa vụ công dân của tôi…

Nói lăng nhăng cái củ cặc gì vậy? Lưng Tôm, nãy giờ không nói, bỗng bật ra. Chàng nghe như trong không khí có mùi khét. Phiên tòa nào? Nhà anh ở hành tinh khác xuống hay sao vậy hả? Hay cái đầu lại chập mạch nữa? Mẹ, trả lời đi coi. Nãy giờ có ai nói về cái phiên tòa nào không?

Anh hấp tấp quá đó, Hộ Pháp (II) tiếp lời sau khi Lưng Tôm nói xong và nhìn chàng gườm gườm như muốn bằng cái nhìn này xoi thủng mắt chàng, như thể chàng vừa bị bắt quả tang ăn cắp cái gì đó của anh ta. Thế gọi là cầm đèn chạy trước ô tô. Việc gì cũng có lúc có nơi. Ở đây lúc này thì việc của chúng ta hay nói đúng hơn việc của anh - và của chị - là nói về anh chị, chỉ về anh chị thôi. Bất cứ chuyện nào khác, không nói, trừ phi chúng tôi bảo anh chị nói. Tôi nói thế đã rõ chưa? Tôi nói lần cuối cùng: hãy biết phần của mình. Anh chị chưa biết đủ phần của mình. Anh chị đâu đến nỗi không đủ thông minh đặng mà ngay điều đó cũng không hiểu. Sau đây chuyện gì sẽ đến với anh chị là tùy ở anh chị thôi. Anh chị đừng vội tưởng tượng là chúng tôi sẽ giam hay phạt anh chị. Giam hay phạt anh chị thì dễ quá. Làm sao cho anh chị thừa nhận mình sai lầm, việc đó đáng làm hơn nhiều.

Thật vô sỉ, nàng nói lớn gần như hét. Song gần như không ai nghe hay để tâm đến nàng bởi vừa lúc đó cửa mở. Một người bước vào phòng. Chàng ngẩng lên nhìn. Một người trung niên, tóc muối tiêu húi cua, da chì, thấp béo, bụng tròn. Chàng chỉ kịp nhận thấy thế rồi lại bị cuốn theo nàng. Nàng không có vẻ gì là nhận thấy hoặc quan tâm đến chuyện có người vừa xuất hiện. Nàng vẫn tiếp tục nhìn hai người kia “bằng ánh mắt nảy lửa” trong khi hai người kia tiếp tục nhìn chằm chằm vào chàng, không nhìn nàng và cũng không ngoảnh lại nhìn người mới vào. Các anh có tư cách gì mà bắt chúng tôi phải nói cái này rồi lại phải nói cái kia? Chúng tôi còn chưa yêu cầu các anh xuất trình giấy tờ chứng tỏ các anh là người của cơ quan hữu trách hay là gì. Các anh cứ tưởng hễ muốn người khác phục tùng là được sao? nàng tiếp tục nói sa sả về phía họ - không thể nói là với họ bởi vì vẫn cứ không có ai nhìn nàng, ngoại trừ Muối Tiêu, sau khi đảo mắt một vòng để thâu tóm toàn bộ quang cảnh hay toàn bộ thời điểm này của tấn tuồng, dĩ nhiên trong đó bao hàm nàng, liền chuyển sang chú mục vào chàng, cũng như hai người có mặt từ trước. Ông ta không ngồi mà đứng sau lưng Hộ Pháp (II) tuy nhiên trong toàn bộ phong thái của ông ta có gì đó gợi ý về vị thế thật của ông ta so với kẻ đang ngồi. Các người còn muốn chúng tôi làm gì nữa? nàng lại nói. Muốn chúng tôi phải khóc ròng mà nhận mình sai hay sao? Hay các người muốn chúng tôi phải xin lỗi cái thứ đó? Kìa trả lời đi chớ. Nguời ta đang nói với các người cơ mà.


Chàng đã toan làm gì đó, nói gì đó để cho nàng bớt bị kích động chẳng hạn, song Lưng Tôm đã phản ứng trước chàng. Do anh ta ngồi hơi chếch về bên phải so với chàng nên anh ta tương đối ở gần nàng nhất: anh ta có thể đứng phắt dậy sấn tới một bước là đến ngay trước mặt nàng và bạt tai nàng nếu anh ta muốn. Song anh ta chọn cách khác mà hẳn với anh ta là hay hơn. Anh ta rút trong người ra một vật gì đó (chàng không kịp thấy là gì, chắc khẩu súng) giơ lên bắn vào nàng. Cái im lặng tiếp liền sau đó có vẻ trầm trọng và đầy hung triệu - một thứ im lặng xé tai - đến nỗi trong nháy mắt chàng tưởng đâu nàng chết rồi. Trên thực tế chàng có thấy một cái gì đó bắn từ nàng ra. Chỉ một chút sau chàng mới nhận ra rằng nàng vẫn đang ngồi đó chứ không đổ xuống, thẳng đơ như gỗ, chết sững chứ không phải đã chết. Nàng tiếp tục nhìn trừng trừng vào Lưng Tôm. Rõ một điều rằng hiểu được bản chất của tình tiết vừa xảy ra là việc quá sức nàng, ít nhất trong lúc này. Lưng Tôm và Hộ Pháp (II) và Muối Tiêu tiếp tục nhìn chàng. Bàn tay Lưng Tôm khoan thai đút lại cái vật đó vào túi quần sau. Chàng kịp thấy nó đúng là khẩu súng song là loại súng nom chả khác nào đồ chơi con nít, dùng để bắn phi tiêu hay có khi bắn nước, và có khả năng nhất là cây phi tiêu Lưng Tôm vừa bắn đã tiện bay một lọn tóc xõa ra nơi mé đầu nàng - là thứ mà chàng thấy bắn từ nàng ra (mơ hồ như một cảnh trong mơ). Nó đủ bén. Dĩ nhiên Lưng Tôm hoàn toàn có thể bắn vào mắt nàng hay vào giữa miệng nàng trong lúc nàng nói. Đờ ra như vậy thêm một chút thì nàng bắt đầu thở hổn hển, to đến nỗi cách ba mét chàng cũng nghe thấy. Chàng gọi to tên nàng. Giờ chàng biết phải làm gì hay ít nhất là chàng có cảm tưởng thế. Thôi đừng em ạ, bỏ đi, chàng nói. Nàng quay sang chàng. Mặc tất cả những gì diễn ra, chàng không thể không nhận thức được nàng trông đẹp thế nào với khuôn mặt đỏ lựng lên vì giận dữ ấy. Chàng nhìn sâu vào mắt nàng, khẽ lắc đầu. Nàng nhìn chàng chăm chăm và trong một thoáng chàng có cảm giác nàng không nhận ra chàng là ai, chàng muốn gì ở nàng. Liền sau đó nàng có vẻ nhận ra chàng và cái gì đó ở trong nàng liền hơi dịu đi. Rồi ngay sau đó, khi đã có vẻ nhận ra chàng và hiểu chàng, nàng gần như trừng mắt với chàng. Một cái trừng mắt dịu dàng nếu có thể nói vậy, nhưng vẫn là một cái trừng mắt. Ngay sau đó nàng lại chuyển cái nhìn sang mấy người kia. Mấy người nghĩ mấy người là ai? nàng nói. Một lần nữa không ai trong đám người kia nhìn nàng, cứ như họ đã nhất trí với nhau từ trước là sẽ tận dụng những lúc như thế này để chọc tức và hạ nhục nàng. Hoặc nếu họ không bàn bạc và thống nhất về chuyện đó từ trước thì ngay lúc này đó là một phản ứng phối hợp tự phát, ngẫu hứng và nhất quán cao độ của cả ba để nàng muốn hiểu sao thì hiểu. Chàng cảm thấy rõ sự nguy hiểm đang đến với hai người, sặc mùi chết chóc, thứ mùi không thể cảm nhận bằng mũi. Mùi của kim khí, những con dao những khẩu súng những quả bom những vòng xiềng những chấn song sắt những tuýp nước những chày vồ và những cái kìm. Mùi máu, mùi cứt đái phọt ra không đúng lúc, mùi mủ, mùi răng. Chàng nói to, Thôi đi em, đừng nói nữa, để anh. Nàng sững người nhìn qua chàng trong một giây, hai giây, rồi mở miệng toan nói. Im đi, chàng hét như sấm. Nàng rùng mình như bị chạm điện. Ba người kia không nhúc nhích, chăm chú nhìn chàng, như ba nhà khoa học quan sát những phản ứng vừa có thể tiên lượng vừa bất khả lường của một con chuột. Họ nhìn chàng và một trong số họ thoáng cười. Một góc nhỏ nào đó trong chàng, mặc cho trạng thái chung của phần còn lại của tâm trí chàng, vẫn tiếp tục hiểu một cách lạnh lùng rằng những con người này cần phải bằng cách nào đó tìm thấy niềm vui trong công việc họ làm để không bị sự nhàm chán làm cho kiệt sức, trong chuyện đó họ chả khác mấy với anh nhân viên văn phòng vào trang mạng sex trong giờ làm việc hay chú thợ xây vừa còng lưng kéo xô gạch từ dưới đất lên tầng thượng qua ròng rọc vừa gân cổ hát Cuộc đời vẫn đẹp sao. Dĩ nhiên mỗi người có cách riêng của mình để thể hiện niềm vui hoặc niềm thích thú khi làm việc cũng như khi chơi: người không nhếch miệng cười không nhất thiết là đang không thấy vui hay thích thú với việc mình làm. Trong một thoáng chàng tự hỏi không biết là giữa hai đằng, a) đối mặt với một kẻ đang rất chi thích thú việc y làm và sẵn lòng kéo dài nó ra hoặc thấy nó kéo dài ra; và, b) đối mặt với một kẻ đang ngấy tận cổ việc mình làm, chỉ mong sao nhanh nhanh chóng chóng làm cho xong và không dung thứ cho bất cứ cái gì khiến công việc của y phải kéo dài ra; đằng nào bất lợi hơn cho chàng. Được rồi, chàng nói, thoạt đầu rất to, không phải hét, song khoảng cách giữa giọng chàng lúc này và hét là khá nhỏ, mong manh, mơ hồ, xê dịch, võ đoán, nhưng rồi chàng ghìm nó lại, dằn nó xuống, như ghìm và dằn một con chó. Tôi không biết nói thế này hay thế nào thì mới vừa lòng các người, nhưng tôi thừa nhận lần nữa là tôi có ý định giết kẻ đó. Tôi có, cô ấy thì không. Và dĩ nhiên tôi biết giết người là phạm pháp dù vì lý do gì trừ trong chiến tranh, là tội lỗi xét về phương diện đạo đức, tôn giáo. Tôi thừa nhận. Thế đã được chưa? Tôi nói những điều này với các anh như với những con người chứ không phải với những đại diện của luật pháp, mặc dù nếu các anh đúng là đại diện của luật pháp thì tôi thành thực hoài nghi về nền luật pháp mà các anh là đại diện. Các anh không thể đòi hỏi ở tôi nhiều hơn thế đâu.

Địt mẹ mày, Lưng Tôm quát, rất to, đập bàn, nhưng Hộ Pháp (II) lập tức đặt tay lên vai anh ta, với vẻ vừa vô cùng dứt khoát vừa thoải mái như không, và kể cả cái động tác này nữa chàng cũng có cảm tưởng là được thực hiện rập theo một chương trình có sẵn và đã được mấy người này hoặc những người giống như mấy người này lặp đi lặp lại hàng vạn lần hay nhiều vạn lần. Dường như chỉ đợi đúng lúc này thì Muối Tiêu, bấy giờ vẫn đứng, mới quyết định lên tiếng.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét