Cô chọn cho mình một căn tính Nhật Bản và một cái tên Nhật Bản là do một sự ngẫu nhiên tuy có thể không phải là thuần túy ngẫu nhiên. Giấc mơ đầu tiên mà cô chu du tới được từ khi cô bắt đầu hiện hữu theo cách của một Dream Navigator là giấc mơ của một binh nhì Nhật Bản đã lấy lưỡi lê đâm vào âm hộ một đàn bà Trung Hoa sau khi anh ta - người cuối cùng sau hơn ba mươi người khác - hiếp người này. Về sau, khi đã có nhiều kinh nghiệm và kỹ năng hơn, cô nhiều lần cố gắng thâm nhập vào giấc mơ cuối cùng của một trong những người Hiroshima chết khi quả bom kia nổ, song vì lý do nào đó (mà cô ít khi đủ sức nhìn trực diện) những giấc mơ như vậy chưa bao giờ mở lối cho cô. Cô tự chọn cho mình căn tính Nhật Bản và một cái tên Nhật Bản không nhất thiết bởi vì một trong các kiếp người đi trước cô và để lại dấu ấn trong gien tinh thần của cô là người Nhật Bản: so với cái thực tại - những thực tại - đã khiến cô đi đến quyết định này thì cái sự kiện đó (thuần túy cục bộ và ngẫu nhiên) là quá nhỏ bé. Hơn một lần cô đã vận mình vào tâm thức một người Nhật Bản - một cô gái, một đàn ông, một bà già, một nam thiếu niên, một bé gái - và trong những điều cô rút ra được từ việc đó có điều này: cô có thể khao khát một buổi hội ngắm hoa đào đến nỗi sẵn sàng đi nửa vòng trái đất trở về Nhật Bản hầu có mặt ở một lần như thế, chấp nhận cái nguy cơ rằng việc ấy có thể gây tử vong cho thể xác đã vô cùng kiệt quệ vì bạo bệnh của mình, và cô cũng có thể nhổ nước bọt, thành thật thấy muốn lộn mửa trước sự ngớ ngẩn và dở hơi của một khát vọng một ý nghĩ như thế, của bản thân cái truyền thống hội ngắm hoa đào và tất tật những gì nối kết với nó, và cô nhận ra rằng cả hai thái độ này, cả hai trạng thái này của tâm thức đều rất Nhật, đều rất người, đều tự nhiên và đáng có như nhau.
Cô cũng kinh qua và cũng cảm thấy giống như thế về các phương diện khác nhau, nhiều khi trái ngược nhau của người Trung Hoa, người Nga, người Ý, người Iran, người Thổ, người Việt, người Kazakh, người Zulu, người Hàn, người Ấn, nhiều phần của loài người, nhiều thế hệ người từng hiện hữu trước cô, những thế hệ người mà cô biết là không thể nói chắc họ hiện hữu trước cô hay sau cô, nói cách khác là đối với họ dùng một chiều thời gian duy nhất để phân định khoảng cách là việc không còn thích hợp. Bằng nhiều cách khác nhau cô đã học được - rồi học lại và rồi học lại - rằng có thể khóc về mọi thứ và có thể cười về mọi thứ. Sau nhiều trăm năm, đến một lúc cô trở nên có khả năng vừa chế giễu vừa yêu thương loài người, có khả năng chết vì nó đồng thời có khả năng hủy diệt nó để bản thân mình có thể tồn tại. Điều đó không ngăn cản cô, nhiều lúc, tự đáy lòng, muốn thỉnh thoảng quay về trú ngụ lâu hơn một chút trong cái ngã mình đã chọn, Haruka, muốn giữ lâu hơn đôi chút cái bản tính mềm mỏng ấy ở trên tiền cảnh, duy trì lâu hơn đôi chút cái trạng thái nơi cô có nhiều khả năng hơn người khác trong việc thực sự khóc, khóc cho mình cũng như cho thế giới và không xấu hổ, tận hưởng lâu hơn đôi chút, thêm lần nữa, sức mạnh lớn lao và hào phóng của cái nhìn và cái cảm thuần túy nữ tính, hay ít nhất cũng là cảm giác hoặc ảo tưởng về sức mạnh ấy. Cô muốn một lần nữa lại là cô gái Trung Hoa ấy, người đã nhìn chồng mình bằng cái nhìn đau đớn và hết mực trìu mến khi anh này dùng dao nhọn đâm cô một nhát tử thương, bởi trong thâm tâm cô biết thật ra anh không muốn làm vậy, hành động này là một cái gì xảy ra mà anh không kiểm soát được. Haruka yêu sự bất lực hoàn toàn và sức mạnh vô biên của cô gái trong khoảnh khắc đó.
Và Haruka muốn trở lại là cô gái Hàn thường xuyên tự nhắc mình và tự ngăn mình không được cảm thấy buồn vì dung nhan xấu xí của cô. Cô làm tất cả những gì cô có thể làm và phần lớn thời gian cô thực sự cảm thấy mình “có mặt trên đời chẳng để làm gì”, phần lớn thời gian cô cảm thấy mình thực sự vui sống, song thỉnh thoảng, vào những lúc không ngờ trước, cô vẫn thấy đau hoặc buồn hoặc không được vui như vậy hoặc bâng khuâng bởi cái sự kiện rằng cô là một cô gái xấu xí, rất xấu xí như cô tự nhận định, cực xấu xí theo thang đánh giá cô dành cho một mình cô, như người ta nhận định và đánh giá về sự hay mức độ xấu xí của một con cóc hay con kỳ nhông, khi có một biến cố nào đó, nhỏ hay to, lại nhắc cô - như bao lần khác - rằng cô không thể hoàn toàn quên đi chuyện đó được, đó là một điều cô không bao giờ hoàn toàn tránh khỏi được chừng nào cô còn sống, đừng hòng, chẳng hạn như khi, sau nhiều lần trước đây, sau bao nhiêu lần cô tự thề là điều này sẽ không lặp lại, cô thấy mình tức đến nghẹn thở khi có một gã đàn ông, không hẳn là xa lạ, vào một lúc bất ngờ chợt khen cô đẹp, tuy rằng có những lúc cô đã có khả năng phản ứng lại bằng tiếng cười song đôi lúc thì không, và cô hiểu ra rằng cô không cách nào khác ngoài luôn luôn sẵn sàng đối diện những thời điểm đó, chấp nhận để cho tâm trí mình đôi khi bị xâm chiếm bởi những cảm xúc đó bởi nó là tự nhiên.
Và Haruka muốn mình có thể ở lại lâu hơn một chút trong cô gái Việt đó, người duy nhất - hoặc có thể là duy nhất trong hàng triệu người - đã thật sự chảy nước mắt trước tầm ảnh con voi đực có ngà bị những con người nào đó - hình như là những con người mà nó cảm thấy mình có thể tin cậy - dùng rìu chém đứt gân chân và chảy máu đến chết, khi cô hình dung ra nỗi đau đớn, nỗi tuyệt vọng và có thể là nỗi phẫn uất của con voi trong những giờ phút cuối trước khi nó chết, những giọt nước mắt làm cho cô bị tất cả người xung quanh kêu là đồ hâm, cái lối định danh mà theo nghĩa nào đó đã buộc cho con vật chết kia chết thêm lần nữa và buộc cho cô một cái chết (thuộc loại khác nhưng cũng là chết) nếu cô cứ tiếp tục khác với đám đông theo cách này. Và cô biết mình không thể tránh được việc tiếp tục sống (có lẽ là đến hết đời mình) với cái án tử hình treo này, án tử dành cho những ai đi ngược lại dòng chảy của hầu hết đồng loại, rồi đây cô sẽ còn thường xuyên (và ngày một thường xuyên hơn) cảm thấy trên ngực mình sức ép của án tử đó. Vì những giọt nước mắt thật nhất của mình, cô trở nên lạc lõng, không thể dung nạp được đối với đồng loại. Cô vẫn sẽ cứ như thế, mãi mãi như thế, dư nước mắt khóc cho thế giới, mọi thứ trên thế giới, một bông hoa mềm mại rùng mình tự rơi xuống đất hoặc ít nhất rùn lại và héo đi một tí khi có tràng súng nổ mặc dù súng ấy nổ chả phải là để hủy diệt nó.
Và Haruka mong sao cho, trong khoảng thời gian lâu hơn đôi chút, mình trở lại là cô gái Nhật có “đôi mắt buồn nhất và nụ cười hiền dịu nhất trong hiện tại, trong một ngàn năm trước và một ngàn năm sau”, cô gái đã đóng hàng chục bộ “video người lớn” trong đó cô trao thân cho hoặc buộc phải trao thân cho hàng chục đàn ông, việc cô làm để kiếm tiền và chủ động chọn làm như một trong nhiều cách để thực thi ý chí tự do và khẳng định mình như một cá nhân tự do, ít nhất là theo như cô hiểu về nó, khẳng định quyền làm chủ đối với thân thể mình và do đó đối với cách hiểu về nhân cách mình, đối với tinh thần và linh hồn mình; mặc dù, khi cô liệt kê những sở thích của mình lên trang profile trong trang web cá nhân - những thông tin mà rồi sẽ được đăng tải lại trên hàng chục hay hàng trăm trang web khác, những trang chuyên nghiệp và thuần túy kinh doanh có, những trang a ma tơ và phi lợi nhuận cũng có -, những sở thích như là “cắm hoa”, “kiếm đạo”, “đọc sách”, “nhạc cổ điển nhất là Mozart, Dvorák, Bruckner”, “dắt chó đi dạo ngắm mặt trời lặn”, thì không khỏi có những khoảnh khắc - chỉ là những khoảnh khắc ngắn nhất người ta có thể hình dung - cô chợt dừng lại nghĩ: mình ghi ra như vậy để làm gì? Tận trong thâm tâm, nếu mình thành thật với chính mình, thành thật tuyệt đối, thì mình chả cần ghi ra như thế làm gì cả, hoàn toàn vô nghĩa, thật là không xứng với chính mình nếu như mình làm vậy là để ai đó - một ai đó - đừng hiểu sai hay phiến diện về mình, mình cần gì chuyện đó, mình đâu cần bất cứ cái gì như thế. Cô không cần điều đó, bởi nếu vậy thì tức là một lần nữa cô lại nhún mình chiều theo một những thói thường, những đòi hỏi, những câu thúc của cái thế giới mà cô không muốn theo, nơi giá trị của bản thân ta cần được những người quanh ta và khác ta chuẩn thuận. Cô biết hoặc ít nhất tin rằng những gì cô chọn để làm, cô đang làm hết sức mình, sao cho, “đến khi đời ta sắp hết, ta có thể nói rằng ta đã hiện tồn trong một thế giới của chính ta, sao cho ta sẽ không phải đi đến cái chết của mình trong nỗi ô nhục rằng ta đã chỉ hiện tồn trong thế giới của cha ông chúng ta, bởi vì đó sẽ là nỗi ô nhục lớn nhất trong mọi nỗi ô nhục”. Câu này, của một nhà văn người Áo, cô chưa hề biết và gần như chắc chắn là tự cô không thể nói ra, song nếu lúc nào đấy cô đọc được, cô sẽ thấy nó biểu đạt chính xác hoặc gần như thế suy nghĩ của cô, tâm thế của cô, mặc dù giờ đây khi đã biết nó rồi cô vẫn sẽ không nhớ lại hoặc trích dẫn nó, không nói giống như nó: cô sẽ tự thốt lời riêng của mình. Và mặc dù có những khoảnh khắc ý nghĩ như trên thoáng qua đầu cô, rốt cuộc cô vẫn gõ vào màn hình những từ cô muốn gõ: “đọc sách”, “cắm hoa”, “Dvorák, Bruckner”, “mặt trời mọc”, cảm thấy mình đang chạm vào khoảng không hay ít nhất là một màng mỏng, rất mỏng giăng trong khoảng không, và, ở đằng sau nó, lắng nghe, thập phần thấu hiểu, không phán xét, không một lời thừa, có khả năng hấp thụ đến vô tận, là người đối thoại, người đọc/xem/nghe đáng yêu nhất và tốt nhất của cô, chỉ một người trong vũ trụ này - là chính bản thân cô.
Và Haruka muốn ở lại lâu hơn đôi chút trong cuộc đời (hay giấc mơ-cuộc đời) của cô gái Việt từng có dạo trao thân có thời hạn cho những đàn ông có đủ tiền trả cho điều đó. Cũng như tất cả hay ít nhất là phần lớn những người sống trên trái đất, cô có câu chuyện đời riêng của mình và cô nghĩ chuyện đời cô không phải là không đáng được kể ra nếu có người - ít nhất một người - sẵn sàng nghe, song bởi thiên hạ đã có câu “đừng nghe ca ve kể chuyện, đừng nghe thằng nghiện nói hay” cho nên cô không bao giờ kể chuyện đời mình hoặc kể toàn những chuyện đời tự chế, không có thật và do đó là một cách để không kể chuyện đời mình. Mặt khác bởi vì cô biết tất cả hoặc gần như tất cả đám đàn ông kia không sẵn sàng hoặc chỉ làm bộ sẵn sàng nghe cô kể gì đó, hoặc sẵn sàng nghe cô nói và kể bất cứ gì ngoại trừ câu chuyện thật của cô, hoặc - trường hợp này ít hơn - giá như họ có nhiều hơn 24 giờ một ngày hoặc nhiều hơn một cuộc đời để sống thì có thể (chỉ là có thể) họ cũng sẽ quan tâm đến chuyện thật của cô, ngặt một nỗi ngày của họ và đời của họ chẳng được bao nhiêu, không nhiều hơn bất cứ ai, hoặc - trường hợp này ít hơn nữa - sẵn sàng nghe chuyện thật của cô ngay cả khi hoặc chính vì họ chỉ còn ba chục ngày để sống, tuy nhiên vấn đề lớn nhất là để có thể kể chuyện thật của mình cho họ - chỉ cho họ thôi - thì trước hết cô phải gặp được họ đã, mà để gặp được họ thì có khi cô phải mất từ ngàn năm đến triệu năm, phải hành cái nghề này 24 giờ một ngày và tất cả các ngày (trừ những ngày đèn đỏ) trong ngần ấy năm, tuy cũng có thể cô sẽ có vận may lớn hơn cô nghĩ và chỉ trong ba chục năm liên tục hành nghề như vậy cô sẽ gặp anh ta song rõ ràng là cô không thể trông mong vào một vận may nhỏ và đỏng đảnh đến mức ấy. Tốt nhất cô cứ coi như nó không tồn tại, cũng như hạng người sẽ lắng nghe chuyện thật của cô là hạng người không tồn tại, mặc dù tự đáy lòng, ít nhất là đôi khi, cô tự thú nhận với mình là cô biết không phải thế, hay ít nhất là tự thú nhận cô muốn thấy mình hy vọng rằng không phải thế. Rồi thì, tháng này qua tháng khác năm này qua năm khác, câu chuyện thực về đời cô, vốn chỉ tồn tại đối với mình cô, dần dần trở nên không còn tồn tại, không tồn tại đối với chính cô, mặc dù thật ra đó đơn thuần là một cách nói: nó vẫn còn đó trong trí óc, tâm hồn và ký ức cô, chỉ có điều, những khi nghĩ hoặc nhớ đến nó (ngày càng ít), cảm xúc của cô không hề mạnh hơn cảm xúc khi cô kể cho đám đàn ông những câu chuyện khác hẳn về đời mình: câu chuyện thực không còn nổi bật hơn, không còn có vẻ quan trọng hơn, không còn làm cô đau, không còn cái sức nặng và sức nóng của máu thịt ấy, những phẩm chất không thể thiếu của một câu chuyện thực - chuyện duy nhất thực - không còn đó nữa. Câu chuyện thực vẫn còn đấy, song đã mất đi cái vị thế vô song của nó, không còn cái sức mạnh (từng có lúc tưởng như) không gì thay thế được của nó. Nay cô có nhiều câu chuyện khác nhau về đời mình, tất cả đều có vẻ thực và có thể thực như nhau và nếu bảo là không thực thì tất cả đều không thực như nhau. Tất cả đều không thực nhưng tất cả đều rất thực, không có vẻ gì là không thực một khi cô kể nó bằng tất cả tâm hồn mình, bởi vì cô kể nó bằng tất cả tâm hồn mình, làm cho nó trở thành thực tại, làm cho nó tràn đầy cái trường năng lượng bí ẩn của sự sống, của vận động, cái vận động toàn thể trường cửu mà cô có thể cảm thấy ở sâu bên dưới mỗi câu mỗi từ cô nói, như lòng biển ẩn dưới ngọn sóng trên mặt. Cô cảm thấy mình có thể hiểu được những người diễn kịch đóng phim, với họ theo nghĩa nào đó thì đời có nhiều lần chứ không chỉ một lần, trong chừng mực nào đấy hoặc đôi khi đó cũng là một thứ hạnh phúc. Tuy nhiên dù thế nào thì cô cũng không cho rằng sự giống nhau giữa cô với đám diễn viên có thể lấy gì làm lớn, xét theo nghĩa nào đó thì cô hơn họ nhiều, chính cô mới là người trội hơn, bởi vì cô có thể sửa đổi bất cứ cái gì trong những câu chuyện đời mình hoàn toàn theo ý mình, không có thằng hay mụ đạo diễn nào can thiệp, phá ngang và tác động tới cô cả trong khi đám diễn viên thì không, ngoại trừ những ai vừa đạo diễn vừa viết kịch bản vừa thủ vai chính song mấy ai được như thế. Mặt khác nếu ai đó không tin chuyện đời cô - nếu họ chịu nghe cô kể và nếu dòm mặt họ cô thấy là họ đáng cho cô kể - thì cô lại càng không tin gấp bội bất cứ cái gì họ nói về họ cho cô nghe hoặc không phải cho cô mà cho người khác song dấu vết về điều đó thì lồ lộ ở con người họ, không thể nhầm, như hàng tá thứ nước hoa mạnh nhất xức lên một thân người hàng tháng trời không tắm đầy cáu ghét chốc ghẻ lở loét rỉ mủ chảy máu. Họ làm gì có chuyện đời “thực” của họ, cuộc đời “thực”, con người “thực” của họ. Không còn lại bất cứ một cái gì là “thực” ở họ nếu ai đó còn ngây thơ hoặc ảo tưởng đến mức đi tìm một cái gì là “thực” ở họ, họ đâu có gì khác ngoài một chuyện đời giả, một cuộc đời giả, một cái tôi giả, do họ tự tạo ra và sống trong đấy, sống trong đấy và thành thật tin rằng mình đang sống cuộc đời thực và sống trong con người thực của mình, song cũng có thể họ không tin như thế vì họ biết là không phải thế hoặc vì họ không còn tin bất cứ cái gì, không muốn tin bất cứ cái gì, đằng nào thì cũng như nhau, cái duy nhất thực đối với họ là dục vọng của họ, mọi thứ dục vọng hay dục vọng về bất cứ cái gì và sự thỏa mãn nó, tìm mọi cách và bằng mọi giá thỏa mãn nó. Cái duy nhất thực ở họ đối với cô, ít nhất là với cô, là cái dương cụ của họ thọc sâu vào cô mà dập từng hồi, hùng hục, thô thiển và thú vật hoặc chậm rãi đường hoàng và lão luyện, cái phụt ra từ đó, động năng, độ đậm đặc, độ nhớt, màu, mùi, vị của nó (trong trường hợp nó phụt vào miệng và họng cô), mùi mồ hôi, mùi răng và mùi hơi thở của họ (cô có thể biết gần như chắc chắn, chỉ bằng cách nghe hơi thở, rằng người đàn ông đang vào trong người cô đây đã ăn gì uống gì trong bữa ăn gần nhất, trước đó bao lâu, có ăn rau không, có ăn tỏi không, có ăn đồ biển không, uống rượu hay uống bia hay rượu trước bia sau hay bia trước rượu sau hay bia rượu gần như cùng một lúc), và những gì họ nói hoặc quát hoặc thầm thì vào điện thoại mặc cô nghe thấy hoặc những khi họ cho là cô không nghe thấy, khi cô đang tắm, khi cô đang ngủ hoặc chưa ngủ hẳn hoặc đã thức dậy nhưng vẫn nhắm mắt hoặc đang vờ ngủ, tỉ như cái lần họ nói (và cô nghe thấy) đại loại như, Đồ ngu, dựng hiện trường giả đi, nói là nó tự tử, tụi kia nó đéo biết đâu, mà nếu nó nghi ngờ gì thì có tao đây, đụ má nó làm được cái đéo gì. Bản năng sinh tồn nhắc nhở cô rằng trong những tình huống như vậy cô nên im lặng, phải im lặng, sẽ là sai lầm không thể tha thứ nếu cô lại đi hành động, nói, thậm chí là nghĩ giống như thể điều cô vừa (tình cờ) nghe được là một cái gì có thực, nằm trong thế giới thực và phải coi là thực, chỉ cần cô nghĩ, nói và làm như thể nó là thực - khiến cho thế giới biết rằng nó là thực, nó hiện hữu và có thực - thì nó sẽ nghiền nát cô ngay và bản thân cô sẽ không còn là thực nữa. Khôn ngoan nhất là hãy cứ coi như cô vừa nghe thấy một cái gì không thực thuộc về một thế giới do ai đó bịa ra hay tốt hơn nữa là thuộc về một giấc mơ, coi nó là thế - như thể nó đúng là thế - và không làm không nói không nghĩ gì về nó, là giấc mơ nên nó chẳng đáng gì.
Và Haruka muốn tiếp tục là cô gái đó lâu hơn một chút, cô gái luôn ao ước và từng có lúc có triển vọng thực sự trở thành diễn viên chính trong vở ba lê vũ trụ đầu tiên, vở ba lê đầu tiên diễn ra trong không gian vũ trụ ở điều kiện không trọng lực. Cô yêu nó, cõi tự do này, cõi tự do mà hầu hết những người đã sống hoặc đang sống và tự do hoặc nghĩ là mình tự do thảy đều không biết tới: cõi tự do nhân đôi hoặc nhân bội của kẻ vừa thoát khỏi lực hút hay sự câu thúc của trái đất lẫn lực hút hay sự câu thúc của tâm trí nhân loại. Khai phóng thân thể và linh hồn mình theo những quỹ đạo và những mẫu hình mà nhân loại chưa bao giờ biết tới, thuận theo vũ điệu của vũ trụ và làm phong phú thêm, làm biến điệu một cách khôn lường cái vận động toàn thể của vũ trụ, những biến điệu hài hòa, trật tự trong phóng túng và phóng túng trong trật tự, đẹp. Đó là con đường mở ra trước mắt cô trong giấc mơ đêm cũng như giấc mơ ngày của cô, con đường mà lẽ ra cô đã dấn vào hoặc theo nghĩa nào đó là đang dấn vào nửa chừng nếu như không có cái biến cố ấy xảy ra khiến cho một trong những tọa độ không-thời gian quanh cô đông cứng lại thành một cỗ quan tài bằng bê tông giam cứng cô: cô trở thành con côn trùng giang cánh và hóa thạch trong lòng khối hổ phách, một đôi cánh giang ra một cách vĩnh viễn vô ích giữa cõi vô hạn. Một cái chết tức tưởi, oan khuất, đó là chữ người ta dùng để nói về sự chấm dứt đột ngột này của sự nghiệp cô và cuộc đời cô, tuy nhiên Haruka biết nhiều hơn phần lớn người khác về chuyện trên thực tế cái gì chấm dứt và cái gì đang tiếp tục, và cơ dõi theo những chuyển hóa của điều đó bằng trái tim khi chùng khi thắt của cô, theo dõi và đồng thời làm những gì mà cũng trái tim này mách bảo cô làm. Những gì cô thấy mình phải làm là một trong vài lý do để cô cứ muốn kéo dài thêm nữa chặng thời gian lưu lại ở kiếp người này, mặc dù đó cũng là điều cô cảm thấy mỗi khi lưu lại ở bất cứ kiếp người nào. Luôn luôn gắn bó hơi quá nhiều với những bản thể khác, đó hẳn là một phần nội dung chính người ta muốn nhắc tới khi dùng những từ như “rắc rối”, “đa mang” để nói về Haruka và số phận cô.
Cô cũng kinh qua và cũng cảm thấy giống như thế về các phương diện khác nhau, nhiều khi trái ngược nhau của người Trung Hoa, người Nga, người Ý, người Iran, người Thổ, người Việt, người Kazakh, người Zulu, người Hàn, người Ấn, nhiều phần của loài người, nhiều thế hệ người từng hiện hữu trước cô, những thế hệ người mà cô biết là không thể nói chắc họ hiện hữu trước cô hay sau cô, nói cách khác là đối với họ dùng một chiều thời gian duy nhất để phân định khoảng cách là việc không còn thích hợp. Bằng nhiều cách khác nhau cô đã học được - rồi học lại và rồi học lại - rằng có thể khóc về mọi thứ và có thể cười về mọi thứ. Sau nhiều trăm năm, đến một lúc cô trở nên có khả năng vừa chế giễu vừa yêu thương loài người, có khả năng chết vì nó đồng thời có khả năng hủy diệt nó để bản thân mình có thể tồn tại. Điều đó không ngăn cản cô, nhiều lúc, tự đáy lòng, muốn thỉnh thoảng quay về trú ngụ lâu hơn một chút trong cái ngã mình đã chọn, Haruka, muốn giữ lâu hơn đôi chút cái bản tính mềm mỏng ấy ở trên tiền cảnh, duy trì lâu hơn đôi chút cái trạng thái nơi cô có nhiều khả năng hơn người khác trong việc thực sự khóc, khóc cho mình cũng như cho thế giới và không xấu hổ, tận hưởng lâu hơn đôi chút, thêm lần nữa, sức mạnh lớn lao và hào phóng của cái nhìn và cái cảm thuần túy nữ tính, hay ít nhất cũng là cảm giác hoặc ảo tưởng về sức mạnh ấy. Cô muốn một lần nữa lại là cô gái Trung Hoa ấy, người đã nhìn chồng mình bằng cái nhìn đau đớn và hết mực trìu mến khi anh này dùng dao nhọn đâm cô một nhát tử thương, bởi trong thâm tâm cô biết thật ra anh không muốn làm vậy, hành động này là một cái gì xảy ra mà anh không kiểm soát được. Haruka yêu sự bất lực hoàn toàn và sức mạnh vô biên của cô gái trong khoảnh khắc đó.
Và Haruka muốn trở lại là cô gái Hàn thường xuyên tự nhắc mình và tự ngăn mình không được cảm thấy buồn vì dung nhan xấu xí của cô. Cô làm tất cả những gì cô có thể làm và phần lớn thời gian cô thực sự cảm thấy mình “có mặt trên đời chẳng để làm gì”, phần lớn thời gian cô cảm thấy mình thực sự vui sống, song thỉnh thoảng, vào những lúc không ngờ trước, cô vẫn thấy đau hoặc buồn hoặc không được vui như vậy hoặc bâng khuâng bởi cái sự kiện rằng cô là một cô gái xấu xí, rất xấu xí như cô tự nhận định, cực xấu xí theo thang đánh giá cô dành cho một mình cô, như người ta nhận định và đánh giá về sự hay mức độ xấu xí của một con cóc hay con kỳ nhông, khi có một biến cố nào đó, nhỏ hay to, lại nhắc cô - như bao lần khác - rằng cô không thể hoàn toàn quên đi chuyện đó được, đó là một điều cô không bao giờ hoàn toàn tránh khỏi được chừng nào cô còn sống, đừng hòng, chẳng hạn như khi, sau nhiều lần trước đây, sau bao nhiêu lần cô tự thề là điều này sẽ không lặp lại, cô thấy mình tức đến nghẹn thở khi có một gã đàn ông, không hẳn là xa lạ, vào một lúc bất ngờ chợt khen cô đẹp, tuy rằng có những lúc cô đã có khả năng phản ứng lại bằng tiếng cười song đôi lúc thì không, và cô hiểu ra rằng cô không cách nào khác ngoài luôn luôn sẵn sàng đối diện những thời điểm đó, chấp nhận để cho tâm trí mình đôi khi bị xâm chiếm bởi những cảm xúc đó bởi nó là tự nhiên.
Và Haruka muốn mình có thể ở lại lâu hơn một chút trong cô gái Việt đó, người duy nhất - hoặc có thể là duy nhất trong hàng triệu người - đã thật sự chảy nước mắt trước tầm ảnh con voi đực có ngà bị những con người nào đó - hình như là những con người mà nó cảm thấy mình có thể tin cậy - dùng rìu chém đứt gân chân và chảy máu đến chết, khi cô hình dung ra nỗi đau đớn, nỗi tuyệt vọng và có thể là nỗi phẫn uất của con voi trong những giờ phút cuối trước khi nó chết, những giọt nước mắt làm cho cô bị tất cả người xung quanh kêu là đồ hâm, cái lối định danh mà theo nghĩa nào đó đã buộc cho con vật chết kia chết thêm lần nữa và buộc cho cô một cái chết (thuộc loại khác nhưng cũng là chết) nếu cô cứ tiếp tục khác với đám đông theo cách này. Và cô biết mình không thể tránh được việc tiếp tục sống (có lẽ là đến hết đời mình) với cái án tử hình treo này, án tử dành cho những ai đi ngược lại dòng chảy của hầu hết đồng loại, rồi đây cô sẽ còn thường xuyên (và ngày một thường xuyên hơn) cảm thấy trên ngực mình sức ép của án tử đó. Vì những giọt nước mắt thật nhất của mình, cô trở nên lạc lõng, không thể dung nạp được đối với đồng loại. Cô vẫn sẽ cứ như thế, mãi mãi như thế, dư nước mắt khóc cho thế giới, mọi thứ trên thế giới, một bông hoa mềm mại rùng mình tự rơi xuống đất hoặc ít nhất rùn lại và héo đi một tí khi có tràng súng nổ mặc dù súng ấy nổ chả phải là để hủy diệt nó.
Và Haruka mong sao cho, trong khoảng thời gian lâu hơn đôi chút, mình trở lại là cô gái Nhật có “đôi mắt buồn nhất và nụ cười hiền dịu nhất trong hiện tại, trong một ngàn năm trước và một ngàn năm sau”, cô gái đã đóng hàng chục bộ “video người lớn” trong đó cô trao thân cho hoặc buộc phải trao thân cho hàng chục đàn ông, việc cô làm để kiếm tiền và chủ động chọn làm như một trong nhiều cách để thực thi ý chí tự do và khẳng định mình như một cá nhân tự do, ít nhất là theo như cô hiểu về nó, khẳng định quyền làm chủ đối với thân thể mình và do đó đối với cách hiểu về nhân cách mình, đối với tinh thần và linh hồn mình; mặc dù, khi cô liệt kê những sở thích của mình lên trang profile trong trang web cá nhân - những thông tin mà rồi sẽ được đăng tải lại trên hàng chục hay hàng trăm trang web khác, những trang chuyên nghiệp và thuần túy kinh doanh có, những trang a ma tơ và phi lợi nhuận cũng có -, những sở thích như là “cắm hoa”, “kiếm đạo”, “đọc sách”, “nhạc cổ điển nhất là Mozart, Dvorák, Bruckner”, “dắt chó đi dạo ngắm mặt trời lặn”, thì không khỏi có những khoảnh khắc - chỉ là những khoảnh khắc ngắn nhất người ta có thể hình dung - cô chợt dừng lại nghĩ: mình ghi ra như vậy để làm gì? Tận trong thâm tâm, nếu mình thành thật với chính mình, thành thật tuyệt đối, thì mình chả cần ghi ra như thế làm gì cả, hoàn toàn vô nghĩa, thật là không xứng với chính mình nếu như mình làm vậy là để ai đó - một ai đó - đừng hiểu sai hay phiến diện về mình, mình cần gì chuyện đó, mình đâu cần bất cứ cái gì như thế. Cô không cần điều đó, bởi nếu vậy thì tức là một lần nữa cô lại nhún mình chiều theo một những thói thường, những đòi hỏi, những câu thúc của cái thế giới mà cô không muốn theo, nơi giá trị của bản thân ta cần được những người quanh ta và khác ta chuẩn thuận. Cô biết hoặc ít nhất tin rằng những gì cô chọn để làm, cô đang làm hết sức mình, sao cho, “đến khi đời ta sắp hết, ta có thể nói rằng ta đã hiện tồn trong một thế giới của chính ta, sao cho ta sẽ không phải đi đến cái chết của mình trong nỗi ô nhục rằng ta đã chỉ hiện tồn trong thế giới của cha ông chúng ta, bởi vì đó sẽ là nỗi ô nhục lớn nhất trong mọi nỗi ô nhục”. Câu này, của một nhà văn người Áo, cô chưa hề biết và gần như chắc chắn là tự cô không thể nói ra, song nếu lúc nào đấy cô đọc được, cô sẽ thấy nó biểu đạt chính xác hoặc gần như thế suy nghĩ của cô, tâm thế của cô, mặc dù giờ đây khi đã biết nó rồi cô vẫn sẽ không nhớ lại hoặc trích dẫn nó, không nói giống như nó: cô sẽ tự thốt lời riêng của mình. Và mặc dù có những khoảnh khắc ý nghĩ như trên thoáng qua đầu cô, rốt cuộc cô vẫn gõ vào màn hình những từ cô muốn gõ: “đọc sách”, “cắm hoa”, “Dvorák, Bruckner”, “mặt trời mọc”, cảm thấy mình đang chạm vào khoảng không hay ít nhất là một màng mỏng, rất mỏng giăng trong khoảng không, và, ở đằng sau nó, lắng nghe, thập phần thấu hiểu, không phán xét, không một lời thừa, có khả năng hấp thụ đến vô tận, là người đối thoại, người đọc/xem/nghe đáng yêu nhất và tốt nhất của cô, chỉ một người trong vũ trụ này - là chính bản thân cô.
Và Haruka muốn ở lại lâu hơn đôi chút trong cuộc đời (hay giấc mơ-cuộc đời) của cô gái Việt từng có dạo trao thân có thời hạn cho những đàn ông có đủ tiền trả cho điều đó. Cũng như tất cả hay ít nhất là phần lớn những người sống trên trái đất, cô có câu chuyện đời riêng của mình và cô nghĩ chuyện đời cô không phải là không đáng được kể ra nếu có người - ít nhất một người - sẵn sàng nghe, song bởi thiên hạ đã có câu “đừng nghe ca ve kể chuyện, đừng nghe thằng nghiện nói hay” cho nên cô không bao giờ kể chuyện đời mình hoặc kể toàn những chuyện đời tự chế, không có thật và do đó là một cách để không kể chuyện đời mình. Mặt khác bởi vì cô biết tất cả hoặc gần như tất cả đám đàn ông kia không sẵn sàng hoặc chỉ làm bộ sẵn sàng nghe cô kể gì đó, hoặc sẵn sàng nghe cô nói và kể bất cứ gì ngoại trừ câu chuyện thật của cô, hoặc - trường hợp này ít hơn - giá như họ có nhiều hơn 24 giờ một ngày hoặc nhiều hơn một cuộc đời để sống thì có thể (chỉ là có thể) họ cũng sẽ quan tâm đến chuyện thật của cô, ngặt một nỗi ngày của họ và đời của họ chẳng được bao nhiêu, không nhiều hơn bất cứ ai, hoặc - trường hợp này ít hơn nữa - sẵn sàng nghe chuyện thật của cô ngay cả khi hoặc chính vì họ chỉ còn ba chục ngày để sống, tuy nhiên vấn đề lớn nhất là để có thể kể chuyện thật của mình cho họ - chỉ cho họ thôi - thì trước hết cô phải gặp được họ đã, mà để gặp được họ thì có khi cô phải mất từ ngàn năm đến triệu năm, phải hành cái nghề này 24 giờ một ngày và tất cả các ngày (trừ những ngày đèn đỏ) trong ngần ấy năm, tuy cũng có thể cô sẽ có vận may lớn hơn cô nghĩ và chỉ trong ba chục năm liên tục hành nghề như vậy cô sẽ gặp anh ta song rõ ràng là cô không thể trông mong vào một vận may nhỏ và đỏng đảnh đến mức ấy. Tốt nhất cô cứ coi như nó không tồn tại, cũng như hạng người sẽ lắng nghe chuyện thật của cô là hạng người không tồn tại, mặc dù tự đáy lòng, ít nhất là đôi khi, cô tự thú nhận với mình là cô biết không phải thế, hay ít nhất là tự thú nhận cô muốn thấy mình hy vọng rằng không phải thế. Rồi thì, tháng này qua tháng khác năm này qua năm khác, câu chuyện thực về đời cô, vốn chỉ tồn tại đối với mình cô, dần dần trở nên không còn tồn tại, không tồn tại đối với chính cô, mặc dù thật ra đó đơn thuần là một cách nói: nó vẫn còn đó trong trí óc, tâm hồn và ký ức cô, chỉ có điều, những khi nghĩ hoặc nhớ đến nó (ngày càng ít), cảm xúc của cô không hề mạnh hơn cảm xúc khi cô kể cho đám đàn ông những câu chuyện khác hẳn về đời mình: câu chuyện thực không còn nổi bật hơn, không còn có vẻ quan trọng hơn, không còn làm cô đau, không còn cái sức nặng và sức nóng của máu thịt ấy, những phẩm chất không thể thiếu của một câu chuyện thực - chuyện duy nhất thực - không còn đó nữa. Câu chuyện thực vẫn còn đấy, song đã mất đi cái vị thế vô song của nó, không còn cái sức mạnh (từng có lúc tưởng như) không gì thay thế được của nó. Nay cô có nhiều câu chuyện khác nhau về đời mình, tất cả đều có vẻ thực và có thể thực như nhau và nếu bảo là không thực thì tất cả đều không thực như nhau. Tất cả đều không thực nhưng tất cả đều rất thực, không có vẻ gì là không thực một khi cô kể nó bằng tất cả tâm hồn mình, bởi vì cô kể nó bằng tất cả tâm hồn mình, làm cho nó trở thành thực tại, làm cho nó tràn đầy cái trường năng lượng bí ẩn của sự sống, của vận động, cái vận động toàn thể trường cửu mà cô có thể cảm thấy ở sâu bên dưới mỗi câu mỗi từ cô nói, như lòng biển ẩn dưới ngọn sóng trên mặt. Cô cảm thấy mình có thể hiểu được những người diễn kịch đóng phim, với họ theo nghĩa nào đó thì đời có nhiều lần chứ không chỉ một lần, trong chừng mực nào đấy hoặc đôi khi đó cũng là một thứ hạnh phúc. Tuy nhiên dù thế nào thì cô cũng không cho rằng sự giống nhau giữa cô với đám diễn viên có thể lấy gì làm lớn, xét theo nghĩa nào đó thì cô hơn họ nhiều, chính cô mới là người trội hơn, bởi vì cô có thể sửa đổi bất cứ cái gì trong những câu chuyện đời mình hoàn toàn theo ý mình, không có thằng hay mụ đạo diễn nào can thiệp, phá ngang và tác động tới cô cả trong khi đám diễn viên thì không, ngoại trừ những ai vừa đạo diễn vừa viết kịch bản vừa thủ vai chính song mấy ai được như thế. Mặt khác nếu ai đó không tin chuyện đời cô - nếu họ chịu nghe cô kể và nếu dòm mặt họ cô thấy là họ đáng cho cô kể - thì cô lại càng không tin gấp bội bất cứ cái gì họ nói về họ cho cô nghe hoặc không phải cho cô mà cho người khác song dấu vết về điều đó thì lồ lộ ở con người họ, không thể nhầm, như hàng tá thứ nước hoa mạnh nhất xức lên một thân người hàng tháng trời không tắm đầy cáu ghét chốc ghẻ lở loét rỉ mủ chảy máu. Họ làm gì có chuyện đời “thực” của họ, cuộc đời “thực”, con người “thực” của họ. Không còn lại bất cứ một cái gì là “thực” ở họ nếu ai đó còn ngây thơ hoặc ảo tưởng đến mức đi tìm một cái gì là “thực” ở họ, họ đâu có gì khác ngoài một chuyện đời giả, một cuộc đời giả, một cái tôi giả, do họ tự tạo ra và sống trong đấy, sống trong đấy và thành thật tin rằng mình đang sống cuộc đời thực và sống trong con người thực của mình, song cũng có thể họ không tin như thế vì họ biết là không phải thế hoặc vì họ không còn tin bất cứ cái gì, không muốn tin bất cứ cái gì, đằng nào thì cũng như nhau, cái duy nhất thực đối với họ là dục vọng của họ, mọi thứ dục vọng hay dục vọng về bất cứ cái gì và sự thỏa mãn nó, tìm mọi cách và bằng mọi giá thỏa mãn nó. Cái duy nhất thực ở họ đối với cô, ít nhất là với cô, là cái dương cụ của họ thọc sâu vào cô mà dập từng hồi, hùng hục, thô thiển và thú vật hoặc chậm rãi đường hoàng và lão luyện, cái phụt ra từ đó, động năng, độ đậm đặc, độ nhớt, màu, mùi, vị của nó (trong trường hợp nó phụt vào miệng và họng cô), mùi mồ hôi, mùi răng và mùi hơi thở của họ (cô có thể biết gần như chắc chắn, chỉ bằng cách nghe hơi thở, rằng người đàn ông đang vào trong người cô đây đã ăn gì uống gì trong bữa ăn gần nhất, trước đó bao lâu, có ăn rau không, có ăn tỏi không, có ăn đồ biển không, uống rượu hay uống bia hay rượu trước bia sau hay bia trước rượu sau hay bia rượu gần như cùng một lúc), và những gì họ nói hoặc quát hoặc thầm thì vào điện thoại mặc cô nghe thấy hoặc những khi họ cho là cô không nghe thấy, khi cô đang tắm, khi cô đang ngủ hoặc chưa ngủ hẳn hoặc đã thức dậy nhưng vẫn nhắm mắt hoặc đang vờ ngủ, tỉ như cái lần họ nói (và cô nghe thấy) đại loại như, Đồ ngu, dựng hiện trường giả đi, nói là nó tự tử, tụi kia nó đéo biết đâu, mà nếu nó nghi ngờ gì thì có tao đây, đụ má nó làm được cái đéo gì. Bản năng sinh tồn nhắc nhở cô rằng trong những tình huống như vậy cô nên im lặng, phải im lặng, sẽ là sai lầm không thể tha thứ nếu cô lại đi hành động, nói, thậm chí là nghĩ giống như thể điều cô vừa (tình cờ) nghe được là một cái gì có thực, nằm trong thế giới thực và phải coi là thực, chỉ cần cô nghĩ, nói và làm như thể nó là thực - khiến cho thế giới biết rằng nó là thực, nó hiện hữu và có thực - thì nó sẽ nghiền nát cô ngay và bản thân cô sẽ không còn là thực nữa. Khôn ngoan nhất là hãy cứ coi như cô vừa nghe thấy một cái gì không thực thuộc về một thế giới do ai đó bịa ra hay tốt hơn nữa là thuộc về một giấc mơ, coi nó là thế - như thể nó đúng là thế - và không làm không nói không nghĩ gì về nó, là giấc mơ nên nó chẳng đáng gì.
Và Haruka muốn tiếp tục là cô gái đó lâu hơn một chút, cô gái luôn ao ước và từng có lúc có triển vọng thực sự trở thành diễn viên chính trong vở ba lê vũ trụ đầu tiên, vở ba lê đầu tiên diễn ra trong không gian vũ trụ ở điều kiện không trọng lực. Cô yêu nó, cõi tự do này, cõi tự do mà hầu hết những người đã sống hoặc đang sống và tự do hoặc nghĩ là mình tự do thảy đều không biết tới: cõi tự do nhân đôi hoặc nhân bội của kẻ vừa thoát khỏi lực hút hay sự câu thúc của trái đất lẫn lực hút hay sự câu thúc của tâm trí nhân loại. Khai phóng thân thể và linh hồn mình theo những quỹ đạo và những mẫu hình mà nhân loại chưa bao giờ biết tới, thuận theo vũ điệu của vũ trụ và làm phong phú thêm, làm biến điệu một cách khôn lường cái vận động toàn thể của vũ trụ, những biến điệu hài hòa, trật tự trong phóng túng và phóng túng trong trật tự, đẹp. Đó là con đường mở ra trước mắt cô trong giấc mơ đêm cũng như giấc mơ ngày của cô, con đường mà lẽ ra cô đã dấn vào hoặc theo nghĩa nào đó là đang dấn vào nửa chừng nếu như không có cái biến cố ấy xảy ra khiến cho một trong những tọa độ không-thời gian quanh cô đông cứng lại thành một cỗ quan tài bằng bê tông giam cứng cô: cô trở thành con côn trùng giang cánh và hóa thạch trong lòng khối hổ phách, một đôi cánh giang ra một cách vĩnh viễn vô ích giữa cõi vô hạn. Một cái chết tức tưởi, oan khuất, đó là chữ người ta dùng để nói về sự chấm dứt đột ngột này của sự nghiệp cô và cuộc đời cô, tuy nhiên Haruka biết nhiều hơn phần lớn người khác về chuyện trên thực tế cái gì chấm dứt và cái gì đang tiếp tục, và cơ dõi theo những chuyển hóa của điều đó bằng trái tim khi chùng khi thắt của cô, theo dõi và đồng thời làm những gì mà cũng trái tim này mách bảo cô làm. Những gì cô thấy mình phải làm là một trong vài lý do để cô cứ muốn kéo dài thêm nữa chặng thời gian lưu lại ở kiếp người này, mặc dù đó cũng là điều cô cảm thấy mỗi khi lưu lại ở bất cứ kiếp người nào. Luôn luôn gắn bó hơi quá nhiều với những bản thể khác, đó hẳn là một phần nội dung chính người ta muốn nhắc tới khi dùng những từ như “rắc rối”, “đa mang” để nói về Haruka và số phận cô.

.jpg)
