Tôi rất lo khi thấy con tàu đưa tôi rời trái đất lại cũ đến thế, cứ như là một món đồ từ thời sơ sử lẫn trong mớ đồng nát được người ta mót lại để dùng mà thậm chí chẳng buồn sửa sang đôi chỗ để gọi là dễ coi một tí. Mình đang ngồi thẳng, thấy mỏi lưng bèn dựa vào thành tàu, thế là lập tức thành tàu kêu cót két và cứ như sẵn sàng bật thẳng ra ngoài. Tàu vậy đó. Ờ thì cũng có thể đó chỉ là cảm giác, không phải chỉ một mình cái thân mình làm cho vách tàu thành ra như thế mà là do hàng ngàn cái thân của hàng ngàn người. Tàu quá đông người, nên mấy ai trong chúng tôi có diễm phúc giành được một khoảng đủ để có thể yên vị ở một thế đứng hay ngồi tạm gọi là thoải mái được. Những ai ngay từ đầu đã may phước giành được vị trí tựa lưng vào vách tàu thì có đời nào chịu buông. Ngần ấy cái lưng, cộng thêm sức ép khủng khiếp của khối người còn lại dồn thêm lên, trách gì vách tàu chóng rơi vào tình trạng ngàn cân treo sợi chỉ mành như thế. Cái lưng của tôi bất quá chỉ là cọng rơm cuối cùng hoặc áp cuối làm cho tràn ly hoặc vỡ đê mà thôi. Tiếng khóc thét của lũ trẻ con, tiếng gào thét của các mụ đàn bà, tiếng la lối chửi thề của bọn đàn ông làm cho bên trong con tàu thành một thứ địa ngục. Cảnh sát và nhân viên an ninh có trách nhiệm duy trì trật tự thì chả thấy đâu hoặc có mặt song giống như là muối bỏ biển. Song sự vắng mặt hay sự vô nghĩa tuyệt đối của họ chỉ là như một nét dậm thêm, một nốt nhấn thêm vào cơn ác mộng chung đang lộn tất cả chúng tôi từ trong ra ngoài và nghiến bẹp chúng tôi. Chưa có lúc nào tôi biết ơn cha mẹ đã cho tôi thân hình to lớn và sức mạnh hơn người cho bằng lúc này. Thật hạnh phúc khi ta chỉ cần giật cùi chỏ một cái (nhẹ thôi) vào mặt kẻ nào đó (mà ta thậm chí không buồn nhìn) là đã có thể giành thêm được (một cách chắc chắn, không thể đảo ngược) chừng chục xăng ti mét vuông không gian tồn tại cho ta. Tôi vừa làm những động tác tương tự như vậy (chốc chốc thôi, không việc gì phải liên tục) vừa đồng thời nhìn khắp đám đông (tận dụng lợi thế về tầm vóc của mình) để xem có bao nhiêu địch thủ tiềm tàng có thể ít nhiều coi là đồng cân lạng với tôi. Dĩ nhiên là có. Dĩ nhiên là không nhiều lắm. Mỗi kẻ như vậy đều cao hơn đám đông ít nhất một cái đầu theo nghĩa đen và có thể theo cả nghĩa bóng và đã nhanh chóng xác lập được lãnh địa riêng bất khả xâm phạm (hoặc tạm thời là thế) của mình. Một hai kẻ trong số đó có khả năng là khỏe hơn tôi song tôi hoài nghi điều này. Vài kẻ là đàn bà. Một kẻ đã triệt hạ các đối thủ hoặc sẵn sàng làm vậy bằng các cơ bắp phát triển khác thường của mình và bằng một cây gậy bóng chày. Một kẻ khác, cao ít nhất bằng tôi, nghĩa là hơn ít nhất một cái đầu so với hầu hết các kẻ xung quanh tuy nhiên ít cơ bắp hơn tôi, vai hẹp và suôn hơn tôi, đang lăm lăm khẩu Magnum với dáng điệu cho thấy chỉ cần ai đó nhúc nhích một ngón tay là hắn nhả đạn ngay tức thì. Trong một thoáng tôi nghĩ đáng lẽ ra phải có ít nhất một tay cảnh sát nào đó tước súng của hắn đi chớ. Nhưng rồi tôi nghĩ ra là cũng có thể súng ấy hắn tước của cảnh sát hoặc chính hắn (trước đây hai phút đã từng) là cảnh sát. Tôi tự hỏi hắn còn bao nhiêu đạn. Tôi hình dung trong đầu những cách để tôi có thể tước súng hắn. Tôi có thể lại gần hắn (không quá gần để hắn đừng sinh nghi và phòng thủ sẵn), gợi ý với hắn về một sự hợp tác cùng có lợi giữa hai kẻ mạnh, thậm chí có thể thực sự hợp tác với hắn theo cách nào đó, theo nghĩa nào đó trong khoảng thời gian nào đó, rồi thì, chọn thời cơ tốt nhất, xuất kỳ bất ý tấn công chớp nhoáng triệt hạ hắn. Giải pháp chậm mà chắc. Mặt khác tôi không thể loại trừ khả năng chính hắn cũng đang ấp ủ hoặc thai nghén một kế hoạch tương tự, chậm mà chắc, đối với tôi. Cũng có thể hắn khôn ngoan không kém tôi. Tôi có cơ bắp, hắn có súng. Nếu cần tôi có thể hung bạo hơn hắn. Nếu tôi có súng. Tham vọng của tôi có thể lớn hơn của hắn. Kiêu hãnh của tôi chắc chắn lớn hơn của hắn. Nhìn cái kiểu hắn mỗi lần huơ súng lên là lại thét lác, nhiều hơn cần thiết, tôi biết chắc chắn rằng có sống một trăm lần hắn cũng không có nổi một phần mười kiêu hãnh của tôi. Ước mơ của tôi lớn và mạnh hơn của hắn – chắc chắn là trên đời không có nhiều người có ước mơ lớn hơn hay mạnh hơn của tôi. Tôi thúc mạnh cùi chỏ vào mặt và lập tức làm gãy mũi thêm một kẻ khác – đứng ngang vai tôi và nặng bằng nửa tôi, như hầu hết kẻ khác – vừa mới len vào cạnh tôi và ép sát vào tôi. Tiếng rú của hắn chìm lỉm trong huyên náo om sòm trong nhốn nháo chen lấn nghẹt thở giống như hạt muối chìm trong biển. Thực tế là tôi không nghe thấy nó. Tôi chỉ biết và cảm nhận được (mơ hồ) là có nó. Nhiều ánh mắt nhìn tôi căm hận. Tất cả các con mắt nhìn tôi căm hận. Căm hận và bất lực: tình cảnh chung của hầu hết giống người trên con tàu này, trên những con tàu (có đến hàng vạn?) như thế này. Tôi túm đầu một kẻ đã hoàn toàn lên cơn dại húc thẳng vào tôi như quả trứng tự quăng mình vào bức tường đá: tôi xoay mạnh đầu hắn cho xương cổ hắn gãy đôi. Chẳng phải là tôi đã làm động tác này nhiều lần - dù thế nào đi chăng nữa tôi không phải là tên giết người hàng loạt hay sát thủ chuyên nghiệp -, song đâu đó trong tiềm thức tôi biết mình có thể làm như vậy khi muốn và khi cần thiết một cách dễ dàng thuần thục như đã làm hàng ngàn lần. Và thực tế đúng như thế. Tôi chộp lấy cánh tay nào đó đang vung một vật nào đó to to, có vẻ nặng, có đầu tù về phía tôi, dĩ nhiên là sau khi đã né để cái đầu tù đó không trúng tôi, việc này đơn giản bởi đó là cánh tay vụng về của một kẻ không quen dùng bất cứ cái gì làm vũ khí, thừa quyết tâm song thiếu hay không có kỹ năng. Tôi chộp cánh tay đó và bằng một động tác duy nhất tôi vặn cho xương ở bên trong thịt gãy lìa ra, nhẹ nhàng như bẻ đôi cái cẳng châu chấu. Những tay và chân của những kẻ khác, công cụ cho nỗi tuyệt vọng khôn cùng của thế gian. Đương nhiên có rất nhiều khả năng kẻ nào đó sẽ dùng vũ khí với tôi. Dao, gậy bóng chày (như mụ kia), búa tạ, kìm, ống nước, súng. Tôi đã đề phòng rồi. Ai nói là tôi không lường trước để đề phòng? Và đương nhiên không thể không tính tới vận may và – dù ta không muốn đến cỡ nào – vận rủi. Dĩ nhiên cũng có khả năng nhiều kẻ yếu trong cái đám đông hầu hết là kẻ yếu kia sẽ hợp lực lại để triệt hạ tôi song khả năng này chắc chắn không cao khi mà tất cả những gì mỗi thằng người có khả năng nghĩ tới chỉ là an nguy của cái mạng mình. Mặt khác, chính tôi đây. Phải. Chính tôi có thể tập hợp lại một đoàn những kẻ theo tôi, sẵn sàng phục tùng ý muốn của tôi bởi chúng đủ khôn để hiểu rằng giải pháp tốt nhất là nương nhờ vào sức mạnh của tôi để bản thân chúng có thêm sức mạnh. Tôi làm được thế. Không một cá nhân nào khác trong đoàn lũ chúng làm được thế. Không phải là không. Có. Rất ít. Vấn đề là nắm bắt thời cơ. Tôi đang đánh giá tình hình để xác định đâu là thời cơ tốt nhất cho tôi. Miễn là tôi có thời gian. Miễn sao dù có chuyện gì xảy ra với cái thế giới khốn nạn này đi nữa thì tôi vẫn còn có thời gian. Ngột ngạt khủng khiếp. Tôi may mắn hơn hầu hết đám đông, tôi cao hơn họ ít nhất một cái đầu nếu không phải một cái đầu rưỡi thế cho nên ở tầm cao hơn của mình mũi và miệng tôi có thể tránh xa được phần nào cái mùi tổng hợp rùng rợn của ngần ấy thân người, mồ hôi và cái ghét và nỗi sợ đến phát điên phát cuồng và cả cứt đái phọt ra lúc nào không hay của ngần ấy con người, cả một lũ vật khốn nạn chen nhau chí tử hòng thoát khỏi lò sát sinh, ở tầm cao này ít ra tôi còn có thể hớp được không khí, một tí không khí, được chừng nào hay chừng đó. Mặc dù nói đằng thẳng ra thì làm gì có không khí nào trên con tàu thổ tả này, trên cái hành tinh đéo mẹ này còn có thể thở được. Đã từ bao nhiêu đời rồi cái hành tinh thúi lồn này không còn có nổi lấy một xăng ti mét khối không khí gọi là thở được? Từ mấy chục hay mấy trăm năm rồi một sinh vật như tôi chả có gì khác ngoài khí nitơ ngoài khí mêtan ngoài khí ammôniac ngoài khí cácboníc ngoài khói và ngoài tất tật các thứ khí độc trên đời để thở? Từ bao nhiêu đời nay rồi thứ không khí duy nhất đáng gọi là không khí để thở tức để duy trì sự sống - chứ không phải để hủy diệt sự sống – là thứ không khí mà anh phải mua từng lít với cái giá cách xa anh hàng nghìn năm ánh sáng nếu như anh chỉ là thằng làm công ăn lương quèn hay còn tệ hơn thế là thằng đang thất nghiệp? Cái thứ gọi là không khí hít vào là để sao cho mười phần ngạt may ra bớt còn chín phẩy chín chín hay chín phẩy chín lăm phần này, nó là thứ không khí độc nhất còn lại cho lũ đông chúng tôi lũ dân đen chúng tôi. Sao mãi không có gì xảy ra? Mẹ kiếp sao mãi mà không có gì xảy ra? Mẹ kiếp không còn có thể nhúc nhích một milimét nào nữa cả tay cả người cả chân dù chỉ một cái gót chân. Mẹ kiếp tôi đang ngập tới cổ trong một vũng lầy cứng ngắc toàn là thịt người và mồ hôi người và cáu ghét của người, Mẹ kiếp sao cái con tàu thổ tả chết bầm cứt đái này vẫn cứ ì ra đó, chừng nào mó mới chịu nhúc nhích, mấy ngàn năm nữa thì nó mới chịu cất cánh kia chớ? Tàu là để vận chuyển cơ mà đúng không? Đâu phải để nhét để lèn cho đầy cứng người vào rồi thì đứng im như núi? Có là núi thì sau hàng triệu năm rồi cũng sẽ nhúc nhích sẽ dịch chuyển sẽ rời đi chỗ khác cơ mà, chuyện đó ngay đến thứ ít học như tôi cũng còn biết. Mẹ kiếp rồi mày cũng sẽ nhúc nhích sẽ di chuyển chớ phải không. Nhưng rồi, tôi chua chát nghĩ lại, thật ra thì có thể chờ đợi cái gì khá khẩm hơn từ cáu chậu rửa bát móp méo cà khổ này, cái thùng đựng rác sứt sẹo gỉ sét đến gần như mục nát ra này, cái thứ tàu đã gần trăm năm hoặc trên trăm năm rồi không sử dụng, tại vì hễ có sử dụng là có người chết, tuy nhiên tại sao người ta vẫn cứ để cho cái thứ như thế chiếm chỗ trong không gian thay vì cho nó hóa kiếp trong lò tái chế hay gì đó thì tôi chịu không thể hiểu nổi, đó là một trong những bí ẩn lớn của vũ trụ, cái loại bí ẩn mà con người ta có thể yên lòng nhắm mắt xuôi tay dù chưa giải được nó bởi vì giải được nó là việc đòi hỏi nhiều nhiều kiếp người chứ không phải chỉ một, ba, năm hay bảy kiếp người. Phải rồi, chỉ có cái thứ này là vẫn còn sẵn đó để khi hữu sự thì dùng phục vụ cho nhu cầu di chuyển của những thằng người như tôi đây. Chỉ những thằng người như tôi đây thì mới đáng chịu tất tật các rủi ro mà cái thứ đồ phế thải này có thể dẫn tới và nếu chuyện rồi sẽ xảy ra đúng như vậy thật thì cũng vừa hay là chính nó sẽ làm cỗ quan tài móp nơi thể xác và linh hồn (à, linh hồn thì chưa chắc) của tôi và của lũ chúng tôi an nghỉ. Dĩ nhiên đó là một từ xưa, từ hàng triệu năm rồi, tuy nhiên nếu có thể coi cái chết của mấy vạn cái con người bị lèn như cá mòi trong cái hộp cứt đái này, chết vì khí độc vì ngạt vì đói vì khát vì chen nhau bẹp ruột, là một cái chết dù sao đi nữa vẫn là bình an, bình an hơn so với bị sóng thần nuốt chửng hay bị đầu đạn hạt nhân nó đốt ra tro thì, ờ, cũng có thể dùng cách diễn tả rằng đây là chỗ để chúng tôi rest in peace -an nghỉ - được.
Nhưng nói gì thì nói chẳng lẽ đó sẽ là số phận của lũ chúng tôi, của lũ người này và của tôi thật sao?! Toàn bộ con tàu, toàn bộ cái thứ khốn nạn này kêu cọt kẹt ken két thật khủng khiếp thật đáng căm ghét. Nó kêu cót két như thể từng con bù loong từng ốc vít từng cái gioăng của nó đều đồng loạt tự thấy mình có nghĩa vụ phải kêu cót két, như thể kêu cót két là việc duy nhất đáng cho chúng làm và làm hết mình làm cật lực ở trên đời, và rồi toàn bộ con tàu tức là cái thứ khốn nạn này rung lên bần bật, dữ dội, tuồng như toàn bộ ý chí của nó của từng phần tử làm nên nó hướng về một mục tiêu độc nhất, tối hậu là xé cho rời ra tất cả các phần tử làm nên cái thằng tôi đây. Khốn nạn quá, trời ơi là trời khốn nạn quá. Khốn nạn quá cái cõi đời này, khốn nạn quá. Khốn nạn quá, tôi đây mà cũng có lúc phải chết ngạt trong một cái lò giống như đám Do Thái thời Quốc xã sao? Khốn nạn quá!!! Phải rồi, rốt cuộc thì chỉ còn độc một thứ khí độc tràn ngập này là của cải duy nhất còn lại từ nền văn minh này cho chúng tôi. Mà nếu đã đúng như vậy thì tốt hơn hết là tất tật những con người những con-thú-người nào còn sót lại này hãy chết hết đi, nhưng đã vậy thì hãy nhanh lên, trời ơi nhanh lên. Mẹ kiếp nhanh lên!!! Sao mà cái sự rung lắc khốn nạn này kéo dài hàng mấy năm mấy chục năm trời như thế này?? Liệu có đời nào nó sẽ chịu ngừng rung lắc không? Liệu có thể nào nó hiểu được việc gì là việc tốt nhất nó nên làm và rồi làm luôn tức là nổ tung thành bụi sao cho tất tật những gì cần xong thì xong quách đi không? Ngạt thở quá! Khốn nạn quá! Chật chội quá! Đột nhiên rung lắc giảm đi, ngớt hẳn đi, và rồi có một thứ lực gì đó hết sức mạnh từ dưới chân chúng tôi rùng rùng dâng lên, truyền vào tôi qua phần duy nhất của tôi tiếp xúc với sàn tức là hai bàn chân tôi. Cất cánh a? Cất cánh?!! Rốt cuột thì cũng… Nhưng liệu mày cất cánh nổi không? Cái con tàu Nô ê đầy khẳm tới tận đỉnh cột buồm này e rằng chưa tiến được sải nào thì đã chìm mẹ nó rồi… Hoặc là rất có thể đúng vào khoảnh khắc tưởng như bắt đầu cất cánh lên được thì cái thùng rác móp này sẽ nứt và rời ra thành từng mảnh vì động năng của chính nó từ dưới lên và từ trong ra. Hê!!! Nếu mà vậy thì cũng hay, rã mẹ nó ra đi. Còn có việc gì mày có thể làm tốt hôn là tự mày làm cho mày rã mẹ mày ra? Nó vẫn cứ đang gồng mình lên, vận hết chút hơi tàn ráng nâng cái thân hình giời đày của nó lên. Bục ra đi, toạc ra đi. Coi kìa! Cớ làm sao mày cứ lì lợm không bục không toạc mẹ mày ra? Cái chết nếu đằng nào cũng tới thì sao không tới nhanh đi, còn đợi cái gì? Ấy thế mà tôi vẫn cứ đang sống, cái đầu tôi đang nghĩ là mình sống và cái xác tôi càng biết là nó đang sống bởi vì hay mặc dù lực gia tốc đang đè lên nó, hàng trăm tấn đè lên từng xăng ti mét khối của nó nghiến nó ra thành thịt nhẽo và xương vụn. Cất cánh! Đang cất cánh! Rốt cuộc thì nó cũng đang cất cánh, cái đồ sâu bọ này! Té ra mày có thể làm được chuyện khác ngoài chuyện tự xé mình ra hay tự mình nổ tanh bành ra hay sao. Khá khen cho mày. Tuy rằng dù thế nào thì tao vẫn cứ chửi mày. Dù thế nào thì tao vẫn cứ căm ghét mày. Cũng như tao căm ghét bất cứ kẻ nào quanh tao, bất cứ cái gì quanh tao. Để tai mà nghe cái lũ người này chúng nó đang kêu gào rú rít rên rỉ khóc lóc chửi thề, đó là cách của chúng để kêu cót két giống như mày đang kêu cót két. Và cũng không phải là chúng nó đang tự bục ra khỏi mình hay nổ tung cũng như mày không phải đang tự bục ra hay nổ tung. Mặc dù đáng ra nên vậy mới phải. Nhìn tất cả chúng nó co rúm lại khắp xung quanh tôi như lũ chuột trước bầy chó dữ, dồn cứng lại, nhồi chặt thành một khối nóng sực, nhầy nhớp, run bắn, khiếp đảm, tuyệt vọng, nguy hiểm và hèn hạ vô cùng tận như thế! Nhiều đến thế này LÀM ĐẾCH gì! Chỉ cần vài ba đứa là đủ rồi. Làm gì có đủ không khí, đủ đồ ăn nước uống đủ chỗ đứng đủ cơ may sống còn cho TẤT CẢ chúng nó!!! Tôi mà lại phải đi cùng cái bầy này sao. Khốn nạn! Lẽ ra tôi phải có chỗ trên một con tàu khá khẩm hơn thế này. Khốn nạn, nhưng mà thế giới này đâu thuộc về tôi, hay là nó thuộc về ai đó trước đã rồi nếu còn lại chút đầu thừa đuôi thẹo nào thì mới thuộc về tôi. Những kẻ làm chủ thế giới này trước mọi người khác và do đó là chủ nhân thực sự của thế giới này, chúng nó dông hết rồi. Chúng nó dông tự đời nào rồi. Trên những con tàu xịn nhất, nhanh nhất, an toàn nhất, hữu hiệu nhất, tối tân nhất. Và sang trọng nhất nữa chớ. Dĩ nhiên. Với chúng nó thì xịn nhất nhanh nhất an toàn nhất hữu hiệu nhất tối tân nhất và dĩ nhiên đắt tiền nhất chưa đủ, còn khuya mới đủ, mà còn phải sang trọng nhất, xa xỉ nhất. Con tàu Nô ê của tụi nó, chỉ dành riêng cho tụi nó, cũng phải xa xỉ như bất cứ cung vàng điện ngọc nào chúng nó từng có trên cái hành tinh khốn khổ khốn nạn mà chúng nó bỏ lại này đây, và phải rộng thênh thang như thế. Một diện tích bằng ba cái sân bóng đá dành cho mỗi cặp chúng nó. Sự thực tối hậu của nhân loại là đây: bọn nào nắm nhiều tiền hơn, bọn đó có quyền lực hơn và do đó có quyền ưu tiên sống hơn. Bọn tôi, bọn ít tiền và do đó ít quyền lực hoặc không quyền lực, chúng tôi được quyền ưu tiên đối mặt với rủi ro. Chúng tôi, trong hoàn cảnh nào đấy, được quyền ưu tiên vật lộn và giết nhau theo nghĩa đen để giành sự sống còn, hay nói theo nghĩa đen là giành một mẩu bánh mì. Nó là vậy. Tôi hiểu quá mà. Hễ khi hữu sự, thực sự là hữu sự ấy, tỉ như Thế chiến Cuối cùng hay Tận thế, thì điều chắc chắn là mọi thứ sẽ thuộc về kẻ mạnh nhất. Cứ hễ nghe bất cứ ai nói về công bằng, vị tha, bác ái, tình thương là tôi lại nghe lộn mửa.
Sức ép do gia tốc rốt cuộc thì cũng bắt đầu dần dần giảm đi, thân người tôi lúc trước như bị nén chặt lại thành một khối xúc xích giờ bắt đầu giãn ra, các tế bào làm nên thịt, xương, sụn và máu tôi bắt đầu rời nhau ra trở về vị trí xưa nay. Chẳng lẽ không hay sao. Cái đống thịt vĩ đại, cái đại dương vô tận bằng thịt và xương ở quanh tôi cũng dần dần lỏng ra, nới ra, rời nhau ra thành từng bộ phận riêng rẽ, những cái thân người tách biệt tuy vẫn còn gần như lèn chặt vào nhau, cái này cách cái kia gần một milimét thay vì vài phần mười của một phần vạn milimét nhưng mà Trời ạ, thế cũng còn tốt hơn chán vạn lần so với không có bất kỳ một khoảng cách nào, so với nén chặt vào nhau đến mức trở thành một món xúp thịt mà mùi thối của nó khắp cả vũ trụ này không ai và không một cái gì có thể chịu đựng nổi, bản thân vũ trụ này không cách gì chịu đựng nổi. Chúng nó đã bớt ồn đi, bớt huyên náo hơn, bớt hành hạ màng nhĩ và tủy xương tôi hơn. Dĩ nhiên vẫn còn đây đó những càu nhàu rên rỉ than van thút thít đe nẹt nhau dỗ dành nhau trấn an khuyên nhủ cãi cọ chửi thề quát tháo song rõ ràng là đoạn cao trào của bản siêu giao hưởng hoàn toàn ngẫu hứng và có quy mô vô đối gồm toàn giọng người này đã qua rồi, không còn alegro fortissimo con fuoco nữa mà giờ là andante. Andante ridiculissimo, chắc vậy. Ridiculissimo là bởi, té ra, rốt cuộc thì chúng nó, cả chúng nó nữa chứ không chỉ tôi, đang thực sự rời khỏi Trái đất, rời khỏi cái Trái đất khốn khổ khốn nạn đang thoi thóp hấp hối, chúng nó đang bay lên trời, vào trong không gian nơi có một đất sống khác chờ chúng nó, cơ may tiếp tục sống cho chúng nó, cái lũ con người mới trước đây nửa giờ còn không làm sao tin nổi rằng chuyện này có thể xảy ra thật. Hiển nhiên đó cũng là cơ may của tôi. Nhưng từ giờ tới đó tôi còn phải chịu đựng cái chuyến bay dài dằng dặc (hàng năm trời, là tôi nghe nói thế, nhưng với tôi là hàng tỷ năm) trước mắt cùng lũ chúng nó trong cái chuồng heo này, cái thùng rác lèn cứng cái đống xương thịt khổng lồ đang lên men chua loét thúi vô cùng tận này. Chưa gì mũi tôi đã bắt đầu dự cảm được, không, thực sự nắm bắt được những mũi nhọn, sắc đi tiên phong của cái mùi nôn mửa mùi cứt đái hôi thối dữ dội đến nỗi khiến người ta tức khắc cảm thấy bản thân mình cũng muốn nôn mửa và đái ỉa ngay bây giờ ngay tại đây nếu đến lúc này vẫn chưa làm chuyện đó và nếu không làm vậy ngay tức khắc thì chỉ trong một giây nữa thôi cái mùi đó cũng nuốt trộng ta và biến toàn bộ thân ta tâm ta hồn ta thành cứt đái và nôn mửa: một sự kinh tởm đến như vậy thì anh chỉ có thể đương cự lại bằng một sự kinh tởm tương đương nếu anh không muốn bị nó bóp nghẹt đến chết, nếu anh không muốn chết. Trong khoảng một hai giây tôi như thấy cứt trát đầy kín đặc mọi bức vách của con tàu, có khi cả trên trần, cứt người, dĩ nhiên, nham nhở chỗ dày chỗ mỏng, chỗ đậm chỗ nhạt, chỗ khô chỗ sền sệt, chỗ bám chắc chỗ nhểu ra thành dòng, là bởi chất liệu hoàn toàn không phải là một khối đồng nhất về độ rắn, độ quánh, độ dẻo, độ nhớt, màu sắc, vân vân, dĩ nhiên. Và nước – nước đái, dĩ nhiên – dềnh lên nhanh chóng tứ bề quanh tôi như lũ, dềnh lên từ những khoảng hở li ti (cho sợi tóc vào chưa chắc đã lọt) thật khó tin là vẫn đang tồn tại tuy mất tăm giữa các thân người. Và một cơn buồn mửa không thể tả nổi cồn lên trong tôi, mạnh hơn cái cảm giác nhộn nhạo – như thể mọi cơ quan nội tạng trong bụng tôi lộn tùng phèo hết cả lên – do quả đấm kinh khủng nhất từ đối thủ đáng sợ nhất mà tôi có thể gặp trong suốt cuộc đời chó má đầy đánh đấm của tôi. Buồn mửa như vầy mà tôi lại đi kinh ngạc khi thấy mình ọe ra một mẩu gan hay ruột hãy còn nóng nguyên (bốc khói!) và đang đập thon thót của chính mình thì mới là lạ. Song tôi không ọe một cái gì, dĩ nhiên. Có một số điều tôi có thể tự hào về bản thân. Đây là một.
Rồi tôi bỗng nhận ra là ở đâu đó trong cái biển người, không, cái vũng lầy người xung quanh tôi đang diễn ra một cái gì đó náo động (chẳng phải những phần khác thì không náo động, chỉ là ở đó náo động hơn), với những âm thanh dữ dội và tiếng om sòm huyên náo khủng khiếp. Bão táp lại nổi lên trong một góc cái chậu tắm đầy nước xà phòng bẩn (đầy cáu ghét đầy gàu đầy mỡ nhờn đầy tóc lông) đang dần dần êm lắng đi. Và lập tức những ổ thứ phát của nó bùng phát ra tứ phía quanh tôi như thể nãy giờ nó vẫn nằm im sẵn đấy, chỉ chờ một tín hiệu này. Giống như kẻ vốn đã sợ ma hoặc đúng hơn sợ đủ thứ thì không bao giờ có thể thực sự, hoàn toàn, tuyệt đối bình thản: nỗi sợ nằm sẵn và sâu trong máu và tủy y. Lại lao xao, lại rền rĩ, lại kêu réo, dẫu hoàn toàn không biết cụ thể lại có mối nguy nào đang đến, có thật là có mối nguy nào đang đến hay không. Hô hô. Xin lỗi, tôi không nín cười được. Đó là mụ hộ pháp cầm gậy bóng chày vừa mới phang một cú chí tử vào màng tang một kẻ nào đó mà phần số đủ đen để phải nhận nó. Mắt tôi không thấy trực tiếp cảnh đó, mà chỉ thấy cái khoảnh khắc tiếp liền sau đó, khi mũi gậy lại vung lên không sau cú đánh cứ như là đầu của kẻ kia cấu tạo bằng một thứ chất liệu có độ đàn hồi cao khiến cho gậy tự nó bật ra. Nói thì nghe tàn nhẫn, nhưng quả thật là tôi lập tức cảm thấy trong cái sự bật ra này của đầu cây gậy bóng chày (mặc dù sự thực có thể là mụ đàn bà kia lại chủ động vung cao gậy lên để chuẩn bị cho đòn đánh thứ hai) có cái gì đó hết sức hài hước. Mụ ta lại quật gậy xuống, lần này về một hướng khác và gậy lại lập tức bật ngược trở ra như bằng một lực y chang cú trước. Cứ như trong nháy mắt tất tật những ai có mặt trên tàu này hay ít nhất là những ai quanh mụ và gần mụ đều biến thành những sinh vật có cái đầu hay thậm chí toàn bộ cơ thể cấu tạo bằng cao su đặc ruột và bản thân cây gậy bóng chày cũng thực chất là một bóng cao su. Hô hô hô. Tôi không nhịn cười được, mà nói thật tôi chẳng thấy có lý do gì để phải nhịn cười. Thêm vô đó cái nỗi cuống cuồng thất kinh mất vía teo cu của đám người quanh mụ thì sự tức cười càng không thể nào để đâu cho hết. Làm như mụ ta sẵn sàng và thừa sức cứ thế đập cho nứt hay toác sọ, từng cái một, lần lượt hàng triệu cái chừng nào chúng nó vẫn còn vây quanh mụ và mặc cho mỗi lần như thế gậy lại bật tung trở về thiếu điều văng khỏi tay mụ! Hoan hô Amazôn! Có những kẻ quay ngoắt người lại cuống cuồng chạy trốn hay chính xác hơn là toan chạy trốn bởi vì chạy đi đâu, chạy kiểu gì khi mà, trừ cái khoảnh cỏn con anh đang đứng, xung quanh anh không có một khe hở nào cho anh nhét, len, chèn vào vừa một bàn chân anh, giữa những khối thân người (cùng phụ kiện kèm theo) chặt thít kín nghịt như cá mòi trong hộp? Đến không khí cũng còn chẳng len vào nổi kia mà đúng không. Mụ kia sở dĩ có chỗ để vung gậy là vì mụ cao hơn hầu hết xung quanh, hơn nhiều, giống như tôi. Vinh quang thay sự ưu trội về mặt thể chất! Mụ vung cao gậy lần thứ ba đồng thời há to mồm hết cỡ hét gì đó bằng hết sức bình sinh cứ như mục đích duy nhất là để tự làm mình rách phổi. Có lẽ phần vì khoảng cách xa, chừng hai chục mét hoặc hơn, phần vì tiếng hét và huyên náo nói chung của lũ người xung quanh mụ còn lớn hơn bội lần nên tôi không làm sao nghe ra nổi mụ hét cái gì, chính xác hơn là hoàn toàn không nghe thấy thứ âm thanh gì bật ra từ cổ họng mụ và toàn bộ con người mụ, cứ như riêng trong khoảnh khắc mụ hét như thế thì riêng mình mụ chuyển tức thời sang một thực tại khác nơi mọi âm thanh đều ngoài khả năng nắm bắt của tai người, cứ như mụ là nhân vật trong một bộ phim câm. Một bộ phim câm không ai muốn xem. Bộ phim câm về một người đàn bà bị mất tiếng người khi bị vây quanh tứ phía bởi quá đông đồng loại, chính vì bị vây quanh tứ phía bởi quá đông đồng loại. Loại gì? Loại gì?? Cái bầy sinh vật kia, mà lúc này chẳng là gì khác ngoài những mớ bản năng vốn không có khả năng hướng đến mục tiêu nào khác ngoài chuyện bảo toàn sự sống của cái thân xác đang mang nó, thật ra là chúng thuộc về cái giống loài gì? Mụ vừa hét vừa bổ gậy xuống lần nữa, lần thứ ba, giống người ta bửa củi đến độ kỳ cục đến độ tức cười, mặc dù lần này hình như không có thêm cái đầu nào vỡ (tuy rằng giữa rừng đầu lố nhố vừa ken đặc lại vừa đảo vị trí không ngừng kia thì tuyệt không thể nào nói chắc về bất cứ chuyện gì), tuồng như do một phép mầu trời ơi đất hỡi (và nếu nói thật ý tôi thì chẳng cần thiết chút nào ấy) mà ngay trong một phần mười giây cuối cái đầu nào đó đã bỗng dưng tìm được khoảng không vừa đủ để dịch chuyển hầu tránh khỏi đường đi của gậy. Tại sao tôi nói là chẳng cần thiết? Để tôi nói rõ hơn về điểm này. Phép mầu ấy có thể cần thiết với cá thể mang cái đầu cụ thể ấy, song tuyệt không cần thiết đối với tiến trình chung của sự kiện. Bởi, ai là kẻ có một trí óc lành mạnh và khả năng tư duy bình thường mà lại không thể nhận thức cái điều hiển nhiên rằng, ở đây, lúc này, những cú giáng của gậy bóng chày, hay những thứ tương đương, là phương tiện độc nhất hữu hiệu, thực sự hữu hiệu để giải quyết các vấn đề giữa con người với con người? Ở đây, lúc này, đau và máu là ngôn ngữ độc nhất có thực chất của quyền lực và trật tự. Số phận nào chờ đợi những ai không hiểu nổi điều đó? Mụ lại vung gậy và bây giờ thì vung loạn xị không ngừng, tứ phía, hao hao như cao thủ võ lâm múa kiếm dưới trời mưa sao cho không một giọt mưa nào bén được tới mình, nhưng chỉ vừa đủ hao hao để gây hiệu ứng tức cười, mặc dù quả thật là trong một khoảng ngắn nào đó những đòn múa gậy tít mù của mụ có tạo ra một tấm khiên vô hình ngăn giữa mụ và đám đông đang vừa chết khiếp vừa chăm chăm đợi thời cơ xồ vào mụ như bầy sói hoang vừa đói vừa hèn lại vừa điên. Những đường vung đường chém, đường lượn, đường tạt ngang, đường quặt ngược của gậy bóng chày trong tay mụ vừa đầy một quyết tâm đáng sợ lại vừa cực mạnh, điều đó cần thừa nhận, cũng như cần phải thừa nhận rằng càng lúc những động tác của mụ càng trở nên có tổ chức hơn, có hệ thống hơn, càng có vẻ đầy kỹ năng hơn, càng giống với động tác của một chiến binh dày công khổ luyện và đầy mình kinh nghiệm hơn, thậm chí có thể nói là càng lúc càng gần với hoặc giống như là phản ánh một trình độ võ công cao cường, đến độ tôi phải thầm phục mụ, mụ đã chứng tỏ có khả năng tự học hỏi tự đào luyện tự vượt qua và tự hoàn thiện mình chỉ trong vòng vài chục giây đồng hồ, mụ mà thực sự theo nghiệp võ thì cầm chắc sẽ thành bậc cao thủ vô đối trong thời gian ngắn kỷ lục, kẻ mà tôi tự thấy mình không xứng để xách dép. Nhưng mà, mụ giữ như thế được bao lâu? Mụ không phải cái máy. Chắc chắn mụ không phải Chúa Trời. Sức mụ có hạn cho dù mụ khỏe và bền sức gấp mười lần tôi. Cho nên, thêm dăm bảy cái đầu nữa nứt toác phọt máu (có thể phòi sọ) ra, hay là cứ thêm vài chục cái đầu nữa như thế, trăm cái, vài trăm cái, ngàn cái, thì cũng đến lúc mụ hết sức, hai tay mụ mỏi dừ, không còn khả năng tuân theo ý chí mụ nữa, không còn là một phần của mụ nữa. Chừng đó thì sao? Và đã chắc gì chuyện đó sẽ không xảy ra trước khi cái tàu hay cái chậu rửa bát hay cái thùng rác khốn nạn này tới được cái nơi khốn nạn nào đó mà nó muốn tới. Nói thẳng ra là làm sao có chuyện nó tới đó được! Cái chuyến bay này, hà, giá mà có thể gọi là chuyến bay được, không, cái chuyến bò này trong không gian, cái chuyến lết này trong không gian, nó sẽ kéo dài trong bao lâu? Không ai biết. Chắc chắn là những kẻ đang cầm lái cái con tàu, không, cái chậu rửa bát rỉ móp này, cái thùng rác hôi như chuột chết trương này, cả những kẻ ngồi ở đài kiểm soát theo dõi nó (nếu như còn có kẻ nào làm chuyện đó), cả tụi đó cũng đếch biết. Đơn giản là mụ Amazôn kia, mụ đã, do bất cẩn hoặc do thiếu may mắn hoặc cả hai, phải tung sức mình ra quá sớm, trong khi đáng lẻ ra mụ có thể để dành, ém nó lại, nuôi dưỡng nó, chờ đến lúc thích hợp hơn. Mụ có thể làm vậy, như tôi. Mụ cần làm vậy. Chắc hẳn mụ biết như thế. Nhưng biết làm sao. Chuyện đã xảy ra thì đã xảy ra rồi. Phần số mụ sắp mãn rồi, tên mụ đã bị gạch khỏi danh bạ giống người của tương lai rồi. Giờ thì hai ba kẻ, đàn ông, thấp hơn mụ song lực lưỡng không thua mụ, đã tóm được mụ từ đằng sau và đang mắm môi mắm lợi cố hết sức bình sinh kềm chặt hai tay mụ trong khi mụ vừa gầm thét vừa vùng vẫy điên cuồng. Khổ nỗi chẳng có nhiều không gian trống để cho mụ quẫy: chỉ cần tay mụ thôi không còn khả năng múa gậy tầm xa trong khoảng mấy giây là đủ cho cái đám lau nhau nãy giờ bị giữ ở xa mụ giờ có đủ thời gian ùa tới mụ như cơn lũ, như cơn tuyết lở. Lẽ ra tôi hoàn toàn có thể tiếp tục theo dõi, quan sát, chiêm quan nốt phần cuối của cái tiết đoạn mở màn này của cuộc viễn hành qua thống khổ mà lũ chúng tôi sắp bắt đầu nếm trải, nhưng đột nhiên tôi mất hết hứng thú làm chuyện đó, mọi quan tâm của tôi đến mụ Amazôn và kết cục của mụ trong nháy mắt cạn sạch “như nước tháo ra khỏi cái xô toạc đáy”. Chuyện quan trọng hơn là kết cục của tôi, số phận của tôi. Tôi cần phải làm gì đó, đúng thời điểm là làm, không ngần ngừ không nghi ngại không chậm trễ. Tôi cần phải nắm lấy đám đông này bởi vì tôi không thể nghiền nát hay gạt bỏ nó được, mình tôi thì không thể dù tôi có muốn như thế (và, đúng, tôi muốn thế, tôi muốn). Tôi cần phải thiết lập trật tự. Ngoài tôi ra còn ai làm việc đó được nữa? Và đương nhiên tôi không thể làm việc đó chỉ bằng sức mạnh chứ không phải bằng cả sự khôn ngoan. Bản mệnh của tôi là sẽ tồn tại như tôi muốn bằng cả sức mạnh lẫn khôn ngoan. Bản mệnh của tôi không phải là sớm hết đời giống như mụ Amazôn khốn khổ mà lúc này mắt tôi không thể thấy nữa, bị vùi kín giữa và dưới đám đông kín nghịt như con sói bị vùi kín dưới bầy kiến khổng lồ châu Phi. Bản mệnh của tôi khác cho nên tôi hành động khác. Theo dõi tôi thì sẽ thấy là đã khá lâu rồi tôi không dùng bạo lực với bất cứ người nào ở gần tôi. Tôi đã làm thế lúc đầu, nhưng bây giờ không phải lúc để làm thế. Tôi biết rằng sức mạnh của một mình tôi chắc chắn không đủ. Tôi biết điều đó còn mụ Amazôn thì không, ít nhất là không còn biết một khi mụ đã để cho cảm xúc - ở đây là cơn cuồng nộ bản năng - kiểm soát và điều khiển mình; đó là sự khác biệt giữa tôi và mụ. Tôi còn cần sức mạnh của những kẻ khác, sức mạnh không lý trí của những kẻ khác. Hợp với sức mạnh có lý trí của tôi, nó sẽ thành một thứ lực tuyệt đối, vô địch.
(Còn tiếp)
Nhưng nói gì thì nói chẳng lẽ đó sẽ là số phận của lũ chúng tôi, của lũ người này và của tôi thật sao?! Toàn bộ con tàu, toàn bộ cái thứ khốn nạn này kêu cọt kẹt ken két thật khủng khiếp thật đáng căm ghét. Nó kêu cót két như thể từng con bù loong từng ốc vít từng cái gioăng của nó đều đồng loạt tự thấy mình có nghĩa vụ phải kêu cót két, như thể kêu cót két là việc duy nhất đáng cho chúng làm và làm hết mình làm cật lực ở trên đời, và rồi toàn bộ con tàu tức là cái thứ khốn nạn này rung lên bần bật, dữ dội, tuồng như toàn bộ ý chí của nó của từng phần tử làm nên nó hướng về một mục tiêu độc nhất, tối hậu là xé cho rời ra tất cả các phần tử làm nên cái thằng tôi đây. Khốn nạn quá, trời ơi là trời khốn nạn quá. Khốn nạn quá cái cõi đời này, khốn nạn quá. Khốn nạn quá, tôi đây mà cũng có lúc phải chết ngạt trong một cái lò giống như đám Do Thái thời Quốc xã sao? Khốn nạn quá!!! Phải rồi, rốt cuộc thì chỉ còn độc một thứ khí độc tràn ngập này là của cải duy nhất còn lại từ nền văn minh này cho chúng tôi. Mà nếu đã đúng như vậy thì tốt hơn hết là tất tật những con người những con-thú-người nào còn sót lại này hãy chết hết đi, nhưng đã vậy thì hãy nhanh lên, trời ơi nhanh lên. Mẹ kiếp nhanh lên!!! Sao mà cái sự rung lắc khốn nạn này kéo dài hàng mấy năm mấy chục năm trời như thế này?? Liệu có đời nào nó sẽ chịu ngừng rung lắc không? Liệu có thể nào nó hiểu được việc gì là việc tốt nhất nó nên làm và rồi làm luôn tức là nổ tung thành bụi sao cho tất tật những gì cần xong thì xong quách đi không? Ngạt thở quá! Khốn nạn quá! Chật chội quá! Đột nhiên rung lắc giảm đi, ngớt hẳn đi, và rồi có một thứ lực gì đó hết sức mạnh từ dưới chân chúng tôi rùng rùng dâng lên, truyền vào tôi qua phần duy nhất của tôi tiếp xúc với sàn tức là hai bàn chân tôi. Cất cánh a? Cất cánh?!! Rốt cuột thì cũng… Nhưng liệu mày cất cánh nổi không? Cái con tàu Nô ê đầy khẳm tới tận đỉnh cột buồm này e rằng chưa tiến được sải nào thì đã chìm mẹ nó rồi… Hoặc là rất có thể đúng vào khoảnh khắc tưởng như bắt đầu cất cánh lên được thì cái thùng rác móp này sẽ nứt và rời ra thành từng mảnh vì động năng của chính nó từ dưới lên và từ trong ra. Hê!!! Nếu mà vậy thì cũng hay, rã mẹ nó ra đi. Còn có việc gì mày có thể làm tốt hôn là tự mày làm cho mày rã mẹ mày ra? Nó vẫn cứ đang gồng mình lên, vận hết chút hơi tàn ráng nâng cái thân hình giời đày của nó lên. Bục ra đi, toạc ra đi. Coi kìa! Cớ làm sao mày cứ lì lợm không bục không toạc mẹ mày ra? Cái chết nếu đằng nào cũng tới thì sao không tới nhanh đi, còn đợi cái gì? Ấy thế mà tôi vẫn cứ đang sống, cái đầu tôi đang nghĩ là mình sống và cái xác tôi càng biết là nó đang sống bởi vì hay mặc dù lực gia tốc đang đè lên nó, hàng trăm tấn đè lên từng xăng ti mét khối của nó nghiến nó ra thành thịt nhẽo và xương vụn. Cất cánh! Đang cất cánh! Rốt cuộc thì nó cũng đang cất cánh, cái đồ sâu bọ này! Té ra mày có thể làm được chuyện khác ngoài chuyện tự xé mình ra hay tự mình nổ tanh bành ra hay sao. Khá khen cho mày. Tuy rằng dù thế nào thì tao vẫn cứ chửi mày. Dù thế nào thì tao vẫn cứ căm ghét mày. Cũng như tao căm ghét bất cứ kẻ nào quanh tao, bất cứ cái gì quanh tao. Để tai mà nghe cái lũ người này chúng nó đang kêu gào rú rít rên rỉ khóc lóc chửi thề, đó là cách của chúng để kêu cót két giống như mày đang kêu cót két. Và cũng không phải là chúng nó đang tự bục ra khỏi mình hay nổ tung cũng như mày không phải đang tự bục ra hay nổ tung. Mặc dù đáng ra nên vậy mới phải. Nhìn tất cả chúng nó co rúm lại khắp xung quanh tôi như lũ chuột trước bầy chó dữ, dồn cứng lại, nhồi chặt thành một khối nóng sực, nhầy nhớp, run bắn, khiếp đảm, tuyệt vọng, nguy hiểm và hèn hạ vô cùng tận như thế! Nhiều đến thế này LÀM ĐẾCH gì! Chỉ cần vài ba đứa là đủ rồi. Làm gì có đủ không khí, đủ đồ ăn nước uống đủ chỗ đứng đủ cơ may sống còn cho TẤT CẢ chúng nó!!! Tôi mà lại phải đi cùng cái bầy này sao. Khốn nạn! Lẽ ra tôi phải có chỗ trên một con tàu khá khẩm hơn thế này. Khốn nạn, nhưng mà thế giới này đâu thuộc về tôi, hay là nó thuộc về ai đó trước đã rồi nếu còn lại chút đầu thừa đuôi thẹo nào thì mới thuộc về tôi. Những kẻ làm chủ thế giới này trước mọi người khác và do đó là chủ nhân thực sự của thế giới này, chúng nó dông hết rồi. Chúng nó dông tự đời nào rồi. Trên những con tàu xịn nhất, nhanh nhất, an toàn nhất, hữu hiệu nhất, tối tân nhất. Và sang trọng nhất nữa chớ. Dĩ nhiên. Với chúng nó thì xịn nhất nhanh nhất an toàn nhất hữu hiệu nhất tối tân nhất và dĩ nhiên đắt tiền nhất chưa đủ, còn khuya mới đủ, mà còn phải sang trọng nhất, xa xỉ nhất. Con tàu Nô ê của tụi nó, chỉ dành riêng cho tụi nó, cũng phải xa xỉ như bất cứ cung vàng điện ngọc nào chúng nó từng có trên cái hành tinh khốn khổ khốn nạn mà chúng nó bỏ lại này đây, và phải rộng thênh thang như thế. Một diện tích bằng ba cái sân bóng đá dành cho mỗi cặp chúng nó. Sự thực tối hậu của nhân loại là đây: bọn nào nắm nhiều tiền hơn, bọn đó có quyền lực hơn và do đó có quyền ưu tiên sống hơn. Bọn tôi, bọn ít tiền và do đó ít quyền lực hoặc không quyền lực, chúng tôi được quyền ưu tiên đối mặt với rủi ro. Chúng tôi, trong hoàn cảnh nào đấy, được quyền ưu tiên vật lộn và giết nhau theo nghĩa đen để giành sự sống còn, hay nói theo nghĩa đen là giành một mẩu bánh mì. Nó là vậy. Tôi hiểu quá mà. Hễ khi hữu sự, thực sự là hữu sự ấy, tỉ như Thế chiến Cuối cùng hay Tận thế, thì điều chắc chắn là mọi thứ sẽ thuộc về kẻ mạnh nhất. Cứ hễ nghe bất cứ ai nói về công bằng, vị tha, bác ái, tình thương là tôi lại nghe lộn mửa.
Sức ép do gia tốc rốt cuộc thì cũng bắt đầu dần dần giảm đi, thân người tôi lúc trước như bị nén chặt lại thành một khối xúc xích giờ bắt đầu giãn ra, các tế bào làm nên thịt, xương, sụn và máu tôi bắt đầu rời nhau ra trở về vị trí xưa nay. Chẳng lẽ không hay sao. Cái đống thịt vĩ đại, cái đại dương vô tận bằng thịt và xương ở quanh tôi cũng dần dần lỏng ra, nới ra, rời nhau ra thành từng bộ phận riêng rẽ, những cái thân người tách biệt tuy vẫn còn gần như lèn chặt vào nhau, cái này cách cái kia gần một milimét thay vì vài phần mười của một phần vạn milimét nhưng mà Trời ạ, thế cũng còn tốt hơn chán vạn lần so với không có bất kỳ một khoảng cách nào, so với nén chặt vào nhau đến mức trở thành một món xúp thịt mà mùi thối của nó khắp cả vũ trụ này không ai và không một cái gì có thể chịu đựng nổi, bản thân vũ trụ này không cách gì chịu đựng nổi. Chúng nó đã bớt ồn đi, bớt huyên náo hơn, bớt hành hạ màng nhĩ và tủy xương tôi hơn. Dĩ nhiên vẫn còn đây đó những càu nhàu rên rỉ than van thút thít đe nẹt nhau dỗ dành nhau trấn an khuyên nhủ cãi cọ chửi thề quát tháo song rõ ràng là đoạn cao trào của bản siêu giao hưởng hoàn toàn ngẫu hứng và có quy mô vô đối gồm toàn giọng người này đã qua rồi, không còn alegro fortissimo con fuoco nữa mà giờ là andante. Andante ridiculissimo, chắc vậy. Ridiculissimo là bởi, té ra, rốt cuộc thì chúng nó, cả chúng nó nữa chứ không chỉ tôi, đang thực sự rời khỏi Trái đất, rời khỏi cái Trái đất khốn khổ khốn nạn đang thoi thóp hấp hối, chúng nó đang bay lên trời, vào trong không gian nơi có một đất sống khác chờ chúng nó, cơ may tiếp tục sống cho chúng nó, cái lũ con người mới trước đây nửa giờ còn không làm sao tin nổi rằng chuyện này có thể xảy ra thật. Hiển nhiên đó cũng là cơ may của tôi. Nhưng từ giờ tới đó tôi còn phải chịu đựng cái chuyến bay dài dằng dặc (hàng năm trời, là tôi nghe nói thế, nhưng với tôi là hàng tỷ năm) trước mắt cùng lũ chúng nó trong cái chuồng heo này, cái thùng rác lèn cứng cái đống xương thịt khổng lồ đang lên men chua loét thúi vô cùng tận này. Chưa gì mũi tôi đã bắt đầu dự cảm được, không, thực sự nắm bắt được những mũi nhọn, sắc đi tiên phong của cái mùi nôn mửa mùi cứt đái hôi thối dữ dội đến nỗi khiến người ta tức khắc cảm thấy bản thân mình cũng muốn nôn mửa và đái ỉa ngay bây giờ ngay tại đây nếu đến lúc này vẫn chưa làm chuyện đó và nếu không làm vậy ngay tức khắc thì chỉ trong một giây nữa thôi cái mùi đó cũng nuốt trộng ta và biến toàn bộ thân ta tâm ta hồn ta thành cứt đái và nôn mửa: một sự kinh tởm đến như vậy thì anh chỉ có thể đương cự lại bằng một sự kinh tởm tương đương nếu anh không muốn bị nó bóp nghẹt đến chết, nếu anh không muốn chết. Trong khoảng một hai giây tôi như thấy cứt trát đầy kín đặc mọi bức vách của con tàu, có khi cả trên trần, cứt người, dĩ nhiên, nham nhở chỗ dày chỗ mỏng, chỗ đậm chỗ nhạt, chỗ khô chỗ sền sệt, chỗ bám chắc chỗ nhểu ra thành dòng, là bởi chất liệu hoàn toàn không phải là một khối đồng nhất về độ rắn, độ quánh, độ dẻo, độ nhớt, màu sắc, vân vân, dĩ nhiên. Và nước – nước đái, dĩ nhiên – dềnh lên nhanh chóng tứ bề quanh tôi như lũ, dềnh lên từ những khoảng hở li ti (cho sợi tóc vào chưa chắc đã lọt) thật khó tin là vẫn đang tồn tại tuy mất tăm giữa các thân người. Và một cơn buồn mửa không thể tả nổi cồn lên trong tôi, mạnh hơn cái cảm giác nhộn nhạo – như thể mọi cơ quan nội tạng trong bụng tôi lộn tùng phèo hết cả lên – do quả đấm kinh khủng nhất từ đối thủ đáng sợ nhất mà tôi có thể gặp trong suốt cuộc đời chó má đầy đánh đấm của tôi. Buồn mửa như vầy mà tôi lại đi kinh ngạc khi thấy mình ọe ra một mẩu gan hay ruột hãy còn nóng nguyên (bốc khói!) và đang đập thon thót của chính mình thì mới là lạ. Song tôi không ọe một cái gì, dĩ nhiên. Có một số điều tôi có thể tự hào về bản thân. Đây là một.
Rồi tôi bỗng nhận ra là ở đâu đó trong cái biển người, không, cái vũng lầy người xung quanh tôi đang diễn ra một cái gì đó náo động (chẳng phải những phần khác thì không náo động, chỉ là ở đó náo động hơn), với những âm thanh dữ dội và tiếng om sòm huyên náo khủng khiếp. Bão táp lại nổi lên trong một góc cái chậu tắm đầy nước xà phòng bẩn (đầy cáu ghét đầy gàu đầy mỡ nhờn đầy tóc lông) đang dần dần êm lắng đi. Và lập tức những ổ thứ phát của nó bùng phát ra tứ phía quanh tôi như thể nãy giờ nó vẫn nằm im sẵn đấy, chỉ chờ một tín hiệu này. Giống như kẻ vốn đã sợ ma hoặc đúng hơn sợ đủ thứ thì không bao giờ có thể thực sự, hoàn toàn, tuyệt đối bình thản: nỗi sợ nằm sẵn và sâu trong máu và tủy y. Lại lao xao, lại rền rĩ, lại kêu réo, dẫu hoàn toàn không biết cụ thể lại có mối nguy nào đang đến, có thật là có mối nguy nào đang đến hay không. Hô hô. Xin lỗi, tôi không nín cười được. Đó là mụ hộ pháp cầm gậy bóng chày vừa mới phang một cú chí tử vào màng tang một kẻ nào đó mà phần số đủ đen để phải nhận nó. Mắt tôi không thấy trực tiếp cảnh đó, mà chỉ thấy cái khoảnh khắc tiếp liền sau đó, khi mũi gậy lại vung lên không sau cú đánh cứ như là đầu của kẻ kia cấu tạo bằng một thứ chất liệu có độ đàn hồi cao khiến cho gậy tự nó bật ra. Nói thì nghe tàn nhẫn, nhưng quả thật là tôi lập tức cảm thấy trong cái sự bật ra này của đầu cây gậy bóng chày (mặc dù sự thực có thể là mụ đàn bà kia lại chủ động vung cao gậy lên để chuẩn bị cho đòn đánh thứ hai) có cái gì đó hết sức hài hước. Mụ ta lại quật gậy xuống, lần này về một hướng khác và gậy lại lập tức bật ngược trở ra như bằng một lực y chang cú trước. Cứ như trong nháy mắt tất tật những ai có mặt trên tàu này hay ít nhất là những ai quanh mụ và gần mụ đều biến thành những sinh vật có cái đầu hay thậm chí toàn bộ cơ thể cấu tạo bằng cao su đặc ruột và bản thân cây gậy bóng chày cũng thực chất là một bóng cao su. Hô hô hô. Tôi không nhịn cười được, mà nói thật tôi chẳng thấy có lý do gì để phải nhịn cười. Thêm vô đó cái nỗi cuống cuồng thất kinh mất vía teo cu của đám người quanh mụ thì sự tức cười càng không thể nào để đâu cho hết. Làm như mụ ta sẵn sàng và thừa sức cứ thế đập cho nứt hay toác sọ, từng cái một, lần lượt hàng triệu cái chừng nào chúng nó vẫn còn vây quanh mụ và mặc cho mỗi lần như thế gậy lại bật tung trở về thiếu điều văng khỏi tay mụ! Hoan hô Amazôn! Có những kẻ quay ngoắt người lại cuống cuồng chạy trốn hay chính xác hơn là toan chạy trốn bởi vì chạy đi đâu, chạy kiểu gì khi mà, trừ cái khoảnh cỏn con anh đang đứng, xung quanh anh không có một khe hở nào cho anh nhét, len, chèn vào vừa một bàn chân anh, giữa những khối thân người (cùng phụ kiện kèm theo) chặt thít kín nghịt như cá mòi trong hộp? Đến không khí cũng còn chẳng len vào nổi kia mà đúng không. Mụ kia sở dĩ có chỗ để vung gậy là vì mụ cao hơn hầu hết xung quanh, hơn nhiều, giống như tôi. Vinh quang thay sự ưu trội về mặt thể chất! Mụ vung cao gậy lần thứ ba đồng thời há to mồm hết cỡ hét gì đó bằng hết sức bình sinh cứ như mục đích duy nhất là để tự làm mình rách phổi. Có lẽ phần vì khoảng cách xa, chừng hai chục mét hoặc hơn, phần vì tiếng hét và huyên náo nói chung của lũ người xung quanh mụ còn lớn hơn bội lần nên tôi không làm sao nghe ra nổi mụ hét cái gì, chính xác hơn là hoàn toàn không nghe thấy thứ âm thanh gì bật ra từ cổ họng mụ và toàn bộ con người mụ, cứ như riêng trong khoảnh khắc mụ hét như thế thì riêng mình mụ chuyển tức thời sang một thực tại khác nơi mọi âm thanh đều ngoài khả năng nắm bắt của tai người, cứ như mụ là nhân vật trong một bộ phim câm. Một bộ phim câm không ai muốn xem. Bộ phim câm về một người đàn bà bị mất tiếng người khi bị vây quanh tứ phía bởi quá đông đồng loại, chính vì bị vây quanh tứ phía bởi quá đông đồng loại. Loại gì? Loại gì?? Cái bầy sinh vật kia, mà lúc này chẳng là gì khác ngoài những mớ bản năng vốn không có khả năng hướng đến mục tiêu nào khác ngoài chuyện bảo toàn sự sống của cái thân xác đang mang nó, thật ra là chúng thuộc về cái giống loài gì? Mụ vừa hét vừa bổ gậy xuống lần nữa, lần thứ ba, giống người ta bửa củi đến độ kỳ cục đến độ tức cười, mặc dù lần này hình như không có thêm cái đầu nào vỡ (tuy rằng giữa rừng đầu lố nhố vừa ken đặc lại vừa đảo vị trí không ngừng kia thì tuyệt không thể nào nói chắc về bất cứ chuyện gì), tuồng như do một phép mầu trời ơi đất hỡi (và nếu nói thật ý tôi thì chẳng cần thiết chút nào ấy) mà ngay trong một phần mười giây cuối cái đầu nào đó đã bỗng dưng tìm được khoảng không vừa đủ để dịch chuyển hầu tránh khỏi đường đi của gậy. Tại sao tôi nói là chẳng cần thiết? Để tôi nói rõ hơn về điểm này. Phép mầu ấy có thể cần thiết với cá thể mang cái đầu cụ thể ấy, song tuyệt không cần thiết đối với tiến trình chung của sự kiện. Bởi, ai là kẻ có một trí óc lành mạnh và khả năng tư duy bình thường mà lại không thể nhận thức cái điều hiển nhiên rằng, ở đây, lúc này, những cú giáng của gậy bóng chày, hay những thứ tương đương, là phương tiện độc nhất hữu hiệu, thực sự hữu hiệu để giải quyết các vấn đề giữa con người với con người? Ở đây, lúc này, đau và máu là ngôn ngữ độc nhất có thực chất của quyền lực và trật tự. Số phận nào chờ đợi những ai không hiểu nổi điều đó? Mụ lại vung gậy và bây giờ thì vung loạn xị không ngừng, tứ phía, hao hao như cao thủ võ lâm múa kiếm dưới trời mưa sao cho không một giọt mưa nào bén được tới mình, nhưng chỉ vừa đủ hao hao để gây hiệu ứng tức cười, mặc dù quả thật là trong một khoảng ngắn nào đó những đòn múa gậy tít mù của mụ có tạo ra một tấm khiên vô hình ngăn giữa mụ và đám đông đang vừa chết khiếp vừa chăm chăm đợi thời cơ xồ vào mụ như bầy sói hoang vừa đói vừa hèn lại vừa điên. Những đường vung đường chém, đường lượn, đường tạt ngang, đường quặt ngược của gậy bóng chày trong tay mụ vừa đầy một quyết tâm đáng sợ lại vừa cực mạnh, điều đó cần thừa nhận, cũng như cần phải thừa nhận rằng càng lúc những động tác của mụ càng trở nên có tổ chức hơn, có hệ thống hơn, càng có vẻ đầy kỹ năng hơn, càng giống với động tác của một chiến binh dày công khổ luyện và đầy mình kinh nghiệm hơn, thậm chí có thể nói là càng lúc càng gần với hoặc giống như là phản ánh một trình độ võ công cao cường, đến độ tôi phải thầm phục mụ, mụ đã chứng tỏ có khả năng tự học hỏi tự đào luyện tự vượt qua và tự hoàn thiện mình chỉ trong vòng vài chục giây đồng hồ, mụ mà thực sự theo nghiệp võ thì cầm chắc sẽ thành bậc cao thủ vô đối trong thời gian ngắn kỷ lục, kẻ mà tôi tự thấy mình không xứng để xách dép. Nhưng mà, mụ giữ như thế được bao lâu? Mụ không phải cái máy. Chắc chắn mụ không phải Chúa Trời. Sức mụ có hạn cho dù mụ khỏe và bền sức gấp mười lần tôi. Cho nên, thêm dăm bảy cái đầu nữa nứt toác phọt máu (có thể phòi sọ) ra, hay là cứ thêm vài chục cái đầu nữa như thế, trăm cái, vài trăm cái, ngàn cái, thì cũng đến lúc mụ hết sức, hai tay mụ mỏi dừ, không còn khả năng tuân theo ý chí mụ nữa, không còn là một phần của mụ nữa. Chừng đó thì sao? Và đã chắc gì chuyện đó sẽ không xảy ra trước khi cái tàu hay cái chậu rửa bát hay cái thùng rác khốn nạn này tới được cái nơi khốn nạn nào đó mà nó muốn tới. Nói thẳng ra là làm sao có chuyện nó tới đó được! Cái chuyến bay này, hà, giá mà có thể gọi là chuyến bay được, không, cái chuyến bò này trong không gian, cái chuyến lết này trong không gian, nó sẽ kéo dài trong bao lâu? Không ai biết. Chắc chắn là những kẻ đang cầm lái cái con tàu, không, cái chậu rửa bát rỉ móp này, cái thùng rác hôi như chuột chết trương này, cả những kẻ ngồi ở đài kiểm soát theo dõi nó (nếu như còn có kẻ nào làm chuyện đó), cả tụi đó cũng đếch biết. Đơn giản là mụ Amazôn kia, mụ đã, do bất cẩn hoặc do thiếu may mắn hoặc cả hai, phải tung sức mình ra quá sớm, trong khi đáng lẻ ra mụ có thể để dành, ém nó lại, nuôi dưỡng nó, chờ đến lúc thích hợp hơn. Mụ có thể làm vậy, như tôi. Mụ cần làm vậy. Chắc hẳn mụ biết như thế. Nhưng biết làm sao. Chuyện đã xảy ra thì đã xảy ra rồi. Phần số mụ sắp mãn rồi, tên mụ đã bị gạch khỏi danh bạ giống người của tương lai rồi. Giờ thì hai ba kẻ, đàn ông, thấp hơn mụ song lực lưỡng không thua mụ, đã tóm được mụ từ đằng sau và đang mắm môi mắm lợi cố hết sức bình sinh kềm chặt hai tay mụ trong khi mụ vừa gầm thét vừa vùng vẫy điên cuồng. Khổ nỗi chẳng có nhiều không gian trống để cho mụ quẫy: chỉ cần tay mụ thôi không còn khả năng múa gậy tầm xa trong khoảng mấy giây là đủ cho cái đám lau nhau nãy giờ bị giữ ở xa mụ giờ có đủ thời gian ùa tới mụ như cơn lũ, như cơn tuyết lở. Lẽ ra tôi hoàn toàn có thể tiếp tục theo dõi, quan sát, chiêm quan nốt phần cuối của cái tiết đoạn mở màn này của cuộc viễn hành qua thống khổ mà lũ chúng tôi sắp bắt đầu nếm trải, nhưng đột nhiên tôi mất hết hứng thú làm chuyện đó, mọi quan tâm của tôi đến mụ Amazôn và kết cục của mụ trong nháy mắt cạn sạch “như nước tháo ra khỏi cái xô toạc đáy”. Chuyện quan trọng hơn là kết cục của tôi, số phận của tôi. Tôi cần phải làm gì đó, đúng thời điểm là làm, không ngần ngừ không nghi ngại không chậm trễ. Tôi cần phải nắm lấy đám đông này bởi vì tôi không thể nghiền nát hay gạt bỏ nó được, mình tôi thì không thể dù tôi có muốn như thế (và, đúng, tôi muốn thế, tôi muốn). Tôi cần phải thiết lập trật tự. Ngoài tôi ra còn ai làm việc đó được nữa? Và đương nhiên tôi không thể làm việc đó chỉ bằng sức mạnh chứ không phải bằng cả sự khôn ngoan. Bản mệnh của tôi là sẽ tồn tại như tôi muốn bằng cả sức mạnh lẫn khôn ngoan. Bản mệnh của tôi không phải là sớm hết đời giống như mụ Amazôn khốn khổ mà lúc này mắt tôi không thể thấy nữa, bị vùi kín giữa và dưới đám đông kín nghịt như con sói bị vùi kín dưới bầy kiến khổng lồ châu Phi. Bản mệnh của tôi khác cho nên tôi hành động khác. Theo dõi tôi thì sẽ thấy là đã khá lâu rồi tôi không dùng bạo lực với bất cứ người nào ở gần tôi. Tôi đã làm thế lúc đầu, nhưng bây giờ không phải lúc để làm thế. Tôi biết rằng sức mạnh của một mình tôi chắc chắn không đủ. Tôi biết điều đó còn mụ Amazôn thì không, ít nhất là không còn biết một khi mụ đã để cho cảm xúc - ở đây là cơn cuồng nộ bản năng - kiểm soát và điều khiển mình; đó là sự khác biệt giữa tôi và mụ. Tôi còn cần sức mạnh của những kẻ khác, sức mạnh không lý trí của những kẻ khác. Hợp với sức mạnh có lý trí của tôi, nó sẽ thành một thứ lực tuyệt đối, vô địch.
(Còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét