Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

Nghĩ về nghề.

Tác phẩm anh viết ra và cho in: đứa trẻ nảy mầm từ trong anh, đã tượng hình đầy đủ, được anh đưa ra thế giới.

Nếu đủ sức sống và hồn cốt, và có chút may mắn, nó sẽ hòa được vào thế giới ấy, làm nảy sinh những thế giới mới, những trường năng lượng mới, những sức mạnh mới. Còn, nếu sức sống và hồn cốt không đủ, và/hoặc thiếu may mắn, nó sẽ chết như chưa hề sinh ra. Thế nhưng, sự tồn tại của tất cả những tác phẩm chết yểu ấy cộng lại thì không vô nghĩa. Cũng giống như sự tồn tại của tất cả những con người "vô danh, không ai nhớ tới" cộng lại là không vô nghĩa: có cái đám đông vô danh ấy thì mới có số ít những tác phẩm, những con người còn lưu danh ấy.

Nếu bạn là kẻ cho ra đời những tác phẩm không ai nhớ tới, đừng lấy đó làm buồn: bằng lao động của mình, bạn đang góp phần làm lớn thêm, dày thêm cái đám đông vô danh kia, qua đó làm tăng thêm chút nào đấy khả năng ra đời những đỉnh cao hơn đôi chút mà, từ xa (theo nghĩa không gian và thời gian), người ta thấy rõ và gọi tên.

Cũng như chẳng có gì đáng buồn nếu bạn là một người bình thường, sống trọn vẹn cuộc đời mình, vô danh (ngoại trừ trong ký ức số ít người thân): vô số cuộc đời bình thường hợp lại tạo thành dòng chảy lớn của sự sống, tiến tới nơi nó cần phải tới.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét