(Nhân cuộc nói chuyện với một người bạn cách đây mấy hôm)
Nếu có một phụ nữ, sau khi chồng của cô bị tai nạn trở thành người tàn phế và mất khả năng truyền giống, liền ly dị chồng và lấy một đàn ông khác, tốt vừa đủ và khỏe mạnh, tôi sẽ đồng cảm với cô và không phán xét cô. Đơn giản là cô đang hành động theo chỉ thị của bản năng giống loài: tìm một người phối ngẫu có khả năng cho cô những hậu duệ tốt và một cuộc sống tốt.
Bên cạnh đó, tôi sẽ kính trọng cô nếu cô ở lại bên người chồng tuyệt tự đó, kể cả nếu ngay đến khả năng tình dục anh ta cũng không còn. Cô hành động vì tình yêu thuần túy, một thứ năng lực không phải do bản năng giống loài mà do tự tu dưỡng.
Cũng vậy, tôi đồng cảm với những người rời đất nước này để đi đến những nơi tốt hơn (theo ý họ), và không phán xét họ.
Mặt khác, tôi kính trọng những người nhất tâm gắn bó với đất nước này - bất luận họ vốn dĩ có khả năng ra đi hay không -, sống trọn đời ở đất nước đang ngày càng suy bại này, và, nhẫn nại, từng chút một, làm những gì trong khả năng mình sao cho đất nước này trở nên dễ sống, đáng sống hơn hôm qua, dù chỉ một chút.
Nếu có một phụ nữ, sau khi chồng của cô bị tai nạn trở thành người tàn phế và mất khả năng truyền giống, liền ly dị chồng và lấy một đàn ông khác, tốt vừa đủ và khỏe mạnh, tôi sẽ đồng cảm với cô và không phán xét cô. Đơn giản là cô đang hành động theo chỉ thị của bản năng giống loài: tìm một người phối ngẫu có khả năng cho cô những hậu duệ tốt và một cuộc sống tốt.
Bên cạnh đó, tôi sẽ kính trọng cô nếu cô ở lại bên người chồng tuyệt tự đó, kể cả nếu ngay đến khả năng tình dục anh ta cũng không còn. Cô hành động vì tình yêu thuần túy, một thứ năng lực không phải do bản năng giống loài mà do tự tu dưỡng.
Cũng vậy, tôi đồng cảm với những người rời đất nước này để đi đến những nơi tốt hơn (theo ý họ), và không phán xét họ.
Mặt khác, tôi kính trọng những người nhất tâm gắn bó với đất nước này - bất luận họ vốn dĩ có khả năng ra đi hay không -, sống trọn đời ở đất nước đang ngày càng suy bại này, và, nhẫn nại, từng chút một, làm những gì trong khả năng mình sao cho đất nước này trở nên dễ sống, đáng sống hơn hôm qua, dù chỉ một chút.
Bạn sinh ra ở Việt Nam và không có khả năng rời khỏi đó đặng sang nước khác tốt hơn thì cũng giống như bạn sinh ra trong một thể xác bị khuyết tật và không có khả năng thực tế nào để rời khỏi thể xác đó đặng chuyển sang thể xác khác tốt hơn. Đã vậy, điều bạn nên làm là chấp nhận
cái thể xác khuyết tật đó, chốn quê nhà đang suy bại đó, chấp nhận phần số của mình, chấp nhận thực tại, và sống từng ngày từng giờ của mình trong thực tại đó một cách có ý nghĩa. Đơn giản có vậy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét