Nàng vẫn không chuyển hẳn ánh mắt sang tôi, và im lặng, tuy im lặng của nàng lúc này có một phẩm tính mới, gần như im lặng của một lớp học phổ thông lúc ông thầy quay phắt lại bởi có đứa nào đó ném mẩu phấn vào lưng ông, giữa giờ học. Dĩ nhiên, cái im lặng đó - cả im lặng gốc lẫn im lặng được đem ra so sánh - không thể kéo dài mãi, không thể kéo dài quá lâu. Chậm, thật chậm, như thể chỉ cần nhanh hơn một chút là nàng sẽ có nguy cơ đánh mất một chút phẩm cách, nàng điều chỉnh sao cho mắt nàng hướng vào tôi, một hướng nhìn không thực sự thẳng, tuy có thể gọi là nhìn thẳng. Nàng nhìn tôi trong khoảng năm, sáu giây, im lặng, ở hướng nhìn ấy. Thằng điên, rốt cuộc nàng nói.
Nói đoạn, một cách quả quyết, và đường hoàng, nàng đẩy ghế đứng dậy. Tôi ngồi, đợi, không nói. Quả nhiên, nàng không bỏ đi ngay, điều đáng lẽ phải làm. Một cái gì đó ghìm nàng lại, dù chắc chắn nàng không nhận thức nổi đó là cái gì, một tập những cái gì hay đống hỗn mang gồm những cái gì. Vừa hay đúng lúc đó vang lên một tiếng keng đanh, sắc, lanh lảnh, âm thanh của một lưỡi dao bằng thép tốt - thứ lưỡi dao người ta dùng trang trí nhà thờ, bằng cách bố trí sao cho chúng phản chiếu và nhân bội các ánh nến - rơi và chạm xuống nền gạch. Đó là một âm thanh vừa có mặt ở đây-bây giờ vừa hiện hữu ở một nơi và một lúc khác, tôi nhận ra hoặc cảm thấy điều đó bởi, về phần Jazmina, nàng không biểu lộ chút dấu hiệu nào là có nghe thấy nó như tôi. Toàn bộ tâm trí nàng đang ở đây, bị cuốn vào cái thực tại rằng lúc này nàng chưa thể thực sự bỏ đi. Dù nàng muốn thế. Cũng như hai tiếng ‘Thằng điên’ của nàng, nó bốc hơi quá nhanh, như một thứ chất khử mùi tồi, mặc cho nàng không muốn thế.
Nhìn mắt nàng tôi biết nàng đã nhận ra rằng tôi đang chú ý vào một cái gì đó mà nàng không có khả năng nhận thấy, và dường như trong một khoảnh khắc nàng cũng có tự hỏi liệu đó là cái gì, tuy nhiên hình như nhu cầu áp chế người khác ở nàng mạnh hơn. Rốt cuộc nàng nói, với tất cả lòng ngưỡng mộ sâu xa mà dù có thể một cách vô thức nàng dành cho chính bản thân nàng.
Anh có biết tôi mệt mỏi nhất vì cái gì ở anh không? nàng nói.
Và tôi không trả lời, thay vào đó tôi quan sát nàng, để hết tâm trí vào những biểu lộ khác nhau của giọng nói, ánh mắt và các bộ phận của cơ thể nàng: ở đó có nỗi tức tối, sự nằn nì, ý muốn sai khiến, ý mỉa mai sâu xa, sự hoang mang thấy mình bất lực mãi không sao xác định được thực ra mình muốn cái gì.
Trước sự im lặng của tôi, hình ảnh phản chiếu của nàng trong mắt tôi mà nàng có thể nhận ra, rốt cuộc nàng hé miệng dợm nói. Nhưng ngay trước khi từ đầu tiên ra khỏi miệng nàng, tôi đã đứng dậy vươn tay về phía nàng, và, trong sự sững sờ của nàng, đến mức nàng không thể phản ứng, tôi đặt tay lên ngực áo nàng và khẽ lướt dọc theo đường cong hai bầu vú nàng.
Em là của tôi, em biết rồi đó, tôi nói, vừa đủ khẽ để riêng nàng nghe. Thế rồi, như trong nhiều bộ phim, ngay lúc nàng có phản ứng đầu tiên, gần như bản năng, là vung tay lên toan gạt tay tôi ra, thì, nhanh như cắt (đến độ chính tôi cũng thoáng ngạc nhiên), tôi bỏ tay ra khỏi ngực nàng mà túm cổ tay nàng, siết mạnh, không quá mạnh để nàng quá đau, vừa đủ mạnh để nàng hiểu nàng nên chọn giải pháp tốt hơn là từ từ để cho mình bị khuất phục. Tôi nhìn chòng chọc vào mắt nàng - khi cả hai chúng tôi đứng khá gần nhau như thế này, chỉ bị ngăn cách bởi một cái bàn rộng không quá sáu mươi phân, mắt hai chúng tôi hướng thẳng vào nhau, tôi dồn nội lực mình vào mũi nhọn ở đầu cái nhìn của tôi, quan sát nó chọc sâu vào nàng, và tôi nhắc lại: Em là của tôi. Cứ nghĩ mà xem. Nghĩ về điều ngược lại ích gì? Đừng nghĩ đến chuyện từ nay trở đi số phận hai chúng ta không gắn liền với nhau. (Chà, trong khi nói vậy tôi cảm thấy như sinh lực của toàn thế giới dồn cả lên mặt và vào trong cơ thể tôi). Mặc cho điều này đối với em là bất ngờ đến thế nào, sự thực đúng như thế. Trong khi nói câu cuối này tôi bóp mạnh cổ tay nàng, dồn vào nàng một cái nhìn rực lửa hơn và lạnh hơn, đợi phản ứng tiếp theo của nàng, phản ứng bất ngờ hơn hết và do đó dễ lường trước hơn hết của nàng.
Nàng nhìn tôi bằng cặp mắt rực lửa và nóng. Trong khoảnh khắc, có vẻ như nàng muốn giằng cổ tay nàng ra khỏi tay tôi, bằng mọi giá. Nhưng rồi lập tức một cái gì đó giãn ra ở bên trong nàng: nàng chợt nhận ra rằng có cách khác hay hơn thế, hay hơn hoặc ít nhất là nhiều thú vị hơn. Một nụ cười dần dần nở ra từ giữa hai môi nàng, ánh sáng của nó dần dần lan tỏa khắp mặt nàng, không hẳn là nụ cười với tôi mà đúng hơn là nụ cười với bản thân nàng. Nàng nhìn xuống bàn tay tôi đang nắm chặt cổ tay nàng, ở vị trí rất gần khu trũng giữa hai bầu vú nhô cao của nàng, như thể thừa nhận rằng cả hai chúng tôi biết rõ, đây chỉ là màn vờ vĩnh giáo đầu cho chiều hướng phát triển không thể tránh của chuỗi sự kiện.
Nhiều người ở các bàn xung quanh nhìn hai chúng tôi. Tôi nhận thấy điều đó qua vùng rìa của thị trường tôi, qua sự im ắng đột ngột treo trong không khí.
Bằng giọng nhẹ như hơi thở, như không muốn làm kinh động sự im ắng này, nàng nói:
Hai chúng ta cặp với nhau thì quá hay đi. Tôi có một cái này muốn cho anh thấy, sau đó thì chúng ta sẽ biết.
Thấy cái gì? Tôi bóp mạnh tay nàng. Khi nào?
Sau đây.
Sao không phải ngay bây giờ?
Anh muốn ngay bây giờ à? Tại đây a?
Mắt nàng lóe lên thứ ánh sáng của kim khí. Và hình như tia sáng lóe ấy làm bùng cháy lên một vùng sức mạnh và dục vọng nằm ở sâu hơn nữa bên trong tôi từ trước tới giờ chưa bị đụng tới. Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng hồi lâu, với cái nhìn mà tôi biết đang bẻ gãy nàng từ bên trong, và tôi nói, bằng giọng ôn tồn mà không cho phép cưỡng lại: Em không ở cái thế có quyền quyết định khi nào.
Và đúng khoảnh khắc đó tôi lưu ý thấy khuôn mặt nàng, vốn có tông màu phơn phớt ô liu, ngời lên với một độ sáng không bình thường, gây cảm giác bất an gần như khi ngọn lửa bếp ga bừng cao hơi quá độ. Tôi không xác định ngay được chuyện này mới xảy ra tức thì hay đã bắt đầu trước đây một giây; tôi tiếp tục siết chặt cổ tay nàng, quyết tâm triệt hạ nốt chút sức căng cuối cùng còn sót lại của người đàn bà này, đồng thời triệt hạ cái gì đó mềm mại ở bên trong tôi mà tôi cảm thấy chẳng biết từ lúc nào đang âm thầm động đậy. Với một nét cười đau khổ, tỏ ra tuân phục đồng thời khó tả thoáng qua trên môi, khó nhận ra như mặt nước phẳng hơi chớm gợn khi có sợi tóc rơi lên, nàng khẽ chạm bàn tay còn rỗi của nàng vào má tôi mà nói, khẽ và rất bình thản, Có cần phải vội như thế không? Chuyện gì cũng có lúc của nó. Và, như sau một thoáng lưỡng lự, bàn tay nàng dừng lại lâu hơn trên má tôi, như muốn chứng tỏ rằng đây không phải một động chạm nhất thời, thoáng qua.
Vừa nói tới sự vội vãNói đoạn, một cách quả quyết, và đường hoàng, nàng đẩy ghế đứng dậy. Tôi ngồi, đợi, không nói. Quả nhiên, nàng không bỏ đi ngay, điều đáng lẽ phải làm. Một cái gì đó ghìm nàng lại, dù chắc chắn nàng không nhận thức nổi đó là cái gì, một tập những cái gì hay đống hỗn mang gồm những cái gì. Vừa hay đúng lúc đó vang lên một tiếng keng đanh, sắc, lanh lảnh, âm thanh của một lưỡi dao bằng thép tốt - thứ lưỡi dao người ta dùng trang trí nhà thờ, bằng cách bố trí sao cho chúng phản chiếu và nhân bội các ánh nến - rơi và chạm xuống nền gạch. Đó là một âm thanh vừa có mặt ở đây-bây giờ vừa hiện hữu ở một nơi và một lúc khác, tôi nhận ra hoặc cảm thấy điều đó bởi, về phần Jazmina, nàng không biểu lộ chút dấu hiệu nào là có nghe thấy nó như tôi. Toàn bộ tâm trí nàng đang ở đây, bị cuốn vào cái thực tại rằng lúc này nàng chưa thể thực sự bỏ đi. Dù nàng muốn thế. Cũng như hai tiếng ‘Thằng điên’ của nàng, nó bốc hơi quá nhanh, như một thứ chất khử mùi tồi, mặc cho nàng không muốn thế.
Nhìn mắt nàng tôi biết nàng đã nhận ra rằng tôi đang chú ý vào một cái gì đó mà nàng không có khả năng nhận thấy, và dường như trong một khoảnh khắc nàng cũng có tự hỏi liệu đó là cái gì, tuy nhiên hình như nhu cầu áp chế người khác ở nàng mạnh hơn. Rốt cuộc nàng nói, với tất cả lòng ngưỡng mộ sâu xa mà dù có thể một cách vô thức nàng dành cho chính bản thân nàng.
Anh có biết tôi mệt mỏi nhất vì cái gì ở anh không? nàng nói.
Và tôi không trả lời, thay vào đó tôi quan sát nàng, để hết tâm trí vào những biểu lộ khác nhau của giọng nói, ánh mắt và các bộ phận của cơ thể nàng: ở đó có nỗi tức tối, sự nằn nì, ý muốn sai khiến, ý mỉa mai sâu xa, sự hoang mang thấy mình bất lực mãi không sao xác định được thực ra mình muốn cái gì.
Trước sự im lặng của tôi, hình ảnh phản chiếu của nàng trong mắt tôi mà nàng có thể nhận ra, rốt cuộc nàng hé miệng dợm nói. Nhưng ngay trước khi từ đầu tiên ra khỏi miệng nàng, tôi đã đứng dậy vươn tay về phía nàng, và, trong sự sững sờ của nàng, đến mức nàng không thể phản ứng, tôi đặt tay lên ngực áo nàng và khẽ lướt dọc theo đường cong hai bầu vú nàng.
Em là của tôi, em biết rồi đó, tôi nói, vừa đủ khẽ để riêng nàng nghe. Thế rồi, như trong nhiều bộ phim, ngay lúc nàng có phản ứng đầu tiên, gần như bản năng, là vung tay lên toan gạt tay tôi ra, thì, nhanh như cắt (đến độ chính tôi cũng thoáng ngạc nhiên), tôi bỏ tay ra khỏi ngực nàng mà túm cổ tay nàng, siết mạnh, không quá mạnh để nàng quá đau, vừa đủ mạnh để nàng hiểu nàng nên chọn giải pháp tốt hơn là từ từ để cho mình bị khuất phục. Tôi nhìn chòng chọc vào mắt nàng - khi cả hai chúng tôi đứng khá gần nhau như thế này, chỉ bị ngăn cách bởi một cái bàn rộng không quá sáu mươi phân, mắt hai chúng tôi hướng thẳng vào nhau, tôi dồn nội lực mình vào mũi nhọn ở đầu cái nhìn của tôi, quan sát nó chọc sâu vào nàng, và tôi nhắc lại: Em là của tôi. Cứ nghĩ mà xem. Nghĩ về điều ngược lại ích gì? Đừng nghĩ đến chuyện từ nay trở đi số phận hai chúng ta không gắn liền với nhau. (Chà, trong khi nói vậy tôi cảm thấy như sinh lực của toàn thế giới dồn cả lên mặt và vào trong cơ thể tôi). Mặc cho điều này đối với em là bất ngờ đến thế nào, sự thực đúng như thế. Trong khi nói câu cuối này tôi bóp mạnh cổ tay nàng, dồn vào nàng một cái nhìn rực lửa hơn và lạnh hơn, đợi phản ứng tiếp theo của nàng, phản ứng bất ngờ hơn hết và do đó dễ lường trước hơn hết của nàng.
Nàng nhìn tôi bằng cặp mắt rực lửa và nóng. Trong khoảnh khắc, có vẻ như nàng muốn giằng cổ tay nàng ra khỏi tay tôi, bằng mọi giá. Nhưng rồi lập tức một cái gì đó giãn ra ở bên trong nàng: nàng chợt nhận ra rằng có cách khác hay hơn thế, hay hơn hoặc ít nhất là nhiều thú vị hơn. Một nụ cười dần dần nở ra từ giữa hai môi nàng, ánh sáng của nó dần dần lan tỏa khắp mặt nàng, không hẳn là nụ cười với tôi mà đúng hơn là nụ cười với bản thân nàng. Nàng nhìn xuống bàn tay tôi đang nắm chặt cổ tay nàng, ở vị trí rất gần khu trũng giữa hai bầu vú nhô cao của nàng, như thể thừa nhận rằng cả hai chúng tôi biết rõ, đây chỉ là màn vờ vĩnh giáo đầu cho chiều hướng phát triển không thể tránh của chuỗi sự kiện.
Nhiều người ở các bàn xung quanh nhìn hai chúng tôi. Tôi nhận thấy điều đó qua vùng rìa của thị trường tôi, qua sự im ắng đột ngột treo trong không khí.
Bằng giọng nhẹ như hơi thở, như không muốn làm kinh động sự im ắng này, nàng nói:
Hai chúng ta cặp với nhau thì quá hay đi. Tôi có một cái này muốn cho anh thấy, sau đó thì chúng ta sẽ biết.
Thấy cái gì? Tôi bóp mạnh tay nàng. Khi nào?
Sau đây.
Sao không phải ngay bây giờ?
Anh muốn ngay bây giờ à? Tại đây a?
Mắt nàng lóe lên thứ ánh sáng của kim khí. Và hình như tia sáng lóe ấy làm bùng cháy lên một vùng sức mạnh và dục vọng nằm ở sâu hơn nữa bên trong tôi từ trước tới giờ chưa bị đụng tới. Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng hồi lâu, với cái nhìn mà tôi biết đang bẻ gãy nàng từ bên trong, và tôi nói, bằng giọng ôn tồn mà không cho phép cưỡng lại: Em không ở cái thế có quyền quyết định khi nào.
Và đúng khoảnh khắc đó tôi lưu ý thấy khuôn mặt nàng, vốn có tông màu phơn phớt ô liu, ngời lên với một độ sáng không bình thường, gây cảm giác bất an gần như khi ngọn lửa bếp ga bừng cao hơi quá độ. Tôi không xác định ngay được chuyện này mới xảy ra tức thì hay đã bắt đầu trước đây một giây; tôi tiếp tục siết chặt cổ tay nàng, quyết tâm triệt hạ nốt chút sức căng cuối cùng còn sót lại của người đàn bà này, đồng thời triệt hạ cái gì đó mềm mại ở bên trong tôi mà tôi cảm thấy chẳng biết từ lúc nào đang âm thầm động đậy. Với một nét cười đau khổ, tỏ ra tuân phục đồng thời khó tả thoáng qua trên môi, khó nhận ra như mặt nước phẳng hơi chớm gợn khi có sợi tóc rơi lên, nàng khẽ chạm bàn tay còn rỗi của nàng vào má tôi mà nói, khẽ và rất bình thản, Có cần phải vội như thế không? Chuyện gì cũng có lúc của nó. Và, như sau một thoáng lưỡng lự, bàn tay nàng dừng lại lâu hơn trên má tôi, như muốn chứng tỏ rằng đây không phải một động chạm nhất thời, thoáng qua.
Ngay khi bắt gặp ánh nhìn hàm chứa sự gợi mở một khả năng (dù chỉ mơ hồ) trong mắt cô gái tên Jazmina, tôi thả cổ tay cô ta ra như thể đột nhiên tôi không còn mảy may quan tâm tới nó nữa, và, do thay đổi trạng thái bất ngờ, cổ tay cô gái rơi thõng xuống cạnh sườn cô tuồng như nó là một vật thể vô sinh không thuộc về cô. Tôi có việc khác đáng làm hơn, tôi nói, trên miệng thoáng qua một cái gì hao hao như nụ cười. Tôi nói, nhìn sâu vào nét chưng hửng mà trong tích tắc choán trọn từng phần nhỏ nhất của bộ dạng cô ta.
Tôi có việc cần làm, tôi nhắc lại, với một chút chua chát bất ngờ trong giọng tôi.
Trong một thoáng cô ta và tôi không ai nói gì, vẫn đứng nhìn nhau. Một số người ở các bàn xung quanh bắt đầu quay về việc của mình. Sau một lát, Jazmina ngồi lại xuống chiếc ghế mà ban nãy cô đã đẩy mạnh ra. Vuốt tóc bằng động tác trang nhã và khoan thai nhất trên đời, cô ra hiệu với một anh bồi, tuồng như cô vừa mới đến và từ nãy đến giờ không có chuyện gì xảy ra, ít nhất là chẳng có chuyện gì liên can trực tiếp đến cô.
Tôi chầm chậm ngồi xuống.
Cô ta nhấp một ngụm nước khoáng còn lại trong ly ban nãy, thong thả nuốt, hình như ngẫm nghĩ gì đó, có thể là căng ra theo dõi đường đi của nước xuyên qua thực quản mình, không nhìn tôi. Thế rồi bất đồ cô phá lên cười, ngả hẳn vào lưng ghế rồi lại chúi ra đằng trước, toàn thân rung động trong một tràng cười ngặt nghẽo mà năng lượng rút ra từ sâu bên trong cơ thể. Tôi lặng thinh quan sát cô. Dứt tràng cười, cái tràng cười không kìm giữ, thô mà sáng, giống như thứ tiếng nói riêng của viên ngọc đẹp chưa mài khiến cho mọi người ngoái lại nhìn lần nữa với vẻ ngưỡng mộ và tò mò không che giấu -, cô rút khăn tay trong túi xách ra lau mắt, nhấp một chút nước cam vừa được mang tới. Cô nói, nhìn sang tôi, trong nhịp thở của cô vẫn nghe ra được dư âm của tiếng cười, giống như tiếng của rất nhiều viên ngọc nhỏ (hậu thân của viên ngọc lớn kia) tỏa ra xa rồi biến mất trong bóng tối:
Anh hoàn toàn không nghĩ rằng có thể anh sẽ cần tôi sao?
Im lặng, tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô.
Anh sẽ nghĩ thế nếu anh biết tôi đã từng làm những gì, cô nói.
Nghe như trong phim hành động Hollywood, tôi nghĩ bụng.
Anh chưa thực sự biết tôi cơ mà, cô nói, như đọc được ý nghĩ của tôi.
Tôi nghe cô nói, đoạn nhìn sâu vào mắt cô, có lẽ sâu hơn từ trước tới giờ mà không tự biết, tôi cảm thấy cái gì đó tươi mới (và sắc nhọn) bên trong mình, như thể tôi nhìn vào mắt cô lần này là lần đầu tiên: tôi đọc thấy trong mắt cô không phải niềm tự tin của kẻ có ý thức rõ về bản thân mình, mà hình như là nỗi khắc khoải và hoang mang, chắc thế, trước những gì mà bản thân mình chưa tỏ lộ ra.
Không biết có phải là tôi tưởng tượng ra không, nhưng tôi còn thấy trong ấy một cái gì giống như lời kêu gọi tha thiết rằng tôi hãy làm gì đó, và cái nét u buồn đau đớn của nó mà về lý thuyết có thể làm tôi rung động ở sâu trong tâm can. Và dường như chỉ khi đó, vài giây sau khi buông cổ tay cô ra, tôi mới bắt đầu cảm thấy nơi đầu mấy ngón tay mình cái nhịp đập đích thực của người đàn bà, cái nhịp đập mà sự cộng hưởng với nó đòi hỏi phải tuân theo những quy luật quá phức tạp đối với lý trí.
*
Bây giờ thì chắc anh sẽ cho tôi biết về điều quan trọng nhất đang khiến anh bận tâm, nàng nói.
Tôi phải tìm cho ra một người, tôi nói.
Một cô gái, nàng nói.
Jazmina thuê một căn nhà nhỏ có kiến trúc tao nhã kiểu Pháp, trong một khu tương đối yên tĩnh, sau mảnh vườn có bóng cây. Tiện nghi vừa đủ, nội thất đẹp, cho thấy một gu thẩm mỹ sắc sảo, tinh tế, mặc dù cũng khó nói được chắc chắn đấy là gu của chủ căn nhà hay của Jazmina, kẻ mới dọn đến ở chưa được trọn tuần như nàng nói. Tôi cảm thấy khả năng sau chắc là nhiều hơn: nàng thuộc típ người mang theo mình một bầu khí quyển riêng, đi đến đâu là làm không gian xung quanh thay đổi đến đấy, theo những cách hữu hiệu, khó cưỡng lại, và âm thầm khó nhận ra.
Một cô gái, tôi nói.
(Còn tiếp)



