Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Độc thoại của Djar Moroz (trích từ "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian")


Mad King là một đô vật theo đúng tuyệt đối truyền thống Big Van Vader: sẵn sàng gây thương tích cho đối phương, nặng và thật nặng - thành tàn tật nếu thích -, không ngần ngại, không nghĩ ngợi. Sau trận đấu cuối cùng y tham dự, cũng là trận cuối cùng diễn ra ở Tucson trước khi khởi đầu Tận thế, y đã nắm hai chân tôi dộng đầu tôi xuống vỉa hè xi măng ngoài tường rào khu liên hợp thể thao El Dueño. Y dộng chậm, đều, “như một cỗ máy dập cúc áo”, nhiều lần, nhiều một cách không cần thiết (dù có Chúa biết bao nhiêu lần là cần thiết). Sọ tôi, do điều này, có mấy đường nứt và một mảnh vỡ to bằng nắm tay. Chấn thương chết người, nói theo thuật ngữ cổ. Lẽ ra tôi hoàn toàn có thể đã chết. Tôi sống được hoàn toàn “nhờ phép mầu”. Một phép mầu khi không lại tới, lúc tôi không cần. Không thực sự cần. Chẳng phải lúc đó tôi đang sẵn muốn chết hoặc đang tâm thế chết là tốt, chết cũng được, sống hay chết cũng vậy thôi. Cũng không phải vì lúc đó tôi đang linh cảm được về Tận thế đã gần kề và do vậy đến khi đó chết hay bây giờ chết chẳng khác nhau lắm. Chỉ là tôi cho rằng sau cú đó tôi chết đi thì hợp lý hơn. Điều thần kỳ có bản chất đỏng đảnh, chuyện đó người có thần kinh bình thường đều hiểu. Ta không nên và không cần trông mong vào sự đỏng đảnh của điều thần kỳ.

Tôi không biết tôi có căm thù Mad King không. Có thể là do tôi không có cơ hội để căm thù y. Y chết ngay ngày đầu diễn ra Tận thế. Một trong những nạn nhân đầu tiên. Chúa trừng phạt y, một nạn nhân khác của y nói thế, một số người không phải nạn nhân y hoặc người thân hay bạn bè của nạn nhân y nói thế. Đó là lúc họ còn chưa nhận ra rằng Tận thế này đúng là Tận thế, rằng những gì đang bắt đầu diễn ra rồi sẽ bén đến họ và cuốn họ đi, cả họ nữa. Họ đang tin mình vẫn còn thời gian đủ dài để cười và không chỉ cười. Dĩ nhiên tôi thì không nằm trong số những người có đủ phần may mắn để cười ngay cả lúc này, Tận thế. Tức là, dĩ nhiên có những người may mắn hơn tôi. Một số rất ít những người may mắn hơn tôi. Mặc dù nếu như ai đó ở vào hoàn cảnh của tôi, tận mắt thấy những người may mắn đó, may mắn hơn mình, leo lên những con tàu đó, lần lượt, từng người một, cho tới người cuối cùng, rồi họ bay đi mất, đi hết, chỉ còn lại tôi, tôi cùng với những người thiếu may mắn khác như tôi nhưng chẳng khác gì chỉ còn trơ mình tôi, và cùng với cái số phận không-cần-nói-cũng-biết đang từ từ, thong thả, đường bệ, nhẩn nha tiến tới chúng tôi, nếu ai đó đã sống những ngày những giờ những phút đó như tôi thì sẽ hiểu rằng muốn giết một ai đó không phải là, chắc chắn không phải là thứ chỉ nảy ra trong đầu, trong tim và huyết quản những kẻ được cho là bị hệ gien định đoạt sẽ trở thành hay dễ trở thành kẻ bạo hành, mang khuynh hướng bẩm sinh hung hãn và gần với cái ác.

Chắc chắn là tôi không mang thứ khuynh hướng hay tiềm năng hay thứ gì đó tương tự giống như Mad King. Mặc dù, đánh cho đối phương thật đau, làm cho ai đó đau đớn ngoài khả năng chịu đựng của y, đó là một trong những nguồn khoái cảm chính của tôi trong suốt cả đời tôi. Trong nghề của tôi, không có khả năng đánh đau kẻ khác, hạ gục kẻ khác, anh không thể tồn tại. Toàn bộ giống người, mỗi một quốc gia, mỗi một nền văn minh, mỗi một xã hội thì cũng giống như thế, tuy đôi lúc có thể khác. Tôi chỉ đang nói về nghề của tôi, cái công việc đặc thù mà tôi đã chọn làm trụ đỡ cho cuộc đời mình nếu không phải là nó đã chọn tôi và cuộc đời tôi làm một con ốc của cái bộ khung vòm gồm thịt, xương và máu người của nó, chống đỡ cho sự trường tồn của nó. Mà thật ra những gì đáng nói về tôi ít lắm. Ít nhất là tôi tự thấy chẳng có gì nhiều để nói về tôi. Có thể đó là một loại dấu hiệu khác cho thấy tôi mong muốn thấy chính mình ở tầm cao như thế nào.

Mọi chuyện kết thúc hoặc bắt đầu kết thúc cùng với Tận thế. Bắt đầu kết thúc, bởi vì sự kết thúc từ từ, cũng giống như cái chết từ từ, là một loại quá trình có khởi đầu, tăng trưởng, tiến hóa và hoàn tất, hoàn tất ở cái chết trọn vẹn, và chừng nào còn chưa hoàn tất thì nó còn là cái chết chưa trọn vẹn, chưa hẳn là chết và cũng không còn thực sự sống. Lẽ đương nhiên, không có gì là bất thường, kỳ dị, mới mẻ ở đó. Nó là một trong nhiều trạng thái tự nhiên tồn tại trong thế giới, bình thường và dễ gặp cũng như thực sự sống và thực sự chết. Ai mà lại chẳng có thể ít nhất một lần trong đời tận mắt thấy một người hay một sinh thể - có lẽ nên nói là một thực thể - trong trạng thái như thế. Tuy nhiên, cả một thế giới - một hành tinh - ở trong trạng thái như thế suốt hàng năm trời, nhiều năm, nhiều nhiều năm, đó là một thứ không dễ mấy người được thấy. Hàng vạn kiếp người đã nghĩ về Tận thế, bị ám ảnh bởi nó, thấy ác mộng về nó, nói về nó, đoán già đoán non về nó, cãi nhau về nó, lắp ba lắp bắp về nó, lảm nhảm về nó, kêu gào giữa đám đông về nó, không thốt nổi lời về nó. Song chỉ một hay hai thế hệ thực sự chứng kiến Tận thế và bản thân mình kinh qua nó, là một phần của nó và góp phần mình hoặc đóng vai mình trong sự tiến hóa và tự hoàn thành của nó.

Tôi là một wrestler chuyên nghiệp có tri thức, như có thể thấy qua ngôn ngữ tôi dùng. Tôi thật sự là không bao giờ gây cho kẻ khác những đau đớn và thương tích một cách không cần thiết (theo ý tôi) giống như Mad King hay làm. Có thể tri thức và chữ nghĩa của tôi có góp một phần nhất định vào chuyện ấy. Mặc dù tôi không nghĩ thế. Vâng, tri thức và chữ nghĩa. Tôi có bằng cử nhân văn chương Tây Ban Nha, thạc sĩ lịch sử nghệ thuật, tiến sĩ văn học so sánh, tiến sĩ Đông phương học. Tôi nói thông viết thạo chín ngoại ngữ ngoài tiếng mẹ đẻ, đọc tốt mười một ngôn ngữ khác trong đó có bảy ngôn ngữ cổ, tôi chơi ghi ta cổ điển không tồi (hãy nhìn con số những người kết nối vào Não Toàn Cầu để nghe các bản trình tấu của tôi) và là họa sĩ nghiệp dư, nhiều lần mở triển lãm riêng và có tác phẩm trưng bày ở một số bảo tàng danh giá mà tôi sẽ không nêu tên. Xin đừng quên là trước tôi từng có những người ít nhiều giông giống như tôi. Lấy ví dụ Wladimir Klitchko cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21, tay đấm thép kiêm tiến sĩ, mặc dù bằng tiến sĩ đó là về khoa học thể thao, tức là một thứ nằm trong trường hoạt động hằng ngày của anh ta. Đó là chưa kể, nếu liên tưởng rộng hơn theo phép ngoại suy, Steve Seagal, Phật tử thuần thành hoặc được cho là thuần thành, đệ tử hoặc bằng hữu hoặc cả hai của các lạt-ma, đồng thời là cao thủ làng võ thuật, kẻ - ít nhất là trên phim - chuyên hạ đối thủ bằng những đòn từ chết tới trọng thương. Thực tại là như thế này: tôi đang muốn viết một cuốn sách về Camarón de la Isla (với những ai không có khái niệm Camarón de la Isla là ai, tôi xin thứ lỗi, tôi sẽ không và không thể cung cấp thông tin thêm về điều đó lúc này), một ý tưởng tôi đã ấp ủ và một công trình tôi đã lặng lẽ kiên trì chuẩn bị suốt mười năm, đã hơn trăm lần tôi ngồi xuống với quyết tâm phải viết ra cho bằng được câu đầu tiên của cuốn sách, bằng mọi giá, nhưng vì lý do nào đó tôi không bao giờ có thể thực sự hiểu mà câu đầu tiên đó chẳng bao giờ tới, một sự tắc tị khủng khiếp mà nhiều khi tôi nghĩ chỉ có cái chết may ra mới có khả năng cởi bỏ cho tôi (người đàn bà nào mang thai suốt mười năm, sau hàng ngàn lần rặn đến tưởng chừng phọt toàn bộ lục phủ ngũ tạng ra ngoài mà đứa bé vẫn trơ trơ không chịu thòi ra dù chỉ một phân, cô ta sẽ cảm thông với tôi), thế rồi tôi có một trận đấu quan trọng với một địch thủ ghê gớm, kẻ mà giới cá cược nhận định là cơ hội thắng so với tôi là bốn ăn một (Samoan Beast là tên hắn, mặc dù cái tên này chẳng có nghĩa gì so với ai chưa hề biết đến y), và tôi thắng y (một chiến thắng mà ít nhất với riêng tôi là hoàn toàn bình thường hợp lẽ), và ngay hôm sau trận thắng ấy (nói chính xác hơn là đêm về sáng sau trận thắng ấy), tôi đang nằm thì bỗng choàng dậy, đến bên bàn cầm bút viết, và nó đến, cái câu đầu ấy, và sau đó là toàn bộ nó hoặc gần như toàn bộ nó, cái đại dương ấy, con vật vĩ đại vô hình mà từ đây trở đi có lẽ sẽ thuận theo tôi, chấp nhận thành hình thông qua tôi, từ nay tôi chỉ còn mỗi việc là rặn dần dần, bình tĩnh, nhẫn nại, từng câu một, như người đàn bà rặn đứa bé (mà cuối cùng cũng chịu ra!), từng mi li mét một, từng xăng ti mét một, và sau này hồi tưởng lại, ngẫm kỹ, tôi nhận ra rằng cú hích đầu tiên cho tôi - lúc tôi đang ngủ và mơ hoặc chập chờn dở tỉnh dở mơ - là cái tiếng rắc ngon lành khi một khớp ngón tay của Samoan Beasy gãy trước một cú giơ đầu đỡ đòn của tôi, là nó, tiếng rắc ấy, cắm rễ vào tâm trí tôi và bắt đầu cuộc sống của riêng nó ở đấy, nó đã mở cho tôi nhìn thấy một cảnh giới khác mà đáng ra tôi có thể thấy từ lâu rồi, chẳng phải là không giống tiếng mảnh sành chạm vào thân tre đã khiến một nhà sư đốn ngộ.

Trở lại chuyện Tận thế một chút. Dù chúng ta không muốn đi chăng nữa, chúng ta vẫn cứ phải nói đến nó, bởi vì, với nó mọi thứ kết thúc, cũng như với cái chết mọi thứ kết thúc ít nhất là đối với một con người cá biệt. Đúng ra thì không phải thực sự đều kết thúc: một cái gì đó, ít nhất là một cái gì đó nhất định là còn lại từ mỗi một cá thể hay ít nhất là từ một số lớn cá thể, song ở đây tôi không nói đến cái đó, tạm thời không, tôi chỉ nói đến những gì bị giới hạn trong phạm vi thể xác bằng vật chất thô, bị cầm tù trong thực thể hay cái gọi là thực thể. Tức là, tất cả những gì chỉ có thể diễn ra nhờ có sự hiện hữu của cái vỏ ngoài mang tính vật chất mà người ta gọi là thực thể. Đương nhiên ở đây tôi sẽ không nhắc đến những trường hợp tinh thần vẫn tiếp tục làm được điều nó muốn thông qua những vỏ ngoài khác - sau khi nó đã mất đi vỏ ngoài của chính mình, những trường hợp mà thời trước người ta không dám tin là có thật và gọi là hồn mượn xác, hay trường hợp một hồn trú ngụ lần lượt trong nhiều cái vỏ sao từ cùng một bản gốc ra: những trường hợp như thế, nằm ở vị trí quá thấp nếu xét về phẩm tính đơn nhất vô phương lặp lại trong vũ trụ, là không xứng đáng để tôi quan tâm tới. Tôi muốn nói đến cuốn sách về Camarón de la Isla mà tôi viết từng chương, từng đoạn, từng câu, từng từ, từng chữ cái một bằng bàn tay của chính tôi, bàn tay làm từ vật chất thô của tôi, chứ không phải cuốn sách về Camarón de la Isla mà tôi, về lý thuyết, có thể viết thông qua thứ thiết bị từ lâu không còn là của hiếm ở thời đại tôi, có khả năng ghi lại trực tiếp bằng phương tiện hữu hình những rung động và thăng giáng của một linh hồn nếu hồn này muốn vậy, sau khi cái thể xác mà hồn này nương tựa vào đã chết. Tôi muốn nói về một trong những ngón đòn tuyệt kỹ của tôi, độc chiêu vô tiền khoáng hậu của tôi, ngón đòn mang thương hiệu độc quyền của tôi mà với nó tôi đã hạ gục tức khắc hoặc gần như tức khắc không biết bao nhiêu địch thủ ghê gớm nhất hoặc gần như ghê gớm nhất và không ai, gần như không ai trong số đó đủ khả năng có một cách gì đương cự lại. Đòn chân vòng-cầu-chẻ-xéo-nghịch-đảo này, nó là nghệ thuật ở mức tột đỉnh, sự kết tinh cùng tột thông qua sự phối hợp toàn hảo trong vận động giữa thể xác và tinh thần. Những ai cậy vào và tự sướng với những đòn tương tự xuất phát từ tâm trí mình song được thực thi không phải thông qua thể xác thật của mình mà qua một thể xác ảo trong không gian ảo hoặc qua một Biro[1] đấu nối bằng sinh điện với mình, họ cứ việc ở đó mà làm gì thì làm trong thế giới của họ. Tôi là người tin ở giá trị cổ xưa, tin ở một số không nhiều những cái vĩnh hằng, tôi trung thành với chính mình, chỉ tin và chỉ tính là đáng kể những ngón đòn tung ra không thông qua một phương tiện nào ngoài thể xác bằng xương thịt của tôi, ngón đòn đạt được một cách khó khăn nhất hoặc được coi là khó khăn nhất.  

Tận thế đã làm cho tôi không còn có khả năng đó. Tận thế đã làm cho không một ai hoặc gần như không một ai trong loài người thân yêu và khốn nạn của chúng ta còn có bất cứ khả năng gì, dĩ nhiên nếu không kể những khả năng mà họ bắt đầu có được từ khi không còn là những con người, nhưng đó không phải là điều tôi đang muốn nói ở đây lúc này. Tận thế đã làm cho cuốn sách của tôi về Camarón de la Isla không thể hoàn thành, không thể hoàn thành trước Tận thế, cái đó và nhiều thứ nữa song lúc này tôi không định nói tới và cũng có thể không bao giờ muốn nói tới, lúc này tôi chỉ muốn, chỉ cần và chỉ có khả năng nói về một mình Camarón de la Isla, cuốn sách về Camarón de la Isla mà đối với tôi có tầm quan trọng chẳng khác gì hiện thể sống của chính con người đó, hiện thể sống mà tôi phục dựng hay tái tạo được không phải bằng bất cứ kỹ thuật cloning nào kể cả cloning ngược thời gian (thứ mà, trong cõi thực tại khắc nghiệt, đã tự chứng minh một cách hùng hồn nhất, không thể hiểu khác và không thể đảo ngược, là nó không có khả năng hiện hữu), mà bằng sức mạnh tinh thần hoặc tâm linh của mình, tinh thần hoặc tâm linh thuần túy không nương tựa vào vật thể.


Do Tận thế mà tôi đã không kịp bắt đầu viết chương quan trọng nhất - không phải chương lớn nhất song là chương quan trọng nhất, một trong những chương quan trọng nhất, ít nhất là đối với riêng tôi -, về đám tang Camarón de la Isla. Xét cho cùng, và nói rất thật lòng, tôi không quá hối tiếc về chuyện đó. Và, xin làm ơn lưu ý điều này: đó không phải vì tôi đã tìm được một thứ gì thay thế cho một khả năng đã mất. Tôi cần làm rõ chỗ này. Tôi không đau khổ và cũng không bận lòng nhiều về chuyện khả năng này nọ của tôi đã mất. Mặc dù dĩ nhiên nhiều khả năng của tôi, cũng như tất cả các khả năng khác của tất cả mọi người, tất cả mọi loài, tất cả mọi thứ đều đã mất vì Tận thế, cùng Tận thế, song một khi không chỉ các khả năng – tiềm năng của những gì lẽ ra có thể hiện hữu có thể xảy ra – đều đã mất mà kể cả bất cứ cái gì khác đang có mặt đang hiện hữu cũng đều đã mất vì Tận thế và cùng Tận thế, thì điều không tránh khỏi là, vì Tận thế và cùng Tận thế, cũng đã mất luôn cả cái khả năng đau khổ và nuối tiếc của tôi, cả cái khả năng mong chờ điều không có và không còn có thể, cả cái khả năng nhìn thấy và nhận thức trọn vẹn tất cả những gì mà tôi đã mất hay có thể đã mất, và do vậy có thể nói là theo nghĩa nào đó Tận thế đã làm cho tôi trở nên thanh tân. Vấn đề cũng chẳng phải là do tôi, như nhiều người khác, đã có khả năng sở hữu một lối thoát khác ngoài sự chết: giờ đây, sau Tận thế, sau khi tất cả những gì không thể không xảy ra hoặc không thể xảy ra đều đã xảy ra rồi, sau khi những thay đổi không thể không diễn ra hoặc không thể diễn ra đều đã diễn ra rồi, giờ đây tôi, cũng như nhiều người khác, có dạng tồn tại mới mà hàng bao thế hệ trước chúng tôi hằng luôn luôn mường tượng mà ao ước này, tôi cuối cùng cũng nhận ra là trên thực tế cái dạng tồn tại “mới” này chả phải là thứ đáng ao ước gì lắm. Thì đúng là bây giờ đây tôi có thể làm khối chuyện mà trước Tận thế tôi không thể làm, những trò mà trước Tận thế có chăng chỉ là “ở trong mơ”, song bây giờ tôi thấy, giờ thì tôi biết rằng thế không đủ. Cần cái gì mới đủ? Thế nào là đủ? Không có cái gì là đủ đối với chúng tôi cả. Và đồng thời cũng không có cái gì là vô hạn đối với chúng tôi cả. Làm gì có năng lực vô hạn. Đó là một trong những điều mà chúng tôi nhận ra một cách cay đắng nhất, với sự đau đớn lớn nhất. Không phải một trong những điều cay đắng nhất đau đớn nhất mà chính là điều cay đắng nhất đau đớn nhất. Cái phát hiện tối hậu (hay không phải là tối hậu?) rằng giờ đây, khi theo nghĩa nào đó chúng tôi đã ở bên kia cái chết, thoát ra ngoài cái chết, nói thế nào cũng được, chúng tôi rốt cuộc nhận thấy mình lại vẫn là tù nhân của cái chết, một cái chết khác, một sự chết thuộc loại khác hoặc ở cấp độ khác hoặc cả hai hoặc thế nào cũng được, đơn giản là khác, một sự khác mà chúng tôi chưa biết hoặc không dám hay không muốn nghĩ tới chuyện mình có thể sẽ chẳng bao giờ biết. Chết chẳng qua chỉ là một tên gọi, một khái niệm thuận tiện cho tư duy và diễn ngôn, một trong nhiều dạng thức đặc thù của chỗ kết thúc, của cái cận cuối cùng, của sự hữu hạn. Chẳng phải là một kiểu chết khác hay sao - nếu hiểu theo cách ấy, nếu anh có khả năng hiểu theo cách ấy - khi nhiều người trong chúng tôi, thực tế là gần như tất cả chúng tôi, không có khả năng thoát khỏi cái tình trạng đi đi về về cùng một con đường, loanh quanh cùng một số nơi, trở đi trở lại cùng một số mô hình hành động, không ngừng, vĩnh viễn: đó là kiểu tồn tại gì? Trước Tận thế, tất cả chúng tôi - gần như tất cả chúng tôi - bị cầm tù trong thể xác mình; sau Tận thế, tất cả chúng tôi - gần như tất cả chúng tôi - bị cầm tù trong linh hồn mình. Sự trói buộc bởi chính mình mãi mãi là sự trói buộc khủng khiếp nhất, khủng khiếp và không thể tránh khỏi. Tôi, tôi gọi đó là chết. Đó mới thực là chết.

Số phận của chúng tôi, tình cảnh của chúng tôi, những kẻ không bao giờ thoát ra khỏi được chính mình, mới thực đáng sợ. Đáng sợ nhất là bởi, theo nghĩa kỹ thuật mà nói, chúng tôi không còn có thể chết nữa. Song chính vì vậy mà tất cả chúng tôi hay ít nhất là hầu hết chúng tôi một đằng rất thích nghĩ rằng, đã không còn thể xác, chúng tôi không còn phải chết thêm lần nữa, một đằng rất sợ hay đúng hơn là hoàn toàn không có khả năng chịu nổi cái ý nghĩ hay nhận thức rằng, trong việc chỉ có thể đi đi về về cùng một con đường hay một số con đường và không có đường khác, quanh đi quẩn lại cùng một nơi hay một số nơi và không có nơi nào khác, làm đi làm lại cùng một số việc và không làm việc nào khác, do bị trói, bị cầm tù, bị vạch sẵn lộ trình và bị chặn đầu chặn cuối ngay từ khởi thủy bởi chính mình, chúng tôi trong thực chất là vẫn đang tiếp tục đều đặn đi trên con đường tiến tới cái chết, khởi hành từ sau cái chết, rồi lại tiến tới cái chết. Cái chết là đích của chúng tôi và bản thân hành động đi này của chúng tôi cũng là cái chết.

Nhìn Mad King xem. Hắn có đời nào có khả năng di chuyển được như tôi không? Cho hắn sống thêm hai chục lần nữa cái đời hắn, cuộc đời hắn đã sống (và đã phung phí, nếu hỏi tôi thì tôi nói thế, mặc dù tôi biết cũng có khả năng về điểm này tôi lầm) trong vai Mad King, thử hỏi sau đó liệu hắn có bao nhiêu phần trăm cơ hội thay đổi được tình cảnh mình để mà di chuyển được như chúng tôi hay ít nhất như tôi? Và hãy nhìn xem, ở số ít ỏi những nơi mà hắn có thể trở về thì hắn làm được cái gì. Da toạc, cơ rách, mạch đứt, gân bong, xương gãy, phổi tràn, gan vỡ, lách giập, sọ nứt, tim đứng, thân đơ, hồn vắng: còn có gì khác đánh dấu nơi Mad King dừng lại, con đường Mad King đi qua? Có thể có cái gì khác, ít nhất là một cái gì khác, chuyện gì cũng có thể. Gần như chuyện gì cũng có thể. Dù có thế nào, Mad King là một con người và tôi sẽ chẳng ngạc nhiên nếu ở hắn còn có cái gì đó mà theo lẽ thường là có thể làm cho tôi bị bất ngờ. Ít nhất là cho tới giờ chưa có gì ở Mad King làm cho tôi bị bất ngờ, tất cả những gì tôi thấy được về hắn chỉ khẳng định và củng cố thêm những gì tôi đã biết và chờ đợi. Tất cả những gì tôi thấy là hắn trở đi trở lại để ngụ trong tâm trí những kẻ sống, những kẻ ở cái thời trên Trái đất còn có người sống, ở Tiền Tận thế, ngụ trong họ khi họ làm những việc tương tự như hồi hắn còn tồn tại trong dạng thức như họ hắn đã làm hoặc có thể sẽ làm. Thời đó người ta nói rằng những kẻ vốn dĩ bình thường hoặc có vẻ bình thường hoặc ít nhất là lẽ ra có thể bình thường như thế này mà lại hành động như vậy, những hành động đôi khi có thể lý giải song phần lớn là vô phương lý giải, ấy là bởi họ bị ác linh xui khiến, bị âm binh ám và điều khiển, khi hành động như thế họ không phải họ, không hoàn toàn là họ, họ vừa là họ vừa là một kẻ khác hay đúng hơn là ý chí tàn độc và có tính bệnh lý của kẻ đó, một kẻ đã chết hay nói cách khác là không còn có thể sống và làm điều mình muốn bằng thể xác mình. Tôi, tôi nói là không có gì như vậy hết. Mad King không bao giờ xui khiến, điều khiển, nắm quyền làm chủ bất kỳ ai. Hắn ở đó chỉ là để chiêm quan những gì các kẻ này làm, thưởng thức những khoảnh khắc hành động đó cùng với họ và thông qua họ. Hắn không cần phải làm gì: bản thân sự hiện hữu của hắn bên trong tâm trí họ là đủ cho họ bắt đầu đi chệch khỏi họ hoặc nếu tự họ đã đi chệch một cách có ý thức thì hắn có mặt đó càng khiến họ vững tâm hơn mà tiếp tục dấn sâu theo lựa chọn của mình, còn nếu tự họ đã đi chệch một cách vô thức thì hắn có mặt đó càng khiến cho không một cái gì có thể khiến họ trở lại đường đúng nữa: hắn là một tác nhân kích thích, đôi khi có tính quyết định, dù hắn có thể vốn không định thế, không có ý như thế. Song điều đó không ngăn cản hắn chiêm quan hành động của các kẻ đó (những kẻ mà hắn chọn làm nơi trú ngụ) một cách thích thú và tôi, kẻ lần theo hắn để quan sát hắn, cũng chiêm quan một cách thích thú sự thích thú này của hắn. Bằng sự thích thú này hắn tiếp tục bị cầm tù bên trong hắn và bằng sự thích thú này tôi tiếp tục bị cầm tù bên trong tôi. Tôi biết như thế, hắn biết như thế (tuy có thể là hắn biết ở mức độ hay cường độ ít hơn tôi, điều này tôi không thật chắc) và chúng tôi không thể làm gì để thay đổi điều đó cả. Ý thức về sự bất lực của mình, đó là một trong các lý do cho cảm giác thích thú này của tôi. Tôi thích thú, hắn thích thú, những kẻ mà hắn mượn tạm làm nơi trú ngụ kia thích thú: tất cả đều thích thú, đó âu là một cách để chúng tôi kham được tốt hơn tình trạng bị cầm tù trong chính bản thân mình và có cảm tưởng là có thể tồn tại ở đó bao lâu cũng ổn. Tao đéo làm cặc gì, có lần Mad King nói với tôi (vài người sẽ ngạc nhiên nếu biết hắn và tôi nhiều khi trò chuyện với nhau, gần như một loại bạn bè). Tự tụi nó làm hết, hắn nói. Dĩ nhiên lần nào cũng vậy thì chán bỏ mẹ, hắn thừa nhận. Thành ra địt con bà cụ nó lâu lâu tao lại góp phần mình vô cho nó vui vẻ tí, hê hê. Bằng cách nào, tôi nói. Chả phải tôi thực sự cần hỏi, chỉ là hắn có cái tật cần những câu hỏi nhỏ kiểu này, như những ngụm rượu nhỏ không ngừng tiếp thêm men cho hắn. Thì kiểu như tao mơ thấy cái này cái kia cái nọ, chớ sao nữa, cái lồn má nó. Hay là đáng lẽ tụi nó thấy cái này thì tao làm cho tụi nó thấy cái kia. Thiếu mẹ gì cách. Hay là chẳng hạn như đáng lẽ thằng đó chỉ đâm thằng già nó chừng chục nhát dao thì đụ má tao thổi vô đầu nó hai ba cái vậy là nó đâm thêm hơn ba chục nhát chỉ là cho hả giận thôi, nếu không có tao thì chục nhát là đủ hả còn có tao thì trên bốn chục nhát mới là đủ hả, nó hả giận còn tao cười bể bụng. Hay là, hắn ngừng một tí, như đột nhiên nghĩ ra điều gì, hắn tiếp, đụ con đĩ mẹ nó (dĩ nhiên hắn nói những từ tương tự thế này trong thứ ngôn ngữ mà hắn và tôi dùng để nói với nhau, không phải thứ ngôn ngữ tôi đang dùng để thuật lại lúc này, cố gắng dùng những từ và cách diễn đạt ít nhiều tương đương trong ngôn ngữ này, biết rõ rằng các thứ thay thế này giỏi lắm chỉ là một thứ bản sao chệch choạc không toàn vẹn của những thứ nguyên gốc từ chính Mad King ra), và đến đây mắt hắn (cái phần của hắn mà hắn thể hiện ra cho tôi thấy là mắt hắn và tôi dù thế nào thì vẫn cảm thấy cần phải nhìn ra là mắt hắn) lóe lên một thứ ánh sáng đặc biệt như những khi con người đột nhiên được đốt bên trong bằng một ý tưởng hay cảm hứng bất ngờ, chẳng hạn như thay vì chỉ lụi dao hay lưỡi lê vô cái lồn nát của con đàn bà thì đụ má tao làm cho tụi nó tự nhiên cảm thấy làm vậy đéo đủ, hê, hê, hê, tao mới làm cho tụi nó nổi hứng lên đóng đinh con đĩ chó lên tường làm như là ông Giê-su hay cột nó vô đuôi thuyền mà kéo, chỉ là quậy cho nó xôm thêm tí, đụ bà cố nó, thêm cái gì đó lòa lọa tí cho tụi nó cười nhiều tụi nó nhớ lâu, tác phẩm nhớ đời của tụi nó. Đại loại tao làm mấy trò như vậy mày có hiểu không hả. Tao không hiểu, tôi nói, mặc dù dĩ nhiên tôi hiểu và tôi biết hắn biết rằng tôi hiểu. Đụ má mày, hắn nói, làm đéo gì mày không hiểu, mày lúc nào chả là bạn tao, ngay cả khi tao đập toác cái sọ mày. Mày chưa bao giờ là bạn tao, tôi nói, dù tôi biết thực tế không phải thế và tôi biết rằng hắn biết thực tế không phải thế, mặt khác nó còn tùy người ta hiểu “bạn” theo nghĩa gì và liệu người ta có hiểu hay không rằng tất cả những nghĩa có thể được gán cho chữ bạn hay bất cứ chữ nào đều có thể là hoặc về thực chất là không có nghĩa gì. Nhưng mà đụ cái con đĩ mẹ nó hắn nói, nếu như tưởng rằng bất cứ lúc nào có một thằng chó chết hay một bọn chó chết nó làm một cái gì kinh khủng nhứt thiên hạ xưa nay chưa từng thấy là thảy đều có phần của tao trong đó thì lầm to. Nếu hỏi tao, mặc dù tao biết làm đéo gì có ai lại nghĩ tới chuyện đi hỏi vụ gì đó ở cái thằng tao, thì tao sẽ nói là có những lúc, mà không, nhiều lúc mới đúng, đụ má nó, tao chưa kịp nghĩ ra mình sẽ thúc lũ người làm cái gì thêm cho thực sự là hoành tráng là kinh thiên động địa thì đụ bà nó cái lũ người đó tụi nó đã nghĩ ra xong rồi và đã làm rồi và làm cho tao choáng, ừ, làm cả chính tao cũng choáng. Không xạo đâu. Chuyện này sao mà xạo được chớ. Cả tao nữa, tao cũng choáng vì những gì cái lũ người làm, đồ bú cặc tụi nó, choáng tới nỗi có khi tao cảm thấy cứ như chính tao bị nó ám chớ đéo phải ngược lại, đụ má nó, đéo phải ma ám người mà người ám ma, cái thằng đang sống nó kinh khủng đến nỗi tao phải sợ nó. Chắc là bởi tao biết chừng nào những thằng này chết đi rồi thì tụi nó sẽ mạnh hơn tao nhiều, tụi nó sẽ thừa sức nghiền tao ra như cám, cái lồn má nó. Cũng may là mấy thằng như vậy không nhiều, đĩ cụ nó, trên đời làm đéo gì có nhiều thằng mạnh hơn Mad King này.

Không gì làm Mad King đau đớn cho bằng biết rằng có kẻ mạnh hơn hắn, nói gì đến tận mắt thấy kẻ đó, ở trong kẻ đó và bị kẻ đó đánh bại. Tôi không chắc cái loại đau đớn này có gì chung với loại đau ở những người khăng khăng tìm mọi cách và bằng mọi giá đạt cho bằng được sự bất tử hay ít nhất là cái gì đó gần như bất tử hay không – những kẻ cảm thấy đau đớn khi hình dung một thế giới vắng mặt họ, không thể nào chịu nổi cái ý nghĩ rằng mọi thứ vẫn sẽ tiếp diễn sau khi họ không còn nữa, không có khả năng tha thứ cho thế giới nếu như thế giới bằng cách này hay cách khác tồn tại lâu ngang bằng họ và lâu hơn họ. Những kẻ kệch cỡm và vô sỉ nhất mà loài người đủ sức sinh ra, tôi nghĩ. Không có thứ sinh thể nào kinh tởm hơn thế, những kẻ có được sự bất tử bằng quyền lực và tiền, không có cách nào khác ngoài quyền lực và tiền để có được sự bất tử. Thì họ đấy chứ ai. Còn ai ngoài họ là những kẻ duy nhất hay ít ra là một số trong những kẻ duy nhất của loài người mà đến giờ vẫn đang sống - ý tôi là vẫn đang tiếp tục sống trong thể xác chính mình - khi mà tất cả chúng tôi, phần lớn nhất của loài người hay gần hết loài người từ lâu (bao lâu?) đã không còn ở trong thể xác mình, từ sau Tận thế. Bây giờ họ đang ở đâu, chúng tôi không thể biết được. Khác với người ta thường nghĩ (vào những thời trước Tận thế), chúng tôi không có cái khả năng chỉ cần nghĩ tới ai là lập tức liền ở ngay bên kẻ đó; cái khả năng này là của ai kia chứ không phải của chúng tôi (cũng chẳng phải của cái dúm người may mắn hoặc vô phúc đang tiếp tục nằm trong thể xác mình kia); đó là một sự thật tối hậu về bản thân mình mà rốt cuộc chúng tôi cũng phải chấp nhận. (Dĩ nhiên là chúng tôi có khả năng làm điều đó ở một quy mô hữu hạn, tỉ như với những gì chúng tôi quyến luyến nhất hoặc căm hận nhất, những người đã để lại sự ấm áp bình yên hoặc dấu ấn hoặc vết thương vĩnh viễn bên trong chúng tôi, song nếu chỉ như vậy và không hơn thì có gì để nói.) Cũng có thể một số nào đó trong chúng tôi, bằng cách nào đấy (hẳn chủ yếu là do ngẫu nhiên) đã bén được tới chỗ những người sống duy nhất còn lại đó và cố tìm cách cư ngụ trong thể xác họ hoặc làm gì đó tương tự hoặc gì đó nữa mà tôi không thể nghĩ ra. Chuyện này cũng có thể. Như người ta nói, dù lắm khi sai, mọi chuyện đều có thể. Song nếu hỏi tôi thì tôi nói: để làm gì? Có khác biệt gì? Những người sống trong quá khứ là không đủ chất liệu tồn tại cho chúng tôi hay sao? Đến bao giờ và bằng cách nào tất cả mọi thứ mới là đủ cho tất cả chúng ta? Song dĩ nhiên không phải ai cũng nghĩ như tôi. Hoàn toàn không phải ai cũng nghĩ như tôi. Con người có thể khác nhau như con voi và con kiến khác nhau, không phải khác bên ngoài mà khác bên trong, thoạt kỳ thủy đã thế, càng về sau càng thế, cho nên nào có lạ gì khi chúng tôi đây, những sinh thể đông như kiến tiếp tục tồn tại (lâu mau có khác nhau) ngoài thể xác từ sau Tận thế, chúng tôi vẫn đang tiếp tục hủy diệt nhau để giành giật cơ may tiếp tục tồn tại và tôi vẫn tiếp tục cảm thấy cần phải tiếp tục cảm ơn sự ngẫu nhiên của số phận đã cho tôi tồn tại thêm một ngày nữa đặng có thể làm những gì tôi muốn, đi những nơi tôi thích, nghĩ những gì tôi hằng nghĩ và tiếp tục quan tâm đến số phận cuốn sách của tôi về Camarón de la Isla, chăm lo sao nó sẽ có cơ may hình thành trọn vẹn thông qua cái cơ thể và tâm trí mà tôi đã chọn, chăm lo sao cho kẻ đó qua được mọi rủi ro của đời sống để có thể sống được ít nhất là tới khi hoàn thành bản nháp đầu tiên của cuốn sách đó, cuốn sách vốn là sản phẩm từ vốn đầu tư gần như cả cuộc đời y và một phần đáng kể cuộc đời tôi hay cũng có thể nói là cả cuộc đời tôi. Bởi vì dĩ nhiên, Camarón de la Isla xứng đáng được như thế, vậy mà, suốt hàng bao thế kỷ từ khi Camarón chết cho đến khi tất cả - gần như tất cả - đều chết trong Tận thế, không hề có một ai viết hoặc định viết một cuốn sách về Camarón, không ai nếu không kể tôi, không hề có một nỗ lực nào dù nhỏ nhoi được bỏ ra để làm một việc gì giống như việc đó nếu không kể những nỗ lực (thật ra là cũng nhỏ nhoi) mà tôi đã bỏ ra cho việc đó trong một quãng thời gian trước khi tôi chết - tức là thôi không còn thể xác mình - trong Tận thế.

Kẻ mà tôi chọn để ký thác làm việc đó thay tôi là một trong số ít, rất ít những người đã cứu chúng tôi bằng cách thừa nhận chúng tôi thay vì phủ nhận thẳng thừng sự hiện hữu của chúng tôi chỉ vì lý do họ không bao giờ nhìn thấy hay cảm thấy được chúng tôi, không muốn nghĩ rằng chúng tôi có thật và do đó càng chôn sâu chúng tôi. Mặt khác, cho dù anh ta thừa nhận chúng tôi và hẳn sẽ không quá kinh ngạc nếu như tôi bằng cách nào đấy đến gặp trực tiếp anh ta đặng trình bày rõ với anh ta sự thực về ý định của tôi, và anh ta sẽ đồng ý (tuy không nhất thiết là vui vẻ) giúp tôi, song tôi không làm vậy, đương nhiên là tôi không làm vậy dù ai khác thì có thể, thay vì vậy tôi hạn chế mình ở việc chuyển giao năng lượng một cách thầm lặng cho anh ta, truyền một phần năng lượng của tôi - tình yêu, niềm đam mê, cảm hứng, ký ức, ý tưởng, nỗi sợ, sự hoài nghi, nỗi buồn tối tăm của tôi - cho anh ta, vừa là hạt mầm vừa là dưỡng chất nuôi hạt mầm đó. Tôi làm việc này như thế nào, đó là điều không thể nói ở đây. Đó là điều mà chỉ những ai hoàn toàn ở ngoài thể xác như chúng tôi mới lĩnh hội được, bằng cách trực nhận. Người ta chờ đợi gì chứ? Truyền đạt bằng lời điều tuyệt đối không thể truyền đạt bằng lời, nó khác với tự túm tóc mình để nhấc mình lên khỏi đất chăng? Bản thân chúng tôi nào khác gì người sống. Thiếu gì những điều chúng tôi không biết, những câu hỏi chúng tôi muốn có lời đáp nhưng không có. Những thứ làm chúng tôi sợ, cũng như chúng tôi làm người sống sợ.


[1] Biro: biological robot, robot sinh học, loại robot có cơ thể sinh học, kết hợp được giữa các chức năng cơ giới-điện tử và chức năng sinh học một cách hoàn hảo nhất.   

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét