Đầu năm 2002, tôi đang làm việc cho một công ty công nghệ thông tin của nước ngoài với mức lương 550 đô la Mỹ, số tiền không nhỏ tại thời điểm đó. Tháng Hai, sau một thời gian dài đắn đo, tôi quyết định nghỉ việc, dấn hẳn vào con đường chữ nghĩa - vào văn chương, con đường mà mãi đến lúc ấy, gần bốn mươi tuổi, tôi mới nhận định được một cách dứt khoát là con đường của mình.
Nhìn lại, tôi không hối tiếc về quyết định đó, cho dù nhiều năm sau tôi không lúc nào tạo ra được khoản thu nhập thường xuyên giống như vậy nữa. Không phải là không có lúc tôi cảm thấy có lỗi với người thân, khi mà quyết định này của tôi ảnh hưởng không tốt đến họ. Dù vậy, tôi vẫn đi theo đường của mình.
Và, do bản tánh và tư chất của tôi, những gì tôi viết ra không dành cho số đông. Tức là, con đường của tôi dẫn tôi ngày càng xa khỏi số đông, ngày càng dấn vào chỗ ít người. Tuy nhiên, tôi biết rằng chỗ dành cho ít người có giá trị của riêng nó. Điều này làm tôi an tâm.
Nhìn lại, tôi không hối tiếc về quyết định đó, cho dù nhiều năm sau tôi không lúc nào tạo ra được khoản thu nhập thường xuyên giống như vậy nữa. Không phải là không có lúc tôi cảm thấy có lỗi với người thân, khi mà quyết định này của tôi ảnh hưởng không tốt đến họ. Dù vậy, tôi vẫn đi theo đường của mình.
Và, do bản tánh và tư chất của tôi, những gì tôi viết ra không dành cho số đông. Tức là, con đường của tôi dẫn tôi ngày càng xa khỏi số đông, ngày càng dấn vào chỗ ít người. Tuy nhiên, tôi biết rằng chỗ dành cho ít người có giá trị của riêng nó. Điều này làm tôi an tâm.
![]() |
| Tranh của Ben Goossens |

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét