Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Tôi nhìn chị suốt trên đường (hay Mân cửng dạ hành) (Phần 2)

Có thể thấy rằng ngay khi tay chị chạm vào vùng đùi của người đàn ông, anh ta liền cứng người lại, như thể toàn bộ máu trong các huyết quản anh ta chững lại. Và anh ta càng lúc càng cứng hơn, từ gỗ chuyển dần thành thép, có thể nói vậy, thuận theo đà tay chị chuyển dần từ ngoài vào trong. Tuy nhiên, đến khi các cơ của anh ta đã đạt tới chỗ không thể cứng hơn được nữa thì tim anh ta bắt đầu đập lại, càng lúc càng nhanh, từ nước kiệu chuyển sang nước đại, và máu trong người anh ta cũng thế. Chị chắc chắn là nhận thấy tất cả điều đó, qua sự tiếp xúc giữa bàn tay và cổ tay chị với một phần thân thể anh ta và chắc hẳn bằng cả một thứ quan năng cảm thụ không dựa vào thân thể. Bởi vì tôi thấy một nét cười cực nhẹ phớt qua mặt chị, “như bóng một con chim hay cú chạm lướt của đầu mút cánh một con chim”, và bàn tay chị dừng lại trên chỗ khóa quần của người đàn ông, không phải vì bỗng ngần ngại không biết có nên dấn tới không, mà là để cho chị có thì giờ tận hưởng hương vị của nụ cười này trước đã, nhấm nháp vị ngọt dịu, mát, the, lâng say của nó, như một thứ kẹo bạc hà có cồn. Với chị lúc này không gì quan trọng hơn chuyện chị có thể cảm nghiệm trọn vẹn cảm giác đó, như một nghệ sĩ lão luyện hay diễn giả già rơ tận hưởng giây phút im lặng sững sờ của khán giả hay cử tọa trước một hiệu ứng choáng người mà chị hay anh ta vừa tạo ra.
Và, cũng như nghệ sĩ hay diễn giả đó, chị biết rõ rằng đúng khoảnh khắc nào sẽ cần tiếp tục – tức là sao cho khoảng lặng ấy không thừa không thiếu dù chỉ nửa giây - và tiếp tục bằng cách nào. Đúng khoảnh khắc mà chị biết rõ là cần tiếp tục, bàn tay chị đang đặt trên lòng người đàn ông lại bắt đầu chuyển động. Nó dấn tới thêm chút nữa, một quãng ngắn nhưng mạnh, gần như là một cú thúc hay cú huých, một cú huých nhẹ nhàng. Và nó, cái cú huých nhẹ nhàng, không nóng nảy, không có vẻ khẩn thiết ấy, nó lập tức giống như luồng điện cuối khiến cho mọi tàn dư của cơn ngủ đang đeo trĩu người đàn ông lập tức rơi tuột xuống như những manh rách cuối còn sót lại của cái từng là một chiếc áo. Và, trong khi đầu óc mới được gột sạch của anh ta, một cách chậm chạp song chắc chắn, dần dần lĩnh hội được cái thông điệp không lời hay cái mệnh lệnh siêu vượt lý trí này của bàn tay chị, bàn tay anh ta, cho đến lúc này vẫn để xuôi một bên mình, bắt đầu chuyển động, như một sinh vật đang ngủ chợt thức giấc vì đã đến lúc nó thực thi vai trò của nó trong vũ trụ.
Nó bắt đầu dịch chuyển về phía bàn tay chị lúc này đang nằm yên. Lập tức tay chị liền khẽ dịch ra khỏi đó, nhường chỗ cho tay anh ta. Chỉ vừa vặn cho bàn tay anh ta có đủ không gian đặng làm việc nó phải làm, để khởi đầu cho một cái mới, một giai đoạn mới, một trạng thái khác của cuộc hiện tồn trong chiếc xe này giữa đường bon trên xa lộ lúc đêm về sáng, cái chốn nhân sinh nhỏ nhoi và dễ bị hủy diệt ấy.
Bàn tay người đàn ông bắt đầu tìm đến cúc quần, mở cúc, kéo phéc mơ tuya xuống, một cách không nhanh, không chậm, với ý thức đầy đủ về sức ép của sự chờ đợi từ phía bên kia, và với một cảm thức trọn vẹn về sự cẩn trọng cần phải có, sao cho không có một động tác thừa nào, không một sự thiếu chuẩn xác nào dù nhỏ, không có sự hơi bộp chộp, xăng xái hơi thái quá nào mà nhất định sẽ lộ rõ là không thích hợp và không cao nhã. Rồi sau đó, bàn tay anh ta cầm lấy con giống của anh ta - cẩn thận như đang cầm một con gà con mới nở, con mèo con mới đẻ, xê dịch nó ra khỏi vị trí nó đang náu mình, làm cho nó phơi ra không khí, phơi ra trong ánh sáng mờ mờ màu xanh lục tỏa ra từ táp lô xe, như một con sâu lớn, kỳ dị, đang say ngủ, lộ ra khi tảng đá to che giấu nó vừa bị lật sang bên. Ngay cả dưới thứ ánh sáng tù mù ấy, sự tương phản giữa màu sắc của cái bộ phận ấy, hay vật ấy, với màu sắc của các phần lộ ra khác của cơ thể anh ta - mặt, cổ, hai bàn tay anh ta - là nổi bật và hùng hồn đến độ người đàn bà nào nhìn thấy lần đầu tiên gần như chắc chắn sẽ không ghìm nổi một tiếng kêu hay một câu cảm thán mà về thực chất cũng là một tiếng kêu. Chị không kêu. Không phải vì đây chẳng phải lần đầu tiên chị thấy nó - tôi hoàn toàn có cơ sở để nói rằng nếu đây thực sự là lần đầu tiên chị thấy nò chị cũng sẽ không kêu; tinh thần chị chắc và đậm đặc đủ để cho một tiếng kêu kiểu ấy không phải là thứ có thể bật ra từ nó. Mặt khác tinh thần chị có cách riêng của mình để bộc lộ ra thông qua cơ thể chị cái tương đương với tiếng kêu: tôi thấy gương mặt chị, vốn đang chìm trong tranh tối tranh sáng, vụt bừng tỏ lên “như cánh đồng đương nhập nhoạng nhá nhem vụt bừng tỏ lên dưới ánh sáng một lằn sét”. Mắt chị, môi chị, hai gò má chị, sống mũi chị, quai hàm chị, xương trán chị, xương cằm chị, mỗi thứ một cường độ khác nhau, riêng với các phần xương thì có thể do phải vượt qua lực cản của thịt và da mà ánh sáng của chúng có phần suy giảm, song hiệu quả tổng hợp của chúng là một: một tiếng kêu dài, to, lảnh lót, trong vắt, bật ra từ sâu trong bản thể, không bị kìm giữ vì bất cứ cái gì. Và điều đó diễn ra một cách tự nhiên và hoàn hảo đến độ dường như trong chính hành vi hay cách phản ứng này mà cơ thể hay bản thể chị vừa phát hiện ra chính nó và một phần cái ánh sáng này là để hân thưởng cái phát hiện ấy, hân thưởng bản thân nó. Có một nét chuyển biến rất nhỏ nơi miệng chị khiến cho nó trở nên gần hơn với cái thường được mô tả là nụ cười, song đồng thời mắt chị không cười; mắt chị sáng, song đó là một ánh sáng quyết liệt và tỉnh lạnh. Có lẽ anh ta cảm ứng được tức khắc cái quyết liệt và tỉnh lạnh này bởi vì, rất nhanh chóng, toàn thân anh ta như hơi giãn ra, mềm đi, dấu hiệu rõ ràng của một sự ngỡ ngàng thuận mệnh. Anh ta sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì từ chị bởi anh ta đã nhanh chóng nhận ra rằng ở đây, lúc này, duy chỉ chuyện đó là có ý nghĩa: đó là sự ngỡ ngàng thuận mệnh của người trong nháy mắt ngộ ra toàn bộ tầm vóc mênh mông của cái sự thật rằng anh ta sắp sửa dự phần vào việc tạo ra một thế giới khác, một thực tại khác, tầm vóc của điều đó đủ lớn để cho tất cả những gì khác với nó đều không có chỗ nào trong tâm trí anh ta. Bởi vì ở thế giới khác đó, những gì chị sắp làm với anh ta – những gì hai người sắp làm cho nhau – là thứ tự nhiên nhất, thứ độc nhất có ý nghĩa, việc duy nhất mà họ hiện hữu vào những giây phút ấy, trong thế giới ấy để làm.
Chầm chậm, vừa nhẩn nha, uể oải như đứa bé có cảm giác mình vừa có toàn thế giới trước mặt mình vừa khoan thai như bà hoàng biết rõ rằng vẻ khoan thai này là ấn chứng không thể thiếu cho thấy mình là chủ nhân tuyệt đối kể cả của thời gian, các ngón tay chị, từng ngón một, khép vòng quanh cái vật đen đen, lớn song hãy còn mềm, chưa tự dựng lên được đó. Và, sau khi đã bao trọn cái vật ấy vào lòng mình, bàn tay chị dừng yên trong một thời gian không biết bao lâu – có thể vài giây, có thể vài phút, song việc đo nó bằng giây hoặc phút hoặc bất cứ đơn vị nào khác chẳng quan trọng nữa -, và trong khoảng thời gian ấy, bàn tay chị, hay toàn bộ chị có cái vẻ giống như một người mẹ, sau khi rốt cuộc cũng giằng lại được đứa con mình khỏi dòng lũ dữ hay cơn cuồng phong, ôm chặt nó và, thở dài nhẹ nhõm, nhắm mắt, bình thản với ý nghĩ rằng miễn sao có cả hai mẹ con thì không có gì đáng sợ nữa kể cả cái chết. 

Đó là một cảm tưởng và nó chóng qua bởi vì đến một lúc bàn tay chị lại bắt đầu cử động tuy hầu như không thể nhận ra – để nhận ra cử động đó dễ thường phải có sự kiên nhẫn và tĩnh tâm của người muốn bằng mắt thường theo dõi và phân lập được từng động tác bò của một con sên. Rồi thì, rất từ từ, chuyển động của tay chị trở nên nhặt hơn một chút với biên độ lớn hơn một chút. Nó giống như những động tác vuốt ve vừa nhẹ nhàng vừa dứt khoát sao cho một con thú cưng đang ngủ say từ từ thức dậy, để biết rằng có một thứ khác ngọt ngào và vui thích ít nhất là ngang với giấc ngủ đang chờ đợi nó, đang sẵn sàng được trao cho nó bằng tình yêu thương hoặc nếu không hẳn bằng tình yêu thương thì ít nhất là với sự chu đáo và cẩn trọng, như của một người đã làm động tác này rất nhiều lần bởi đó là nghề của họ, một nghề họ làm với tình yêu. Và quả thực là con thú cưng đó, cái vật đen sì đang ngủ mềm như một gié bún trong rổ đó, nó bắt đầu đầu trồi dậy  khỏi giấc ngủ, như cái mầm đội đấy ngoi lên, bắt đầu thẳng dậy, lớn lên. Và khi chị thấy như vậy thì hình như có một ánh sáng mới bắt đầu tỏa ra từ chị, tôi nói là ánh sáng mới bởi vì trước đó ở chị vốn đã có ánh sáng, chị là mẫu người luôn luôn tỏa ra một ánh sáng riêng, tuy nhiên như thể có một luồng gió mới lùa vào khiến cho ánh sáng này đậm hơn, đượm hơn và đồng thời gây nhói hơn. Một luồng gió mới vừa lùa vào nó, hoặc vài giọt men, vài giọt máu vừa được hắt, được vẩy vào nó. Môi chị căng ra và run lên, thật khẽ, giống như ở một vài người khi họ nghe một giai điệu nào đó, thứ giai điệu cứa vào tim họ và làm lông trên tay họ dựng lên, như một thứ điện.
Một tay vẫn nắm chặt vật đen đó mà xóc nó, từ từ song quả quyết, theo chiều từ trên xuống dưới, tay kia của chị rời khỏi vô lăng, chỉ trong một giây hoặc có thể giây rưỡi, chừng đó là đủ cho nó làm việc phải làm. Khi bàn tay đó lại cầm lấy vô lăng như cũ thì ba cúc áo trên cùng của chị đã được mở, hai cổ áo đã phanh rộng sang hai bên, một trong hai bầu của cái xu chiêng chị mang – màu hồng sen có viền ren – đã bị trật hẳn xuống và một trong hai bầu vú của chị - bầu vú bên phải, phía dễ nhìn thấy hơn cho người đàn ông – đã hoàn toàn phơi lộ. Đó là một bầu vú tròn, lớn, thậm chí hơi quá lớn, tuy hơi xệ, có lẽ do sức nặng của chính nó hơn là do thứ lực nào khác. Khó hình dung chị có bầu vú như vậy nếu chỉ nhìn thấy chị khi chị mặc áo cài kín cổ - chị thuộc típ phụ nữ như thế. Dù sao đi nữa, sự xuất lộ của bầu vú này, trong cái thế giới nhỏ nhoi hoàn toàn riêng biệt của hai người lúc này, khiến cho cái thế giới ấy như đột nhiên chuyển sang một cấp độ khác, cao hơn, với những phẩm tính khác. Và như thể, với bầu vú này vừa xuất lộ, dường như có thể hiểu được phần nào về chuyện, cái ánh sáng ngời tỏa từ bên trong chị - từ từng tế bào sâu bên trong, chỉ bị lu đi đôi chút do phải lọc qua lớp da – thực chất là từ đâu ra: một phần lớn năng lượng của nó tập trung ở bầu vú này và chắc hẳn cả bầu vú kia mà lúc này vẫn đang ẩn kín. Đôi bầu vú giống như khu vực tập trung phần năng lượng và vật chất lớn nhất của một thiên hà tuy rằng mọi khu vực khác của thiên hà cũng cấu tạo bằng năng lượng ấy và vật chất ấy.
Ngay khoảnh khắc bầu vú này – vùng lõi thiên hà màu trắng sữa sáng rỡ này – lộ ra trọn vẹn, có thể nghe rõ người đàn ông hít vào một hơi mạnh và gắt đến nỗi nghe gần như một tiếng nấc. Rõ là anh ta sẽ không thể ghìm nó lại dù có muốn. Nhưng đó giống như là cú gạt cần số không thể thiếu để cho riêng anh ta trở nên hoàn toàn khớp với cái thực tại chung vừa chuyển sang cấp độ mới kia ở quanh anh ta. Có một cái gì đó trong tiếng nấc này giống như là tuyệt vọng hoàn toàn, song chỉ là giống như thế, bởi ở đây không chỉ có sự triệt tiêu hoàn toàn một loạt những triển vọng cũ – triển vọng về những hướng đi anh ta có thể theo nếu như không có bầu vú ấy lúc này trước mắt anh ta – mà còn có sự mở toang một loạt những triển vọng mới mà hầu hết đều cuốn hút mạnh như xoáy nước và đều tối đen như hình dung trong vô thức con người về cái chết, thứ xoáy nước và tối đen mà rồi anh ta sẽ khao khát lao đầu vào và vượt qua để sang phía bên kia. Điều đó có thể thấy rõ trong cặp mắt trong thoáng chốc trở nên sâu hoắm “như một thế giới tự sụp vào bên trong nó và chuyển hóa thành một lỗ đen” và như rực cháy đến độ đau đớn của anh ta, cặp mắt của người sắp châm lửa đốt chính mình trong một màn nghệ thuật trình diễn nếu có một thứ như vậy.
Và theo nghĩa nào đó có thể nói cái anh ta vừa thấy hợp với những gì vốn có sẵn trong anh ta – có thể là ẩn rất sâu – khiến cho như thể anh ta bắt đầu cháy lên, cháy một thứ lửa của riêng anh ta hoặc là một thứ lửa tự nó, một thứ lửa không có ngọn, vô hình song sức nóng thì không thể nhầm lẫn được: có thể nhận thấy nó qua cặp mắt anh ta bắt đầu cắm càng lúc càng mạnh càng sâu vào bầu vú chị, càng lúc càng tỏ lộ một thứ chưa có từ trước tới giờ, cái gì đó khiến tôi nghĩ đến từ hung bạo song tôi sẽ không dùng từ ấy. Khi một người đàn bà nói với gã đàn ông cô yêu “Em muốn ăn tươi nuốt sống anh quá đi”, không phải là cô hoàn toàn không có ý làm vậy theo nghĩa đen. Cái trong mắt anh ta lúc này cũng như vậy. Và điều này hiện rõ rành rành trong mắt chị: chị biết rõ mình đang đối diện với một cái miệng há to và đói khát đến đâu.
Song chị không thực sự nhìn anh ta, mắt chị không ngừng rời khỏi con đường đang không ngừng mở ra trước mặt. Hình như, trong khi cảm thấy con đường đang vun vút nuốt chửng chị hoặc chị đang vun vút nuốt chửng nó vào dưới hai chân mình hoặc vào giữa hai chân mình, chị cũng đồng thời cảm thấy chị đang phóng vun vút vào cái vực sâu vốn là bản thể anh ta, cái bản thể sâu hút và không bao giờ tự thấy đủ của anh ta, nó không ngừng nuốt chị với sự hối hả chẳng khác gì chị nuốt anh ta, nuốt mãi không bao giờ thỏa và không bao giờ hết. Và có lẽ, một cách vô thức, chị bắt đầu dấn ga mạnh hơn. Cũng có thể chị làm vậy không hoàn toàn một cách vô thức, điều đó tôi không chắc... Thực ra, gần như ngay sau đó chị lại chuyển về vận tốc như cũ, nhanh song không quá nhanh: một thoáng tăng tốc bất chợt ấy có lẽ là khởi phát từ một cú tăng vọt của ađrênalin ở bên trong chị, diễn ra đồng bộ với nó và chị đã đủ khả năng để kiềm chế nó ngay trước khi nó có thể trở nên thực sự nguy hiểm. Và chị kiềm chế nó bởi vì hiển nhiên chị không thể dồn trọn tâm trí vào việc chống lại mối nguy lớn hơn lên do vận tốc cao hơn – chị không có nhiều tâm trí cho cái việc xa xỉ đó, chị còn việc khác phải làm.
Chị bắt đầu làm cái việc mà dường như chỉ một mình chị có thể làm: nhìn thẳng trước mặt, chị lái xe, và chị xóc cho cái vật đen kia to lên hơn nữa, cứng lên hơn nữa, cả hai việc này chị làm với cùng một sự tập trung cao độ và toàn triệt như nhau, như thể hai việc có vẻ tách rời nhau đó về thực chất là hai thể của cùng một việc. Bàn tay phải chị lúc này chuyển động mạnh hơn nhiều so với lúc đầu. Không thực sự nhanh, nhưng mạnh. Quyết đoán, không khoan nhượng, không vội vàng. Bởi vì qua độ cứng của người đàn ông, mà chị cảm nhận bằng bàn tay và qua đó bằng toàn bộ con người mình, chị biết mình đang tiến đến đâu và đang tích lũy được cái gì, có được cái gì. Bản thân chị cũng căng lên, có thể nhận thấy điều này qua lưng chị ưỡn ra, hơi cong ra phía trước, và chị bắt đầu hít thở sâu hơn, qua đằng mũi (lúc này mỗi hơi hít vào bắt đầu nghe ra thành tiếng) và sau đó qua cả đằng miệng tuy rằng miệng chị chỉ hơi hé mở, hé quá nhỏ nên khó hình dung chị có thể thở qua đó được. Đây đã là độ cứng ấy, độ cứng tối đa, tối hậu mà mình có thể có được, mình thực sự muốn chưa? hình như cùng với một trong những nhịp hít vào đó chị đang tự hỏi mình vậy. Và hình như bao nhiêu lần chị hít vào và tự hỏi là bấy nhiêu lần chị tự trả lời, chị biết câu trả lời từ sâu trong chị: chị còn muốn hơn thế, chị còn có thể có được hơn thế. Tay chị vẫn xóc đều và cứ mỗi một cú xóc mới tôi lại nghe như có gì riết róng hơn, tuyệt vọng hơn ở đó, như tiếng rít của cái găng tay cao su bó quá chặt bị lột nhanh ra khỏi cánh tay... chị luôn luôn muốn hơn nữa, hơn nữa, hơn nữa song đó đơn thuần là khát khao của chị, một khát khao quá quắt – có thể tự chị biết thế - và khôn nguôi, và bất kham, chính cường lực của nỗi khát khao đó, ẩn chứa và lồ lộ trong từng cú xóc một, là cái gây cho tôi ấn tượng mạnh nhất chứ không phải cái lực trên thực tế, thuần túy vật lý mà chị thực hiện được bằng cơ và xương của mình và đang tác động lên cái bộ phận đen sì của anh ta mà lúc này đã to đến nỗi bàn tay chị cơ hồ không ôm xuể nữa và nom cứng đến độ thật khó hình dung đó vẫn là một phần của một con người. Có một cái đau nào đó mà sự cứng này gây ra cho người đàn ông: mày anh nhíu lại, gò má anh căng ra, hàm anh đanh lại, đó là do anh đang nghiến chặt răng. Không nghe thấy anh thở vì anh đang nín thở, sự nín thở này thì có thể cảm nhận được, giống như ta có thể cảm nhận được khi ai đó đang cơn cuồng nộ hoặc cuồng hoan chỉ muốn hét lên nhưng cố ghìm mình không hét. Cơ thể của con người và của sinh vật nói chung có khả năng ấy: cho ta nghe tiếng hét sâu thẳm, tuyệt vọng nhất của nó mà không thực sự phát ra một âm thanh nào. Người đàn ông đang cố nén một hành động mà về thực chất là tương đương với cho bật ra ngoài một tiếng hét như thế. Nhìn hai bàn tay anh ta, đặc biệt bàn tay phải - hẳn anh ta là người thuận tay phải -, có thể thấy chúng đang được giữ cho yên tại chỗ bằng một lực lớn hơn nhiều so với lực đang thôi thúc chúng giơ ra, vươn về phía chị, có thể để chạm vào bầu vú phơi trần của chị mà cũng có thể để chạm vào một phần khác của chị bởi vì sức hút của chị đối với anh ta là sức hút của một toàn thể. Thoạt tiên tôi không hiểu tại sao anh ta tự ghìm mình một cách quyết liệt như vậy. Sau đó tôi tự hỏi: nếu không phải chị đang lái xe thì anh ta có tự ghìm mình vậy không? Liệu có chắc câu trả lời là không? Tôi đang mải nghĩ về điều đó thì anh ta đã nhắm mắt lại. Bầu vú của chị đối với anh ta thế là đã đủ. Là quá nhiều. Và nhất định là ánh sáng từ nó vẫn đang tiếp tục ngời tỏa trong tâm trí người đàn ông, nó làm mặt anh ta sáng lên giữa cảnh tranh tối tranh sáng ở trong xe: Mặt anh bây giờ như một khuôn mặt được soi tỏ bởi ánh trăng, trăng mười lăm hoặc gần như vậy, tuy nhiên là một thứ ánh trăng đặc hơn bình thường, đậm hơn bình thường, là bởi vì lý do nào đó nó chỉ tập trung vào riêng khuôn mặt này thay vì trải đều khắp mọi vật. Nhưng chắc chắn là ở bên trong anh, với riêng anh, cái ánh sáng ấy còn rực rỡ và sâu xa hơn nhiều so với ánh sáng mà người quan sát ở ngoài thấy được: đó là cái ánh sáng mà trong đó anh tồn tại ở mức tuyệt đỉnh, trạng thái mà ở đó toàn bộ năng lượng thể xác và tinh thần của anh nén chặt thành một tinh thể độc nhất và với cái tinh thể đó thì không còn vũ trụ, không còn thời gian, bởi gồm thâu trong nó là vũ trụ và thời gian. 
(Còn tiếp)

Tôi nhìn chị suốt trên đường (hay Mân cửng dạ hành) (Phần 2)

Có thể thấy rằng ngay khi tay chị chạm vào vùng đùi của người đàn ông, anh ta liền cứng người lại, như thể toàn bộ máu trong các huyết quản anh ta chững lại. Và anh ta càng lúc càng cứng hơn, từ gỗ chuyển dần thành thép, có thể nói vậy, thuận theo đà tay chị chuyển dần từ ngoài vào trong. Tuy nhiên, đến khi các cơ của anh ta đã đạt tới chỗ không thể cứng hơn được nữa thì tim anh ta bắt đầu đập lại, càng lúc càng nhanh, từ nước kiệu chuyển sang nước đại, và máu trong người anh ta cũng thế. Chị chắc chắn là nhận thấy tất cả điều đó, qua sự tiếp xúc giữa bàn tay và cổ tay chị với một phần thân thể anh ta và chắc hẳn bằng cả một thứ quan năng cảm thụ không dựa vào thân thể. Bởi vì tôi thấy một nét cười cực nhẹ phớt qua mặt chị, “như bóng một con chim hay cú chạm lướt của đầu mút cánh một con chim”, và bàn tay chị dừng lại trên chỗ khóa quần của người đàn ông, không phải vì bỗng ngần ngại không biết có nên dấn tới không, mà là để cho chị có thì giờ tận hưởng hương vị của nụ cười này trước đã, nhấm nháp vị ngọt dịu, mát, the, lâng say của nó, như một thứ kẹo bạc hà có cồn. Với chị lúc này không gì quan trọng hơn chuyện chị có thể cảm nghiệm trọn vẹn cảm giác đó, như một nghệ sĩ lão luyện hay diễn giả già rơ tận hưởng giây phút im lặng sững sờ của khán giả hay cử tọa trước một hiệu ứng choáng người mà chị hay anh ta vừa tạo ra.
Và, cũng như nghệ sĩ hay diễn giả đó, chị biết rõ rằng đúng khoảnh khắc nào sẽ cần tiếp tục – tức là sao cho khoảng lặng ấy không thừa không thiếu dù chỉ nửa giây - và tiếp tục bằng cách nào. Đúng khoảnh khắc mà chị biết rõ là cần tiếp tục, bàn tay chị đang đặt trên lòng người đàn ông lại bắt đầu chuyển động. Nó dấn tới thêm chút nữa, một quãng ngắn nhưng mạnh, gần như là một cú thúc hay cú huých, một cú huých nhẹ nhàng. Và nó, cái cú huých nhẹ nhàng, không nóng nảy, không có vẻ khẩn thiết ấy, nó lập tức giống như luồng điện cuối khiến cho mọi tàn dư của cơn ngủ đang đeo trĩu người đàn ông lập tức rơi tuột xuống như những manh rách cuối còn sót lại của cái từng là một chiếc áo. Và, trong khi đầu óc mới được gột sạch của anh ta, một cách chậm chạp song chắc chắn, dần dần lĩnh hội được cái thông điệp không lời hay cái mệnh lệnh siêu vượt lý trí này của bàn tay chị, bàn tay anh ta, cho đến lúc này vẫn để xuôi một bên mình, bắt đầu chuyển động, như một sinh vật đang ngủ chợt thức giấc vì đã đến lúc nó thực thi vai trò của nó trong vũ trụ.
Nó bắt đầu dịch chuyển về phía bàn tay chị lúc này đang nằm yên. Lập tức tay chị liền khẽ dịch ra khỏi đó, nhường chỗ cho tay anh ta. Chỉ vừa vặn cho bàn tay anh ta có đủ không gian đặng làm việc nó phải làm, để khởi đầu cho một cái mới, một giai đoạn mới, một trạng thái khác của cuộc hiện tồn trong chiếc xe này giữa đường bon trên xa lộ lúc đêm về sáng, cái chốn nhân sinh nhỏ nhoi và dễ bị hủy diệt ấy.
Bàn tay người đàn ông bắt đầu tìm đến cúc quần, mở cúc, kéo phéc mơ tuya xuống, một cách không nhanh, không chậm, với ý thức đầy đủ về sức ép của sự chờ đợi từ phía bên kia, và với một cảm thức trọn vẹn về sự cẩn trọng cần phải có, sao cho không có một động tác thừa nào, không một sự thiếu chuẩn xác nào dù nhỏ, không có sự hơi bộp chộp, xăng xái hơi thái quá nào mà nhất định sẽ lộ rõ là không thích hợp và không cao nhã. Rồi sau đó, bàn tay anh ta cầm lấy con giống của anh ta - cẩn thận như đang cầm một con gà con mới nở, con mèo con mới đẻ, xê dịch nó ra khỏi vị trí nó đang náu mình, làm cho nó phơi ra không khí, phơi ra trong ánh sáng mờ mờ màu xanh lục tỏa ra từ táp lô xe, như một con sâu lớn, kỳ dị, đang say ngủ, lộ ra khi tảng đá to che giấu nó vừa bị lật sang bên. Ngay cả dưới thứ ánh sáng tù mù ấy, sự tương phản giữa màu sắc của cái bộ phận ấy, hay vật ấy, với màu sắc của các phần lộ ra khác của cơ thể anh ta - mặt, cổ, hai bàn tay anh ta - là nổi bật và hùng hồn đến độ người đàn bà nào nhìn thấy lần đầu tiên gần như chắc chắn sẽ không ghìm nổi một tiếng kêu hay một câu cảm thán mà về thực chất cũng là một tiếng kêu. Chị không kêu. Không phải vì đây chẳng phải lần đầu tiên chị thấy nó - tôi hoàn toàn có cơ sở để nói rằng nếu đây thực sự là lần đầu tiên chị thấy nò chị cũng sẽ không kêu; tinh thần chị chắc và đậm đặc đủ để cho một tiếng kêu kiểu ấy không phải là thứ có thể bật ra từ nó. Mặt khác tinh thần chị có cách riêng của mình để bộc lộ ra thông qua cơ thể chị cái tương đương với tiếng kêu: tôi thấy gương mặt chị, vốn đang chìm trong tranh tối tranh sáng, vụt bừng tỏ lên “như cánh đồng đương nhập nhoạng nhá nhem vụt bừng tỏ lên dưới ánh sáng một lằn sét”. Mắt chị, môi chị, hai gò má chị, sống mũi chị, quai hàm chị, xương trán chị, xương cằm chị, mỗi thứ một cường độ khác nhau, riêng với các phần xương thì có thể do phải vượt qua lực cản của thịt và da mà ánh sáng của chúng có phần suy giảm, song hiệu quả tổng hợp của chúng là một: một tiếng kêu dài, to, lảnh lót, trong vắt, bật ra từ sâu trong bản thể, không bị kìm giữ vì bất cứ cái gì. Và điều đó diễn ra một cách tự nhiên và hoàn hảo đến độ dường như trong chính hành vi hay cách phản ứng này mà cơ thể hay bản thể chị vừa phát hiện ra chính nó và một phần cái ánh sáng này là để hân thưởng cái phát hiện ấy, hân thưởng bản thân nó. Có một nét chuyển biến rất nhỏ nơi miệng chị khiến cho nó trở nên gần hơn với cái thường được mô tả là nụ cười, song đồng thời mắt chị không cười; mắt chị sáng, song đó là một ánh sáng quyết liệt và tỉnh lạnh. Có lẽ anh ta cảm ứng được tức khắc cái quyết liệt và tỉnh lạnh này bởi vì, rất nhanh chóng, toàn thân anh ta như hơi giãn ra, mềm đi, dấu hiệu rõ ràng của một sự ngỡ ngàng thuận mệnh. Anh ta sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì từ chị bởi anh ta đã nhanh chóng nhận ra rằng ở đây, lúc này, duy chỉ chuyện đó là có ý nghĩa: đó là sự ngỡ ngàng thuận mệnh của người trong nháy mắt ngộ ra toàn bộ tầm vóc mênh mông của cái sự thật rằng anh ta sắp sửa dự phần vào việc tạo ra một thế giới khác, một thực tại khác, tầm vóc của điều đó đủ lớn để cho tất cả những gì khác với nó đều không có chỗ nào trong tâm trí anh ta. Bởi vì ở thế giới khác đó, những gì chị sắp làm với anh ta – những gì hai người sắp làm cho nhau – là thứ tự nhiên nhất, thứ độc nhất có ý nghĩa, việc duy nhất mà họ hiện hữu vào những giây phút ấy, trong thế giới ấy để làm.
Chầm chậm, vừa nhẩn nha, uể oải như đứa bé có cảm giác mình vừa có toàn thế giới trước mặt mình vừa khoan thai như bà hoàng biết rõ rằng vẻ khoan thai này là ấn chứng không thể thiếu cho thấy mình là chủ nhân tuyệt đối kể cả của thời gian, các ngón tay chị, từng ngón một, khép vòng quanh cái vật đen đen, lớn song hãy còn mềm, chưa tự dựng lên được đó. Và, sau khi đã bao trọn cái vật ấy vào lòng mình, bàn tay chị dừng yên trong một thời gian không biết bao lâu – có thể vài giây, có thể vài phút, song việc đo nó bằng giây hoặc phút hoặc bất cứ đơn vị nào khác chẳng quan trọng nữa -, và trong khoảng thời gian ấy, bàn tay chị, hay toàn bộ chị có cái vẻ giống như một người mẹ, sau khi rốt cuộc cũng giằng lại được đứa con mình khỏi dòng lũ dữ hay cơn cuồng phong, ôm chặt nó và, thở dài nhẹ nhõm, nhắm mắt, bình thản với ý nghĩ rằng miễn sao có cả hai mẹ con thì không có gì đáng sợ nữa kể cả cái chết. 

Đó là một cảm tưởng và nó chóng qua bởi vì đến một lúc bàn tay chị lại bắt đầu cử động tuy hầu như không thể nhận ra – để nhận ra cử động đó dễ thường phải có sự kiên nhẫn và tĩnh tâm của người muốn bằng mắt thường theo dõi và phân lập được từng động tác bò của một con sên. Rồi thì, rất từ từ, chuyển động của tay chị trở nên nhặt hơn một chút với biên độ lớn hơn một chút. Nó giống như những động tác vuốt ve vừa nhẹ nhàng vừa dứt khoát sao cho một con thú cưng đang ngủ say từ từ thức dậy, để biết rằng có một thứ khác ngọt ngào và vui thích ít nhất là ngang với giấc ngủ đang chờ đợi nó, đang sẵn sàng được trao cho nó bằng tình yêu thương hoặc nếu không hẳn bằng tình yêu thương thì ít nhất là với sự chu đáo và cẩn trọng, như của một người đã làm động tác này rất nhiều lần bởi đó là nghề của họ, một nghề họ làm với tình yêu. Và quả thực là con thú cưng đó, cái vật đen sì đang ngủ mềm như một gié bún trong rổ đó, nó bắt đầu đầu trồi dậy  khỏi giấc ngủ, như cái mầm đội đấy ngoi lên, bắt đầu thẳng dậy, lớn lên. Và khi chị thấy như vậy thì hình như có một ánh sáng mới bắt đầu tỏa ra từ chị, tôi nói là ánh sáng mới bởi vì trước đó ở chị vốn đã có ánh sáng, chị là mẫu người luôn luôn tỏa ra một ánh sáng riêng, tuy nhiên như thể có một luồng gió mới lùa vào khiến cho ánh sáng này đậm hơn, đượm hơn và đồng thời gây nhói hơn. Một luồng gió mới vừa lùa vào nó, hoặc vài giọt men, vài giọt máu vừa được hắt, được vẩy vào nó. Môi chị căng ra và run lên, thật khẽ, giống như ở một vài người khi họ nghe một giai điệu nào đó, thứ giai điệu cứa vào tim họ và làm lông trên tay họ dựng lên, như một thứ điện.
Một tay vẫn nắm chặt vật đen đó mà xóc nó, từ từ song quả quyết, theo chiều từ trên xuống dưới, tay kia của chị rời khỏi vô lăng, chỉ trong một giây hoặc có thể giây rưỡi, chừng đó là đủ cho nó làm việc phải làm. Khi bàn tay đó lại cầm lấy vô lăng như cũ thì ba cúc áo trên cùng của chị đã được mở, hai cổ áo đã phanh rộng sang hai bên, một trong hai bầu của cái xu chiêng chị mang – màu hồng sen có viền ren – đã bị trật hẳn xuống và một trong hai bầu vú của chị - bầu vú bên phải, phía dễ nhìn thấy hơn cho người đàn ông – đã hoàn toàn phơi lộ. Đó là một bầu vú tròn, lớn, thậm chí hơi quá lớn, tuy hơi xệ, có lẽ do sức nặng của chính nó hơn là do thứ lực nào khác. Khó hình dung chị có bầu vú như vậy nếu chỉ nhìn thấy chị khi chị mặc áo cài kín cổ - chị thuộc típ phụ nữ như thế. Dù sao đi nữa, sự xuất lộ của bầu vú này, trong cái thế giới nhỏ nhoi hoàn toàn riêng biệt của hai người lúc này, khiến cho cái thế giới ấy như đột nhiên chuyển sang một cấp độ khác, cao hơn, với những phẩm tính khác. Và như thể, với bầu vú này vừa xuất lộ, dường như có thể hiểu được phần nào về chuyện, cái ánh sáng ngời tỏa từ bên trong chị - từ từng tế bào sâu bên trong, chỉ bị lu đi đôi chút do phải lọc qua lớp da – thực chất là từ đâu ra: một phần lớn năng lượng của nó tập trung ở bầu vú này và chắc hẳn cả bầu vú kia mà lúc này vẫn đang ẩn kín. Đôi bầu vú giống như khu vực tập trung phần năng lượng và vật chất lớn nhất của một thiên hà tuy rằng mọi khu vực khác của thiên hà cũng cấu tạo bằng năng lượng ấy và vật chất ấy.
Ngay khoảnh khắc bầu vú này – vùng lõi thiên hà màu trắng sữa sáng rỡ này – lộ ra trọn vẹn, có thể nghe rõ người đàn ông hít vào một hơi mạnh và gắt đến nỗi nghe gần như một tiếng nấc. Rõ là anh ta sẽ không thể ghìm nó lại dù có muốn. Nhưng đó giống như là cú gạt cần số không thể thiếu để cho riêng anh ta trở nên hoàn toàn khớp với cái thực tại chung vừa chuyển sang cấp độ mới kia ở quanh anh ta. Có một cái gì đó trong tiếng nấc này giống như là tuyệt vọng hoàn toàn, song chỉ là giống như thế, bởi ở đây không chỉ có sự triệt tiêu hoàn toàn một loạt những triển vọng cũ – triển vọng về những hướng đi anh ta có thể theo nếu như không có bầu vú ấy lúc này trước mắt anh ta – mà còn có sự mở toang một loạt những triển vọng mới mà hầu hết đều cuốn hút mạnh như xoáy nước và đều tối đen như hình dung trong vô thức con người về cái chết, thứ xoáy nước và tối đen mà rồi anh ta sẽ khao khát lao đầu vào và vượt qua để sang phía bên kia. Điều đó có thể thấy rõ trong cặp mắt trong thoáng chốc trở nên sâu hoắm “như một thế giới tự sụp vào bên trong nó và chuyển hóa thành một lỗ đen” và như rực cháy đến độ đau đớn của anh ta, cặp mắt của người sắp châm lửa đốt chính mình trong một màn nghệ thuật trình diễn nếu có một thứ như vậy.
Và theo nghĩa nào đó có thể nói cái anh ta vừa thấy hợp với những gì vốn có sẵn trong anh ta – có thể là ẩn rất sâu – khiến cho như thể anh ta bắt đầu cháy lên, cháy một thứ lửa của riêng anh ta hoặc là một thứ lửa tự nó, một thứ lửa không có ngọn, vô hình song sức nóng thì không thể nhầm lẫn được: có thể nhận thấy nó qua cặp mắt anh ta bắt đầu cắm càng lúc càng mạnh càng sâu vào bầu vú chị, càng lúc càng tỏ lộ một thứ chưa có từ trước tới giờ, cái gì đó khiến tôi nghĩ đến từ hung bạo song tôi sẽ không dùng từ ấy. Khi một người đàn bà nói với gã đàn ông cô yêu “Em muốn ăn tươi nuốt sống anh quá đi”, không phải là cô hoàn toàn không có ý làm vậy theo nghĩa đen. Cái trong mắt anh ta lúc này cũng như vậy. Và điều này hiện rõ rành rành trong mắt chị: chị biết rõ mình đang đối diện với một cái miệng há to và đói khát đến đâu.
Song chị không thực sự nhìn anh ta, mắt chị không ngừng rời khỏi con đường đang không ngừng mở ra trước mặt. Hình như, trong khi cảm thấy con đường đang vun vút nuốt chửng chị hoặc chị đang vun vút nuốt chửng nó vào dưới hai chân mình hoặc vào giữa hai chân mình, chị cũng đồng thời cảm thấy chị đang phóng vun vút vào cái vực sâu vốn là bản thể anh ta, cái bản thể sâu hút và không bao giờ tự thấy đủ của anh ta, nó không ngừng nuốt chị với sự hối hả chẳng khác gì chị nuốt anh ta, nuốt mãi không bao giờ thỏa và không bao giờ hết. Và có lẽ, một cách vô thức, chị bắt đầu dấn ga mạnh hơn. Cũng có thể chị làm vậy không hoàn toàn một cách vô thức, điều đó tôi không chắc... Thực ra, gần như ngay sau đó chị lại chuyển về vận tốc như cũ, nhanh song không quá nhanh: một thoáng tăng tốc bất chợt ấy có lẽ là khởi phát từ một cú tăng vọt của ađrênalin ở bên trong chị, diễn ra đồng bộ với nó và chị đã đủ khả năng để kiềm chế nó ngay trước khi nó có thể trở nên thực sự nguy hiểm. Và chị kiềm chế nó bởi vì hiển nhiên chị không thể dồn trọn tâm trí vào việc chống lại mối nguy lớn hơn lên do vận tốc cao hơn – chị không có nhiều tâm trí cho cái việc xa xỉ đó, chị còn việc khác phải làm.
Chị bắt đầu làm cái việc mà dường như chỉ một mình chị có thể làm: nhìn thẳng trước mặt, chị lái xe, và chị xóc cho cái vật đen kia to lên hơn nữa, cứng lên hơn nữa, cả hai việc này chị làm với cùng một sự tập trung cao độ và toàn triệt như nhau, như thể hai việc có vẻ tách rời nhau đó về thực chất là hai thể của cùng một việc. Bàn tay phải chị lúc này chuyển động mạnh hơn nhiều so với lúc đầu. Không thực sự nhanh, nhưng mạnh. Quyết đoán, không khoan nhượng, không vội vàng. Bởi vì qua độ cứng của người đàn ông, mà chị cảm nhận bằng bàn tay và qua đó bằng toàn bộ con người mình, chị biết mình đang tiến đến đâu và đang tích lũy được cái gì, có được cái gì. Bản thân chị cũng căng lên, có thể nhận thấy điều này qua lưng chị ưỡn ra, hơi cong ra phía trước, và chị bắt đầu hít thở sâu hơn, qua đằng mũi (lúc này mỗi hơi hít vào bắt đầu nghe ra thành tiếng) và sau đó qua cả đằng miệng tuy rằng miệng chị chỉ hơi hé mở, hé quá nhỏ nên khó hình dung chị có thể thở qua đó được. Đây đã là độ cứng ấy, độ cứng tối đa, tối hậu mà mình có thể có được, mình thực sự muốn chưa? hình như cùng với một trong những nhịp hít vào đó chị đang tự hỏi mình vậy. Và hình như bao nhiêu lần chị hít vào và tự hỏi là bấy nhiêu lần chị tự trả lời, chị biết câu trả lời từ sâu trong chị: chị còn muốn hơn thế, chị còn có thể có được hơn thế. Tay chị vẫn xóc đều và cứ mỗi một cú xóc mới tôi lại nghe như có gì riết róng hơn, tuyệt vọng hơn ở đó, như tiếng rít của cái găng tay cao su bó quá chặt bị lột nhanh ra khỏi cánh tay... chị luôn luôn muốn hơn nữa, hơn nữa, hơn nữa song đó đơn thuần là khát khao của chị, một khát khao quá quắt – có thể tự chị biết thế - và khôn nguôi, và bất kham, chính cường lực của nỗi khát khao đó, ẩn chứa và lồ lộ trong từng cú xóc một, là cái gây cho tôi ấn tượng mạnh nhất chứ không phải cái lực trên thực tế, thuần túy vật lý mà chị thực hiện được bằng cơ và xương của mình và đang tác động lên cái bộ phận đen sì của anh ta mà lúc này đã to đến nỗi bàn tay chị cơ hồ không ôm xuể nữa và nom cứng đến độ thật khó hình dung đó vẫn là một phần của một con người. Có một cái đau nào đó mà sự cứng này gây ra cho người đàn ông: mày anh nhíu lại, gò má anh căng ra, hàm anh đanh lại, đó là do anh đang nghiến chặt răng. Không nghe thấy anh thở vì anh đang nín thở, sự nín thở này thì có thể cảm nhận được, giống như ta có thể cảm nhận được khi ai đó đang cơn cuồng nộ hoặc cuồng hoan chỉ muốn hét lên nhưng cố ghìm mình không hét. Cơ thể của con người và của sinh vật nói chung có khả năng ấy: cho ta nghe tiếng hét sâu thẳm, tuyệt vọng nhất của nó mà không thực sự phát ra một âm thanh nào. Người đàn ông đang cố nén một hành động mà về thực chất là tương đương với cho bật ra ngoài một tiếng hét như thế. Nhìn hai bàn tay anh ta, đặc biệt bàn tay phải - hẳn anh ta là người thuận tay phải -, có thể thấy chúng đang được giữ cho yên tại chỗ bằng một lực lớn hơn nhiều so với lực đang thôi thúc chúng giơ ra, vươn về phía chị, có thể để chạm vào bầu vú phơi trần của chị mà cũng có thể để chạm vào một phần khác của chị bởi vì sức hút của chị đối với anh ta là sức hút của một toàn thể. Thoạt tiên tôi không hiểu tại sao anh ta tự ghìm mình một cách quyết liệt như vậy. Sau đó tôi tự hỏi: nếu không phải chị đang lái xe thì anh ta có tự ghìm mình vậy không? Liệu có chắc câu trả lời là không? Tôi đang mải nghĩ về điều đó thì anh ta đã nhắm mắt lại. Bầu vú của chị đối với anh ta thế là đã đủ. Là quá nhiều. Và nhất định là ánh sáng từ nó vẫn đang tiếp tục ngời tỏa trong tâm trí người đàn ông, nó làm mặt anh ta sáng lên giữa cảnh tranh tối tranh sáng ở trong xe: Mặt anh bây giờ như một khuôn mặt được soi tỏ bởi ánh trăng, trăng mười lăm hoặc gần như vậy, tuy nhiên là một thứ ánh trăng đặc hơn bình thường, đậm hơn bình thường, là bởi vì lý do nào đó nó chỉ tập trung vào riêng khuôn mặt này thay vì trải đều khắp mọi vật. Nhưng chắc chắn là ở bên trong anh, với riêng anh, cái ánh sáng ấy còn rực rỡ và sâu xa hơn nhiều so với ánh sáng mà người quan sát ở ngoài thấy được: đó là cái ánh sáng mà trong đó anh tồn tại ở mức tuyệt đỉnh, trạng thái mà ở đó toàn bộ năng lượng thể xác và tinh thần của anh nén chặt thành một tinh thể độc nhất và với cái tinh thể đó thì không còn vũ trụ, không còn thời gian, bởi gồm thâu trong nó là vũ trụ và thời gian. 
(Còn tiếp)

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Tôi nhìn chị suốt trên đường (hay Mân cửng dạ hành)

Tôi đã nhìn chị rất lâu, trong khi chị cùng một người đàn ông ngồi xe hơi đi trên xa lộ lúc đêm về sáng.
Chị và anh ta, bằng mọi giá, phải từ S. đến được D. vào sáng sớm, để kịp có mặt tại một cuộc gặp quan trọng. Một cuộc họp quyết định liên quan đến một chương trình biểu diễn lớn, chương trình mà không có chị và anh ta thì không thể diễn ra, sẽ không diễn ra. Cho nên hai người đi suốt đêm. Người đàn ông lái xe từ giữa buổi chiều cho đến quá nửa đêm, để cho chị ngủ. Như mọi người đàn ông ở vào địa vị anh ta đều làm, nên không có gì đặc biệt, nhưng dù sao thì cũng đáng khen. Tôi thích cung cách anh ta chốc chốc ngoái nhìn chị đang nằm ngủ ở băng sau, với ánh mắt vừa ân cần vừa trầm tư, vừa mãn nguyện vừa sầu muộn, vừa trong trẻo vừa ranh mãnh. Tôi thích cung cách tất cả những cái đó hòa quyện thành một cái nhìn duy nhất, như nhiều màu trong quang phổ hòa trộn thành một sắc trắng, tôi thích cung cách thi thoảng một trong những sắc thái đó lại nổi lên, tách biệt ra, hiện rõ trong một chốc ngắn rồi mờ đi và được thế chỗ bằng một cái khác, như những mặt khác nhau của cùng một khối pha lê liên tiếp thay nhau tiến ra tiền cảnh theo một trật tự hoàn toàn ngẫu nhiên song vị tất có thể nói là một cách vô trật tự. Và như vậy thì theo một nghĩa nào đó tôi cũng đang nhìn thấy những khía cạnh khác nhau của tâm hồn anh ta lần lượt thay nhau hiển lộ, những mặt khác nhau của cùng một khối tâm hồn, mặc dù nói đúng ra, nếu dùng cách nói của vật lý, đó chỉ là ảnh chiếu qua gương thứ năm, thứ sáu hay thứ bảy của cái gọi là khối tâm hồn (mà thật ra là vô hình) ấy thôi.
Dù đã rất mệt, anh ta vẫn cố trì hoãn được thêm phút nào hay phút nấy cái lúc phải đánh thức chị. Nếu có thể, anh ta sẵn sàng lái như thế mười ngày mười đêm liên tục, một năm trời liên tục mà không đánh thức chị. Nếu sức anh ta cho phép. Nhưng sức anh ta không cho phép. Đến một lúc, khi anh ta ngáp và rồi bất thần nhận ra mình vừa nhắm mắt lại trong khoảng nửa giây, anh ta ngay tức thì giảm ga tấp vào lề xa lộ, đạp phanh, cài số dừng. Cú dừng khiến chị sực tỉnh. Tuy vài giây trước đó hãy còn có vẻ như khó có thứ gì trên đời đủ khả năng đánh thức chị được. Anh ta lặng lẽ nhìn chị và mỉm cười. Cái cười như thể anh ta biết mình có lỗi nhiều với chị, cả đời không bù đắp nổi, và cái cười này là cách anh ta chiến đấu với nỗi nặng nề trong lòng anh ta. Rõ ràng là nếu anh ta có chuyển tay lái cho chị như chị đã dặn trước (“Dứt khoát không được dừng một phút nào hết!”), ấy là bởi anh ta sợ mình có thể sẽ gây nguy hiểm cho chị nếu vẫn cố tiếp tục lái; chỉ có lý do đó thôi.
Chị bảo anh ta mở khóa cửa xe, đoạn chị mở cửa bước ra ngoài, dùng chai nước khoáng vơi non nửa để rửa mặt. Xong, chị vươn thẳng người, giang rộng hai tay, hít vào thật sâu trong ngực bầu không khí lúc đêm về sáng, bên cánh đồng, ẩm và mát như thể trời đang mưa nhẹ, tuy trên thực tế thì không phải đang mưa. Chị khép mắt lại, gần như nhắm chặt, cũng có thể đúng là nhắm chặt, miệng chị giãn ra và cong lên thành nụ cười, rồi chị mở miệng thốt ra một tiếng kêu dài, mảnh, ở âm vực cao song đồng thời cũng mềm, mượt và ấm, “giống như một dải lụa ủ hơi người miết vào không gian”. Người đàn ông đứng cạnh cửa trước xe, nhìn chị, mỉm cười, một cái cười lây từ chị, giống như người ta có thể lây sự tươi mới, lây cái khả năng làm tươi mới lại tâm hồn của một dòng suối ở nơi thực sự vắng người. Nhìn dáng vẻ anh ta, tôi còn nhận ra một điều nữa: anh ta đang phải đấu tranh với bản thân để có thể nhìn chị như thế này lâu thêm được một giây, hai giây, ba giây: nhu cầu tự giải phóng mình khỏi khối nước giải tích tụ bên trong mình đột nhiên xâm chiếm anh ta, trong khi chỉ mới một phút trước anh ta tưởng mình vẫn đang còn tự do đối với nó.
Chị quay lại nhìn anh ta và chỉ cần một cái nhìn chị lập tức nhận ra sự căng thẳng mà anh ta đang phải chịu đựng, cái thứ sắp đứt phựt, sắp bục ra nơi anh ta. Muốn đi đâu thì đi đi, chị nói, giọng nhẹ, thoáng chút giễu cợt. Và bên cạnh đó còn có một nét gì đậm hơn, nhiều hơn chứ không chỉ thân ái, hẳn có thể hoặc nên gọi là âu yếm, tuy rằng ngay cả nét này cũng chỉ phớt nhẹ, giống như chút ám vân xanh và ám khói vàng nâu nơi một khối thạch anh màu trắng trong: nó có đó, rõ là vậy, nhưng đồng thời vẫn luôn luôn có vẻ như không thực sự có đó, bởi chỉ cần ta đổi góc nhìn là nó không còn đó nữa và đương nhiên không thể chạm tới được, một thứ hiện thể có thể mất đi bất cứ lúc nào song là thứ làm cho tất cả trở nên khác biệt.
Anh ta đáp lại bằng một nụ cười rồi quay lưng, tìm một chỗ thuận tiện, ở khoảng cách vừa phải, để làm cái việc chẳng đặng đừng của mình, nhưng có thể thấy khá rõ, trong tư thế của anh ta khi anh ta làm việc đó, là anh ta đang căng thẳng, khẩn trương: anh ta không muốn kéo dài một giây nào cái khoảng thời gian anh ta buộc phải để chị lại một mình sau lưng, khuất tầm mắt anh ta, không có anh ta bên cạnh, gần chiếc xe đang đỗ bên lề xa lộ lúc đêm về sáng. Đó là một quãng đường vắng, nhìn hút mắt cũng không thấy một điểm dân cư nào, căn cứ vào mức độ tập trung của các loại ánh đèn. Tuy vậy nơi này không vắng, thỉnh thoảng nó lại sáng lòa, rung chuyển và inh tai khi những xe khách, xe tải, xe container chạy suốt đêm rầm rập lao qua. Sự sống đang lưu chuyển ở cấp độ cường liệt nhất của nó và do đó cận kề nhất với cái chết, mang theo cái chết. Như thể anh ta sợ rằng một trong những chiếc xe đó, dù hãy còn cách chị hàng nhiều mét khi chạy ngang qua, vẫn có khả năng làm cho chị biến mất vĩnh viễn. Anh ta sợ cái hố thẳm không đáy có thể há ra mà vĩnh viễn ngăn cách chị với anh ta chỉ vì ít giây anh ta quay lưng lại chị như thế này.
Chị có nhận thấy điều này cũng như tôi mặc dù chị có vẻ không hề thật sự nhìn anh ta, ánh mắt chị dán vào cánh đồng lúa trước mặt gần như hoàn toàn tối đen trừ một ánh sáng lẻ loi từ một căn nhà lẻ loi ở mãi xa tít, rồi lại chuyển sang nhìn hai phía đầu đường cũng mất hút vào trong bóng tối, thứ bóng tối dày đặc những khi không có ánh đèn pha mới nào bắt đầu xuất hiện và khoan thủng. Hình như chị rất chăm chú chờ những lúc bóng tối lại một lần nữa bị khoan thủng như thế, hoặc bị khoan thủng mấy lần liên tiếp cho đến khi bóng tối vỡ ra nhiều mảnh và biến mất hầu như hoàn toàn nhường chỗ cho ánh sáng rồi ít giây sau lại ùa trở về chiếm lĩnh không gian ngay sau khi ánh sáng đã đi qua (cùng với rung chấn và huyên náo và lực hút bất thần của nó). Chị có vẻ rất hứng thú với cảnh bóng tối và ánh sáng không ngừng hoán đổi hoặc tranh đoạt vị trí một cách mạnh bạo và không khoan nhượng thế này, hứng thú thấy mình đang ở trong bóng tối mà quan sát cảnh ánh sáng thi thoảng giành được chút tiền cảnh từ tay bóng tối song không bao giờ có thể giữ lâu được vì ánh sáng này là thứ di chuyển, loáng qua như chớp rồi mất hút trong khi bóng tối là tĩnh tại, trùm khắp và vĩnh hằng hoặc ít nhất là có vẻ vĩnh hằng. Chỉ có đèn pha xe của hai người là ánh sáng tĩnh tại ở đây và sau khi làm xong việc của mình anh ta tiến lại gần, dấn mình vào trong vùng sáng đó, nhìn chị như muốn hỏi gì song không hỏi, hai điểm sáng trong hai con ngươi anh ta trông như thể có một vùng mép ẩm ướt. Chị hiểu điều anh ta muốn nói và nhún vai. Không, chị không cần đi đâu hết, và khi chị làm động tác đó chị có vẻ là một người có khả năng làm chủ toàn bộ tâm trí và thân thể mình, làm chủ cả chuyện đó nữa, chị làm cái việc chẳng đặng đừng ấy chỉ khi chị muốn mà thôi. Sau khi nhún vai, chị nhìn anh ta khoảng một giây khiến anh ta cụp mắt xuống bởi cái nhìn của chị chạm tới tim anh ta. Chị có thể cảm được cái cảm giác lạnh nơi lưng anh ta trong khoảng một phút qua, khi vực thẳm có thể mở ra chia cách chị với anh ta bất cứ lúc nào, tốc độ chóng mặt của vực thẳm đó khi nó đến và sự vĩnh hằng không thể chuyển lay của nó - chị khiến anh ta biết điều đó, qua cái nhìn ấy.
Chị nói với anh ta, Đi thôi, đoạn chị nhanh nhẹn chui vào xe - chị không đi vòng sang bên cửa dành cho người lái mà vào qua cửa dành cho khách nên chị phải len qua ghế của khách mới đến được ghế của người lái, song chị gần như ngay lập tức yên vị ở sau vô lăng, cứ như ngay sau cánh cửa ấy chỉ có một ghế duy nhất dành sẵn cho chị. Anh ta đứng trong một thoáng, như để thu vào mình sao cho trọn vẹn và đủ sâu cảnh đó, rồi mới vào theo và đóng cửa xe, cẩn trọng và nhẹ nhàng như đang đóng cửa xe cho chị chứ phải cho anh ta. Chị lái chậm, thư thả, ít nhất là chậm và thư thả so với anh ta. Được một lát chị nói, không liếc sang anh ta: Sao không xuống băng sau mà nằm. Anh ta khẽ lắc đầu, mỉm cười. Chị mỉm cười, chị thấy nụ cười của anh ta dù chị không thực sự nhìn nó. Tuy nhiên gần như ngay sau đó có một cái gì khác len vào trong mắt chị làm cho mắt chị có một vẻ khác. Không phải vẻ tập trung vào việc lái xe. Không đơn giản vậy. Không có cái vẻ đó thì tôi vẫn biết chắc chị đang lái xe với toàn bộ sự chắc chắn và bình thản. Có lẽ tôi phải nói rằng chị vừa trở lại tập trung hoàn toàn vào khoảnh khắc đang sống như một toàn thể, một toàn thể không phân biệt mà trong đó việc lái xe của chị và nụ cười của anh ra là hai trong số nhiều thành tố, ranh giới giữa chúng đã biến mất như lẽ ra phải vậy và có thể nói rằng cái này hay cái kia là một mà thôi. Chị tập trung lái và đồng thời tiếp tục tập trung vào nụ cười đó. Giống như một người đang dốc hết mình vào một điệu múa hay bài hát và đồng thời không một giây nào quên một đôi mắt đặc biệt hơn mọi đôi mắt, đôi tai đặc biệt hơn mọi đôi tai, trong đám đông kia hoặc thậm chí không phải đang có đó.
Và anh ta không rời mắt khỏi chị; anh ta thấu được điều này. Có thể hình dung anh ta, vào những lúc khác, lặng ngắm cái vẻ toàn vẹn này ở chị, vẻ đẹp của nó, niềm tin vào sự có nghĩa lý của thế giới, hoặc niềm tin rằng vẫn có thể có cách để nhìn thế giới này như một cái gì đó có nghĩa lý, hay gì đó tương tự mà anh ta đang trải nghiệm trong khi nhìn chị những lúc như thế. Nhờ có những lúc như thế mà anh ta có thể quen dần với ý nghĩ rằng loài người này hoặc cõi hiện hữu này hoặc cả hai là một cái gì có thể hiểu được, một vùng sáng duy nhất, nhỏ nhoi, mà có thể ta chưa biết là gì song làm tim ta ấm, giữa một bóng tối vô tận mà ta không biết là gì và làm tim ta lạnh. Đó là hoặc có thể là hoặc có lẽ là lý do khiến cái nhìn của anh ta kéo dài chừng như không bao giờ ngừng, cho đến khi, chỉ hơi rời mắt khỏi con đường trước mặt mà xoay sang anh ta, chị nói, Ngủ chút đi, giọng nhẹ đến nỗi dường như chị muốn dùng giọng này để vuốt má anh ta. Một nụ cười liền nở ra và sáng lên trên mặt anh ta, làm như với anh ta ngủ đồng nghĩa với có cái tâm trạng làm sinh ra nụ cười này, tức thay vì ngủ anh ta cười như thế này, vậy là đủ. Nhưng dĩ nhiên chừng đó chưa đủ vì chỉ một thoáng sau là có thể thấy được cơn buồn ngủ bắt đầu đè xuống anh ta. Anh ta kiên cường chống lại nó, như chống lại cánh cổng bằng đá đang từ từ đè trĩu xuống anh ta, để có thể tiếp tục nhìn thấy chị. Ngủ đi, chị nói, rất nhẹ, lần này thì chị thực sự liếc sang anh ta. Một cái lắc đầu nhẹ, đó là cách duy nhất của anh ta để trả lời, và gần như ngay sau đó mắt anh ta sụp xuống, như một người, sau nhiều năm kháng cự kiên cường, cuối cùng cũng chấp nhận cái kết không thể tránh, thôi không căng mình ra nữa mà mở rộng mọi cửa đón nhận cái chết.
Một hồi lâu trong xe chỉ có im lặng, những chuyển động gần như duy nhất là của hai tay chị nhẹ nhàng dịch chuyển vô lăng. Đầu chị thẳng, bất động, vai và người chị cũng vậy. Đầu anh ta gục xuống, cằm chạm ngực, ít bị lắc lư qua lại đến độ gần như khác thường tuy chẳng phải là không có những lúc các bánh xe bập vào những chỗ mặt đường lõm xuống hay gồ lên và những lúc chị buộc phải phanh gấp để tránh chiếc xe tải hay xe khách điên cuồng nào đó. Như thể đầu anh ta, toàn bộ thân trên anh ta được giữ cố định nhờ một bộ đai chắc chắn, hữu hiệu và vô hình. Có cảm tưởng như bộ đai đó là từ chị mà ra, như những sợi tơ nhện giăng ra từ một con nhện tuy rằng dùng hình ảnh so sánh này với chị thật không phù hợp. Tôi tiếp tục quan sát chị, và như chị đã biết, tôi có thể quan sát chị như vậy trong một năm liền không nghỉ nếu trong một năm đó chị lái xe không nghỉ, nếu trong một năm đó thế giới chỉ có ba chúng ta trong chiếc xe này, trên con đường của chúng ta đến một nơi nào đó, đâu cũng được, dĩ nhiên là với điều kiện trong một năm đó có một phép mầu cho phép chúng ta không cần ăn không cần ngủ không cần làm vệ sinh, nếu có phép mầu ấy thì tất cả chúng ta sẽ thoát khỏi cái căn bệnh đáng sợ nhất của hiện hữu con người là sự buồn chán, và sự có mặt của chị là đủ để bảo đảm cho điều đó.
Và nếu cần phải nói thật thì tôi nói thật: nếu suốt một năm trời đó anh ta không thức dậy một lần nào thì cũng không sao cả đối với tôi. Cứ để anh ta chìm trong giấc ngủ hay trong thế giới riêng của anh ta, trong giấc mơ của anh ta, những giấc mơ mà tôi chân thành cầu mong là đủ xứng đáng để anh ta không muốn rời khỏi chúng. Suốt một năm ấy. Tuy tôi biết rất có thể là chị không nghĩ như tôi. Bởi vì đến một lúc, khi anh ta lại mở mắt thì chị là người đầu tiên nhận thấy chuyện đó, tôi chỉ biết chuyện đó khi thấy cái liếc nhìn của chị sang anh ta. Chị có một thứ giác quan đặc biệt dành riêng cho anh ta, đó là điều không thể nhầm. Hay nói chung chị có giác quan đó đối với mọi người đàn ông ở bên chị, không quan trọng lúc nào, ở đâu? Điều này tôi không thể biết được. Giác quan đó có thể ở dưới dạng là mũi chị hoặc da chị có khả năng nắm bắt được sự thay đổi cực nhỏ của độ ẩm trong không khí ngay khi anh ta - ngay khi người đàn ông - mở mắt, ngay khi cái ẩm do tuyến nước mắt của anh ta tiết ra tiếp xúc với hơi ẩm có sẵn trong không khí. Và cũng có thể dưới những dạng khác. Liền sau đó chị trở lại nhìn đường, tuy nhiên lúc này đã có một sự thay đổi xảy ra ở chị. Có một hay những ý nghĩ mới xuất hiện đang chạy dọc theo các dây thần kinh của chị, làm cho mặt chị giống như thể có những con kiến nhỏ li ti - vài micromét - đang bò nhanh ở dưới da: ta không thấy được bản thân nó và đường đi của nó, song những gợn lan tỏa sinh ra từ chuyển động của nó thì ta thấy. Và động năng của các gợn lan tỏa này hợp lại khiến tôi có cảm tưởng rõ rệt rằng chị sắp làm gì đó, dù chỉ để có cách chuyển hóa cái động năng này.   
Và như thể đây là điều không thể khác, bàn tay phải chị rời khỏi vô lăng, từ từ vươn ra chạm khẽ vào má trái của anh ta. Chị là người cao, cánh tay dài, nên chị làm việc này dễ dàng mặc dầu khung xe khá rộng, khoảng cách giữa hai ghế đằng trước lớn hơn đáng kể so với nhiều xe khác. Nó, cái đụng chạm ấy, làm cho anh ta như rùng mình choàng dậy khỏi thêm một giấc ngủ khác nữa, như thể cái thế giới trước khi cú chạm ấy xảy ra là một giấc ngủ mơ và chỉ từ sau cú chạm ấy thì thế giới đối với anh ta mới là thực. Anh ta hít vào một hơi sâu và gắt, tuy không quá mạnh, rồi nhìn chị, như chờ hoặc mong chị bằng cách nào đó giải thích cho anh ta về bản chất của cái thế giới mà anh ta vừa mới dấn vào bằng cách sực tỉnh lần thứ hai này.
Chị vẫn không liếc sang anh ta lần nào tuy rõ ràng chị ý thức được về sự chờ đợi của anh ta và hình như chị thích việc kéo dài sự chờ đợi này, sự chờ đợi không được thỏa đáp song không phải vì vậy mà nó thôi căng thẳng, thôi nhẫn nại, thôi điềm tĩnh để chuyển thành một cái gì khác. Nhưng rồi một nét gì đó hiện lên ở chị, giống như có một làn sóng rắn và mạnh vừa lướt qua chị, có lẽ tương tự như ở người đang cầm súng vào một khoảnh khắc trước khi người đó bất thần quyết định bắn: cái bóng lướt qua của một quyết định làm một việc gì đó, cái quyết định mà trước đó một phần giây bản thân chị hãy còn chưa biết là sẽ đến với chị.
Và như thể tuân theo một mệnh lệnh khó cưỡng của quyết định đó, tay phải chị lại bắt đầu rời khỏi vô lăng, vươn về phía người đàn ông. Lần này nó không hướng về phía trên, vùng đầu mặt anh ta, mà xuống dưới, đặt lên đùi anh ta, gần háng, rồi chậm rãi lần xuống, tìm đến chỗ khóa kéo quần của anh ta.
(Còn tiếp)

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Faínâhind-Arrobauth-Mattai (trích tiểu thuyết)


Nheo mắt nhìn ánh sáng nóng dịu tỏa ra từ đống than âm ỉ cháy có màu gần giống mặt trời mới mọc, Faínâhind nói:
“Bài hát của dân Shwevakenara, có câu gì về đá girin ấy, nó như thế nào, Ăltâhind?”
Ăltâhind nói:
“Là thế này, thưa cô.”
Và cô bắt đầu hát bằng giọng kim lanh lảnh, có một cạnh sắc rõ rệt hơn và một mặt êm, mềm, ẩn kín hơn:

Khi tôi cất cao tiếng hát tràn ngập niềm vui
Tự bên kia bờ chàng nhìn tôi say đắm
Ngực chàng tựa đá girin xanh thẫm.
Chàng không biết tôi, song chàng biết rõ như tôi
Rằng chàng với tôi, ai đã là kẻ mạnh.

Ở đây Ăltâhind dừng lại, như thể luôn luôn biết rõ Faínâhind muốn cô hát đến đâu là vừa, im lặng đến đâu là đủ. Và rồi, giữa chừng quãng lặng nối theo sau câu hát cuối cùng của Ăltâhind, khi dư âm vô thanh của nó đang tiếp tục làm rung động những gờ vách mỏng mảnh của tâm hồn người, Arrobauth cất giọng, bình thản và khô khốc, nói.
“Bài hát của ngươi nghe khá hay đó, bằng tiếng Bongora. Song ngươi có cho rằng nó sẽ hơi rúm ró lại nếu nó phải chuyển sang tiếng Siră Kăntânări của bọn ta, theo lệnh của bọn ta, hay không? Ta e rằng bất cứ bài hát Bongora nào, khi bị chuyển sang tiếng Siră Kăntânări, đều sẽ lộ nguyên hình là quá thừa chất lỏng chất nhầy, thừa mỡ, nhưng lại rất thiếu xương, thiếu cơ bắp rắn, thiếu gân, thiếu máu. Ngươi có nghĩ thế không, tên dân xứ Bongora?”
Ngồi trong một góc xa hơn, tối hơn của tấm thảm dài, Mattai thong thả ngẩng đầu lên, không để một cái gì từ bên trong mình lộ ra trên mặt chàng, khuôn mặt đang làm nền cho trò hoán vị và biến đổi không ngừng của vô số sắc độ khác nhau giữa ánh sáng và bóng tối.
“Arrobauth bạn ta đây là con người quá thừa kiêu hãnh,” Faínâhind nói. “Giữa đêm khuya, nếu lắng tai, ngươi có thể nghe thấy các vì sao thì thầm trong khi kính cẩn đợi lúc chàng ta quyết định lên giường ngủ. Máu trong huyết quản chàng ta chảy chậm gấp đôi máu trong huyết quản ngươi, không phải một cách lờ đờ uể oải, mà một cách đường bệ và cao nhã. Này Mattai, hãy coi chừng chàng ta.”
“Phải, máu người Bongora chảy nhanh hơn và dễ đổ ra ngoài hơn so với máu Siră Kăntânărî,” chậm rãi, sau một hồi lặng im “như quả xoài chín rụng trong vườn”, Mattai nói. “Máu chúng tôi chảy càng nhanh và đổ ra ngoài càng nhiều thì chúng tôi học được càng sâu sắc hơn về niềm tôn kính đối với sự sống. Ngài nói đúng, thưa Arrobauth Rất Mực Tôn Quý. Cơ thể Bongora luôn luôn thiếu máu; máu nó nằm ở bên ngoài nó cũng nhiều ngang với ở bên trong nó. Người Bongora chúng tôi, từ trong bản chất, lớn hơn nhiều so với người Siră Kăntânărî. Chúng tôi có cả vũ trụ này là cơ thể lớn của mình; chúng tôi rướn ra ngoài vũ trụ nhiều hơn, bởi chúng tôi cảm thấy thiếu cái cơ thể lớn hơn kia một cách mạnh mẽ hơn so với các ngài. Với người Siră Kăntânărî, bản thân các ngài là đủ lớn để các ngài mãn nguyện và ngưỡng phục. Người Bongora chúng tôi nhường điều đó cho các ngài. Nó không dành cho chúng tôi.”
“Người Bongora các ngươi không hổ danh là những kẻ hơi quá lớn so với thân phận mình,” Arrobauth nói, cười nhạt. “Ta không lạ rằng các ngươi nằm trong số những giống dân bịa chuyện giỏi nhất trên thế gian. Thêu dệt nên từ trí tưởng tượng giống như loài ngựa hoang của các ngươi những câu chuyện không có thật, hòng mua vui cho đám phàm nhân chẳng biết làm gì hơn để sống qua những giờ những ngày những tháng những năm rảnh rỗi của đời mình và lấp đầy khoảng trống không gì lấp nổi bên trong mình, đó là việc tốt nhất nòi giống các ngươi đủ khả năng làm, niềm tự hào duy nhất của các ngươi, di sản tinh thần độc nhất - độc nhất và hèn mọn - của các ngươi. Các ngươi biết rõ rằng các bậc đế vương và những người quyền thế, những người thuộc dòng dõi tôn quý, họ thích thú câu chuyện của các ngươi chứ không thích thú bản thân các ngươi. Nàng công chúa mê mẩn là mê mẩn tiếng hót con họa mi chứ không mê mẩn đống phân của nó. Ta ưa là ưa trái tim con chim trĩ, ta không cần phải ưa những thứ hạt tầm thường mà con chim trĩ ăn. Bản thân ta, người Siră Kăntânărî, thì khác. Ta có cần phải nói về điều đó không?”
Sau khi Arrobauth dừng lời, có một thoáng im lặng, rồi Faínâhind nói.
“Này Mattai! Ta biết rõ và đánh giá cao khả năng ứng đáp của ngươi. Tuy nhiên ngươi có cho rằng, vào lúc này, thay vì lại nói, ngươi hát một bài thì tốt hơn không? ‘Một đêm nghe anh hát hơn mười năm cùng anh trò chuyện’, người Bongora có câu như thế, theo ta nhớ.”
Nàng ngừng nói, và, sau khi thấy Mattai lặng một thoáng, đồng thời nhận ra một cái gì đó đang tự kìm nén, phập phồng trong im lặng này, nàng quay sang Arrobauth với vẻ điềm nhiên và đường hoàng nhất nàng có, rồi nàng hướng về phía những người còn lại, cao giọng nói.
“Mattai đây là người biết rõ hơn ai hết khi nào thì một bài hát về tình yêu không được đền đáp là đáng được nghe hơn khúc tráng ca của một chiến binh. Những lời đanh thép nhất của chàng ta luôn tự biết khi nào chúng phải nhường chỗ trong khí trời và trong trái tim con người cho tiếng của con chim đầu tiên hót lúc rạng ngày. Ta có nói quá không, Mattai?”
Sau khi một quãng lặng dài hơn vài nhịp tim trôi qua, Mattai ôn tồn và đĩnh đạc nói.
“Những bài hát hay nhất và những lời đẹp nhất trên thế gian đáng được cất lên và đáng được sinh ra dù chỉ vì lý do duy nhất là có cô nương Faínâhind hiện hữu. Nếu ngày tháng của tôi cho phép, tôi chẳng tiếc gì mà không cho bao nhiêu bài hát cùng bao nhiêu lời ấy tuôn hết cả qua tôi mà về với cô nương như trăm sông đổ về biển, chúng không làm biển đầy hơn và biển không làm chúng vơi đi, chẳng qua sông thì đi về biển, âu đó là cơ đồ của vạn vật. Trong cái cơ đồ ấy, tôi là lòng sông đầy bùn, cũng như tôi là bầu không khí qua đó biển ban sức sống và cảm hứng cho sông trong hình dạng những cơn mưa. Kẻ hát những bài hát này và nói những lời này là những cái bóng vô hình không tên, không tồn tại tự thân. Kẻ như tôi tuyệt không có lý do gì để được người đời biết và nhớ tới, đúng như Arrobauth đại nhân nói. Chúng tôi chẳng có lý do gì để đòi tồn tại song song với tinh túy của tâm hồn chứa đựng trong chúng tôi và lưu chuyển qua chúng tôi. Chúng tôi là mạch máu, lý do tồn tại duy nhất của chúng tôi là để máu không đổ tràn trên cỏ.”
Và, ngừng một nhịp, chàng hát.

Và hãy ném cho tôi miếng bánh
Khi máu nóng đổ tràn trên cỏ
Gió qua kẽ núi
Mưa tưới đồng bằng
Ối a!
Kìa hãy ném cho tôi miếng bánh.

Trong im lặng sau đó, Faínâhind bình thản nhìn Arrobauth.
Nghiêm trang vỗ tay ba lần, hai nhặt một khoan, không quá nhẹ và không quá mạnh, Arrobauth lạnh nhạt nói.
“Ta từng nghe bài này. Ta cũng thích nó một chút đó. Ồ, nhưng có thể ta nhớ lầm. Có thể ta vừa định nói tới một bài khác, được coi là khác, dẫu cho nó có gì đấy giống hệt. Giống ở cái gì, để ta nghĩ một chút. Máu. Dĩ nhiên. Giống ở chỗ máu. Những chữ và những cung bậc khiến người ta cảm thấy máu của chính mình đang chảy ra ngoài, như nước bẩn rút ra khỏi lỗ thoát trong bồn tắm. Đó là thứ tinh túy của tâm hồn mà ngươi ám chỉ, phải không Mattai. Cái thứ tinh túy có thể hiện hữu dưới muôn ức triệu dạng thức và điệu thể khác nhau song kỳ cùng ra thì vẫn là nó và chỉ dành cho những con mắt cái tai nào biết nhận ra nó. Các ngươi, dẫu biết muôn triệu bài hát tưởng như khác biệt, các ngươi có khi nào chuyển tải được cái gì khác thế đâu, đúng không, hở tên Bongora. Chẳng lấy gì làm nhiều nhặn cái gọi là tinh túy của tâm hồn mà ngươi nhắc tới với vẻ trang trọng tức cười và ngây thơ kia. Và toàn bộ tài khéo của các ngươi, tất thảy tinh túy của tim óc các ngươi nằm ở chỗ trưng ra cái dúm chả lấy gì làm nhiều nhặn kia dưới nhiều, thật nhiều dạng thức khác nhau, tạo ra bức màn hư ảo trá ngụy về một cõi thế gian phồn phức, muôn mặt. Các ngươi ăn nhờ vào sự thích thú của đám đông - mà vốn dĩ tầm vóc tâm trí chẳng lớn hơn con ngan con vịt - trước cái vẻ ngoài phồn phức đa tạp kia, các ngươi kể một điều và làm mọi cách để làm điều đó có vẻ như mới mẻ, đồng thời giấu đi, bít đi, ỉm đi cái sự thực rằng điều đó từng được nói rồi, cho dù bằng lời lẽ khác hay không. Các ngươi sợ đến phát ốm với ý nghĩ rằng một ai đó, khi nghe những gì từ miệng các ngươi, sẽ cảm thấy những thứ này mình đã nghe đâu đó rồi, đã biết rồi, quen thuộc lắm rồi, tuy rằng từ lúc nào, bằng cách nào thì chưa thể nhớ ra được.” 
“Arrobauth đại nhân của chúng ta là người khó tính và đầy lý tưởng,” Faínâhind nói. “Nghe một khúc nhạc, xem một vở kịch, nhìn một bức tranh, chàng ta dùng đầu nhiều hơn là tai, mắt, ruột và tim. Chàng ta nhận định và phán xét trước khi cười và khóc, thay cho cười và khóc. Cái đó đôi khi ta ngưỡng mộ, có khi ta cũng thích. Còn ngươi, Mattai, hẳn ngươi biết hơn ta ngươi làm gì là tốt nhất lúc này. Ngươi biết cách tạo nên một bầu khí khác, một cõi khác trong giây lát, vậy sao ngươi không làm vậy đi? Nếu không phải là máu tràn trên cỏ và trong làn gió ta nghe nơi vách mũi thì đó sẽ là gì đây?”
Và Mattai, thoáng cười, bắt đầu hát.

Có cô gái kia ra chỗ dòng sông
Mẹ hỡi, xin cho con đôi mắt
Cho con đôi cánh chim ưng
Để con bay đi tìm chàng trai của lòng con
Thế là dòng sông cho cô đôi cánh chim ưng
Cho cô đôi mắt chim ưng
Thế là cô bay đi
Tìm chàng trai yêu dấu của lòng cô.

Lặng một hồi, cho đến khi âm hưởng cuối cùng của bài hát lắng đi như muối tan vào trong máu, Mattai nói.
“Để Arrobauth đại nhân không phải băn khoăn, tôi xin nói rằng bài hát này chắc hẳn đại nhân từng nghe, dẫu là qua quá nhiều con đường và dạng thức trung gian đến nỗi giờ đây đại nhân dẫu có muốn cũng không thể nào nhớ ra nguồn cội nguyên thủy của nó. Đó là bài “Malka Moma” của một nữ nhân tên Neli người xứ Bulgaria ở Terra, cái thế giới mà nghe nói không một ai trong chúng ta từng đặt chân tới và sẽ đặt chân tới song dẫu vậy vẫn hiện diện cùng chúng ta trong từng khoảnh khắc, từng hơi thở, cái bóng của chúng ta đổ vào trong lòng chính mình. Những bài hát của Neli, cũng như bản thân hiện hữu của nàng, chẳng khác gì tia nắng đầu tiên, ngọn gió đầu tiên, làn bụi nước đầu tiên của thế giới vào ngày đầu tiên sau khi thế giới sinh thành; không cách nào và không bao giờ chúng tôi có thể như nàng và hát giống nàng được. Dẫu vậy, không phải vì điều đó mà chúng tôi không hát nàng thông qua chúng tôi, không sống nàng bằng sự sống của chúng tôi. Và cho dẫu khi tôi hát

Khi người ta mang quả táo về
Trên cành con ong treo cổ
Và tôi đứng dựa tường này
Khóc

thì cứ để ai đó nghe ra trong đấy âm vang một cái gì họ từng nghe, có thể trong một cuộc đời khác hoặc trong một giấc mơ hay một giấc mơ trong một giấc mơ; cái mà với ai đó là tiếng vọng hoặc dư âm hoặc im lặng nối liền theo một dư âm thì với chúng tôi là âm thanh nguyên tuyền; tiếng nói nguyên tuyền của một phần nào đó của vũ trụ, một kết hợp khác ngẫu nhiên và không thể khác trong cơ đồ của Tạo hóa, cái cơ đồ mà theo đó tiếng nói nguyên tuyền của một ai đấy rất có thể chỉ là tiếng vọng của một cái gì thân quen đối với chúng tôi, tuy nhiên còn có gì giản dị hơn thế: mỗi chúng ta vừa là máu thịt và tiếng nói nguyên tuyền vừa là hình bóng và tiếng vang của chính mình và của nhau, đối với chính mình và đối với nhau. Việc của chúng tôi không gì hơn là cất lên thành lời, tạo hình hài cho sự xoắn xuýt không rời hòa quyện bất phân này giữa bóng và thân, giữa thanh âm nguyên thủy và tiếng vọng. Chúng tôi tự hào rằng mình hiện hữu, độ lớn của chúng tôi được đo bằng độ dài mối liên thông bất tận ấy giữa mọi vật và mọi sinh thể.”
Trong quãng lặng dài sau đó, chỉ còn nghe tiếng lách tách phát ra từ một cái gì đang chuyển hóa bên trong ngọn lửa mà đám gia nhân chăm chút không để tàn, và một cái gì đó cất lên tiếng nói không thanh âm, không đòi được lắng nghe, song, hoàn toàn tự nhiên, tâm trí con người nghe thấy nó.
Arrobauth nói.
“Kărâdángy, một trong các sư phụ ta ở Börâkhon, chắc chắn sẽ nhận ngươi làm môn sinh mà không cần phải sát hạch ngươi như đã sát hạch ta.” Chàng cười nhạt. “Bằng cái lưỡi sẵn có của ngươi, được mài bén và luyện dẻo đến mức tột cùng nhờ những năm dài siêng năng tập tành dưới sự trông nom của Thầy, ngươi sẽ chỉ cần dùng đôi lời để biến vị anh hùng thành kẻ đớn hèn, người tận trung thành tên phản phúc, đứa con hiếu thảo thành phường phá gia chi tử. Và dĩ nhiên, ngược lại cũng vậy. Ngươi đang khiến ta bắt đầu cảm thấy mình kém cỏi và bé mọn bởi ta không có khả năng nhìn thấy Hình của ngươi ở trong ta và Hình của ta ở trong ngươi. Cái khả năng mà hình như ngươi có, hử. Ta đang tự hỏi liệu ta có cần phải tự hỏi điều đó không. Cái cảm giác tự thấy mình lớn ở mi, nó có đáng để ta phải dành một góc tâm trí ta cho nó trong chốc lát trà dư tửu hậu hay không, hở tên Bongora?”
Tiếng vỗ tay chậm rãi, gồm nhiều nhịp cách đều nhau của Faínâhind như xé rách dần bầu không khí thẳng căng và đáng lẽ đã im lặng.
Faínâhind nói.
“Arrobauth của ta luôn khắc nghiệt với thế giới cho dù chàng ta yêu thế giới, hay là, chà, điều này ta mới nghĩ ra thôi: hay chính vì chàng ta yêu thế giới. Này Mattai tội nghiệp! Nếu ngươi tin chắc hay đinh ninh hay cảm thấy rằng Arrobauth đây không yêu những bài hát đi qua mồm ngươi, không yêu những linh hồn trú ngụ trong các bài hát đó và lưu chuyển thông qua chúng thì ngươi lầm. Arrobauth biết vũ trụ này đủ lớn để chàng ta phải luôn mở rộng mình hứng lấy và ôm chứa nó. Nếu ngươi có cảm thấy chàng ta rẻ rúng ngươi và nghệ thuật của ngươi, hãy coi đó là một biểu hiện của tình yêu. Ngươi chưa bao giờ biết tới gã đàn ông nào rẻ rúng ả đàn bà hắn yêu hơn hết sao? Bản chất của sự luyến ái giữa đàn bà và đàn ông không thể khó lường đến mức ấy ru? Ta không tin rằng những bài hát của ngươi không ôm chứa cả điều đó.”
Im lặng một chút, Mattai nói.
“Tôi chưa bao giờ nói rằng những gì tôi cảm thấy trong lòng mình đối với Arrobauth đại nhân không phải là một biểu hiện của tình yêu. Cũng bằng cách đó tôi yêu vẻ đẹp và sức mạnh của một tia sét khi nó tỏa những cành nhánh ảo diệu và chết chóc của nó trên bầu trời. Có một điều khắc sâu trong tâm trí những người kể chuyện chúng tôi, hay đúng hơn tâm trí chúng tôi được tạo hình dựa trên tinh túy của điều này: mọi hành vi sáng tạo đều là một hành vi của tình yêu. Dù cho tình yêu ấy trộn chung với cái gì đi nữa, và do đó có vẻ ngoài khác với tình yêu đến thế nào đi nữa, song, nếu ta đón nhận nó bằng cái tâm rộng mở, không phân biệt, cách đón nhận mà tự thân nó cũng là một hành vi của tình yêu, thì ta sẽ nhận ra nó.
“Mỗi lần chúng tôi hát một bài hát, và có một người đón nhận nó vào trong tâm khảm mình, là thêm một hành vi của tình yêu được thực hiện và viên thành. Mỗi lần một hành vi của tình yêu đó hiện hữu, chúng ta cảm thấy nó trong xương tủy mình, và ngay khi đó ta ngộ ra rằng bí mật của hiện hữu thật ra là rất giản dị: ngay khi đó cái chết có thể tới, không còn gì ngăn trở giữa nó với sự sống của chúng ta nữa. Cái chúng ta vừa cho ra đời là đủ để chúng ta không cần sống nữa.”
“Phải, toàn bộ sự sống của mi vừa vặn ngang giá với khoảnh khắc mi khiến kẻ khác phải nhỏ lệ, mơ màng hoặc cười ré lên,” Arrobauth nói, với một nụ cười mà chàng muốn người ta phải hiểu là độ lượng. Nói đoạn, chàng nhìn chằm chằm vào đôi mắt bình thản của Mattai, bình thản và sâu như đáy một vịnh kín. “Thôi được,” sau một chốc ngắn chàng nói. “Ta sẽ nói rõ hơn, để mi không hiểu lầm ý ta, với cái đầu nhỏ nhặt và chật hẹp của mi.
“Mi có biết chuyện Oglosméten và ngón đàn thần diệu hoặc quái dị của hắn ta chứ? Rằng từ tiếng đàn của hắn hồn ma các dũng sĩ và chiến binh tử trận lại hiện về sát vai cùng các chiến hữu còn sống đặng tiếp tục cuộc giao tranh kéo dài mãi mãi không dứt với những kẻ thù xứ Kinka hùng mạnh như chính Chúa Trời? Phải nói ngay với mi rằng ta không tin cái khía cạnh huyền hoặc ma mị của câu chuyện đó. Ta, một kẻ đầy lý trí và xây dựng phẩm giá của mình dựa trên lý trí, ta chỉ chấp nhận những sự thật nào không bị che đậy hoặc tự che đậy trước mắt ta. Ta nói thêm như thế để cho mi, kẻ có thể sâu sắc hơn nhưng nhất định là u mê hơn ta, chớ có bị cái bầu khí tối tăm u huyễn của câu chuyện đó lay động hoặc lôi cuốn mi, mà hãy tập trung vào một và chỉ một điểm cốt yếu: phải chăng làm sống lại những kiếp sống đã chấm dứt bằng cách đó, dựng người chết dậy và tiếp tục sử dụng họ, cho đến khi không cần tới họ nữa thì để họ nằm xuống lại và tiếp tục chết, phải chăng đó là điều tốt nhất cái nòi những kẻ như ngươi có thể làm? Linh hồn một ả đàn bà sống cách đây ngàn năm, hay một đứa con gái ở Terra, cái thế giới không-thể-nào-tới-được như mi nói, nó sống dậy, động đậy, làm rung động, làm đắm đuối, làm nức nở. Đúng. Trong một khoảnh khắc. Một khoảnh khắc tương giao với vô tận, như mi nói. Đúng, có thể. Song, khi khoảnh khắc đó đi qua rồi, cái còn lại là tất cả các khoảnh khắc khác, và cuộc đời thực của chúng ta hợp thành từ các khoảnh khắc ấy, dù có cái một-khoảnh-khắc kia hay không. Chẳng phải thế ru? Mi có thể nói gì thì nói, và nói một cách đầy sức mạnh, cao nhã, minh triết, ừ, quả có thế thật. Thế nhưng, một sự thực khác mà mi không nói, ta đây nói, và không một cái gì từ mi mà ra có thể làm thay đổi hay động tới nó đâu: Với thế giới này, cái thế giới  ta, của ta, bởi ta, cho ta, mi và những kẻ như mi không là gì khác ngoài một hạng người chuyên mua vui bằng cách dựng cái chết thành cái sống và buộc người ta nhận đó là cái sống. Làm ra sự sống đích thực là việc quá khó khăn và quá lớn lao so với bọn mi. Ta coi là bạn ta và bằng vai phải lứa với ta những người làm việc để đắp nên từng dặm đường lát đá của Đế quốc, làm ra từng cái cúc áo đẹp mà ta mân mê trong ngón tay ta, đưa tới cho ta những quả nho mà ta chậm rãi, trang trọng cho vào mồm từng quả một, dâng lên ta từng mũi tên mà ta âu yếm cho thoát khỏi cánh cung, lấp loáng dưới nắng rồi tìm đến đúng chỗ thịt mềm của một con chim và hân hoan hối hả ngập sâu vào đó.
“Dĩ nhiên,” chàng giơ một tay lên như để ngăn lại một lời đáp lại trước khi nó được thốt ra, trước khi ai đó kịp nghĩ rằng mình sẽ thốt ra. “Dĩ nhiên ta biết, mi hay ai đó như mi sẽ nói, như ai đó ta không nhớ tên và không cần nhớ tên, từng nói, rằng những bài hát của bọn mi, tiếng cười, giọt nước mắt, giấc mơ ngày, nỗi xáo động, cơn thắt ruột mà bọn mi khơi nên ở những kẻ lắng nghe bọn mi, tất cả đều là những hình thái khác nhau của một vương quốc bị lãng quên, cái vương quốc đã từ lâu không tìm được chỗ cho mình trong cái thế giới của những lo toan tủn mủn thường nhật và lạc thú chóng tàn. Ô hô, ta hiểu mi lắm. Ta hiểu mi hơn mi tưởng nhiều, phải không. A ha, ta rất hiểu mi, mặc dù ta khác mi, chính bởi vì ta khác mi, chính vì vậy mà ta mới khác mi. Ha, chính vậy đó: ta khinh mi, dù biết hay không biết rằng theo nghĩa nào đó mi cũng có thể giàu có và sâu xa hơn ta.  Trong cái thế giới chúng ta đang tồn tại đây, chẳng có điều gì tự nhiên và hợp lẽ hơn thế. Khinh miệt mi và những kẻ cùng nòi giống với mi là một trong những cái làm nên phẩm tính của ta, chẳng khác nào chạy nhanh là phẩm tính của con ngựa và tàn độc là phẩm tính của loài rắn bé tí xinh xẻo mà mi thấy đang cuộn mình ngoan ngoãn và u sầu trong bình rượu này của ta. Ừ đấy, mi nói nữa đi, nói cho đến hơi thở sau bét của mi nếu mi muốn, về những vũ trụ mà dường như mi và bọn như mi có khả năng tạo ra còn ta thì không, vũ trụ của những thứ thực sự sống hoặc vờ sống hoặc chết mà như sống hoặc sống nhưng khó nhận ra đến nỗi chả khác gì không sống, đó là việc của mi. Còn ta, cái vũ trụ thực sự có và thực sự đang sống này, ta đang có nó trong tay ta, trên ta, dưới ta, xung quanh ta, bên trong ta, nó là của ta, nó  ta, và ở trong đó, mi, một thứ ở bên dưới ta, mi không có khả năng gì tác động tới ta được. Cơ đồ của vũ trụ đã được an bài theo cách đó. Mi cựa quậy, vùng vẫy, khua khoắng nhặng xị lên trong cái xó của mi, cái xó khiêm nhường nhất giữa những xó khiêm nhường nhất, cố công làm đẹp làm giàu thêm cái thế gian này theo cách của mi, theo cách hiểu của đầu óc mi về chuyện thế nào là cái đẹp và sự giàu có. Cứ làm thế đi, không ai cấm mi. Song khi nào ta, Arrobauth, công dân đế quốc Siră Kăntânări, ta cất lời với mi về chuyện thực ra mi và cái mi làm ra đang nằm ở đâu trong thế giới này thì mi phải lắng nghe ta và hiểu đúng cái điều ta muốn mi hiểu. Có một khoảng cách thường tồn, không thể vượt qua giữa ta với mi. Dù mi có ở đâu, làm gì, hát gì, nói gì, nghĩ gì, đừng bao giờ quên mất cái khoảng hẹp đó, nơi duy nhất mi được phép đứng.”
Có một quãng lặng ngắn trong đó dường như vạn sự trong vũ trụ đã khép lại thay vì mở ra. Thế rồi, điềm tĩnh, dường như vừa thân mật vừa châm biếm, giọng Faínâhind cất lên.
“Nào Mattai. Miệng lưỡi và thần trí của ngươi đâu rồi?”